Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 183-2: Cải trang (2)



Ngay một tuần lễ trước, một tổ chức bí mật đã nhận được kế hoạch ám sát, chính là ai giết được tổng giám đốc Nam Cung Diệu của tập đoàn Nam Cung có thể có được năm ngàn vạn Đô-la, cho nên hiện tại đầu Nam Cung Diệu thành cây rụng tiền, một số người muốn phát tài đều muốn thử, cho nên mới như vậy, đầu tiên lừa gạt Nam Cung Diệu đến Mỹ, bởi vì có lời đồn Nam Cung Diệu ra cửa không mang nhiều người lắm, nhiều nhất ba bốn người, lúc này Nam Cung Diệu mang ít, chỉ dẫn theo một mình Lãnh Đông, cho nên đối phương đã nắm chắc hơn.

SAu khi Nam Cung Diệu và Lãnh Đông đi vào, liền phát hiện không đúng, nhưng mà, nhất định phải bình tĩnh, bởi vì địch không động, anh không động, địch muốn động, anh sẽ động trước, khiến đối phương trở tay không kịp.

“Lãnh Đông, mọi chuyện không ổn, một khi có cơ hội, bỏ chạy, đến lúc đó chúng ta gặp mặt ở bờ sông Tây Thành.” Nam Cung Diệu thì thầm.

“Vâng, anh Diệu, cẩn thận.” Khóe miệng Lãnh Đông khẽ động, ám hiệu với Nam Cung Diệu.

Đột nhiên, ở trong bóng tối đi ra rất nhiều người, mỗi người cầm trong tay dao, có gậy điện, có gậy sắt, còn có xích sắt, bọn họ bao vạy Nam Cung Diệu và Lãnh Đông, người người đều hung thần ác sát.

Nam Cung Diệu dùng sức nắm thành quyền, làm xong chuẩn bị ứng chiến.

“Lên- - “

Không biết ai hô một câu lên, một vòng người bắt đầu giao tay với Nam Cung Diệu và Lãnh Đông.

Mục tiêu của mọi người đều là Nam Cung Diệu, Lãnh Đông chỉ có ra sức chém giết, hy vọng không phải là anh và Diệu tổng bị quật ngã, mắt thấy nguyên một đám người áo đen nằm xuống, cánh tay cũng Nam Cung Diệu bị một vết dao, anh đã phát hiện bọn họ muốn giết anh, cho nên Lãnh Đông không cần hy sinh tính mạng.

Mắt thấy người càng đến càng nhiều, giống như không thể thất bại! Nam Cung Diệu nghĩ tới Mộ Hi, nghĩ tới bọn nhỏ ở sân bay đưa tiễn anh, anh không thể chết được, vì vậy, anh giống như phát điên, đại khai sát giới, bây giờ trên người, ngoại trừ máu là máu, còn có thi thể đầy đất.

Mộ Hi ở nhà đột nhiên thấy mí mắt nhảy lên, trong lòng hốt hoảng, không tốt, có loại dự cảm xấu, vì vậy, Mộ Hi nắm lấy áo khoác chạy tới nhà ông nội Lãnh, bởi vì bọn họ ở rất gần, cho nên không cần lái xe, lập tức có thể đến, ngay lúc Mộ Hi đi vào nhà họ Lãnh, Mộ Hi vừa định gõ cửa, liền nghe thấy ông nội Lãnh đang nói chuyện.

“Đông nhi, con đừng hoảng hốt, ta lập tức liên lạc cho Lãnh Huyết, để nó hỗ trợ tìm người, bên phía Mộ Hi ngàn vạn đừng nói lỡ miệng, ta lo lắng đứa bé kia không chịu nổi, nhất định Diệu Nhi sẽ phúc lớn mạng lớn!” Một câu nói của ông nội Lãnh, Mộ Hi gần muốn té xỉu, có ý gì? Chẳng lẽ là ông xã đã xảy ra chuyện? Không được, bọn họ gạt mình, nhất định mình phải đi tìm anh.

Mộ Hi quay đầu chạy về nhà, lúc này, cô đã không biết khóc, bởi vì nhất định cô phải kiên cường, bởi vì trong nhà có trẻ nhỏ và người già, cho nên cô không thể dọa bọn họ.

Mộ Hi về đến nhà, cố gắng hít sâu một hơi, đi về phía phòng con trai.

“Bảo bối, mẹ muốn sang Mỹ, cha con muốn mẹ đi đưa một vài tài liệu, con cũng biết cơ mật của công ty, cha không yên tâm dùng người khác, cho nên, mẹ muốn tự mình đi đưa những tài liệu này, con trai có thể hay không?”

Mộ Hi tận lực làm cho mình giống như bình thường, nói chuyện hết sức tùy ý, bởi vì bình thường cô luôn là gọi con trai bảo bối, Nam Nam không có hoài nghi, nó chỉ hoài nghi là cha cô ý lừa gạt mẹ đi, chỉ là người phụ nữ ngốc không biết mà thôi, coi như con trai cho bọn họ một lần phúc lợi tốt.

“Được, mẹ mau trở lại sớm một chút?” Nam Nam sảng khoái đáp ứng.

Mộ Hi đi ra ngoài, cổ mở két bảo hiểm của Nam Cung Diệu, lấy ra một khẩu súng lục, còn có dụng cụ giảm thanh, cô lại cầm thẻ vàng, còn có hộ chiếu, còn rất nhiều tiền mặt, bởi vì đến lúc đó sẽ dùng đến rất nhiều tiền.

Mộ Hi bay cả đêm tới Mỹ, mà bên cha chồng, đương nhiên Nam Nam sẽ giải thích rõ ràng, đây cũng là lý do vì sao Mộ Hi không có tự mình nói cho ông, cô cũng lo lắng mình không khống chế nổi khóc lên, đến lúc đó thì phiền toái!

Thời điểm Mộ Hi đến Mỹ, nước Mỹ đã là ban đêm, cô mở máy tính xách tay ra, bắt đầu tìm tòi tin tức trong thời gian này ở Mỹ.

Kỳ thật, kể từ sau khi cô và anh trò chuyện video xong.

Qua thật lâu, Mộ Hi cảm thấy ông xã đã hết bận, vì vậy, liền gọi điện thoại cho Nam Cung Diệu, nhưng tắt máy, Nam Cung Diệu gần như không bao giờ tắt máy, bởi vì công việc của anh rất nhiều, trừ khi là Nam Cung Diệu ở trên giường xử lý chuyện xấu mới có thể tắt một lát, nhưng Mà, sau khi xong việc, anh đều lập tức mở lại, Mộ Hi lo lắng, cô lại gửi cho Nam Cung Diệu rất nhiều tin nhắn, hy vọng một khi anh mở máy sẽ phát hiện đầu tiên. Nhưng mà vẫn không có đáp lại.

Mộ Hi ở trên máy tính xem thấy thời gian mà Nam Cung Diệu mất tích, có một thảm án tại khu xưởng cũ, những nơi khác đều gió êm sóng lặng, vì vậy, Mộ Hi gọi một chiếc xe taxi chạy tới nơi phát hiện án.

Tại sao Mộ Hi phải đi taxi? Bởi vì lái xe sẽ biết tin tức linh thông, cô có thể thăm dò một chút tin tức.

Cô dùng tiếng Anh thuần thục trao đổi với lái xe, đầu tiên lái xe có hảo cảm, sau đó liền bắt đầu nói lời khách sáo.

“Tiên sinh, tôi nghe nói nhà xưởng cũ bên kia sông đã xảy ra án mạng, thật là dọa người!” Mộ Hi làm bộ sợ hãi, lấy được lòng tin của lái xe.

“Cô gái, chết rất nhiều người, do hai người Trung Quốc làm, hình như một người chạy, còn một người bị hắc bang mang đi. Cho dù không chết, cũng sẽ bị lột một lớp da!” Lái xe nói, lúc này, Mộ Hi cũng không nhịn được khóc lên.

Lái xe dừng xe lại, quay đầu lại nhìn về phía cô gái trung quốc anyf, trong lòng cũng hiểu là có ý gì, xem ra người Trung Quốc kia có quan hệ với cô ấy, nếu không làm sao cô sẽ khóc thương tâm như vậy?

“Cô gái, cô vẫn nhanh chóng về Trung Quốc đi, ở đây rất nguy hiểm.” Cho Lái xe có ý tốt nói, Mộ Hi vừa nhìn ông ta là người tốt, vì vậy, lại khóc thương tâm, làm cho người ta nhìn thấy hết sức đau lòng.

Mộ Hi vừa khóc vừa lắc đầu, ý là không đi.

“Được rồi, cô gái, trước cô đừng khóc, tôi có thể nói cho cô biết địa chỉ hắc bang kia, nhưng mà, cô ngàn lần chớ nói ra ngoài, nếu không tôi sẽ dẫn tới họa sát thân, còn có, cô cũng đừng nên đi, cô có thể báo cảnh sát biết không?” Lái xe nhỏ giọng nói, Mộ Hi liều mạng gật đầu.

Cứ như vậy, lái xe nói địa chỉ hắc bang cho Mộ Hi, còn nói cho Mộ Hi cứ cách mấy ngày nhóm bang này sẽ tìm một nhóm gái vào vui đùa, hơn nữa đều cố định đi một chỗ tìm gái.

Sau khi Mộ Hi nghe rõ, lấy ra một tời đô la, xuống xe rời đi, cô đã đổi tất cả tiền mặt thành đô la, cũng tiện sử dụng.

Mộ Hi nhanh chóng đi tới chỗ làm gái, cô nói với ông chủ, người đàn ông cô thương ở đó, hy vọng giúp đỡ, đương nhiên Mộ Hi cũng lấy ra một số tiền lớn cho ông chủ phụ trách sắp xếp gái, Mộ Hi thuận lợi tiến vào.

Cô cố ý mang một bộ tóc giả, cố ý điểm một vài nốt chấm trên mặt, cô còn bôi son môi chờm ra ngoài miệng, nhìn thấy hết sức chán ghét, đương nhiên đầu tiên cô muốn tự vệ, vì che vóc người chêu người của bản thân, cô cố ý mặc bộ quần áo vô cùng rộng, bây giờ Mộ Hi sẽ chờ những tên khốn kiếp kia tìm đến gái, cô còn muốn giấu khẩu súng nhỏ của mình vào trong tóc, bên trong quần lót cũng ẩn dấu một con dao nhọn, cô biết rõ lần này là cửu tử nhất sinh, nhưng Mà, nhất định cô phải đến, bởi vì người đàn ông của cô ở đây, cô không thể bỏ mặc.

Vì sao Mộ Hi không triệu tập thủ hạ anh em quả Nam Cung Diệu, một là cô lo lắng thủ hạ của ông xã có người phản, huynh đệ khiến cho đánh rắn động cỏ, ngược lại sẽ hại ông xã, cho nên nhất định cô phải gặp Nam Cung Diệu một lần trước, sau dự định nên cứu như thế nào?

Ngay ngày hôm sau Mộ Hi trà trộn vàocó một người đàn ông đến, mở thùng một chiếc xe tải lớn, Mộ Hi vừa thấy là người tới đón, vì vậy, cúi đầu trà trộn vào bên trong đám người.

Cô hóa trang rất dày, gần như không nhìn ra cô là người Trung quốc.

Chỉ cần không bị người ta nhìn ra là người Trung quốc là được, ngay khi Mộ Hi trà trộn vào bên trong đám gái, Lãnh Đông và Lãnh Huyết bắt đầu mang người chuẩn bị xuất động cứu Nam Cung Diệu.

Lãnh Đông vô cùng lo lắng, bởi vì Lãnh Huyết nói nhất định phải đợi đến lúc ba bốn giờ đêm, chờ bọn họ đều ngủ, sẽ hành động, như vậy cơ hội cứu Nam Cung Diệu cao một chút, bởi vì dám đánh chủ ý tới Nam Cung Diệu, tuyệt đối không phải là người dễ đối phó.

Tất cả gái theo người đàn ông kia lên xe.

Mộ Hi ngồi trong đám người, gần như tóc che một nửa gương mặt, cô mặc quần áo cũng hết sức tục.

Xe đi tới một biệt thự, Mộ Hi thật tò mò, đây là ổ hắc bang sao? Thấy thế nào cũng giống như là chỗ ở cư dân, kỳ thật, ngôi biệt thự dùng để che dấu tai mắt người khác, bên dưới mật đạo biệt thự là một sòng bạc, còn có rất nhiều trò chơi, Nam Cung Diệu đã bị những người giam trong một gian phòng dưới mặt đất, vì sao không có giết anh, bởi vì bọn họ còn chưa có nhận được tiền, cho nên bọn họ vẫn không thể giết được Nam Cung Diệu.

Mộ Hi và những cô gái khác bị mang xuống dưới đất, sau khi ngồi trong thang máy, Mộ Hi lập tức trợn tròn mắt, ở đây trang hoàng vô cùng tốt, hơn nữa rộng thoáng giống như ban ngày, nơi này có một sòng bạc, còn có rất nhiều gian phòng, xem ra chính là dùng để chơi đùa phụ nữ, ở đây cũng không nhiều người, cũng tầm chỉ khoảng ba mươi.

Xem ra ba mươi người này đều là nhân vật quan trọng, những tên côn đồ khác sẽ không có cơ hội tới đây, khó trách mỗi lần bọn họ đều tìm gái ở một nơi, bởi vì bọn họ lo lắng tiết lộ bí mật nơi này, cho nên những người phụ nữ anyf là những người chuyện dụng cho họ, hơn nữa có thể tin cậy.

Nếu như không phải Mộ Hi tốn một khoản tiền lớn, cô cũng không vào được.

Từ sau khi Mộ Hi đi vào nãy giờ không nói gì, những người khác líu ríu, rất vui vẻ, những người phụ nữ kia nghe ông chủ chịu trách nhiệm nói cô là người câm, chỉ vì muốn kiếm miếng cơm ăn.

Vì sao Mộ Hi giả bộ câm? Bởi vì cô lo lắng khẩu âm của mình dẫn tới người khác hoài nghi.

Biết rõ phụ nữ tới, tất cả đàn ông đều đi ra, mỗi người ôm một người, đương nhiên đều tìm xinh đẹp, những người phụ nữ kia đều ăn mặc người người gợi cảm mê người, mà Mộ Hi làm cho người ta cảm giác vừa nhìn chắc sẽ không biết ăn mặc, hơn nữa còn không xinh đẹp, cho nên cuối cùng lúc còn thừa lại ba người, bây giờ bốn phụ nữ và ba đàn ông.

“Mẹ kiếp, tại sao lại hơn một người?” Một người đàn ông hoang mang, mỗi lần đều gọi đủ người đến, đâu có dư thừa.

“Anh, anh đã quên, hôm nay tiểu Tô ra ngoài làm việc, nếu không còn có một con nhóc của hắn ta.” Một người đàn ông khác nói.

Mộ Hi âm thầm khấn cầu, ngàn lần đừng chọn cô.

“Mẹ kiếp, đứa này thực xấu!” Người đàn ông kia nói.

“Anh, không bằng như vậy, không phải ở đây chúng ta còn có một người đàn ông sao?” Một người đàn ông khác nói.

“Mày nói cái tên đàn ông trung quốc kia sao?”

“Vâng.”

“Mẹ kiếp, tiện nghi cho hắn ta, người sắp chết, còn có tâm tư chơi con nhóc này sao!”

“Nghe nói trước kia hắn ta đều chơi mỹ nữ, sao chúng ta không cho cái này người phụ nữ xấu này vui đùa với hắn ta?”

“Được, có ý, mày mau mang con nhóc này qua, nhớ kỹ khóa cửa tốt.” Người đàn ông dặn dò.

“Vâng anh, anh cứ đi ôm mỹ nhân chơi trước đi.” Một người đàn ông khác mang Mộ Hi tới một hành lang hết sức tối tăm, ở cuối hành lang có một cửa sắt, cửa sắt không có cửa sổ, không nhìn thấy bên trong có bộ dáng gì.

“Cô bé, vào đi thôi, hầu hạ người đàn ông bên trong nam nhân.” Người đàn ông lớn tiếng nói, Mộ Hi làm bộ hết sức sợ hãi, không ngừng lắc đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.