Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Tài Lãnh Tuyệt

Chương 32



_Chị , chị mình đi trượt tuyết đi chị _Hàn Băng lay lay Vũ Quan Mẫn

_A , được rồi , từ từ nào _ Vũ Quan Mận cười cười _ Phải mặc áo ấm nha , không sẽ lạnh đó

_Em biết rồi , chị đừng lo

..........

Hàn Băng đứng nhìn xung quanh , hai tay xoa xoa vào nhau , thở nhè nhẹ .

_Đua không nè ?!!

_Đua ?!! Được , nếu chị thua chị phải mua cho em 1 cuốn ngôn tình đây nhé ! _Nàng cười nói

_Ok em luôn _Vũ Quan Mận giơ cái lên , mắt nháy mấy cái

_Chuẩn bị thôi nào

_ 1 .... 2 .... 3

Vèo .... Vèo

Hai người trượt tuyết nhanh đến mức chỉ thấy tuyết ở đằng sau lưng , từng cơn gió tạt mạnh vào người ...

_Ối...

Bỗng nhiên nón của nàng đột nhiên bay mất , mái tóc dài nhanh chóng bị những bông tuyết dính lên .

Rầm

_Em có làm sao không ? _Vũ Quan Mẫn lo lắng hỏi , nhanh chóng đỡ nàng dậy

_Em không .... ai

_Có phải bị trật chân rồi không ?!!

_Hình như là vậy.... _ Nàng nhíu mày , cắn nhẹ môi

_Chị đỡ em

Nói rồi Vũ Quan Mẫn đỡ lấy nàng , hai người cùng nhau trở về , vì khi nãy trượt khá xa nên con đường trở về cũng chẳng ngắn gì . Ngước mắt nhìn con đường trở về , hai người không khỏi thở dài

Từ đằng xa bỗng xuất hiện bóng người

_Phong _Vũ Quan Mẫn gọi

_Chị làm gì ở đây ?! _Hắn đưa tay vuốt mái tóc của mình lên hỏi

_Chị với Tiểu Băng trượt tuyết , Tiểu Băng không cẩn thận bị trật chân rồi ...

_Chị về trước đi , em đưa cô ấy về sau _liếc nhìn nàng , Nhật Phong lên tiếng

_Được chứ ?! Hai đứa về sớm nha

_Vâng .

Sau khi Vũ Quan Mẫn đi , Nhật Phong quay lại nhìn nàng , lạnh nhạt nói :

_Lên

_Gì ?! _Hàn Băng tròn mắt hỏi

_Tôi cõng cô về _Vũ Nhật Phong quỳ một chân xuống

_Không cần.... tôi đi được mà... _ Mặt Hàn Băng đỏ lên

_Để cô đi thì đến bao giờ ... nhanh lên , cô phiền thật _Nhíu mày

_Ừ ... _ Quàng tay qua cổ hắn , nàng chỉ thấy cả người mình dường như nóng lên , có gì đó ngại ngại mà nàng không hiểu được

Thịch .... Thịch

Dường như trái tim ai đó đã lỡ nhịp rồi

........

_Tôi thấy gần tối rồi .... mình nên tìm chỗ nào nghỉ một chút đi _Vũ Nhật Phong liếc nhìn xung quanh nói

Vì trời gần tối , cái lạnh lúc này cũng hơn sáng rất nhiều , cộng với cái gió này và cả bộ đồ nàng mặc khi bị té đã ướt cả rồi . Mắt Hàn Băng mơ màng, khuôn mặt đỏ lừ

_Này ?

_Sao không nói gì ?

_Cô làm sao thế ?

Thấy bất ổn , hắn nhanh chóng để nàng xuống nhìn , đưa tay đặt lên trán thi thấy nóng hổi

_Chết tiệt , bị sốt rồi

Mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh chỉ thấy một màu trắng , lại mơ màng thấy trước mặt mình là hình bóng của một người con trai

_.......

Thấy miệng Hàn Băng nói gì đó nhưng gió lớn quá chẳng nghe gì , hắn nói lớn

_Cô nói gì ?

Hắn nhìn xung quanh một lúc thì thấy đằng xa có một ngôi nhà , Nhật Phong bế nàng lên đi nhanh về phía đó

Kẹt

Vũ Nhật Phong mở cửa đi vào , nhìn căn nhà cũ kĩ , nhỏ bé , hắn đặt nàng xuống đi , lại nhìn thấy có cây đèn cầy , hắn dùng hột quẹt đốt lên .

_Khụ.... Khụ _Hàn Băng khẽ ho

Đóng cánh cửa và cửa sổ lại xong , hắn nhanh chóng cởi áo khoát và bao tay của nàng ra....

_Không.... Khụ khụ _mơ màng cảm nhận được có người muốn cởi áo mình , nàng kháng cự

_Nếu không muốn bị sốt chết thì cô ngoan ngoãn yên lặng đi _Vừa nói vừa cởi áo của nàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.