Con Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ

Chương 118



Editor: Mai Tuyết Vân

"Anh. . ." Diệp Cẩn Niên nhìn thấy rõ người đứng phía sau mình, đột nhiên sắc mặt lạnh nhạt, đôi mắt khẽ nheo lại: “Sao anh lại có thể đến được đây? Anh theo dõi tôi ư?”

"Theo dõi?" Nam Cung Minh Húc lạnh lùng đè nén sự tức giận mang theo trên khuôn mặt, nghe được câu chất vấn mà Diệp Cẩn Niên buột miệng nói ra, sắc mặt vốn đã vô cùng kém nay lại càng trở nên khó coi thêm: “Nếu như tôi không đến, chẳng phải đã bỏ qua màn kịch hay này rồi sao?”  

Hắn cũng rất khó hiểu gần đây hắn không hề có bất kỳ sự qua lại nào với Hoắc Nhĩ Khắc thế sao anh ta lại hẹn hắn đến nơi này uống trà, kết quả là hắn “không để ý” lại nghe được giọng nói của Diệp Cẩn Niên. 

Giống như vậy, cuối cùng Diệp Cẩn Niên cũng đã hiểu nụ cười quỷ dị của Hoắc Nhĩ Khắc từ đâu mà đến. 

Nơi này là chỗ vắng vẻ, Hoắc Nhĩ Khắc có thể loại bỏ những người bảo vệ bên cạnh cô, thì dĩ nhiên cũng không sơ ý đến nỗi để sót Nam Cung Minh Húc. Việc Nam Cung Minh Húc xuất hiện ở nơi này, hiển nhiên đều là do Hoắc Nhĩ Khắc cố ý sắp xếp, mục đích chính của anh ta là muốn nghe được câu trả lời của cô. 

Trong lòng Diệp Cẩn Niên cảm thấy có chút may mắn vì vừa rồi trong cuộc đối thoại giữa mình và Hoắc Nhĩ Khắc  không hề nói rõ ràng mối quan hệ với Thiệu Tư Hữu, bằng không nếu có người muốn dựa vào điều này, thì sẽ rất phiền phức với nhà họ Diệp và nhà họ Thiệu. 

Đây chính là điểm khác nhau giữa Niên Nhạc Nhạc và Diệp Cẩn Niên, Niên Nhạc Nhạc có thể bốc đồng nói không cần suy nghĩ, nhưng Diệp Cẩn Niên lại cần phải tỉnh táo.

"Cô đã ở cạnh Thiệu Tư Hữu rồi sao?’’ Ánh mắt hung ác nham hiểm khóa chặt khuôn mặt ở trước mắt này, Nam Cung Minh Húc cưỡng chế đè nén ngọn lửa giận cuồn cuộn trong lồng ngực của mình, khi hắn đứng bên cạnh nghe rất rõ ràng, thời điểm Diệp Cẩn Niên nói ra ba chữ “Không đồng ý”, sự kiên định trong ánh mắt giống hệt như đúc với khi cô đối mặt với sự phản đối của ba cô tại nhà họ Diệp. 

Hắn còn nhớ rõ năm đó là lần đầu tiên hắn đi cùng với Diệp Cẩn Niên đến nhà họ Diệp, khi Diệp Sóc hầm hầm tức giận, cơ thể nhỏ nhắn của cô đã chắn trước mặt hắn, ngước khuôn mặt tái nhợt kiên định nói, chỉ cần hắn. 

Vật đổi sao dời, với cùng một khuôn mặt, cũng chính giọng nói ấy, lại làm vì một người đàn ông khác. 

Làm sao hắn có thể dễ dàng tha thứ được! Sáu năm của bọn họ, đổi lại được thứ gì? Một tờ giấy báo ly hôn từ tòa án, còn vợ hắn vì yêu người khác mà phản bội hắn? 

Hắn tức giận, hắn căm thù, nhưng hết lần này đến lần khác đối mặt với Diệp Cẩn Niên, lời chất vấn này tại sao hắn lại không thể nói thành lời.  

Hắn đã từng làm tổn thương cô, phụ lòng của cô, nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc sẽ mất cô. 

Ôm một tia may mắn cuối cùng, hắn hỏi. Ít nhất, Diệp Cẩn Niên cũng sẽ không nói thẳng mấy chữ kia ra như khi trả lời câu hỏi của Hoắc Nhĩ Khắc, vậy thì hắn có thể lừa mình dối người được hay không, mà cho rằng những thứ này chẳng qua là sự hiểu lầm của hắn. 

Chỉ một chút hy vọng, cũng may chóng tan biến đi.

"Không sai, chúng ta đang ở bên cạnh nhau."

"Chết tiệt!"

Diệp Cẩn Niên không chút do dự trả lời khiến chút nhẫn nại cuối cùng của Nam Cung Minh Húc cũng bộc phát ngay sau đó, bỗng có bàn tay nắm chặt lấy hai vai Diệp Cẩn Niên, gân xanh hiện rõ cả lên.  

"Diệp Cẩn Niên, cô tỉnh táo lại cho tôi! Cô là vợ của Nam Cung Minh Húc, cho dù có chết cũng chỉ có thể là quỷ của nhà Nam Cung!"
Có trời mới biết hắn dùng rất nhiều sức lực mới khống chế được hai tay bóp chặt bả vai của Diệp Cẩn Niên mà không phải là cổ, cô là người vợ mà hắn đã quyết định muốn đối đãi thật tốt, hắn đã thề muốn bù đắp thật tốt cho vợ mình, tại sao cô còn dám thừa nhận trước mặt hắn, tại sao cô dám chứ!

"Vợ sao? Hẳn là chuyện của sáu năm về trước?’’ Diệp Cẩn Niên không thèm để ý đến cánh tay đang hận không thể dùng hết sức bóp nát cô kia, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xanh mét của Nam Cung Minh Húc, nụ cười trên môi còn mang theo ý đùa cợt: “Rốt cuộc thì chúng ta đã từng ly hôn, tôi biết anh cũng biết, cho dù tất cả mọi người đều nói có lập trường như vậy, cũng chỉ riêng anh thì không được Nam Cung Minh Húc.”

"Cô . . ." Sự phẫn nộ của Nam Cung Minh Húc bị kiềm hãm lại, cho rằng Diệp Cẩn Niên đang nói đến chuyện của Sở Nhược, bật thốt lên: “Chuyện Sở Nhược không phải như cô đã nghĩ đâu. . . ”

"Sở Nhược như thế nào là quyền tự do của các người.’’ Diệp Cẩn Niên nhanh chóng cắt đứt lời nói của Nam Cung Minh Húc: “Hình như anh không nắm được tình hình, thứ mà Nam Cung Minh Húc anh thiếu nợ tôi, là một mạng người.’’

Hắn ta còn cho rằng cô vì chuyện năm đó của hắn với Sở Nhược mà còn oán trách hắn sao? 

Được rồi, cô thừa nhận, có lẽ khi cô rời khỏi nhà Nam Cung, cô đã thật sự rất oán giận, bởi vì khi đó hắn còn là cha của đứa bé trong bụng cô, cũng vì khi đó thì còn có thể tìm ra một chút vị trí của hắn trong lòng cô, nhưng đến giờ phút này, giữa Nam Cung Minh Húc và cô, ngoại từ cái chết oan ức của đứa bé đã thật sự không còn gì rồi.  

Cô sẽ lấy chuyện Sở Nhược ra so với việc Thiệu Tư Hữu, bởi vì làm vậy sẽ là sự sỉ nhục đối với Thiệu Tư Hữu. 

"Anh đã nhắc đến Sơ Nhược, vậy tôi cũng nói rõ ràng cho anh biết, tất cả những chuyện bẩn thỉu giữa anh và Sơ Nhược đều không có bất cứ quan hệ gì với tôi, anh không cần phải giải thích, tôi cũng vậy không muốn biết. Nhung mà chuyện cái chết của đứa bé thì có liên quan đến mọi người, anh, Sở Nhược, bao gồm cả Hứa Lệ Hoa, tôi sẽ không bỏ qua cho một ai hết."

"Đứa bé chết không liên quan đến tôi!’’ Nam Cung Minh Húc lớn tiếng bác bỏ, sắc mặt chợt rét lạnh: “Cô vì trả thù tôi, cho nên mới ”chết chẳng quan hệ tới ta!" Nam Cung Minh húc lớn tiếng bác bỏ nói, chợt sắc mặt rét: "Ngươi là vì trả thù ta, cho nên mới để cho người ta mượn cờ hiệu Diệp Thị thu mua những công ty nhỏ đó ư?"
     
"Tổng giám đốc Nam Cung có thể nhanh như vậy đã nghĩ đến điều này, có thể thấy được anh cũng đã điều tra qua chuyện tôi làm lúc đầu, sự tin tưởng của anh đối với tôi cũng không nhiều, mọi người cũng vậy.’’ Việc Nam Cung Minh Húc phủ nhận ở trong mắt Diệp Cẩn Niên lại có ý nghĩ thẹn quá hóa giận, vì vậy ý tứ giễu cợt trên khuôn mặt một lần nữa càng sâu thêm.

"Tin tưởng ư? Tôi phải tin cô thế nào đây?’’ Rõ ràng là vẻ mặt của Diệp Cẩn Niên đã chọc giận Nam Cung Minh Húc, đột nhiên lạnh giọng chất vấn, “Sáu năm trước tập đoàn Nam Cung lâm vào khủng hoảng, tất cả mọi người tránh hợp tác dự án với cô còn không kịp, chỉ duy nhất có Thiệu Tư Hữu bằng lòng chịu hợp tác với cô, còn tham gia tìm cách kiếm được không ít lợi ích. Hiện tại cô mới tỉnh lại chưa được bao lâu, đã vì hắn mà không tiếc cả việc đắc tội với dòng họ Bố Nặc Tư. Hai người các cô thật ra từ sáu năm trước đã ở cạnh nhau rồi, có phải hay không! ’’. 

"Tùy anh nghĩ ra sao." Diệp Cẩn Niên cười lạnh trong lòng, cô và Thiệu Tư Hữu có qua lại từ sáu năm trước ư?  Còn là sáu năm trước đấy. Qủa nhiên là người một nhà, có mẹ tất phải có con, vừa ăn cướp vừa la làng là tác phòng của nhà Nam Cung, trước đây cô đã lãnh giáo đủ từ trên người Hứa Lệ Hoa, bây giờ cũng lười phủ nhận, bản thân cô trong mắt Nam Cung Hi là cái dạng gì còn quan trọng nữa sao. 

"Được, rất tốt. Chúng ta đều như nhau." Nam Cung Minh Húc giận quá thành cười, cắn răng mà nói ra, trên thực tế hắn chưa từng hoài nghi Diệp Cẩn Niên, cũng chưa từng cố ý đi thăm dò, hắn biết những điều này hoàn toàn là vì sau khi Diệp Cẩn Niên tỉnh lại, hắn có lòng quan tâm đến cô, nhưng khi hắn nhìn thấy những việc đó lại thau đổi ý nghĩ với Diệp Cẩn Niên, giống như mới vừa rồi dễ dàng nhận ra là Hoắc Nhĩ Khắc trù tính để hắn đến nơi này, nhìn phản ứng đầu tiên của cô, chính hắn đã theo dõi cô. 

Bàn tay nắm chặt bả vai của Diệp Cẩn Niên cũng theo hành động cười khoa trương của Nam Cung Minh Húc mà nới lỏng không ít, Diệp Cẩn Niên mượn cơ hội này nhanh chóng thoát ra ngoài từ trong gong cùm xiềng xích của hắn, hai cánh tay đã không còn cảm thấy đau đớn, thay vào đó lại phải nghe những lời không muốn nghe.

"Được, Diệp Cẩn Niên, cô nói tât cả những ai có liên quan đến cái chết của đứa trẻ cô đều sẽ không bỏ qua, vậy cô cực kỳ không nên bỏ qua cho người đầu tiên, chính là người cha tôn kính yêu quy của cô, Diệp Sóc!’’ Hắn ngưng cười, chợt Nam Cung Minh Húc nhìn về phía Diệp Cẩn Niên, khóe môi nâng lên một đường cong tàn nhẫn.

"Anh đang nói bậy bạ gì vậy?’’ Diệp Cẩn Niên nhìn Nam Cung Minh Húc, sự lo lắng từ từ dâng lên trong lòng. 

"Nếu như không phải suýt chút nữa là ông ta đã hại chết tôi ở Nhật Bản, thì những chuyện tiếp theo cũng sẽ không xảy ra, ông ta mới chính là người khởi xướng! Cô nói tôi nợ cô một mạng người, vậy thứ Diệp Sóc thiếu tôi muốn trả như thế nào đây?’’ Nam Cung Minh Húc gào thét chất vấn Diệp Cẩn Niên, kẻ làm thiên chi kiêu tử* như hắn, chưa từng quá để tâm đối với một người, nhưng phải nhận sự khinh bỉ của người phụ nữ này, trong lòng hắn đã bị sự ghen ghét và phẫn nộ lấp đầy.  

Cho dù Hứa Lệ Hoa và Sơ Nhược đều đã nhiều lần nói với hắn về mối quan hệ của Diệp Cẩn Niên và Thiệu Tư Hữu, dù cho sau khi Diệp Cẩn Niên tỉnh lại thì hắn lập tức phát hiện ra chuyện cô và Thiệu Tư Hữu ở cạnh nhau, nhưng hắn vẫn tin tưởng Diệp Cẩn Niên sẽ không phản bội hắn trong khoảng thời gian này khi mà cuộc hôn nhân giữa bọn họ vẫn còn tồn tại.

Nhưng bây giờ,  cô lại không thiết thứ gì thừa nhận ở trước mặt hắn, đến cuối cùng vì không muốn để cho gã đàn ông kia phải chịu uất ức, hay là vì muốn mau chóng cắt đứt mối quan hệ với hắn? Bất luận là lý do nào trong đó, hắn đều không thể chấp nhận được.

Không được, tuyệt đối không được!

"Diệp Cẩn Niên, nhà họ Diệp phải bồi thường cho tôi, đời này chính cô đòi sống đòi chết nhất định cũng phải ở lại bên cạnh tôi. Cô muốn ly hôn, muốn ở bên cạnh Thiệu Tư Hữu, cô đừng mơ tưởng!’’

"Ôi, kẻ điên." Đối mặt với một Nam Cung Minh Húc có phần tức giận điên cuồng, Diệp Cẩn Niên cười lạnh trả lời một tiếng, xoay người đi đến bên đường gần sát quốc lộ. Dưới tình huống này cô cũng không cần trở về tiệm cơm gọi điện thoại, nén bực tức trong ngực đã đủ giúp cô đi bộ về nội thành cũng sẽ không biết mệt. 

"Tôi là kẻ điên ư? Nếu như không phải trong lòng cô giả dối, thì tại sao lại muốn đi gấp như vậy?’’ Nam Cung Minh Húc nhanh chóng bắt được cánh tay của Diệp Cẩn Niên kéo cô trở lại bên cạnh, đầu hơi chếch nghiêng về một bên tránh né, Diệp Cẩn Niên nhanh nhẹn xoay tay lại thoát khỏi cái nắm tay tàn nhẫn kia: “Sao vậy, anh thẹn quá hóa giận ư?”

"Muốn bắt trộm phải có bằng chứng, anh có cái gì chứng minh chuyện năm đó anh mất tích là do cha tôi làm? Không bằng không cớ, nếu vậy tôi cũng có thể nói, là ban đầu anh và Sơ Nhược muốn ra ngoài ăn chơi trác táng lại cố ý làm ra vẻ mất tích để đánh lừa dư luận!’’ Mạnh mẽ nhìn Nam Cung Minh Húc chằm chằm, Diệp Cẩn Niên tức giận phản bác.

"Không có chứng cớ? Nếu tôi có thể tra ra được, người đã ở bên trong Diệp Thu như cô lại không tra được? Vậy là cô giả vờ không biết sao?’’ Nam Cung Minh Húc nâng khóe môi lạnh bạc lên, đáy lòng đang đau đớn co thắt, ngay sau đó lời nói ra khỏi miệng cố ý mang theo sự tàn nhẫn: “Hoặc là, cô vốn không dám tra, cũng không dám hỏi.”

"Tôi sẽ không tin." Cố ý tránh né ánh mắt của Nam Cung Minh Húc, Diệp Cẩn Niên quật cường nhìn lại quá khứ, lặp lại từng chữ một, từng tia nguội lạnh đang dần hiện ra trong lòng. 

Cô biết Diệp Sóc không thích Nam Cung Minh Húc bao nhiêu, cũng xác thực ban đầu đã đoán được việc Nam Cung Minh Húc mất tích có liên quan đến cha mình. Mặc dù khi đó cô đã gả cho Nam Cung Minh Húc, nhưng Diệp Sóc vẫn cố chấp không chịu thừa nhận mối quan hệ của bọn họ, thậm chí ngay cả hôn lễ của con gái yêu cũng không tham dự. Trong ba năm hôn nhân, mỗi lần cô về nhà đều sẽ bị Diệp Sóc yêu cầu ly hôn. Sau khi Nam Cung Minh Húc mất tích, cô đã cầu xin cha mình giúp đỡ, thậm chí không tiếc cả việc lấy tình thân giữa cha và con gái ra uy hiếp, cũng không thể khiến Diệp Sóc thỏa hiệp.  

Sauk hi trọng sinh, cô đã từng thử dò xét mấy lần, nhưng mỗi lần mới đi vòng qua trọng tâm câu chuyện, chị gái cô cũng sẽ cứng rắng chuyển dời sang cái khác, bọn họ đều là người thân nhất của cô, vì cô đã bỏ ra rất nhiều thứ, làm sao chịu được khi cô cứ lặp đi lặp lại một ngờ vực vô căn cứ kia chứ.

Nam Cung Minh Húc đoán không lầm, cô không dám tra cũng không dám hỏi. 

"Tóm lại tôi sẽ không tin." Diệp Cẩn Niên lặp lại một lần nữa, nhưng giọng nói rõ ràng không cương quyết bằng như mới vừa rồi nữa, kín đáo mang theo một phần lùi bước không thể xem xét. 

"Cô không tin lời tôi vậy thì tôi choc ho môt phương pháp kiểm chứng, bộ tài vụ của Diệp Thị mấy năm qua có ghi chép tài chính qua lại, theo như tôi biết, Diệp Thị chưa từng phát triển tại Nhật Bản. "

Lời nói cay nghiệt trong miệng đã nói xong, nhưng thấy sắc mặt dần dần trắng bệch của Diệp Cẩn Niên, đáy mắt màu nâu của Nam Cung Minh Húc thoáng qua một tia ảo não. Làm như vậy, thì khoảng cách giữa hai người bọn họ chỉ ngày càng xa mà thôi. 

Nghĩ như vậy, Nam Cung Minh Húc chợt vươn tay kéo cánh tay của Diệp Cẩn Niên: “Bây giờ nếu chạy về hẳn là Diệp Thị còn chưa hết giờ làm việc, tôi đưa cô về xem bằng chứng.”

Nói xong, Nam Cung Minh Húc sải bước muốn đi về phía xe của hắn, còn tiếp tục giằng co như vậy nữa, hắn không biết bản thân mình đứng trước sự kích thích của Diệp Cẩn Niên có thể nói ra những lời làm tổn thương người khác thêm nữa hay không? 

Diệp Cẩn Niên lại khác thường không tiếp tục giãy giụa nữa, mà trầm mặc đi theo Nam Cung Minh Húc bước lên xe của hắn, từ đầu đến cuối, hàng lông mi dài rũ xuống thật thấp, che giấu những biến đổi không ngừng trong đôi mắt của cô. 

Cô cần phải có thời gian để từ từ tiêu hóa tin tức này, điều mà cô đã không dám đi điều tra tin tức, sự thật sáu năm về trước.  

Xe chạy một mạch thông suốt trên đường, hai người trong xe cũng ăn ý không nói gì thêm, cứ trầm mặc trong bầu không khí ấy, ngay cả tiếng hai người hít thở cũng có thể nghe rõ. 

Nam Cung Minh Húc quay đầu nhìn Diệp Cẩn Niên một cái, rồi đưa tay bật âm nhạc lên.  

Tiếng dương cầm du dương chậm rãi như dòng nước chảy vang lên, là khúc diễn tấu Diệp Cẩn Niên đã từng thích nhất, Nam Cung Minh Húc còn nhớ cách đây rất lâu, mỗi lần Diệp Cẩn Niên nghe thấy bản nhạc này, ngón tay sẽ không tự chủ được mà khẽ nhúc nhích, giống như đang nhảy múa trên những phím đàn đen trắng, trong mắt luôn lóe lên tia sáng nhảy nhót vui mừng như chim sẻ. Còn lần này bàn tay của Diệp Cẩn Niên cũng chuyển động, nhưng lại khác nhau, cô đưa tay lên ấn nút tắt đi

Bỗng nhiên không khí có phần đè nén trong xe trở nên tĩnh lặng, một hồi lâu sâu, giọng nói mệt mỏi của Diệp Cẩn Niên vang lên: 

"Xin lỗi, tôi muốn được yên tĩnh. . ."

Nam Cung Minh Húc không nói gì, ánh mắt tối tăm nhìn thẳng về phía trước. 

Xe chậm rãi dừng ở trước cửa Diệp Thị, xa xa, có thể nhìn thấy bảo vệ ở cửa đã làm tròn bổn phận đi qua đi lại tuần tra. 

Diệp Cẩn Niên không lập tức xuống xe, mà là dựa vào chỗ ngồi hai mắt khép hờ, yên lặng giống như đã ngủ thiếp đi, ấn đường cau chặt. Nam Cung Minh Húc cũng không thúc giục, lặng lặng khóa chặt khuôn mặt ngay trước mắt kia, cảm xúc phức tạp chợt hiện lên trong con ngươi.

"Nam Cung Minh Húc. . ." Không cần mở mắt, Diệp Cẩn Niên cũng cảm thấy được rằng Nam Cung Minh Húc đang nhìn mình, mới vừa bình tâm lại một chút, có chút buồn bã trong lòng, không có lý nào chỉ có một mình cô khó chịu như vậy được, vì vậy, nói sâu xa: “Tôi có một chuyện cũng nên nói cho anh biết. Đứa bé của Sơ Nhược, là do chính cô ta té ngã va phải đèn sàn nhà, không phải bởi vì có ai đó đẩy mà cô ta mới sẩy thai."

"Đèn sàn nhà?" Nam Cung Minh Húc sững sờ, không hiểu hỏi.

"Nếu như anh không tin, có thể đi tra băng ghu hình của nhà họ Thiệu ở nước Anh, Sở Nhược vì muốn đuổi theo anh, kết quả lại không cẩn thận mà trượt chân va phải đèn trang trí sàn nhà.

"Vậy làm sao cô biết?" Đối với Diệp Cẩn Niên, sau khi kinh ngạc qua đi Nam Cung Minh Húc lập tức bắt được điểm mấu chốt trong đó, lúc Sở Nhược gặp chuyện không may Diệp Cẩn Niên vẫn còn đang hôn mê, lúc ấy người đưa Sở Nhược đi bệnh viện là Diệp Cẩn Nhiên và Niên Nhạc Nhạc, nếu lúc ấy có mặt Diệp Cẩn Nhiên, với tính cách của cô sẽ không chịu đựng mà không nói, ở đấy cũng chỉ còn lại một người có thể chứng kiến, Niên Nhạc Nhạc, nhưng Diệp Cẩn Niên vừa tỉnh lại thì Niên Nhạc Nhạc lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. . .

Một ý nghĩ nhanh chóng lóe lên trong đầu, nhanh đến nỗi còn không bắt kịp, Nam Cung Minh Húc không thể làm gì hơn là binh tĩnh quan sát vẻ mặt của Diệp Cẩn Niên, không bỏ qua dù chỉ là thay đổi nét mặt một chút. 

"Thiệu Tư Hữu nói cho tôi biết.’’ Vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Cẩn Niên, giọng nói bình tĩnh giống như khuôn mặt, tiếp tục nói ra một câu khác: “Hơn nữa, đứa bé của Sở Nhược vốn không phỉa con anh.”

"Không thể nào!" Nam Cung Minh Húc lập tức lên tiếng phản bác, Diệp Cẩn Niên đứa bé sinh non vốn không phải con của hắn, hắn tin, nhưng có một điều khác. . . “Tôi đã tận mắt nhìn thấy chứng nhận DNA của tử thai, kết quả kiểm tra đo lường tuyệt đổi không phải làm giả.’’ 

"Không phải làm giả, anh chắc chắn chứ?" Bỗng chốc Diệp Cẩn Niên mở mắt ra nhìn về phía hắn, trong ánh mắt thoáng qua một tia sắc bén: “Kết quả không làm giả, còn ngày tháng thì sao, có phải làm giả được hay không?” 

"Ngày tháng sao?’’ Nam Cung Minh Húc sững sờ, "Tôi không chú ý đến. . ."

"Bố Nặc Tư Kỳ đã ra lệnh cho bệnh viện uy tín kiểm tra di thể đứa bé, không thể nào là của anh.’’ Diệp Cẩn Niên đã ngồi thẳng người lên từ chỗ ngồi, nhìn Nam Cung Minh Húc rồi khẳng định nói. 

Vốn là cô định dùng kết quả xét nghiệm này để làm chứng cớ ly hôn với Nam Cung Minh Húc, lại không ngờ được rằng đứa con của Sở Nhược lại hoàn toàn không phải con của Nam Cung Minh Húc, mất trác dụng. Cha của đứa trẻ rất có thể là tổng giám đốc đương nhiệm Thành Minh của tập đoàn Y Đằng. 

Nhưng mà báo cáo kiểm tra mà Nam Cung Minh Húc đã từng cầm qua đến từ nơi nào, Bố Nặc Tư Kỳ hạ lệnh cho bệnh viện dùng di thể của đứa bé Sở Diệp để kiểm tra đo lường, như vậy phần báo cáo này không có khả năng đến từ chính. . . 

"Tôi đi tìm cô ta!’’ Nghĩ đến có thể là khả năng đó, Diệp Cẩm Niên cảm thấy toàn bộ trái tim đều co thắt, vụ tai nạn xe cộ kia, bệnh viện đầu tiên cứu chữa cô cũng không phải Ái Anh, ngoại trừ việc xác định xác đứa bé đã ra ngoài, còn thi thể của nó từ đầu đến cuối đều không có tung tích, nàng nên nghĩ tới từ lâu, Sở Nhược chính là thủ phạm, là người có khả năng biết đến nhất.

"Chờ một chút."

Diệp Cẩn Niên mới chạm tay vào cửa xe đã bị Nam Cung Minh Húc ngăn cản giữ lại, gông cùm xiềng xiếc lấy thân thể đang vật lộn của cô, “Cẩn Niên, cô bình tĩnh một chút, để tôi đi, tôi đảm bảo chỉ cần vẫn còn thì nhất định có thể mang “nó” về.”

Chỉ cần, di thể của đứa trẻ hoặc tro cốt còn ở đó. . .

Hành động của Diệp Cẩn Niên từ từ dừng lại, ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn về phía Nam Cung Hi đang ở trước mắt mình, cô biết, nếu cô đi tìm Sở Nhược, với tính tình của cô ta, phá hủy di thể đứa bé ở trước mặt cô mới đúng là tác phong trước sau như một của cô ta, để Nam Cung Minh Húc đi, thật sự là cách phù hợp nhất. 

Đứa con của cô, từ đầu cô nên chết đi cùng với đứa trẻ. . .

"Nam Cung Minh Húc, tôi chỉ tin anh một lần cuối cùng.’’ Một hồi lâu sau, Diệp Cẩn Niên mới cúi đầu mở miệng. 

"Yên tâm." Nam Cung Minh Húc buông cánh tay đang giữ Diệp Cẩn Niên ra, nhiệt độ của cô còn lưu lại như cũ trong lòng bàn tay hắn."Đó cũng là con của tôi."

*

Diệp Cẩn Niên mở cửa xe, bảo an từ đằng xa nhìn thấy Diệp Cẩn Niên từ bên trong đi ra ngoài, thì một mặt lập tức báo cáo qua bộ đàm, còn một mặt nhanh chóng chạy về phía cô. Không đợi đến gần, thì đã bị một đống ký giả không biết xông đến từ đâu giơ mất ảnh chụp hình đẩy ra ngoài. 

"Giám đốc Diệp, trong sáu năm cô hôn mê, tổng giám đốc Nam Cung là chồng cô vẫn luôn canh giữ bên giường, vậy mà cô vừa tỉnh lại đầu tiên đã nói muốn ly hôn, xin hỏi là vì nguyên nhân gì? "

"Giám đốc Diệp, tòa án đưa ra phán quyết đối với đơn khiếu nại xin ly hôn của cô là tạm thời ở riêng, bây giờ cô và tổng giám đốc Diệp lại xuất hiện cùng nhau, có phải muốn bày tỏ rằng hai người sắp hòa hợp lại hay không?’’ 

Vấn đề theo nhau mà tới, còn có mấy nhiếp ảnh gia bộ dạng cầm máy ảnh xông lên, điên cuồng không ngừng chụp ảnh Diệp Cẩn Niên và Nam Cung Minh Húc, Diệp Cẩn Niên theo bản năng lui về phía sau, giẫm phải vũng tuyết đọng khiến trọng tâm bước chân không ổn định lảo đảo về phía sau, rồi đột nhiên ngã ra đằng sau. 

Ở phía sau lưng cô, Nam Cung Minh Húc đang vội vàng bước xuống từ trong xe tiến về phía cô. 

Đèn flash rắc rắc chụp ảnh liên tục, hầu như trong nháy mắt tất cả mọi người đều cho rằng có thể chụp được cảnh tượng đôi vợ chồng điển hình của giới thương mại hỗ trợ lẫn nhau, lại không nghĩ rằng, trong khi Nam Cung Minh Húc vươn tay ra, thì Diệp Cẩn Niên đã cố ý nghiêng mình tránh qua một bên, mặc cho bản thân ngã ngồi nhếch nhác trên mặt đất.  

Phía dưới lớp tuyết mỏng manh có chôn lớp đá cuội trải khắp mặt đất, khiến Diệp Cẩn Niên rất đau, nhưng trong nháy mắt cũng là thần trí của cô khôi phục, nhanh chóng đứng lên từ mặt đất. 

Đôi tay Nam Cung Minh Húc nắm chặt thành quyền, Diệp Cẩn Niên thà rằng mất mặt trước mặt mọi người, cũng không cần sự giúp đỡ của hắn, điều này so với lời nói từ chối càng làm lòng hắn chán chường thêm, một chút hòa hoãn mới vừa rồi ở trong xe, cứ như là ảo giác của chính hắn. 

Đèn flash còn đang lóe lên không ngừng, chuyện ồn ào lộn xộn này khiến Diệp Cẩn Niên không kiên nhẫn nhướng lông mày lên, bởi vì bối cảnh đặc biệt của Diệp Thị, cho nên đám ký giả này rất ít khi dám đến Diệp Thị gây huyên náo, còn sợ rằng những người này là do Hoắc Nhĩ Khắc cố ý sắp xếp. 

"Nam Cung phu nhân, có lời đồn đãi nói rằng cuộc hôn nhân giữa cô và tổng giám đốc Nam Cung vẫn không được cha cô thừa nhận, đây có phải là nguyên nhân chủ yếu khiến cô đề xuất việc ly hôn hay không?’’ Lại có một ký giả đặt câu hỏi, lần này cả danh xưng của sửa lại rõ ràng, vấn đề vừa ra khỏi miệng, lập tức sắc mặt của Nam Cung Minh Húc cũng thay đổi theo. 

Diệp Cẩn Niên chợt ngẩng đầu lên, chút ấm nóng trên khuôn mặt cũng biến mất theo vấn đề của hắn, con ngươi lạnh lẽo nhìn chằm chằm ký giả đã đặt câu hỏi trước mặt cô, gả ký giả nhất thời cảm thấy có một luồng khí lạng dâng lên từ dưới chân, không tự chủ được lui về phía sau một bước.  

"Tránh ra." Hai chữ lạnh lùng gần như bật ra từ bờ môi đỏ thắm, ánh mắt của Diệp Cẩn Niên quét qua những kẻ đang vây quanh mình, trên người phát ra cảm giác bức bách và mạnh mẽ làm cho các ký giải không tự chủ được mà ngừng đặt câu hỏi. 

Bảo an của Diệp Thị nhân cơ hội nhanh chóng xông vào xua đuổi những ký giả kia, gạt ra một con đường để Diệp Cẩn Niên dễ dàng tiến vào công ty, sau lưng cô, Nam Cung Minh Húc do dự một chút rồi xoay người lên thẳng xe, đi mất. 

"Nhị tiểu thư cô cuối cùng đã trở lại, tổng giám đốc đi ra ngoài tìm cô bây giờ đang trên đường chạy về, muốn cô đợi cô ấy ở phòng làm việc.’’ Thư ký của Diệp Cẩn Nhiên vừa nhìn thất cô trở lại, thì lập tức chào đón, cả cách gọi cũng quên đổi, cứ gọi cô là nhị tiểu thư

"Đã biết." Diệp Cẩn Niên không ngừng bước chân, lên tiếng. 
     
"Nhị tiểu thư, sắc mặt của cô không tốt lắm, có gì cần tôi làm gì không?" Cô thư ký vẫn theo phía sau như cũ một bước cũng không rời, hỏi một câu rồi lại tiếp một câu.  

"Tôi rất khỏe." Diệp Cẩn Niên bước nhanh, trả lời.

"Nhị tiểu thư, nơi này là bộ tài vụ, tổng giám đốc nói muốn cô đi xử lý giúp cô ấy. . ."

Thình thịch!

Diệp Cẩn Niên vung tay hung hăng đóng cửa phòng làm việc quản lý bộ tài vụ lại, ngăn cách tiếng nói huyên náo của người kia, thế giới lập tức tĩnh lặng. 

Đột nhiên vang lên tiếng đóng cửa khiến người quản lý bộ tài vụ đang uể oải phải lập tức nhảy dựng lên trên ghế ngồi, sau khi thấy rõ người vừa đến thì vội vàng nơm nớp lo sợ đi đến trước mặt Diệp Cẩn Niên. 

"Tổng giám đốc."

"Điều tra toàn bộ khoản vốn lưu động có liên quan đến nước ngoài cho tôi, tôi muốn xem.’’ Diệp Cẩn Niên xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, đi tới chiếc ghế trưởng bộ phận rồi ngồi xuống, một hồi lâu sau, liếc nhìn người quản lý tài vụ vẫn bất động như cũ: “Tôi không thể xem ư?”.

"Dĩ nhiên không phải." Quản lý tài vụ vội vàng trả lời, rồi xoay người đi ra ngoài, năm phút sau ôm một chiếc hộp từ bên ngoài vào, bên trong đều là các đĩa CD lưu trữ các số liệu bí mật.

Diệp Cẩn Niên nhận lấy rồi tùy ý lựa ra một cái bỏ vào máy vi tính, nhập mật mã vào, trên màn hình lập tức  hiện lên một đống dữ liệu lớn. Ước chừng sau khi xem qua một lần, bỗng dung Diệp Cẩn Niên cười khẽ một tiếng: “Hẳn là giám đốc Lý sẽ không coi như tôi đang kiểm tra anh chứ?"

Các khoản mục rất rõ ràng, thậm chí có thể nói là hoàn hảo, hoàn hảo đến hết sức giả dối, Diệp Cẩn Niên ở trong gia đình Bố Nặc Tư tiếp thu mọi sự huấn luyện chuyên ngành, thứ đồ này, cũng thật sự chỉ có thể ứng phó với kiểm tra thông thường. 

"Hả, tổng giám đốc thật biết nói đùa." Quản lý tài vụ có chút xấu hổ mỉm cười, sau đó cúi đầu trước vẻ mặt cười mà như không cười của Diệp Cẩn Niên. 

"Được, tôi không ở đây để vui đùa, bộ tài vụ các vị lấy những thứ đồ này để báo cáo với tổng giám đốc hay sao?’’ Bàn tay đập “Rầm” một tiếng nghiêm trọng trên bàn, ánh mắt của Diệp Cẩn Niên nhìn chăm chú, gằn từng chữ: “Đưa những khoản mục vốn chuyển đi Nhật Bản cho tôi xem, ngay lập tức.” 

Nếu như một phút trước Diệp Cẩn Niên còn ôm một tia cầu may cuối cùng, nhưng hiện tại thái độ của quản lý bộ tài vụ đã nói rất tất cả.  
*

Sắc trời dần tối, đọc đường những khu náo nhiệt bị tắc nghẽn, cô gái già giặn xinh đẹp ngồi vào ghế sau của chiếc xe hơi màu đen có rèm che sau đó tiếp tục nghe điện thoại, con ngươi trong suốt nhìn ra phía ngoài xuyên qua cửa sổ xe màu trà, sắc mặt nặng nề hiếm có.  

"Ừ, tôi biết rồi, mặc kệ Niên Niên muốn anh lấy cái gì thêm cho nó, anh đều đưa trực tiếp cho nó là được rồi.’’ Nghe xong phần báo cáo của quản lý tài vụ phía bên kia, Diệp Cẩn Nhiên thở dài giao nhiệm vụ.  

Cô đã sớm nghĩ đến, em gái cô thông minh như vậy một ngày nào đó sẽ biết những điều này, trước đây không biết, chẳng qua là cô cố ấy không muốn biết mà thôi. Chuyện nên tới, sớm muộn cũng sẽ đến. 

"Trước tiên không đến công ty, về nhà." Cúp điện thoại, Diệp Cẩn Nhiên nói với tài xế trước mặt. Tình hống như thế này, vẫn nên trở về trước bàn bạc với cha cô một chút thì tốt hơn.  

Đang muốn nhấc máy gọi điện thoại về nhà, đột nhiên điện thoại của Diệp Cẩn Niên vang lên, một dãy số lạ đập vào mi mắt. 

"Alô." Diệp Cẩn Nhiên nghi ngờ nhận cuộc gọi, ánh mắt đột nhiên chợt lóe lên, khóe môi hào hứng: "Thiệu Tư Hữu?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.