Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa

Chương 11: Mùa hè năm ấy




Lộ Phi từ từ buông lỏng nắm tay vẫn luôn nắm chặt của mình. Anh không sợ Tân Thần cự tuyệt, chỉ là sau khi nghe Lâm Lạc Thanh kể lại chuyện cũ, anh bỗng không biết phải đối diện với cô thế nào.

Tân Thần đi rồi, Bruce vốn cũng định đi nhưng cậu ta là một trong những người nổi đình nổi đám nhất diễn đàn du lịch này, đã tham gia ba năm, thỉnh thoảng post những tấm ảnh du lịch ở Mỹ lên, hôm nay bỗng dưng xuất hiện nên đã làm dấy lên một cơn sốt không nhỏ. Mọi người kiên quyết không buông tha cậu, cậu đành tạm biệt Tân Thần rồi cùng họ đi

Đến lúc tàn tiệc, Bruce về nhà. Cha mẹ cậu đã ly hôn năm cậu mười lăm tuổi, sau đó cậu theo mẹ và em gái di dân sang Canada, nhưng Lâm Dược Khánh bố cậu vẫn ở lại nước làm ăn, đã có nhà cửa ổn định. Cậu mở cửa, phát hiện ra bố mình đang ngồi cùng một người đàn ông nho nhã cao quý trong phòng khách.

“Lạc Thanh, giới thiệu với con, đây là Lộ Phi, hiện nay đang hợp tác một dự án với công ty của chú con. Cậu ấy có việc muốn nói chuyện với con, đã đợi lâu lắm rồi đấy”.

Tên tiếng Trung của Bruce là Lâm Lạc Thanh, người nhà cậu tất nhiên đã quen gọi bằng cái tên đó. Cậu bắt tay Lộ Phi, đồng thời nhướng mày hỏi. “Chào anh. Tôi nghĩ chắc không phải anh tìm tôi để bàn chuyện làm ăn, đúng không?”.

Lộ Phi cười, “Tôi gọi cậu là Lạc Thanh, chắc cậu đồng ý chứ. Nếu tiện thì chúng ta xuống quán cafe dưới lầu ngồi đi”.

Nhà Lâm Lạc Thanh gần tòa soạn báo tối. Đối diện tòa soạn báo có một quán cafe tên Lục Môn, bài trí nhã nhặn, tuy ở đoạn đường khá vắng vẻ nhưng làm ăn vẫn tốt. Hai người ngồi đối diện, tự gọi cafe cho mình.

“Nói ra thì chúng ta cũng có quan hệ bà con xa. Lạc Thanh, chú họ Tô Triết của cậu là em trai của Tô Kiệt, anh rể tôi, hơn nữa chúng ta cũng chẳng phải là gặp lần đầu. Ba tháng trước tôi đi cùng Tô Triết đến ký túc xá của cậu. Nếu nói xa hơn nữa thì, ba năm trước trong hôn lễ của Tô Triết cử hành ở Thẩm Quyến, chắc chúng ta đã gặp nhau”.

Lâm Lạc Thanh cười như vỡ lẽ ra: “Thảo nào hai hôm trước gặp anh ở quán bar cứ thấy quen mặt. Đúng, hôm đó tôi về ký túc xá thì anh cũng vừa đi ra. Chú tôi nói anh và tôi là bạn cùng trường, cùng tốt nghiệp ở trường đó, chắc là muốn đến đó chơi”.

Lộ Phi cười khổ. Lúc đó anh và Tô Triết đến tổng công ty ở Mỹ để bàn việc đầu tư cụ thể vào dự án mới của Hạo Thiên. Sau khi xong việc, Tô Triết nói muốn đi thăm đứa cháu mấy năm chưa gặp, đang theo học ở Phân hiệu Berkeley của Đại học California. Lộ Phi ba năm trước tốt nghiệp Học viện thương mại Hass ở bên đó, vừa hay cũng muốn nhân cuối tuần để về thăm bạn cũ. Thế là hai người mua vé máy bay, cùng bay từ New York đến San Francisco.

Đến ký túc xá của Lâm Lạc Thanh, bạn cùng phòng nói cậu sẽ về ngay, bảo họ đợi một chút. Lộ Phi nhìn ngay thấy hai tấm ảnh treo tường giữa một rừng ảnh khác. Trong đó có một tấm chụp trên đỉnh núi, sau lưng là biển mây ngập màu ráng chiều, cảnh sắc đẹp đến khó tả, một cô gái mặc áo jacket màu xám đậm đang nghiêng đầu nhìn ra phía xa, tóc bị gió thổi tung, hẳn nhiên là chụp trộm nên cô không chú ý đến ống kính; một tấm ảnh khác ắt hẳn là ở phòng bệnh, tường trắng, gường trắng đơn điệu, bên cạnh còn có giá truyền dịch, một chàng trai ngồi cạnh cô gái lúc nãy, họ đều mặc áo bệnh nhân sọc xanh trắng, nhìn có vẻ tiều tụy và tái nhợt, nhưng lại nhìn thẳng vào ống kính, cười rất vui vẻ.

Lộ Phi bàng hoàng. Tấm ảnh chụp hình cô gái kia thì không phải nói, nhưng cô gái trong tấm ảnh chụp chung gầy đến mức cằm nhọn hoắt, tóc cắt ngắn, nhưng hàng lông mày đen nhánh, đôi mắt sáng, lúm đồng tiền thoáng ẩn hiện bên má trái, chính là Tân Thần đã mấy năm anh không gặp.

Tô Triết thấy anh chú ý đến hai tấm ảnh đó chỉ cười nói: “Cậu bé đó, chính là cháu tôi. Nó thích du lịch. Ba năm trước cũng đi xuyên Tần Lĩnh với cô gái trong ảnh, suýt nữa là mất mạng. Lúc ấy cảnh sát vũ trang cũng vào cuộc giải cứu, thật chấn động”.

“Ba năm trước? Cụ thể là lúc nào?”. Lộ Phi lạc giọng quay lại nhìn anh ta hỏi.

“Cuối tháng sáu năm đó tôi kết hôn ở Thẩm Quyến, nó về tham gia lễ cưới rồi đi Tần Lĩnh, chắc khoảng đầu tháng bảy, Lộ Phi, sao vậy?”.

“Không sao. Tô Triết, tôi ra ngoài đi dạo một chút. Lát nữa gặp”.

Lộ Phi không thể kìm nén sự chấn động trong lòng mình nên vội vã bỏ đi, và đã đi lướt qua Lâm Lạc Thanh vừa mới quay về.

Chiếc chuông gió treo bên cửa quản cafe Lục Môn khẽ rung lên, một cô gái xinh đẹp mặc váy dự tiệc màu đen bước vào. Làn da cô trắng như tuyết, mái tóc búi lỏng, buông thả vài sợi, nhìn rất gợi cảm. Khách trong quán cafe không đông lắm, hết thảy đều quay lại nhìn cô, nhưng dường như cô chẳng màng đến những ánh mắt đó, đi vòng qua quầy bar để vào bên trong.

Lâm Lạc Thanh cười nói: “Trời ạ, quán này chưa đổi tên đã khiến tôi ngạc nhiên lắm rồi, ai ngờ bà chủ còn là người đẹp nữa, hình như tên Tô San nhỉ. Năm mười lăm tuổi tôi di dân sang Canada. Hôm trước khi đi, bố tôi có đòi đưa tôi đến đây. Hôm đó lần đầu nhìn thấy cô ấy, thực sự khiến tôi bàng hoàng một phen, trái tim thiếu niên cứ đập thình thịch. Không ngờ bảy năm rồi mà cô ấy vẫn không thay đổi

Lộ Phi chỉ nhìn lướt sang bên ấy, hẳn nhiên không quan tâm đến dung nhan của bà chủ, “Giữa chúng ta lại có một sự trùng hợp, Lạc Thanh. Tôi cũng rời thành phố này đi Mỹ vào bảy năm trước”.

“Vậy tôi đoán, cuộc ly biệt của anh chắc còn lãng mạn hơn tôi nhỉ. Lúc ấy tôi là một thằng nhóc kỳ cục, đang căm ghét bố, chẳng muốn nói với ông câu nào. Nếu không vì nhìn thấy bà chủ xinh đẹp thì tối đó chắc tôi đã buồn bực đến chết rồi”.

Một Lâm Lạc Thanh phóng khoáng thú vị như thế khiến Lộ Phi không thể không mỉm cười, “Không, người từ biệt tôi lúc đó là một cô gái mạnh mẽ sắp mười tám tuổi. Lần gặp đó không chút lãng mạn, nhưng tôi không thể quên cô ấy”.

“Nếu tôi đoán không nhầm thì cô gái đó là Hợp Hoan, cũng chính là Tân Thần phải không? Tôi đã quen gọi nickname của chị ấy rồi”. Cậu nhìn Lộ Phi vẻ lạ lùng cười nói, “Bố tôi giới thiệu tên anh là Lộ Phi, là tôi biết ngay anh muốn tìm tôi để nói chuyện gì rồi”.

“Hợp Hoan”. Lộ Phi nhắc lại, dường như trước mặt xuất hiện cô gái đang lắc cây hợp hoan để cánh hoa tung bay năm nào. Anh hỏi như có vẻ không tin lắm, “Nói thế thì… cô ấy đã từng nhắc đến tôi?”.

“Không, chị ấy chẳng nói gì hết. Nhưng ba năm trước trên núi Thái Bạch, chị ấy sốt cao, khi tôi chăm sóc chị ấy thì trong cơn mê sảng, chị ấy đã kéo tay tôi gọi tên Lộ Phi, tôi rất ấn tượng”.

Lộ Phi giữ chặt ly cafe trước mặt, khớp ngón tay trắng bệch. Hồi lâu sau anh mới mở miệng, giọng nói hơi trầm khàn, “Hôm đó ở ký túc xá của cậu, tôi nhìn thấy ảnh của Tân Thần, nghe Tô Triết nói, tôi mới biết cô ấy từng gặp nguy hiểm khi đi xuyên Tần Lĩnh với cậu. Đừng nói gì tôi, kể cả nhà cô ấy cùng không ai biết chuyện đó”.

“Trước khi đi, ai cũng phải điền số điện thoại liên lạc của người nhà, chỉ có chị ấy vì đến muộn nhất, không biết thế nào lại không điền. Xảy ra chuyện rồi, người của câu lạc bộ nhanh chóng tìm ra bố tôi, nhưng không thể liên lạc được với người nhà chị ấy. Trong bệnh viện chị ấy cũng từ chối tiết lộ điện thoại nhà. Vốn tôi đã ngỡ chị ấy sống một mình, có điều sau này nghe chị ấy gọi điện cho bác, tỏ ra rất thoải mái, chỉ nói là ở Tây An chơi thêm vài ngày”.

Lộ Phi thần người một lúc rồi hạ giọng: “Tôi vềlên mạng tra, tin tức đều rất ngắn gọn. Tôi cứ xem đi xem lại lộ trình hai người đi, thu thập tin tức liên quan, nhưng không tìm ra tình hình cụ thể về chuyện hai người bị mắc kẹt”.

“Lúc đó rất nhiều phóng viên đã đến thăm bệnh viện. Tôi thì chẳng sao nhưng Hợp Hoan từ chối phỏng vấn. Tất nhiên tôi tôn trọng ý kiến chị ấy, chỉ nhờ bố ra mặt đối phó với họ, đồng thời cảm ơn cảnh sát vũ trang”.

“Có tiện kể tôi nghe chi tiết hơn không? Lạc Thanh, ba năm trước, tôi đã từng về lại thành phố này, cũng chính vào quãng thời gian mà hai người xuất phát. Tôi thực sự muốn trước khi ra quyết định gì đó, sẽ quay về gặp Tân Thần một lần. Nhưng không ngờ cô ấy lại trốn tránh tôi, còn khiến mình suýt mất mạng”.

“Chị ấy muốn tránh anh à?”. Lâm Lạc Thanh cau mày trầm tư. Cậu nghĩ trong cơn bệnh nặng mà gọi mãi tên một người, lại tham gia cuộc hành trình gian khổ chỉ để tránh người đó, thực sự là một quyết định khiến người ta không thể hiểu nổi.

“Để tham gia cuộc du ngoạn bảy ngày đó, tôi đã chuẩn bị rất lâu. Trước đó tôi và Hợp Hoan chưa quen nhau. Tôi chỉ biết chị ấy là người cuối cùng đăng ký, là người cuối cùng đến địa điểm tập hợp ở Tây An, vật dụng mang theo cũng không đầy đủ. Nhưng chị ấy nói từ năm mười tám tuổi đã tham gia du lịch, đủ kinh nghiệm để ứng phó với đoạn đường lần này. Nhìn có vẻ không có vấn đề gì”.

Đó là đoạn đường vô cùng vất vả. Hành trình bảy ngày đều là ở độ cao ba ngàn mét so với mực nước biển, cần vượt qua hơn mười ngọn núi có độ cao hơn mực nước biển ba ngàn bốn trăm mét, hơn nữa ven đường cũng không có chỗ để tiếp tế nghỉ chân, tức là thức ăn đều phải mang theo bên người. Lại thêm lều bạt, bếp lò… đủ mọi vật dụng, nữ phải vác theo hơn ba mươi kilogam, còn nam giới vác nặng nhất cũng hơn hai mươi lăm kilogam, là cuộc du ngoạn nặng nề đúng nghĩa.

Cảnh sắc núi Thái Bạch rất tráng lệ. Núi đá, ruộng cỏ, rừng nguyên sinh, thảo nguyên… cho đến các di tích sông băng thế kỷ IV đều có đủ. Mùa hè những loài hoa dại đủ màu không tên nở bay trong gió. Khi ấy cũng đúng vào cuối mùa hoa đỗ quyên, hoa nở rực rỡ. Nhưng đại đa số tuyến đường thực ra không có gì đáng nói, chỉ có thể giẫm trên những dấu vết của động vật hoang dã để tiến lên phía trước. Khí hậu thay đổi chóng mặt, nắng mưa bất định. Khi họ xuất phát là vào đầu tháng bảy, mà trên các đỉnh núi vẫn còn phủ tuyết, trên núi nhiệt độ khoảng từ không đến mười độ, mà lại đang vào mùa mưa nên bão và sương mù thường xuyên ập đến, không hề bá

Chiều hôm sau có ba thành viên người thì xuất hiện phản ứng độ cao nhẹ, người thì không thích ứng nổi với điều kiện khắc nghiệt nên đã rút khỏi hành trình, được nhân viên công tác của câu lạc bộ đưa xuống núi. Chiếc lều mà Tân Thần mang theo không hợp quy định nên bị để lại dưới núi. Còn cô gái ngủ cùng lều với cô lại rút lui, nên đội trưởng chỉ định cô chung lều với Lâm Lạc Thanh. Có một cô gái xinh đẹp “sống chung” nên Lâm Lạc Thanh rất sung sướng, cho dù cô gái ấy lúc nào cũng như có suy nghĩ gì đó, không mấy nói chuyện. Tất nhiên trong hành trình khó khăn ấy, người rảnh rỗi trò chuyện rất ít, nhưng đến khi nghỉ ngơi và dừng chân vào ban đêm, mọi người đều cười đùa rất vui vẻ, mà cô vẫn trầm lặng, ánh mắt nhìn về nơi xa, rõ ràng trong lòng đang chất chứa biết bao tâm sự.

Ngày thứ ba thời tiết khá đẹp, khi dừng chân nghỉ đêm, bầu trời đầy sao lấp lánh, dường như có thể chạm tay tới. Ngồi cạnh nhau ngửa mặt lên ngắm trời sao, họ mới có cuộc nói chuyện đầu tiên, bỗng bất ngờ phát hiện ra, hai người trước kia từng sống chung một thành phố.

“Suốt đoạn đường chị ấy không hề than vãn, luôn đi theo sát đoàn, tỏ vẻ chịu được gian khổ và cũng rất có kinh nghiệm, ăn gì cũng không kén chọn. uống nước hứng từ kẽ đá cũng không tỏ ra kinh sợ quá đáng như mấy cô gái khác trong đoàn”.

Lộ Phi có phần ưa sạch. Anh nghĩ gian khổ chắc anh không sợ, nhưng nước uống như thế chắc sẽ không chấp nhận được. Còn nhớ Tân Thần từng giễu cợt “Bánh bao rơi xuống đất cũng nhặt lên phủi bụi rồi ăn được”, cũng đúng là không nói quá chút nào. Không biết cô gái từng kén cá chọn canh vô cùng đã được rèn luyện bao lâu mới có thể như vậy.

“Đến ngày thứ tư, buổi sáng có mưa. Khi tôi phát hiện ra áo jacket của chị ấy ngấm nước rồi chị ấy sốt nhẹ, nhưng chỉ uống thuốc rồi gồng mình chịu đựng thì đã muộn. Chị ấy càng đi càng chậm. Tôi và chị ấy bị tụt lại phía sau, qua miếu Lôi Công là mất liên lạc với đoàn, mất hẳn phương hướng trong một khu rừng nguyên sinh rậm rạp”.

Hôm ấy mưa không to, nhưng sương mù dày đặc. Bước chân Tân Thần nặng nề và chậm chạp, dường như bị đất bùn kéo lại. Lâm Lạc Thanh định vác ba lô cho cô, nhưng cô lắc đầu từ chối, khàn giọng bảo: “Không sao, tôi chịu được. Cậu đi trước đi, lát nữa tôi đuổi theo”.

Về sau cô không thể cố gắng được nữa, đành mặc cho Lâm Lạc Thanh giật lấy

“Buổi tối bọn tôi đành dựng lều một mình. Xui xẻo là khi tôi đi tìm nguồn nước sạch quanh đó đã đụng phải sơn dương hoang. Loại thú đó nhìn có vẻ hiền lành nhưng thực sự rất nguy hiểm, nghe nói núi Thái Bạch mỗi năm đều có người bị sơn dương húc chết. Tôi cũng khá may mắn, tránh xa được nhưng cũng bị húc phải một lần”.

Lâm Lạc Thanh cố sức lết về lều, nằm cạnh Tân Thần định đợi cho vết thương bớt đau. Cô đang chìm trong cơn mê sảng, đột nhiên nắm lấy tay cậu lảm nhảm: “Lộ Phi, đừng đi, đừng đi, em sợ”.

Cô nắm rất mạnh, động vào vùng xương quai xanh bị thương của cậu, cậu đau đến thấu xương. Cậu đành nghiến răng chịu đựng, dịu giọng an ủi cô: “Được, tôi không đi, yên tâm, tôi ở đây thôi”.

Mãi một lúc sau Tân Thần mới yên lặng, nhưng vẫn nắm chặt tay cậu không buông. Lâm Lạc Thanh cố gắng dùng tay kia xoa xoa chỗ đau, đoán là xương quai xanh đã bị gãy, cũng may cách một lần áo jacket và hai lớp áo khoác lông cừu nên không bị vết thương hở. Cậu không kìm được cười khổ sở.

Cậu định đợi đến hôm sau trời sáng sẽ dùng la bàn tìm phương hướng, bỏ lại một số thứ để cõng Tân Thần đến trạm nghỉ kế tiếp. Lúc tìm nước đang định tính xem có nên vứt máy ảnh và ống kính đi không, thực sự thấy hơi xót của. Nhưng bây giờ bị thương, gần như hoàn toàn không thể cõng cô đi được rồi.

Lâm Lạc Thanh nằm một lúc rồi vẫn cố gượng bò dậy, tìm thuốc hạ sốt, thuốc chống viêm rồi bắt ép Tân Thần uống, chính cậu cũng uống thuốc giảm đau, sau đó ngủ thiếp đi. Hôm sau Tân Thần vẫn sốt nhẹ, nhưng đã tỉnh lại, ăn chút mì cậu nấu rồi bỗng nói: “Bruce, cậu đi trước đi. Tìm người cứu rồi quay lại đón tôi”.

Lâm Lạc Thanh cũng đang tính toán kỹ mấy khả năng có thể. Cậu thừa nhận đề nghị của Tân Thần khá sáng suốt, nhưng nhớ đến những ngón tay mảnh mai tối qua đã nắm chặt cậu, nhớ đến lời thì thầm tuyệt vọng trong cơn mê, cậu không thể bỏ cô ở lại một mình, “Chị không sợ à?”.

Cô nhìn cậu, đôi mắt hơi đờ đẫn vì sốt cao lại tỏ ra bình tĩnh, “Có gì mà phải sợ”.

Nhìn cô có vẻ không chút sợ sệt, dường như không hề quan tâm đến chuyện đối mặt một mình với sự hoang lạnh, thậm chí là cái chết. Lâm Lạc Thanh cười, “Được thôi, vậy thì tôi sợ. Tôi si một mình, nhất là khi lại bị thương thế này. Tôi không chắc mình có thể gắng gượng được bao xa. Thôi thế này đi, đoạn đường này bằng phẳng, lại khuất gió, chắc chúng ta không xa tuyến đường đi ban đầu lắm đâu, tốt nhất là ở đây đợi cứu viện, đừng tách nhau ra”.

“Tôi đang làm liên lụy cậu”. Cô khẽ nói, “Nếu không phải vì chậm lại để đợi tôi, cậu đã không bị tách khỏi đoàn, không bị lạc đường, càng không bị thương. Hơn nữa bây giờ cậu đều đổi túi ngủ, gối chống thấm của cậu cho tôi rồi, lỡ nhiệt độ xuống thấp, cậu sẽ bị cảm mất”.

Kinh nghiệm dã ngoại của Lâm Lạc Thanh rất phong phú, năm đầu khi đến Mỹ học cậu đã hẹn bạn bè đi xuyên Rocky Moutain. Trước đó cậu đã nghiên cứu tư liệu, chuẩn bị đủ mọi thứ cho thời tiết của chuyến đi này. Lều bạt, gối chống thấm và túi ngủ mang theo đều phù hợp với nơi có độ cao thế này, còn thứ Tân Thần mang theo chỉ là những vật dụng cho những chuyến đi bình thường, rõ ràng là không thể dùng được trong nhiệt độ thấp như vậy.

“Chúng ta là một đội. Tôi tin đội trưởng sẽ gọi cứu viện tới cứu chúng ta, sẽ không bỏ mặc; đồng thời chị cũng phải tin rằng, tôi sẽ không bỏ rơi chị”.

Chàng trai chưa đến hai mươi tuổi đã ung dung nói thế, nhưng lại có một sức mạnh khiến người ta thấy yên lòng. Tân Thần cúi mặt, thở dài, “Hãy chọn cách thông minh nhất, đừng làm theo tình cảm. Lúc nào cậu cũng có thể thay đổi suy nghĩ, tôi sẽ không bao giờ trách cậu”.

Cuộc thảo luận đến đó kết thúc. Họ dừng chân ở ven một rừng thông rộng lớn. Ngày hôm sau mặt trời mọc, vạt cỏ gần đó nở đầy hoa dại, thời tiết nhanh chóng biến đổi từ cái lạnh cắt da vào ban đêm thành ngày xuân ấm áp. Nhưng hai ngươi đều biết, thời tiết ở đây rất thất thường.

Họ nhặt nhạnh cành cây khô, đốt lửa ở mảnh đất đã phát quang sạch sẽ, cố hết sức để khói bốc lên thật dày, mong rằng đội cứu viện sẽ tìm tới thật nhanh. Nhưng đến chiều trời u ám, bắt đầu đổ mưa, hai người đành cuộn mình co ro trong lều.

Lúc tỉnh táo Tân Thần cũng trò chuyện với Lạc Thanh. Lạc Thanh phát hiện cô rất cởi mở, hoàn toàn không kiệm lời như ban đầu. Nhưng những gì cô nói đều là chuyện về các chuyến du ngoạn trước đó, và cả thành phố mà họ từng sống chung, không đề cập chút nào đến người ấy.

Ngày thứ ba sau khi họ lạc đường, nhiệt độ cơ thể cô lại tăng cao, sắc mặt đỏ bừng, môi khô nứt nẻ. Lâm Lạc Thanh dùng khăn ướt đắp trán cô, hứng nước mưa, cứ cách một lúc lại ép cô uống nước, nhưng cô bắt đầu có hiện tượng bị mất nước. Cô không còn nắm chặt tay cậu, nhưng thỉnh thoảng mấp máy môi, người cô gọi vẫn là cái tên ấy.

Khi đã gần như tuyệt vọng thì mưa tạnh. Lâm Lạc Thanh gắng hết sức tìm những thứ có thể đốt được, bắt đầu khơi lửa lớn lên, và cuối cùng đội cứu viện, người dân và lực lượng cảnh sát vũ trang đã tìm ra họ.

“Thực sự thì chúng tôi khá may mắn. Đoàn chúng tôi xử lý rất kịp thời sau khi phát hiện chúng tôi bị bỏ lại, việc đầu tiên là báo ngay cho cứu hộ, chắc còn lấy hộ chiếu Canada của tôi ra để thúc đẩy thêm nữa”. Nhớ lại những ngày cận kề cái chết, Lâm Lạc Thanh không tỏ ra u sầu mà còn cười, “Chúng tôi được khiêng xuống núi và đưa vào bệnh viện. Bố tôi nhận điện đã đến ngay, chuyển chúng tôi sang bệnh viện khu vực thành phố Tây An”.

Quãng thời gian Lộ Phi từ Mỹ trở về, anh đã điên cuồng thu thập mọi tư liệu trên mạng có liên quan đến chuyến đi núi Thái Bạch ở Tần Lĩnh như bị ma nhập, biết Lâm Lạc Thanh hoàn toàn không thổi phòng sự việc, gần như năm nào cũng có du khách, người buôn bán và dân trong núi đi hái thuốc mất tích và gặp nạn trong núi. Lạc đường, gặp dã thú… mọi khả năng đều có thể mất mạng, còn Tân Thần vẫn giữ được tính mạng trong tình huống đó, thực sự quá may mắn.

Tay anh co chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn. Anh chẳng thể tưởng tượng nổi, nghe tin anh sắp trở về, cô đã nghĩ gì mà quyết định chạy trốn. Trong ấn tượng của anh, cô luôn là một cô gái kiên cường và chưa bao giờ trốn tránh.

Lộ Phi từ biệt Lâm Lạc Thanh, sau khi ra khỏi quán cafe Lục Môn, anh gần như đã lái xe trong vô thức đến nơi ở của Tân Thần. Đứng dưới và nhìn lên ô cửa sổ tối om, anh không nhớ mình đã từng đứng ở đây bao lâu và nhìn lên trên như thế nữa.

Bảy năm trước, Lộ Phi đến Mỹ học, Tân Thần đỗ vào một trường đại học tổng hợp không nổi tiếng lắm trong thành phố, dọn vào ký túc xá, đồng thời từ chối nhận email của anh. Hai người đã mất hẳn liên lạc. Tiếp đó, anh đành hỏi thăm tình hình của cô qua những email gửi cho Tân Địch.

Tin tức Tân Địch cho anh chỉ toàn vụn vặt. Tân Thần học chuyên ngành thiết kế đồ họa; đã có bạn trai, nhìn có vẻ rất được; hình như nó bỗng thích đi du lịch; thời gian rảnh rỗi nó làm người mẫu, bố em không thích nó làm nghề đó; nó chia tay với ạn trai rồi; nó làm thêm ở công ty chụp ảnh cưới; nó lại có người theo đuổi mới…

Mỗi lần nhận email như thế, anh đều đọc đi đọc lại, thử liên kết những câu chữ đơn giản đó thành một cuộc sống khá hoàn chỉnh, thế nhưng chỉ vô ích.

Bố anh xưa nay luôn yêu cầu nghiêm khắc với con cái, không cho phép họ đi đi về về trong thời gian học tập. Mùa nghỉ lễ Giáng sinh năm đại học thứ hai anh mới về nước lần đầu. Lúc đó cha anh đã được điều về miền nam nhận chức từ lâu, cả gia đình đều dọn về đó. Chị anh sắp sinh con, khi đứa cháu trai của anh ra đời thì kỳ nghỉ đã gần kết thúc.

Lộ Phi phải đến Bắc Kinh để đáp máy bay về lại Mỹ, nhưng vẫn không nén được mà lén mua vé máy bay đến đây, thế nhưng cửa nhà Tân Thần đã khóa chặt im ỉm. Anh gọi điện cho Tân Địch, không nói mình ở thành phố này mà chỉ chuyện phiếm với cô, sau đó tỏ vẻ tình cờ hỏi đến Tân Thần, mới biết cô đã đến nghỉ đông ở Côn Minh nơi bố cô làm ăn ở đó.

Anh đành chúc năm mới cả nhà Tân Địch, rồi thẫn thờ buông máy, cũng như bây giờ, ngẩng đầu lên nhìn ô cửa sổ tối om kia.

Bầu trời bay lượn những đóa hoa tuyết bé nhỏ, lạnh lẽo ẩm ướt. Anh từ miền nam ấm áp đến, không mặc áo ấm, nhưng vẫn đi bộ chậm rãi đến con đường vắng vẻ phía sau công viên. Chạng vạng mùa đông, thời tiết lạnh lên nên hầu như chẳng có mấy ai đi lại ở nơi này.

Một năm trước khi Lộ Phi ra nước ngoài, anh từng dạo bộ với Tân Thần khi ấy học lớp mười một. Lúc đó đang là cuối tháng tư, không khí ấm áp, dự báo mùa hạ đã sắp bắt đầu.

Bắt đầu từ nửa năm ấy, ông Tân Khai Vũ bỗng dưng không đi công tác nữa, cũng không lang thang, gần như thường xuyên ở nhà. Học kỳ hai năm lớp mười một của Tân Thần, trường bắt đầu cho tự học mỗi tối và học thêm cả ngày thứ bảy. Lộ Phi không tiện đến nhà dạy thêm cho cô, đành thỉnh thoảng hẹn cô đi ăn uống hoặc dạo phố vào ngày chủ nhật.

Lộ Phi sợ Tân Thần trễ nải việc học hành nên lúc nào cũng đưa cô về nhà sớm. Hôm đó thành tích thi tháng tư của cô đã có, lại khá tốt, lọt vào Top 150 của khối, xem như là trung bình rồi. Lộ Phi tỏ vẻ khen ngợi, đưa cô đi xem phim để thư giãn. Lúc ra về, Tân Thần lại kiên quyết không chịu về nhà.

“Ngày mai vẫn phải đi học, về sớm nghỉ ngơi không được à?”.

“Đi dạo với em đi, Lộ Phi. Dạo này em học nhiều đến mức sắp ốm rồi, xem như thưởng cho thành tích thi, được không?”.

Lộ Phi biết trường mình học nổi tiếng về chương trình học nặng nề, còn Tân Thần từ sau hôm xem hoa anh đào đã nhận lời anh sẽ học hành chăm chỉ, thực sự cô cũng không mấy ham chơi nữa, dạo này cũng gần như vùi đầu học hành. Anh không nỡ từ chối nên đưa cô dạo bộ tha thẩn ven con đường sau công viên.

“Gần đây em rất vui, có biết tại sao không?”.

“Tại sao?”.

“Bố lúc nào cũng ở nhà. Hầu như mỗi tối đều làm bài với em, mua thức ăn khuya về cho em, ép em uống sữa. Bố nói sẽ cố gắng chăm sóc em như thế đến khi thi đại học”. Tân Thần cười rạng rỡ, “Và anh cũng thường xuyên đến với em nữa”.

Lộ Phi thở dài nhè nhẹ, chỉ thấy những điều bố cô làm lẽ ra đã phải làm từ lâu rồi, nhưng thấy Tân Thần cười, lúm đồng tiền ẩn hiện, mắt cong như vầng trăng, thậm chí còn xếp anh ngang hàng với bố, rõ ràng đã rất thân mật nên anh cũng rất vui.

Cô kéo tay áo anh, “Em muốn ăn thịt dê xiên nướng”.

Lộ Phi nhìn quán thịt nướng khói mù mịt, thịt phơi ra giữa đường, có vẻ không sạch sẽ lắm, thì bất giác cau mày, “Hay cứ ăn kem là hay nhất”.

Anh vừa từ chối không cho cô ăn kem, lý do là trời không nóng, cẩn thận đau dạ dày, bây giờ nghĩ cả hai cái đều hại thì chọn cái ít hại hơn vậy. Nhưng Tân Thần khi đón lấy que kem anh mua, cười rất đắc ý, anh đột nhiên biết mình đã mắc lừa, đành vỗ đầu cô với vẻ vừa tức vừa buồn cười.

Họ đi men theo con đường râm mát yên tĩnh. Gió cuối tháng tư dịu dàng, mơn man da thịt khiến con người bỗng thấy lười nhác uể oải. Sắc đêm rất nhạt, trời chây lười không chịu tối. Cô khoác cánh tay anh, bóng họ trải dài ra phía trước.

Không xa phía trước có một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, áo quần chỉnh tề bỗng dừng lại dưới gốc cây, nhìn ngó quanh quất rồi bắt đầu trèo cây. Lộ Phi không tránh khỏi kinh ngạc, Tân Thần nhìn chăm chú với vẻ thích thú. Người đàn ông cúi xuống thấy có người nhìn thì ơn bẽn lẽn, tự giải thích: “Con gái chú nuôi tằm, lá dâu mua về không đủ, tìm mãi mới thấy ở đây trồng dâu”.

Tân Thần cười nói: “Trước kia bố cháu cũng hái lá dâu cho cháu. Cháu đang nghĩ, có phải chú cũng nhìn ngó tứ phía, thấy không có ai rồi trèo cây như vậy hay không”.

Người đàn ông trèo cây cười hể hả, “Con gái hành hạ bố mình, là chuyện bình thường mà”.

“Này, chú đừng để hoa rụng, có thể ra quả đó”.

Người kia cười, nhận lời, “Được, đợi đến khi ra quả thì bảo bạn trai cháu đến trèo cây hái xuống. Người làm bố cuối cùng đã được nghỉ ngơi rồi”.

Họ đều không nhịn được cười. Hai người tiếp tục đi bộ. Chưa được bao xa thì Tân Thần bỗng dừng lại, “Ôi, đụng phải bạn học rồi”.

Lộ Phi vội vàng kéo cô nắp sau một gốc cây to ven đường. Nhờ sắc trời chạng vạng, có thể nhìn thấy một đôi trai gái từ cửa hông của công viên, tay nắm tay đi về phía trạm xe đối diện. Tân Thần cười ranh mãnh, “Anh chàng kia chính là quán quân một trăm mét trường em, còn cô nàng là bạn học cùng lớp em đó”.

Lộ Phi buồn cười quá, hình như bọn trẻ con đều nắm bắt những phút giây có hạn để yêu đương, “Chẳng phải cậu ta luôn theo đuổi em đó sao?”.

“Ai ngốc như thế, người ta mặc kệ mà còn theo đuổi mãi à”. Tân Thần tỏ vẻ hờ hững. “Cô bạn ấy là bí thư chi đoàn lớp em, bình thường đạo mạo đĩnh đạc lắm”.

“Đừng nói bậy, từ đó dùng không hợp”.

“Anh đang kèm môn văn cho em à. Vậy dùng từ gì đây, tỏ vẻ chín chắn? Làm bộ làm tịch?”. Tân Thần càng nói càng buồn cười, “Hay là ra vẻ ta đây?”.

Lộ Phi vò đầu cô vẻ bất lực, “Em cũng đang hẹn hò đấy, còn cười người ta”.

Cô tựa vào lòng anh cười ngặt nghẽo, “Nhưng em không giả vờ ngây thơ trong sáng, em cũng không sợ người ta nhìn thấy”.

Lộ Phi tự cảm thấy hổ thẹn. Anh thực sự không muốn bị bạn cô. Anh dựa lưng vào gốc cây, hai tay vòng ôm cô, cười hỏi: “Vậy anh giả vờ à?”.

Tân Thần ngẩng lên nhìn anh chăm chú. Mày mắt anh rất đẹp, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng và niềm vui, khiến cô cảm thấy mình như que kem trong tay lúc này, có thể tan dần từng chút một trong ánh mắt ấy. “Anh không giả vờ, anh chín chắn bẩm sinh, em thích anh như thế”.

Lời khen ấy khiến Lộ Phi hơi giật mình. Được thôi, chín chắn bẩm sinh còn hơn là lưu manh giả danh trí thức, anh đành nghĩ thế. Cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại ngọt ngào của cô, ra lệnh cho mình không được phép đi xa hơn, sau đó tự giễu cợt mình: Đặc biệt là bây giờ, hình như mình chẳng chín chắn tí nào cả.

Họ tiếp tục đi vòng qua con đường ấy. Tân Thần ríu rít nói chuyện với anh, có vẻ rất hào hứng. Lúc thì nhắc thời tiểu học đã cùng nuôi tằm với Tân Địch, Tân Địch sợ mẹ mắng nên không dám mang về nhà đành để cả ở nhà cô, đến khi tằm kết kén, hai người hứng chí chia nhau mỗi người một nửa, Tân Địch len lén mang về để trong ngăn bàn, nhưng không ngờ mấy hôm sau đã có bướm xẻ kén chui ra, bay đầy trong phòng, bị mẹ mắng cho một trận; lúc thì lại chỉ gốc cây ven đường, nói anh biết đó là cây hòe tây, hoa trắng đang nở đầy, trước kia bà nội hay lấy nó để làm bánh hoa hòe cho cô ăn, bánh có vị ngọt thanh, rất ngon!

Đến khi tối mịt, không đi nổi nữa, Tân Thần mới chịu cho anh đưa về nhà. Ở dưới lầu, họ gặp ngay ông Tân Khai Vũ đang đi về. Tân Thần không giống các cô gái khác có bạn trai đứng cạnh là trốn tránh phụ huynh mà vui vẻ gọi “bố ơi”. Ông quay lai, Lộ Phi không tránh khỏi kinh ngạc vì ông quá trẻ.

Lúc đó Tân Khai Vũ mới ba mươi lăm tuổi, nhìn chỉ khoảng ba mươi, càng giống một ông anh hơn là một người bố. Ông vốn có vẻ suy nghĩ lung lắm, nhưng thấy con gái thì lập tức nở nụ cười, đặt tay lên vai cô, “Đi đến giờ này mới về à?”. Giọng điệu không hề có ý trách móc.

Tân Khai Vũ không giống những ông bố có cô con gái xinh đẹp đang tuổi trưởng thành, luôn nhìn những cậu con trai bằng cặp mắt dò xét, chỉ hờ hững quan sát Lộ Phi một lúc rồi cùng con gái đi vào trong. Tân Thần quay lại mỉm cười với anh. Nụ cười của cô và ngày mùa xuân đó đã khắc sâu vào trong trí nhớ của anh.

Cảnh xuân ấy vẫn như ngày hôm qua, nụ cười ấy trong veo như ngọc vẫn quanh quẩn đâu đó bên tai.

Con đường trước mặt vắng lặng không một bóng người, cây và dâu đang mùa rụng lá, tiêu điều hoang lạnh. Từng đợt gió lạnh rú rít thổi qua, khói trắng Lộ Phi thở ra lập tức bị thổi tan tác. Những bông tuyết nhỏ thấm ướt áo ngoài của anh, khiến cái lạnh buốt xương ngấm vào tận cơ thể.

Anh nghĩ, có lẽ thật sự là hai người không còn duyên phận nữa. Duyên phận, một từ tầm thường nhưng lại màu nhiệm vô cùng, dường như có thể giải thích mọi ly hợp của con người, nhưng lại không giải thích được sự lưu luyến nhớ nhung mà anh từng dùng toàn bộ lý trí để thuyết phục nhưng vẫn không cách nào dứt bỏ được.

Anh đến sân bay, từ Bắc Kinh đổi máy bay về Mỹ tiếp tục việc học. Anh đành nhủ thầm: Tốt thôi, xem ra em sống vẫn ổn, luôn có người theo đuổi. Đương nhiên, một cô gái xinh đẹp lanh lợi như thế, làm sao không có người theo đuổi được? Rồi sẽ có người làm em hạnh phúc. Mày bỏ cuộc rồi, thì không có quyền mong mỏi khi cô ấy thực sự quyết đinh được cuộc sống của riêng mình, mà cô ấy vẫn nghĩ đến mày được.

Mà trong cuộc sống của anh cũng xuất hiện một gương mặt mới.

Sau khi tốt nghiệp Học viện thương mại Hass, Lộ Phi vào làm cho công ty đầu tư của Mỹ một cách suôn sẻ, nửa năm sau được phái đến văn phòng ở Trung Quốc. Khi Kỷ Nhược Lịch, cô gái theo đuổi anh và cùng anh trở về Bắc Kinh ngỏ lời lần nữa, anh trầm tư hồi lâu, “Cho anh thời gian suy nghĩ, được không?”.

“Dù bao lâu cũng được”. Kỷ Nhược Lịch đã trả lời như thế.

Cô là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng và kín tiếng, sau khi tốt nghiệp cấp ba đi đến Mỹ học đại học, và rồi từ bỏ những kế hoạch lớn hơn vì anh, chỉ cười nói: “Học thì lúc nào cũng tiếp tục được, nhưng em không thể mạo hiểm để anh về nước rồi mất anh”.

Anh nghĩ thực sự không thể báo đáp sự cố chấp đó, cô chỉ cười, “Không, anh đừng cảm thấy áp lực. Đó là quyết định của riêng em. Anh chỉ cần lo quyết định của anh là được”.

Khả năng quyết đoán khi làm việc của Lộ Phi khiến sếp rất trọng dụng anh, nhưng khi liên quan đến Tân Thần, anh chưa bao giờ bắt mình ra quyết định nhanh chóng được. Sau khi ngần ngại e dè mãi, anh cũng gọi điện cho Tân Địch, bảo định về nước nghỉ lễ - đương nhiên đó là một cái cớ hơi buồn cười, không ai muốn về nghỉ lễ ở cái thành phố nổi tiếng vì mùa hè nóng nực đến khắc nghiệt này

Lộ Phi mong gặp được Tân Thần rồi sẽ quyết định, cho dù biết lúc đó cô đã có bạn trai.

Hoàng hôn đầu tháng bảy của ba năm trước, Lộ Phi xuống máy bay, cái oi bức nóng nực và dai dẳng xộc đến. Lên xe taxi, tài xế hỏi anh đi đâu, anh nhất thời cảm thấy ngần ngừ, do dự một lúc rồi vẫn nói địa chỉ của Tân Thần. Lần ấy cửa nhà cô vẫn khóa chặt.

Anh đành đến nhà hàng mà ông Tân Khai Minh đã đặt chỗ trước. Vợ chồng Tân Khai Minh đã đến trước, nói rằng Tân Địch sẽ tới ngay. Anh hỏi: “Tiểu Thần đâu ạ? Chắc cũng đã tan sở rồi?”.

Tân Khai Minh không đáp, tỏ vẻ buồn bực. Bà Lý Hinh cau mày nói: “Đừng nhắc nữa. Tự dưng nó bảo không muốn đi làm, rồi đi du lịch Tây An với bạn trai rồi. Sáng sớm nay. Haizz, chỗ làm này khó khăn lắm mới xin được cho nó, hại chú Tân của cháu phải xin lỗi chủ nhiệm Vương mãi”.

Tiếp đó bà Lý Hinh còn nói gì nữa nhưng anh đã không quan tâm. Tân Địch đến, mọi người bắt đầu ăn cơm. Tân Địch phát giác ra vẻ thẫn thờ của anh, anh đành cười bình tĩnh: “Chắc do chưa quen lắm với khí hậu ở đây thôi”.

Thế là câu chuyện chuyển sang trái đất đang nóng dần lên, khí hậu biến đổi bất thường. Tân Địch nói đến tin tức trên báo, mùa hoa đào nở của trường anh mỗi năm lại nở sớm hơn năm trước, công ty thời trang bây giờ cũng phải chú trọng đến bộ sưu tập mùa đông như là một nhân tố vô cùng quan trọng, anh cũng thuận miệng nói đến chuyện năm đầu về nước, hoa cúc Ba Tư ở Fisherman’s Whaft của San Francisco gần như nở sớm đặc biệt, đứng rất xa mà cũng có thể nhìn thấy, đẹp vô cùng.

Điều mà anh không nói ra là, cho dù là nghe tin anh đào nở hay ngắm hoa cúc rực rỡ ở nước ngoài, người anh nhớ đến đều là Tân Thần.

Buổi tối Lộ Phi đưa Tân Địch về nhà, đứng dưới tán cây hợp hoan một lúc lâu. Đang mùa hoa nở, tuy trong bóng đêm không nhìn rõ vẻ rực rỡ của hoa hợp hoan, nhưng mùi hương thanh thoát ẩn hiện, một gương mặt tươi cười như hoa dường như đang hiện ra trước mắt.

Kỷ Nhược Lịch gọi di động cho anh, dè dặt hỏi: “Lộ Phi, anh còn ở đó khoảng mấy hôm nữa?”.

Anh bỗng không thể chịu được những đóa hoa đang nở rộ lặng lẽ nhưng vô cùngồng nhiệt ấy nữa, cũng không thể chịu đựng thêm phải tiếp tục ở lại trong cái thành phố nóng như lò lửa này, “Ngày mai anh về”.

Lộ Phi viện cớ có công việc đột xuất nên đổi vé máy bay, hôm sau về lại Bắc Kinh. Kỷ Nhược Lịch đến sân bay đón anh. Anh có vẻ mệt mỏi, không nói gì cả. Cô cũng chẳng hỏi, lặng lẽ lái xe đưa anh về đến dưới nhà. Anh cởi dây an toàn, quay lại đang định nói “Tạm biệt”, thì thấy ánh mắt cô lấp loáng ánh lệ, nhưng lại quay ngoắt đi, tay vẫn để trên vô lăng nhìn thẳng phía trước.

“Em thật sự sợ rằng anh quay về rồi sẽ gọi điện bảo em rằng, anh đã tìm thấy người mà anh cần tìm rồi”.

Lộ Phi im lặng, người anh cần tìm dường như đã không bao giờ còn tìm lại được nữa. Kỷ Nhược Lịnh nhạy cảm tinh tế, biết bao lần anh từ chối, im lặng bấy lâu nay đương nhiên là có nguyên nhân. Một lúc sau, cô đưa tay ra nắm lấy tay anh, “Em rất ích kỷ, Lộ Phi, luôn âm thầm mong rằng anh sẽ không tìm ra cô ấy, nhưng thấy anh buồn như thế này, em cũng không vui”.

Anh nhìn cô, hơi mỉm cười, “Thực ra, anh cũng không buồn gì”. Chỉ cần cô ấy vui là được, anh nghĩ.

Lúc họ nói chuyện, Tân Thần chắc đang nhìn bóng chiều, lên núi Thái Bạch chăng, Lộ Phi cay đắng nghĩ.

Mấy hôm sau đó, Lộ Phi không tận dụng hết kỳ nghỉ của mình, mà đưa Kỷ Nhược Lịch đi Bắc Đới Hà. Và cũng vào lúc anh ôm hôn Kỷ Nhược Lịch, Tân Thần bắt đầu sốt, gắng gượng mà tiếp tục đi tiếp, cho đến khi bị bỏ lại. Khi Kỷ Nhược Lịch ôm chặt anh, run rẩy trong lòng anh và gọi khẽ tên anh, Tân Thần đang nằm trong chiếc lều, nắm chặt tay Lâm Lạc Thanh, đồng thời gọi tên anh. Nếu không phải do bên mình còn có Lâm Lạc Thanh, chắc cô đã lặng lẽ ra đi trong khi anh hoàn toàn không hề hay biết. Còn trong lòng anh đầy ắp thất vọng, và cả sự đố kỵ mà anh không muốn thừa nhận, không hề muốn đợi dù chỉ thêm một ngày, nhưng lại tự lừa dối chính mình mà nghĩ rằng cô vẫn đang ổn.

Hồi ức và liên tưởng ấy khiến Lộ Phi thấy tràn ngập cảm giác tội lỗi, lòng bàn tay nắm chặt đã ướt mồ hôi.

“Thần Tử hiện giờ không có nhà”.

Lộ Phi quay lại, ông Tân Khai Vũ đang đứng sau lưng anh.

Một buổi chiều cuối tháng sá về trước, họ gần như cũng đứng cùng một vị trí ở đây, cũng nhìn nhau, và ông Tân Khai Vũ nói cũng cùng một câu.

Lúc đó ông Tân Khai Vũ xuống khỏi xe taxi, nhìn thấy ngay Lộ Phi đứng dưới lầu. Họ từng gặp nhau vào mấy tháng trước, Tân Khai Vũ rất có ấn tượng với chàng trai trầm tính ấy.

Mấy hôm trước Lộ Phi vừa chia tay không vui vẻ gì với Tân Thần.

Hôm ấy là thời gian quay về trường để lấy thành tích thi cuối kỳ. Lộ Phi đứng đợi Tân Thần ở một nơi không xa trường lắm, từ xa đã thấy cô đi một mình, bước chân uể oải đang tiến về phía anh. Anh đón lấy cặp sách của cô, thuận miệng hỏi: “Thi thế nào rồi?”.

Cô lấy bảng thành tích từ túi đưa cho anh với vẻ không tình nguyện lắm. Nhìn thành tích cực kỳ tệ hại ấy, Lộ Phi tức giận, “Kỳ thi tháng tư còn ổn, sao bây giờ lại ra nông nỗi này?”.

Tân Thần im lặng mãi, chỉ chăm chăm nhìn về phía trước với vẻ buồn rầu. Lộ Phi hỏi, “Tiểu Thần, còn lớp mười hai nữa thôi, chỉ cần tranh thủ thời gian thì vẫn còn kịp. Hôm nay bố em có nhà không? Nếu không thì anh đến dạy thêm”.

Anh ngỡ sinh hoạt gia đình bình thường thì sẽ có ích cho việc học của cô. Quãng thời gian ấy, Tân Thần cũng chỉ nói học rất căng thẳng, không đòi gặp anh. Ai ngờ bây giờ thành tích lại tuột dốc như thế, khiến anh thấy rất nghi hoặc.

Tân Thần lắc đầu, “Không, lát nữa em phải đến nhà bác. Chúng mình đi xem phim đi, Lộ Phi. Hôm nay đừng nói đến chuyện học nữa”.

Lộ Phi đành đưa cô đến rạp phim, chọn bừa một bộ rồi mua vé vào xem. Trong bóng tối cô đặt tay mình vào tay anh, mang theo một vẻ biết – mình – sai và mong làm lành. Lộ Phi thở dài, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy.

Hôm ấy chiếu một bộ phim Mỹ rất sôi động, đầy ắp những pha kịch tính Hollywood, nhưng Tân Thần chỉ đờ đẫn nhìn màn bạc, không cười mấy. Bình thường trước mặt anh dường như cô chưa bao giờ nói hết chuyện, lúc xem phim cũng luôn bàn luận linh tinh về bộ phim, còn anh hầu hết chỉ mỉm cười lắng nghe. Bây giờ cô lại yên tĩnh lạ thường, anh nhận ra có điều gì đó không ổn.

Bố cô sẽ không tạo áp lực cho cô, mà cô cũng sẽ không đau buồn thế này vì thành tích. Thế thì, cô vẫn quan tâm đến c của anh, anh nghĩ. Tuy cô không để tâm đến lời hứa với anh hôm đi xem anh đào nở, có điều với một đứa trẻ ham chơi, ngang bướng lại không thích học hành, có lẽ cũng không kỳ lạ lắm.

Ra khỏi rạp, Lộ Phi đưa cô về nhà bác. Tân Thần cứ tỏ vẻ lơ đãng. Lộ Phi quay sang nhìn cô, hai năm rồi, cô đã cao lên nhiều, gương mặt bỗng nhiên mất đi vẻ trẻ con, sự thay đổi trong vô thức ấy khiến Lộ Phi vừa vui vừa buồn, “Tiểu Thần, nhận lời anh đi, chúng ta sẽ vạch ra kế hoạch, hè này tranh thủ thời gian để học”.

Cô nói vẻ không hào hứng lắm, “Bác xếp cho em hè này bắt đầu học ôn mỹ thuật”.

Lộ Phi biết lúc đó rất nhiều phụ huynh đã xếp cho con em thành tích học tập kém của mình đi học mỹ thuật, tham gia các kỳ thi về nghệ thuật, cũng là một con đường lên đại học. Hoàn toàn không giống với Tân Địch từ nhỏ đã được bồi dưỡng về mỹ thuật và có tài năng bẩm sinh, anh không cho rằng dưới sự chỉ đạo của Tân Địch, Tân Thần bôi bôi quệt quệt vài hình cartoon nghuệch ngoạc đã là yêu thích mỹ thuật, đành tỏ ra không hiểu quyết định đó của ông Tân Khai Minh, “Em thích mỹ thuật à?”.

“Bình thương”. Tân Thần uể oải nói, hẳn nhiên không kháng cự cũng không thích thú lắm với quyết định đó, “Chắc dễ hơn thi đại học. Bố em cũng nói là thoải mái hơn”.

Lộ Phi im lặng. Đã đến trước nhà Tân Địch, Tân Thần bỗng quay lại, vòng tay ôm eo anh, ngước lên nhìn anh, “Lộ Phi, có phải anh rất thất vọng vì em?”.

Lúc ấy trời nhập nhoạng tối, người qua lại tấp nập. Lộ Phi hơi ngượng, khẽ kéo tay cô ra, nhưng trong lòng không thể không thừa nhận rằng thực sự anh hơi thất vọng khi cô từ bỏ mục tiêu dễ dàng như thế, “Tiểu Thần, em thông minh như vậy, chỉ cần chịu khó một chút thì không chỉ có thành tích bây giờ”.

Tân Thần quay mặt đi, mãi cũng không nói gì. Lộ Phi xoay người cô lại, đôi mắt to của cô đã ngấm nước, nhưng lại không chịu để nó tuôn rơi. Anh bỗng thấy mềm lòng, ôm cô nói: “Nếu em không thích học thì cũng không còn cách nào. Thôi. Nhưng chí ít cũng phải giành được một thành tích có thể lên đại học chứ”.

Tân Thần bỗng nổi điên, “Thành tích thành tích, anh chỉ biết có thành tích!”. Cô giật lấy cặp sách của mình rồi chạy vào trong khu nhà, xuyên qua hai hàng cây hợp hoan hoa nở rộ, lao

Lộ Phi đành bất lực nhìn theo bóng cô. Quay đi được vài bước thì gặp ngay bà Lý Hinh tan sở về nhà, gọi anh cùng vào ăn cơm, anh lễ phép từ chối.

Mấy hôm sau, anh lại gọi điện đến nhà Tân Thần. Cô luôn tỏ ra không có tâm trạng, nói chuyện cộc lốc, hoàn toàn không có hứng thú ôm điện thoại tán dóc cả buổi với anh như trước.

Anh đành buồn bực nghĩ rằng, không biết cô bé ấy bị sao, trước kia giận dỗi một lúc là hết, lần này lại hờn dỗi lâu như thế. Đồng thời anh cũng kiểm điểm mình, dường như cũng quá xem trọng thành tích thật, có lẽ đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Sau khi trường nghỉ lễ, anh vội vàng đến xem thế nào, nhà không có ai, lúc xuống lầu lại nhìn thấy ông Tân Khai Vũ.

Ông Tân Khai Vũ vội vã lên lầu. Lộ Phi đang do dự xem nên đợi tiếp hay đến nhà Tân Địch thì thấy Tân Khai Vũ lại xách một chiếc va li đi xuống.

“Chú lại đi công tác à?”. Lộ Phi lễ phép hỏi.

Tân Khai Vũ tỏ ra lạ lùng, Dù sao những chàng trai khác không dám nói chuyện tùy tiện với ông, còn Lộ Phi đây nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi, khí chất nho nhã, ánh mắt nhìn thẳng ông không chút né tránh, rõ ràng là một cậu bé non nớt. Ông nói: “Lần này không đi công tác mà làm việc ở nơi khác”.

“Vậy Tân Thần thì sao ạ?”.

“Thần Tử ở nhà bác nó”.

“Vâng, cháu đến đó tìm cô ấy. Chào chú”.

“Khoan đã”. Tân Khai Vũ gọi. “Cậu là Lộ Phi?”.

Lộ Phi gật đầu.

Tân Khai Vũ nhìn anh, trầm ngâm, “Lộ Phi, công việc của tôi xảy ra chút vấn đề, phải đi vắng một thời gian ngắn, không về được, đành gửi nhờ Thần Tử cho anh trai và chị dâu tôi. Chị dâu tôi đã nói rõ là sẽ chăm sóc nó trước khi Thần Tử lên đại học, nhưng điều kiện đầu là năm đó không được quay lại với bạn trai. Chị ấy nhấn mạnh tên cậu, không mong cậu và Thần Tử ở cạnh nhau”.

Lộ Phi sững sờ, “T sao ạ?”.

“Có lẽ chị dâu tôi là một người cực kỳ truyền thống và bảo thủ. Theo cách nói của chị ấy thì gia đình cậu lại khá nhạy cảm, không chấp nhận cậu yêu sớm. Thần Tử ở chỗ chị ấy, chị ấy bắt buộc phải có trách nhiệm”. Tân Khai Vũ nhún vai, “Tôi nghĩ chị ấy nói cũng có lý. Tuy tôi không nghĩ hai đứa là yêu sớm, càng không nghĩ rằng bây giờ hai đứa phải quyết định tương lai”.

Lộ Phi cau mày, “Cháu thích Tiểu Thần, chắc chắn sẽ yêu quý và trân trọng cô ấy. Cô ấy còn nhỏ, nhưng cháu đã là người trưởng thành, cháu biết điểm dừng. Cháu có thể đảm bảo với chú, cháu sẽ không làm tổn thương cô ấy”.

“Khoan vội đảm bảo gì với tôi đã. Quãng thời gian này Thần Tử bị ảnh hưởng bởi chuyện của tôi nên tâm trạng rất xấu. Nó chỉ nhìn có vẻ phóng khoáng chứ thực ra rất nhạy cảm. Tôi không mong nó và bác gái bất hòa với nhau. Hôm qua tôi đã nói chuyện với nó rồi, nó đã nhận lời là sẽ nghe lời bác gái. Có điều nhắc đến cậu thì nó không ngoan ngoãn như thế, chỉ nói là biết rồi”.

Tim Lộ Phi đập mạnh một nhịp. Cô đối với anh dù sao cũng khác.

“Đám con trai kia, Thần Tử nếu đã nhận lời tôi thì sẽ giải tán chúng nhanh thôi. Thấy cậu cũng khá chững chạc nên tôi mới nói với cậu, chắc cậu biết ý tôi chứ”.

“Cháu hiểu, xin chú cứ yên tâm”.

Tân Khai Vũ cười giễu chính mình, như thể cảm thấy ông nói những điều đó có hơi hoang đường. Vẫy một chiếc taxi, tài xế giúp ông đặt va li vào cốp xe rồi ông quan lại nhìn nhà mình, rồi nhìn Lộ Phi: “Thần Tử thực sự vẫn là một đứa trẻ. Nếu cậu thích nó thật lòng thì hãy nhẫn nại đợi nó lớn, khi nó quyết định được cuộc sống của mình thì nói với nó cũng chưa muộn”.

Yêu cầu đó quá hợp tình hợp lý. Lộ Phi đành gật đầu nhận lời.

Xưa nay Lộ Phi rất tự tin về sự nhẫn nại và khả năng kiềm chế của mình. Trong khoảng khắc anh nhìn thẳng Tân Khai Vũ, anh không mảy may nghi ngờ rằng mình có thể thực hiện lời hứa ấy. Anh nhìn theo ông Tân Khai Vũ lên xe đi xa, sau đó đến nhà Tân Khai Minh. Tân Địch ở nhà một mình. Gần đây cô nảy sinh cảm hứng mãnh liệt với may mặc, trên ghế sofa chất đầy đủ loại vải vóc, còn cô đang cắt và miệt mài may thêu. Thấy anh đến, cô hào hứng khoe thành quả của mình, “Sao? Áo quần em thiết kế choThần Tử, sắp hoàn thành rồi”.

“Tiểu Thần đâu?”.

“Nó đi học lớp ôn mỹ thuật rồi, chắc sắp về đó”.

Quả nhiên một lúc sau, Tân Thần xách một khung vải và hộp đồ dùng màu vàng về, thấy Lộ Phi, cô tỏ ra vui mừng rồi lập tức cau mặt lại, đi thẳng vào phòng ngủ, ngồi xuống trước bàn rồi giở sách soàn soạt.

Lộ Phi dở khóc dở mếu, cùng theo vào trong, kéo ghế ngồi cạnh rồi nắm lấy tay cô, “Tiểu Thần, vẫn còn giận à?”.

Tân Thần trừng mắt, “Sau này anh đừng đến tìm em nữa. Bác gái bảo em đừng bám theo anh”.

Lộ Phi kinh ngạc, “Thế nào là em bám theo anh?”.

Tân Thần bực tức nhưng không thể kể lại lời bác nói, chỉ ra sức rút tay mình ra. Lộ Phi không buông, cười dỗ dành: “Lát nữa anh sẽ nói rõ với dì, rõ ràng là anh bám theo em”.

“Anh mà nói câu đó mới lạ”. Tân Thần vẫn chưa hết tức nhưng đã chịu để yên tay mình trong tay anh.

Lộ Phi cười khổ, đành thừa nhận rằng cô là một cô bé nhạy cảm. Anh thì không sợ bà Lý Hinh, nhưng sẽ không liều lĩnh bày tỏ tình cảm như thế sau khi đã nhận lời ông Tân Khai Vũ. Anh đùa nghịch những ngón tay mảnh mai trắng nõn của cô, móng tay màu hồng lấp lánh ánh sáng khỏe mạnh, những vệt màu dính trên đầu ngón tay vẫn chưa tẩy sạch, anh khẽ nói: “Lần này anh đến nhà em đã gặp bố em, Tiểu Thần”.

Tiểu Thần cuống quýt: “Bố em không làm chuyện xấu, có người hại ông”.

Lộ Phi ngẩn người, “Tiểu Thần, bố em chỉ nói với anh rằng ông phải đi công tác xa, sau này em ở nhà bác”.

Tân Thần cắn môi, quay mặt đi. Lộ Phi hiểu, nghĩ chắc bố cô đã gây ra chuyện gì phiền phức. Và thành tích cô tuột dốc như vậy chắc cũng do chịu ảnh hưởng của việc đó, anh không khỏi cảm thấy xót xa, “Anh đã nhận lời bố em, không để em khó xử ở nhà bác gái nữa, có thể sau này sẽ không tiện lui tới. Em ngoan ngoãn nghe lời họ, học tốt vào, có gì không hiểu thì gọi điện hỏi anh”.

Tân Thần đột nhiên rút tay ra, nhìn thẳng anh, “Lộ Phi, em đã nói với bác gái và bố em thế này: Em sẽ không đeo bám bất cứ ai, kể cả anh”.

“Tiểu Thần, em nghĩ gì vậy Anh nói với bố em rất rõ ràng, anh thích em, nguyện đợi em trưởng thành. Em sắp học lớp mười hai rồi, hiện giờ phải chuyên tâm học hành. Hơn nữa yêu cầu của bác gái với em cũng có lý. Dì ấy cũng nghiêm khắc với Tân Địch như thế, em cũng biết đấy”.

Tân Thần đờ đẫn nhìn anh, mãi cũng không nói gì.

“Chỉ một năm thôi, Tiểu Thần. Đợi em lên đại học là ổn rồi. Bây giờ Tiểu Địch chẳng phải cũng tự do hơn trước nhiều sao? Còn đi với bạn học đến nơi khác xem biểu diễn thời trang nữa. Dì cũng không ngăn cản cô ấy”.

“Nếu em không vào được đại học mà anh học thì phải làm sao?’.

Ngắm gương mặt rõ ràng đang có vẻ nhõng nhẽo kia, Lộ Phi cười, “Em cố gắng đi. Nếu không thì phải cẩn thận anh sẽ phạt em”.

Tân Thần cảm thấy tâm trạng khá hơn, hừ một tiếng, tỏ vẻ không sợ bị anh trừng phạt. Lúc ấy, Tân Địch cầm một chiếc váy vào, khoát tay đuổi Lộ Phi đi, “Lộ Phi, anh ra ngoài đi. Thần Tử, em thử chiếc váy này xem”.

Lộ Phi ra ngoài phòng khách, không biết hai cô gái trong đó nói gì mà cười ngặt nghẽo. Tiếng cười vui vẻ và những lời thì thầm ấy hòa lẫn vào mùi hương hoa hợp hoan thoang thoảng trong nhà, khiến buổi chiều đầu hạ trở nên yên tĩnh và dài hơn. Anh hơi thẫn thờ, gần như mong mỏi thời gian sẽ dừng lại ở phút giây trong sáng vô tư này.

Tân Địch gọi: “Lộ Phi, anh thấy Thần Tử mặc đẹp không?”.

Anh quay lại nhìn Tân Thần, bỗng dưng thấy miệng lưỡi khô đắng.

Tân Thần mặc một chiếc váy vải barik màu xanh chất liệu hơi thô, dài quá đầu gối. Cơ thể thiếu nữ lần đầu tiên được tôn lên những đường cong ngà ngọc, khiến người ta bỗng thèm muốn được đặt tay lên lần theo những đường nét đó.

Cũng may hai chị em không chú ý đến phản ứng của anh. Tân Thần nhìn vào chiếc gương ở gần cửa, cười khúc khíi váy này kỳ quặc quá. Giống một cái túi vải ấy. Em chưa thấy ai mặc kiểu váy này trên đường phố bao giờ”.

“Đừng nhúc nhích”. Tân Địch giữ cô lại, giúp cô thắt chiếc nơ bướm ở eo, “Thế mới có phong cách đặc biệt chứ, hiểu chưa?’.

Tân Thần lắc đầu, “Em vẫn thấy mặc quần jean thì đẹp hơn”.

Tân Địch chán nản, đành nhìn Lộ Phi cầu cứu, “Nhanh lên, nói cho con bé ngốc này biết, chiếc váy này đẹp hơn quần jean nhiều đi anh”.

Lộ Phi cố gắng để giọng mình giữ vẻ bình tĩnh, “Đúng, rất đẹp”.

Nhưng Tân Thần vẫn nhìn vào gương cười, “Mặc hai người nói gì, em cũng không mặc cái này đi học đâu”.

Lộ Phi thở phào nhẹ nhõm. Anh thà mong cô bé ấy vẫn mặc quần jean và giày thể thao đi học còn hơn. Một nét đẹp quyến rũ như thế nếu chỉ hiện lên trước mặt anh, thì anh sẽ an tâm hơn. Suy nghĩ đó khiến anh gần như thấy xấu hổ cho mình.

Tiếp đó, ngày nào Lộ Phi cũng đón cô khi tan lớp ôn mỹ thuật, đưa cô về đến ngã rẽ gần nhà bác thì hai người chia tay. Sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc và bắt đầu đi học lại, từ thứ hai đến thứ sáu, Tân Thần đều học từ sáng đến tối, chủ nhật ở nhà để Tân Địch ôn mỹ thuật nửa ngày, thời gian học dày đặc. Hai người cũng ít gặp nhau.

Với Tân Thần, bà Lý Hinh rất nghiêm khắc nhưng cũng rất công bằng, luật lệ cơ bản cũng như khi quản Tân Địch trước kia: Đi học và về nhà đúng giờ, không đi lang thang ngoài đường, không qua lại với bạn trai ngoài lúc học ra. Trong sinh hoạt thường ngày, có thể nói rằng bà chăm sóc Tân Thần vô cùng chu đáo.

Tân Địch thường ngày ở trong trường, trong nhà chỉ có bác trai, bác gái và Tân Thần. Mỗi sáng bà Lý Hinh làm một bữa sáng đầy ắp dinh dưỡng cho ba người; Tân Thần tan lớp tự học buổi tối về nhà, trên bàn nhất định sẽ có một bình sữa và một món ăn nhẹ. Hai người lớn đều không hay trò chuyện. Ông Tân Khai Minh lúc nào cũng đọc sách trong thư phòng, bà Lý Hinh ngoài phòng khách bật tivi rất nhỏ, vừa xem tivi vừa đan áo len. Tân Thần làm bài tập trong phòng ngủ, đến giờ nghỉ thì bác trai của cô sẽ vào thăm, dặn dò cô ngủ sớm.

Tân Thần rất cảm kích sự chăm sóc chu đáo của hai bác, nhưng cô xưa nay luôn được chínhả nổi của ông bố nuông chiều thành quen: Trong nhà cô thường xuyên vừa mở tivi vừa làm bài tập; bố về rồi sẽ trò chuyện với cô vài câu; lúc cao hứng sẽ đưa cô xuống dưới lầu ăn khuya. Cuộc sống hiện nay ổn định và yên tĩnh, nhưng đối với cô thì thực sự là quá bức bối.

Đương nhiên cô biết suy nghĩ đó thật vô ơn, nên chỉ dám làm nũng khi gọi điện cho bố. Ông Tân Khai Vũ lần đầu tiên đến một nơi xa, bắt đầu lại từ đầu, rất thê thảm, cũng đành dặn dò con gái chịu khó nghe lời thôi.

Hôm đó Lộ Phi đột nhiên nhận điện thoại của Tân Thần, “Lộ Phi, hôm nay đến đón em được không? Bác em đi công tác ở Chu Hải rồi, bác gái hôm nay họp cũng không về”.

Lộ Phi nhận lời ngay. Buổi tối anh đứng đợi ngoài cổng trường, từ xa đã thấy Tân Thần khoác túi xách bước ra cùng một đám bạn học. Cô vẫy tay chào bạn rồi đi về phía anh.

Mỗi lúc một gần, và cũng như những học sinh lớp mười hai khác, cô cũng có vẻ lờ đờ mệt mỏi của việc thiếu ngủ. Nét mũm mĩm trẻ con trên mặt cũng đã mất đi ít nhiều, cằm trở nên nhọn hơn khiến đôi mắt trở nên to hơn. Vẻ tiều tụy đó ngược lại càng khiến cô trở nên yêu kiều, sau hai tháng không gặp, Lộ Phi bỗng thấy cô gần như đã có vẻ xa lạ. Cô lao đến, vòng tay ôm cổ anh. Động tác ấy vẫn rất trẻ con, hoàn toàn phớt lờ khả năng bị bạn bè nhìn thấy.

Về đến nhà, Tân Thần vừa làu bàu “Làm mãi cũng chẳng xong”, vừa ngồi làm bài tập. Lộ Phi ngồi một bên đọc sách. Nhưng lâu lắm rồi hai người mới lại ở cạnh nhau nên không khí dường như có vẻ khác trước. Lộ Phi không thể nào chuyên tâm như trước được nữa.

Tân Thần hỏi anh một đề bài toán học, anh giảng giải cho cô, rồi vô thức cô đã dựa vào lòng anh. Cây bút đang viết của anh mỗi lúc một chậm lại, chỉ toàn thấy mùi thơm thiếu nữ trong sáng và ngọt ngào trên người Tân Thần. Cô nghi ngại quay đầu lại, “Em chưa hiểu, bước này làm sao ra được…”.

Chưa đợi cô nói xong, đôi môi anh đã rơi xuống đôi môi cô. Không giống sự tiếp xúc đơn giản giữa hai đôi môi như trước kia, Lộ Phi ôm chặt lấy cô, mút lấy đôi môi cô, trong chớp mắt lưỡi anh đã xâm nhập vào miệng cô, sự tiếp xúc thân mật chưa từng có ấy khiến tim hai người đập dữ dội, đồng thời cũng đã có cảm giác như bị điện giật.

Nụ hôn của Lộ Phi càng lúc càng sâu hơn theo bản năng. Tay bắt đầu di chuyển trên người cô, cảm giác làn mềm mại nhẵn mịn, hơi run rẩy trong lòng anh. Anh bỗng tỉnh lại, buộc mình phải buông cô ra. Đôi mắt Tân Thần mơ màng, gương mặt trắng như sứ đỏ hồng, đôi môi đỏ hơi sưng lên dưới ánh đèn.

Cảnh tượng ấy thực quá cám dỗ. Lộ Phi đứng dậy, vội vã bỏ ra ngoài ban công. Gió thu thổi qua khuôn mặt nóng hực, anh đợi mình từ từ trấn tĩnh lại, nhịp tim bình thường rồi mới vào phòng. Chỉ thấy Tân Thần đã bắt đầu làm bài tập lại, thấy anh vào cũng mặc kệ.

Lộ Phi ôm vai cô, cô buồn bực đẩy tay anh, “Không muốn hôn em thì đừng hôn, tại sao phải chạy biến đi thế?”.

Anh thực sự không cách nào giải thích cơn xúc động lúc nãy mà anh đã suýt không kiềm chế nổi, “Tiểu Thần, làm bài tập đi nhé. Anh về trước đây”.

Tân Thần vẫn lặng thinh, ra sức vẽ bừa lên vở bài tập. Lộ Phi thở dài rồi bế cô lên ngồi trên đùi mình, chăm chú nhìn cô, “Tiểu Thần, cảm giác được hôn em rất tuyệt, nhưng anh không thể tiếp tục thêm. Nếu không sẽ phản bội lại lời hứa với bố em, cũng có lỗi với chú Tân và dì Lý”. Thấy vẻ hoang mang của Tân Thần, anh không định nói nữa để cô phải rối thêm, “Ngoan, đề này anh giúp em giải hết. Em đi tắm đi. Hôm nay nghỉ sớm, muộn rồi”.

Lộ Phi giải xong bài, sau đó đắp chăn cho Tân Thần khi ấy đã tắm xong, hôn lên trán cô. Đang định đứng dậy thì Tân Thần đã vươn hai tay ra ôm lấy cổ anh, thì thầm bên tai, “Lộ Phi, em thích anh hôn em”.

Anh dung toàn bộ ý chí, ra lệnh cho mình vùng ra khỏi tay cô, khàn giọng nói: “Anh đi đây. Sáng mai anh gọi điện đánh thức em dậy đi học. Ngủ ngoan nhé”.

Lộ Phi tắt đèn, đóng cửa nhà lại rồi xuống lầu, đứng dưới tán cây hợp hoan lá đã bắt đầu vàng úa, anh ngẩng lên nhìn ban công tầng hai. Cảm giác kỳ diệu ấy dường như còn vương vấn trên môi, nhưng anh không thể không nghĩ rằng, cứ thế này thì chắc anh sẽ khó kiềm chế mất. Một chàng trai hai mươi tuổi, ôm cô gái anh yêu, dù lý trí đến mấy cũng không thể thuyết phục bản thân không xảy ra phản ứng sinh lý. Nhớ lại nụ hôn lúc nãy, vừa ngọt ngào lại có phần e dè sợ hãi. Tình dục đã đột ngột xuất hiện bằng cách thức vừa mạnh mẽ lại xa lạ như vậy, anh không thể không thấy bàng hoàng.

Cô gái bé nhỏ của anh đã dần dần trưởng thành trong vô thức. Cơ thể mềm mại trẻ trung như thế, chỉ nhìn thôi đã khiến anh rung động, nên khi ôm trong lòng càng không nỡ buông tay. Anh chỉ có thể nhắc nhở mình, ày không thể làm hại cô ấy bằng ham muốn của mày được.

Chọn cách đợi một cô gái như thế trưởng thành, thực sự là một sự hành hạ ngọt ngào. Anh lại ngẩng đầu lên nhìn chăm chú. Tất nhiên, anh sẽ hưởng thụ sự hành hạ đó.

Chuyện cũ chỉ như ngày hôm qua, mà thế sự hình như luôn thích diễn ra theo một cách thức khiến người ta bất ngờ nhất. Chỉ trong vòng chưa đến một năm, họ đã đi trên những con đường khác nhau. Không có sự chờ đợi và giữ gìn của anh, Tân Thần vẫn trưởng thành, đồng thời cũng như những gì anh thầm mong nỏi – quyết định cuộc sống riêng mình một cách hiểu biết và có trách nhiệm, đến sở thích nghiệp dư cũng rất lành mạnh.

Ông Tân Khai Vũ nhìn Lộ Phi, tỏ ra thoải mái, “Nếu muốn tìm Thần Tử thì gọi điện cho nó. Cứ đợi thế này cũng không phải cách hay. Không thử thì cậu sẽ mãi mãi không biết được rằng tiếp theo đó sẽ xảy ra điều gì”. Ông cười, “Hơn nữa bị con gái tôi từ chối cũng không mất mặt đâu”.

Dưới ánh đèn vàng vọt, Tân Khai Vũ bốn mươi bốn tuổi vẫn trông trẻ hơn tuổi rất nhiều, nhưng đã không còn vẻ ngông cuồng như trước, là nét đặc biệt để phân biệt ông với những người đàn ông đã làm cha khác. Lộ Phi bỗng ý thức được, cô gái có dáng vẻ giống ông, năm cô hai mươi lăm tuổi, ánh mắt cũng không còn bất cần như trước, mà đầy ắp nghi ngại.

Thời gian đã để lại dấu vết của nó trên mỗi người một cách không hề nương tình như thế.

Lộ Phi không còn gì để nói, Tân Khai Vũ lướt qua anh rồi đi thẳng vào trong. Lộ Phi từ từ thả lỏng bàn tay luôn nắm chặt của mình. Anh không sợ Tân Thần từ chối, nhưng sau khi nghe Lâm Lạc Thanh kể chuyện cũ, anh bỗng dưng không biết phải đối diện với cô thế nào nữa.