Con Đường Sủng Thê

Chương 54-2



Triệu Doãn Đình cưỡi ngựa đi ở phía trước, Triệu Trầm đi theo bên cạnh xe ngựa nói chuyện cùng mẫu thân và thê tử, sau khi về phòng liền ôm A Kết vào trong ngực, gặm một phen mới mặt trầm xuống nói: "Về sau gọi Bảo Châu lại đây với nàng, nàng vẫn nên ít đến Quách phủ đi." Quách Nghị không phân rõ phải trái, Quách Tử Kính lại là một con hồ ly, hắn sợ bọn họ thật sự dám giữ lại thê tử không cho nàng trở về.

A Kết giả bộ hồ đồ, cúi đầu chơi ngọc bội bên hông hắn: "Vì sao không thể đi? Dượng và dì đối với ta rất tốt, Bảo Châu cũng thích nói chuyện với ta, trên đường trở về nương cũng nói, về sau khi chàng có công sự không ở nhà, chúng ta sẽ đi nhà dì ngồi."

Triệu Trầm đương nhiên không thể nói thật, suy nghĩ một chút nói: "Vậy thì chọn lúc không có phụ tử dượng rồi đi, thân phận cửa nương bây giờ vẫn phải là tránh bị nghi ngờ."

Hắn nói là phụ tử dượng, A Kết tò mò, ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao chàng không kêu di huynh?"

Triệu Trầm hừ lạnh một tiếng: "Chờ hắn cao hơn ta rồi lại nói."

A Kết nhất thời im lặng, trong đầu hiện lên nam nhân vào ban ngày gặp mặt.

Kỳ thật Quách Tử Kính chỉ thấp hơn một chút so với Triệu Trầm mà thôi, nếu không phải là hôm nay hai người bọn họ sóng vai đứng chung một chỗ, có khả năng sẽ nhìn không ra sự khác biệt. windchimedđlqđ Hơn nữa Quách Tử Kính ôn hòa lễ độ, lúc nói chuyện với nàng cũng luôn là dáng vẻ huynh trưởng, sao lại không đảm đương nổi Triệu Trầm gọi một tiếng huynh trưởng chứ?

A Kết muốn khuyên nhủ Triệu Trầm không nên quá mức với Quách Tử Kính, Triệu Trầm đột nhiên nhìn chằm chằm nàng hỏi: "Nàng đang suy nghĩ cái gì?" Nhắc đến Quách Tử Kính nàng liền ngẩn người , chẳng lẽ suy nghĩ đến người nọ? Quách Tử Kính tuy rằng có chút kém hơn hắn, nhưng dáng vẻ cũng coi như nổi tiếng, vừa có anh khí từ Quách Nghị, lại có tinh xảo của dì.

A Kết không biết trong lòng hắn quanh quanh quẩn quẩn, ôn nhu nói: "Ta suy nghĩ đến di huynh, hắn đối với chàng..."

Nàng muốn nói Quách Tử Kính đối với Triệu Trầm như vậy vẫn là rất tốt, dù sao nếu Quách Tử Kính không thừa nhận Triệu Trầm là thân thích, cũng không cần thiết nhận nàng làm đệ muội, nào ngờ nói chưa nói xong, đột nhiên bị người đẩy tới trên kháng, không quan tâm mà nổi điên. windchimedđlqđ A Kết không hiểu như thế nào, cứ như vậy, đẩy hắn, muốn đợi đèn rồi nói tiếp, Triệu Trầm lại không nghe nàng, nhét người vào trong ổ chăn lại bắt đầu công thành.

Lần này hắn thế tới rào rạt, A Kết có chút không thể chịu được, nhỏ giọng cầu hắn.

Triệu Trầm chậm lại, hôn hai má nàng, "Nàng đồng ý với ta, cái gì cũng nghe theo ta, ta liền nhẹ nhàng hơn."

Rốt cuộc có thể thở ra một hơi, trong đầu A Kết vẫn còn mờ mịt, "Thiếp không nghe lời chàng lúc nào?"

Triệu Trầm dừng một chút, nói: "Ta không muốn xem hắn là huynh trưởng, nàng đừng khuyên ta nữa."

A Kết choáng váng, vì cái này sao? cho dù vì thế mà hắn bực mình với nàng, cũng không cần dùng phương thức này để tỏ vẻ bất mãn nha?

Nàng không nói lời nào, Triệu Trầm đột nhiên hối hận khi đã đề cập đến Quách Tử Kính, còn là đang vào những lúc như thế này, nghĩ tới việc thê tử lúc này lại nghĩ tới nam nhân khác, Triệu Trầm hoàn toàn không muốn nói chuyện, dốc hết sức lực khiến cho thê tử chú ý, các loại chiến thuật đều dùng tới, dù cho A Kết liên tục cam đoan rằng sẽ không khuyên hắn cũng không ngừng.

Rốt cuộc đến lúc chiến thì đệm giường đã như bị đổ nước lên trên, đến mức không người nào có thể ngủ được.

Bọn nha hoàn tiến vào đổi đệm chăn mới thì A Kết hận không thể thật sự hôn mê bất tỉnh.

Triệu Trầm lại ôm thê tử mềm mại vào lòng, lại khóc lại cầu, hắn lại nhớ một lần.

Mà lúc này ở An vương phủ, An vương đã sớm thu binh, nằm nghiêng nói chuyện cùng thê tử, "Ta nghe nói đứa cháu ngoại của nàng ở Duyên Bình hầu phủ đã trở lại, hôm nay còn gửi bái thiếp đến cho nàng? windchimedđlqđ Nàng tính khi nào gặp bọn họ?"

An vương phi vốn đã có chút mệt nhọc, nghe xong lời này thì buồn ngủ lại biến mất, cân nhắc hỏi: "Vương gia muốn thiếp gặp bọn họ?" Trách không được đêm nay không đi chỗ mấy mĩ thiếp kia, thì ra là có việc muốn nói cùng nàng. Nghĩ tới mới vừa rồi mình còn cao hứng, trong lòng An vương phi chua xót.

"Vì sao không gặp chứ?" An vương nhăn mày lại, dưới ánh đèn lờ mờ đánh giá nàng, "Ngươi đã cự tuyệt?" Thanh âm lạnh xuống.

An vương phi cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Vâng, Triệu gia hại Ninh gia bị oan..."

"Câm miệng! Nhị thúc của ngươi sơ suất trong việc chuẩn bị thọ yến cho Thái Hậu, tội bất kính là do tiên đế chính miệng quyết định, ngươi nói Ninh gia bị oan, là bất mãn tiên đế sao?" An vương thấp giọng khiển trách. windchimedđlqđ Tiên đế hạ thánh chỉ, tân đế lại coi trọng Triệu Duẫn Đình nhưng cũng không dám dễ dàng lật lại bản án, lời này của thê tử nếu như truyền đi bị kẻ có tâm nghe được, chắc chắn hắn sẽ bị đứa cháu dối trá nhẫn tâm Hoàng Đế kia răn dạy, bởi vì nhi tử, năm nay hắn đã bị giáo huấn hai lần.

An vương phi co quắp ngậm miệng, trong lòng lại hận ý ngập trời.

Triệu gia hại Ninh gia đến thảm, hại phụ mẫu nàng bị lưu đày đến biên quan chịu khổ, hại địa vị của nàng ở tại vương phủ thấp hơn đến nỗi nhóm tiểu thiếp cũng dám ở trước mặt chê cười nàng, bên ngoài càng không có mặt mũi, nàng dựa vào cái gì mà muốn nhận đứa cháu ngoại Triệu Trầm kia chứ? Nàng chỉ hận hắn đã chết mới tốt, ở cùng hắn giống như đang ở cùng mầm tai hoạ vậy!

Thê tử không lên tiếng, An vương gia đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, nghĩ tới việc mình muốn cầu cạnh nàng, thì kéo người ôm vào lòng, "Được rồi được rồi, ta biết trong lòng nàng ủy khuất, nhưng nàng đừng hận sai người. Duyên Bình hầu năm đó cũng bị bức nên bất đắc dĩ, đầu sỏ gây nên là Tần gia, nàng hận một mình Tần thị thì tốt, chớ liên lụy người vô tội, đặc biệt là Triệu Trầm. Đó là cháu ngoại trai của nàng, tại kinh thành nàng có tất cả hai cháu ngoại trai, đã bế tắc cùng Quách gia, hiện tại Triệu Trầm chủ động tìm nàng, nàng gặp hắn đi."

Triệu Duẫn Đình là người tâm phúc bên cạnh Đường Văn đế, hắn thì cũng lắm chỉ là vương thúc, vẫn muốn cùng Triệu gia có quan hệ tốt, tương lai nhi tử lại gặp rắc rối cũng có thể cầu Triệu Duẫn Đình hỗ trợ nói mấy lời trước mặt Hoàng Thượng.

An vương phi rất muốn nói hai cháu ngoại trai nàng cũng chả cần, nhưng mà rõ ràng trượng phu muốn mượn sức Triệu gia, nàng đành phải ủy khuất cầu toàn: "Vậy sáng mai thiếp sẽ sai người đi truyền lời, gọi bọn họ vài hôm nữa đến đây một chuyến? windchimedđlqđ Hai ngày nay thiếp đều có việc cũng thật không có thời gian." Thay vì bức nam nhân hạ mệnh lệnh, không bằng nàng chủ động mở miệng, trong lòng hắn còn nhớ nàng cũng thật tốt.

"Được, ngày sau cũng được, ta cũng muốn gặp người cháu ngoại này của nàng một chút."

An vương hài lòng, lần nữa nhìn về phía thê tử trong ngực, thấy mặt mày nàng cũng tinh xảo, tuy không bằng hai cô nương khác của Ninh gia, nhưng cũng được coi như là mĩ nhân khó có được, lại mềm mại nghe lời, cho nên năm đó mới bị hắn chọn để tái giá, vài năm đầu lại còn phải uống canh tránh thai để tránh việc thế tử cùng con thứ dòng chính không hơn kém nhau mấy tuổi mà nảy sinh tranh chấp, thật sự ủy khuất, không khỏi nảy sinh chút thương tiếc, "Ủy khuất nàng, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi dạy dỗ Tần thị kia."

Lời này hắn đã nói qua bao nhiêu lần nhỉ?

An vương phi cười lạnh, trên mặt lại không biểu hiện, cảm giác được thân thể nam nhân biến hóa, nàng ôm lấy cổ hắn, có ý thuận theo. A Cử bị thế tử chiều chuộng, không thân thiết với nàng, nàng còn muốn lại có thêm một đứa nhỏ.

Nhất thời xong chuyện, phu thê đồng sàng dị mộng.

~

Buổi sáng hôm sau, An vương phủ liền phái người đến Duyên Bình hầu phủ truyền lời, mời phu thê Triệu Trầm ngày mai đến đó.

Triệu Trầm đưa bái thiếp trong tay cho A Kết, "Nàng xem đi."

A Kết nhìn, có chút hoang mang hỏi: "Tại sao Vương phi lại thay đổi chủ ý?" Hôm qua Trần Thủ đến đưa bái thiếp, người gác cổng đi vào truyền tin, sau đó ma ma bên người An vương phi đi ra, đứng trước mặt Trần Thủ mặt xé tan bái thiếpthành từng mảnh, ý tứ quá rõ, sau khi Triệu Trầm biết được nói cho nàng biết rằng về sau nhìn thấy An vương phi thì cứ lễ nghĩa chuẩn mực là được, không cần thân cận.

Thấy thê tử tạm thời quên sự lỗ mãng của hắn tối qua mà chủ động đi đến bên người mình, Triệu Trầm lập tức ôm người từ mép giường đến trong ngực. windchimedđlqđ A Kết vừa định giãy dụa, Triệu Trầm đã kề sát mặt nàng mở miệng, ôn nhu nói: "Nàng suy nghĩ một chút, hôm qua Trần Thủ trở về, ta đã hỏi hắn cái gì?"

A Kết ngừng động tác, bởi vì chuyện ngày hôm qua, nàng rất nhanh liền nhớ ra, Triệu Trầm hỏi An vương gia có ở vương phủ hay không?

"Ý chàng là, vương gia khiến vương phi thay đổi chủ ý?"

"Đúng, thật thông minh." Triệu Trầm hôn nàng như phần thưởng, A Kết không lạ gì loại phần thưởng này, nhưng vẫn hơi đỏ mặt. Triệu Trầm nhìn rất thích, vừa nhẹ nhàng hôn nàng, vừa giải thích: "Nay phụ thân là cận thần của Thiên Tử, không ít người muốn mượn sức hắn, An vương gia có thân phận tôn quý, không cần giống như vài quan viên mà phải uốn mình lấy lòng hay nịnh bợ người khác, nhưng có thể tạo nên mối quan hệ này hắn cũng vui vẻ. A Kết, đến cả An vương gia cũng vì phụ thân mà thích chúng ta, nàng nói người bên ngoài thì sao? Yên tâm đi, cho dù có những người này không thích nàng, cũng không dám khiến ngươi xấu hổ."

Hiện tại thê tử đang nhờ vinh quang của phụ thân, sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn sẽ khiến những người đó bởi vì hắn mà phải kính trọng thê tử của hắn.

A Kết không nghĩ sâu như vậy, lo âu hỏi: "Vậy chúng ta có đi không?" Nàng cho rằng đây chỉ là thăm người thân, không nghĩ tới lại phức tạp như vậy. Kỳ thật An vương phi không muốn gặp bọn họ việc là có nguyên do, cả mẹ chồng cũng khuyên nàng không cần để ở trong lòng, lúc này lại bởi vì ý tứ của vương gia không thể không gặp bọn họ, An vương phi có thể vui vẻ được sao?

"Đi, nàng là dì, không thể tránh được." windchimedđlqđ Triệu Trầm ôm thê tử, còn muốn dặn thêm hai câu, ở bên ngoài Lục Vân truyền lời nói: "Phu nhân, Thược Dược ở bên cạnh thái phu nhân đến đây."

A Kết vội vàng đẩy ra Triệu Trầm, một lần nữa mang giày đi ra ngoài, cho người gọi Thược Dược tiến vào.

Thược Dược là đại nha hoàn bên người thái phu nhân, nàng cười tủm tỉm tiến vào, sau khi hành lễ nói: "Đại phu nhân, thái phu nhân biết được An vương phi muốn mời ngài sang đó, có lời muốn dặn ngài, không biết đại phu nhân bây giờ có tiện không?" Nói đến một nửa thì thấy Triệu Trầm đi ra, nàng buông mi mắt.

Thái phu nhân cho mời, A Kết nhìn về phía Triệu Trầm, thấy Triệu Trầm gật đầu, nhân tiện nói: "Vất vả cho ngươi đi một chuyến, ta thay y phục rồi sẽ đến, ngươi đi về trước đáp lời đi." Dùng ánh mắt ý bảo Lục Vân cho tiền thưởng.

"Vâng." Thược Dược nhận thưởng, cười nhẹ hành lễ với phu thê, lui ra ngoài.

"Cần ta đi với nàng không?" Triệu Trầm theo A Kết đi vào trong, nhẹ nhàng hỏi.

A Kết lắc đầu, Tưởng ma ma tự tay giúp nàng thay xiêm y, thông qua gương nói: "Cũng không thể mỗi lần đều bắt chàng cùng đi." Hiện tại Triệu Trầm không có công sự, có thể ở nhà cùng nàng, về sau thì sao chứ? Chẳng lẽ hắn không ở đây thì nàng liền có thể không gặp người?

"Vậy ta chờ nàng trở về." Xuyên qua gương, Triệu Trầm nhìn nàng trấn an, "Đừng lo lắng, Như Ý và Cát Tường sẽ đi cùng nàng."

A Kết nhẹ nhàng "Vâng".

Như Ý và Cát Tường là hai nha hoàn Triệu Trầm chuẩn bị cho nàng, đều có võ công, bình thường chỉ ở trong sân canh chừng, về sau khi nàng một mình đi ra ngoài thì các nàng liền đi theo phía sau, bảo hộ nàng chu toàn, nghe nói hai tỷ muội này mỗi người đều có thể đồng thời ứng phó bốn năm quan binh bình thường cường tráng.

Hắn sắp xếp chu đáo như thế, trong lòng A Kết vẫn có chút lo lắng, sau khi thu thập thỏa đáng, nàng dẫn Cẩm Thư, Cẩm Mặc cùng Như Ý và Cát Tường đi. windchimedđlqđ Đến Vinh Thọ đường, đổi thành Cẩm Thư và Như Ý theo nàng đi vào, còn hai người khác ở lại bên ngoài.

"Tổ mẫu." A Kết cung kính hành lễ.

Thái phu nhân quét mắt nhìn nàng, đi thẳng vào vấn đề: "An vương phủ không giống những nơi khác, rất nhiều quy củ cần phải biết, bên cạnh ngươi có mấy nha hoàn đều là từ nông thôn đến, chưa được nhìn thấy, nếu ngươi làm ra sai sót thì các nàng cũng không thể nhắc nhở ngươi. Hiện tại ta đưa Mộc Cẩn bên cạnh cho ngươi, Mộc Cẩn ở bên cạnh ta làm đại nha hoàn ba năm, có nàng giúp ngươi, ta mới an tâm. Mộc Cẩn, lại đây bái kiến đại phu nhân."

Vừa cất lời, nha hoàn mang y phục màu hồng vẫn đứng bên trái thái phu nhân liền đi ra, hành lễ với A Kết.

A Kết thường không để ý đến nha hoàn bên cạnh Thái phu nhân, nhưng mà Mộc Cẩn này thì nàng lại nhớ rõ.

Bởi vì Mộc Cẩn da trắng, dung mạo xinh đẹp, thân thể uyển chuyển, rất khó làm cho người ta không chú ý đến nàng.

Thấy rõ, A Kết không chút dấu vết nhếch khóe miệng.

Lại để cho hắn nói đúng, thì ra thực sự có người tưởng đưa nha hoàn sai sử cho "Nàng".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.