Con Đường Sủng Thê

Chương 60-2



Sau khi ra khỏi Vinh Thọ đường, Tần thị đuổi nha hoàn đi theo về trước, bản thân thì bước nhanh đi theo phía sau Triệu Duẫn Đình, ôn nhu nói chuyện cùng hắn: "Hầu gia, đêm giao thừa năm nay một nhà chúng ta đoàn tụ, lão nhân gia(bà cụ) thật là cao hứng đấy."

Triệu Duẫn Đình không lên tiếng, bóng dáng cao lớn trong ánh đèn mờ ảo có vẻ lạnh lùng vô tình.

Trong lòng Tần thị mệt mỏi, biết nam nhân không thích nàng nói chuyện, nàng đành ủy khuất ngậm miệng, chẳng qua là khi nàng phát hiện Triệu Doãn Đình không bước về phía Duy Phương viên mà là đi thẳng đến tiền viện thì trong phút chốc lòng nàng chìm xuống, đứng ngẩn ra, một lát sau mới rốt cuộc bất chấp hắn có thích hay không, chạy nhanh vài bước đến trước Triệu Duẫn Đình, bối rối hỏi hắn: "Hầu gia muốn đi tiền viện lấy gì sao? Đã trễ thế này, vẫn nên để bọn nha hoàn đi một chuyến đi, hầu gia cứ cùng thiếp về Duy Phương viên rửa mặt trước nhé?"

Rốt cuộc Triệu Duẫn Đình cũng nhìn về phía nàng.

Rõ ràng Tần thị đã tỉ mỉ trang điểm qua, trong phủ tất cả những ngọn đèn đều được thắp sáng rực rỡ, xa xa đột nhiên lại có những đám lửa nở rộ, tất cả đều đẹp đến mức không thể bỏ qua.windchimelqd Giờ này khắc này, nàng vừa chờ mong vừa sợ hãi nhìn hắn, giống như nàng đang bị vây khốn ở bờ vực thẳm, hắn cùng nàng đi giống như nàng có thể được cứu trợ, hắn và nàng mỗi người đi một ngả, nàng sẽ rớt xuống.

Ánh mắt như vậy, Triệu Duẫn Đình bỗng nhiên nghĩ tới chính mình.

Ánh mắt hắn lúc nhìn thê tử có phải cũng như vậy hay không? Nhưng ở trong mắt thê tử, sự cố chấp của hắn có phải cũng thật buồn cười hay không?

Hắn có thể tùy tiện giẫm lên tình cảm của Tần thị thì thê tử cũng có thể như vậy đối với hắn.

Hắn chẳng thèm nhìn đến Tần thị thì thê tử đối với hắn không chịu dụng tâm.

Có lẽ về mặt tình cảm, hắn cùng Tần thị thật đáng thương...

Không, không giống nhau, Tần thị ngu dốt, nàng ta chỉ nhìn vào dung mạo của hắn, hắn lại khát vọng toàn bộ con người thê tử, Tần thị căn bản không xứng để so sánh với hắn.

Trong mắt Triệu Doãn Đình sự mờ mịt chỉ chợt loé lên rồi biến mất, ánh mắt chuyển đến trên những phòng ốc trước mặt, "Trở về đi, ta về tiền viện ngủ lại, không chỉ đêm nay, về sau ta cũng sẽ không đến phòng bất kỳ ai trong các ngươi nữa. Tần thị, ta biết trong lòng ngươi không cam tâm, nhưng đây là chính ngươi tự tạo ra, từ nay về sau, ngươi là thê tử trên danh nghĩa của ta, là mẫu thân Thừa An, là hầu phu nhân Duyên Bình Hầu, ngoại trừ những thứ này, ta sẽ không cho ngươi thêm điều gì."

Tiếng nói lạnh nhạt, tuyệt tình, so với gió lạnh ban đêm của những mùa đông khắc nghiệt còn lạnh người hơn, Tần thị chỉ cảm thấy toàn thân rét run, nhịn không được run rẩy.

"Hầu gia đợi đã!"

Tần thị bổ nhào vào người Triệu Duẫn Đình, bị Triệu Doãn Đình hất ra, nàng lại ôm lấy chân hắn, dùng sức ôm mặt, nước mắt rơi như mưa: "Vì sao lại làm như vậy với thiếp? Đúng, năm đó là thiếp bắt buộc chàng, nhưng chúng ta cũng đã có 10 năm phu thê, nay quốc công phủ cũng lụn bại, vì sao không thể tha thứ thiếp chứ? nể mặt Hàm nhi, hầu gia cho thiếp thêm một cơ hội có được hay không? Hầu gia, thiếp van xin chàng, thiếp không cầu gì cả, đại gia không thích thiếp, thiếp không bao giờ đi trước mặt hắn, thiếp tôn trọng hắn, chỉ cầu hầu gia đừng không để ý tới thiếp, thiếp mới 26 tuổi, sao hầu gia có thể để thiếp sống như quả phụ chứ?"

Nàng ta muốn thương lượng, Triệu Duẫn Đình không hất văng nàng ta ra, cúi đầu, nhìn nữ nhân tóc tai bù xù hỏi lại: "Vì sao ngươi không thể? Lúc Lan Dung đi còn nhỏ hơn ngươi ba tuổi, nàng một mình ở dưới lòng đất nhiều năm như vậy, ngươi sao có thể mạnh hơn nàng chứ? Dựa vào cái gì ngươi thì không thể một mình sống qua ngày? Tần thị, ta nói với ngươi lần cuối cùng, thành thành thật thật làm Hầu phu nhân của ngươi, ta sẽ bảo vệ Thừa An bình yên vô sự, nếu ngươi làm ra bất cứ chuyện gì, đừng đừng trách ta đến Thừa An cũng không nhận!"

Nói xong nhấc chân, muốn tránh thoát khỏi Tần thị, Tần thị cứ sống chết ôm không buông, Triệu Duẫn Đình không bao giờ khách khí, sử dụng toàn lực hất ra, cũng không quay đầu lại, bước đi.

Tần thị co ro trốn đến dưới gốc cây, bụm mặt khóc lên.

Thì ra trong lòng hắn vẫn nhớ kỹ nữ nhân kia, nữ nhân đã chết 10 năm kia.

Nhưng, hắn đã cùng nàng sinh con trai, cũng thu một đứa nha hoàn bên người nàng làm di nương, vì sao hiện tại đột nhiên không muốn chạm vào nàng ?

Là bởi vì nhi tử của nữ nhân kia trở lại sao?

Hay là...

Nước mắt Tần thị bỗng nhiên dừng lại, nàng đưa tay xoa xoa đến chóp mũi, là hương từ cao(kem) mẫu đơn nàng quen dùng để dưỡng thủ tay. Nhưng mới vừa rồi, khi nàng ôm Triệu Duẫn Đình thì rõ ràng ngửi được mùi hoa lan như có như không, Triệu Duẫn Đình cũng không thích quần áo xông hương, trên người lại có hương hoa Lan, chỉ có thể chứng minh hôm nay hắn đến chỗ có loại hương này, hoặc là, chạm vào nữ nhân dùng hương hoa lan...

Tần thị chậm rãi ngồi dậy, nàng nghĩ tới tiệc tối, khi Triệu Doãn Đình khoan thai đến chậm, ngày long trọng như vậy, những năm qua Triệu Duẫn Đình chưa từng đến trễ.

Dung phu nhân?

Tần thị oán hận nắm chặt tay.

~

Trở lại chính viện, Triệu Duẫn Đình thay quần áo khác mới vào mật đạo.

Hinh Lan uyển cách đây cũng không xa, hắn sẽ nhanh chóng đi tới tận cùng, chỉ cần chuyển một chút trên cửa hình tròn đem tay thì có thể đi vào gian phòng của nàng.

Nhưng Triệu Duẫn Đình không lập tức vào ngay, hắn thổi tắt đèn lồng trong tay, đặt ở một bên, sau đó dựa vào trên cửa, ở trong bóng tối ngẩn người.

Hắn có chút không dám thấy nàng, lúc chạng vạng, phát điên với nàng, hắn sợ nàng tức giận.

Kỳ thật hắn càng hy vọng nàng có thể tức giận, bất kỳ một loại cảm xúc nào cũng được, so với kiểu nhìn như ôn nhu kì thực xa cách thong dong bình tĩnh thì vẫn tốt hơn.

Nếu, nếu hắn đứng ở chỗ này một đêm, nàng thật sự có thể có thể ngủ ngon chứ?

Ý nghĩ vừa xuất hiện, Triệu Duẫn Đình lắc đầu cười khổ, hắn choáng váng mới có thể dùng biện pháp như thế thử nàng, nhỡ nàng thật sự ngủ không được thì phải làm thế nào?

Có lẽ, thê tử chỉ là không tin hắn, chờ hắn bỏ Tần thị, nàng liền có thể an tâm phải không?

Trong lòng lại dâng lên hi vọng, Triệu Duẫn Đình chuyển động tay nắm, đi vào.

Trong phòng tối đen.

Triệu Duẫn Đình không nghĩ nhiều, lúc đi nàng đã rất mệt mỏi, ngủ trước cũng bình thường. Sờ soạng cởi quần áo, Triệu Duẫn Đình đặt quần áo đặt tại trên mép kháng, lên giường lò, mò chăn nàng.

"Hầu gia?" Âm thanh cảnh giác, còn mang theo mệt mỏi khi vừa tỉnh ngủ.

Triệu Duẫn Đình đột nhiên muốn trêu chọc nàng một chút, không nói gì, chỉ đè lên, nàng trốn sang một bên, nhưng rất nhanh lại thuận theo.d.d.l.q.d Triệu Duẫn Đình cảm thấy buồn cười, hôn mặt nàng, thấp giọng hỏi: "Không sợ ta là người xấu sao?" Trong lòng lại vì nàng có thể nhận ra mình mà vui vẻ.

Ninh thị không nghĩ trả lời vấn đề này với hắn, có chút hoang mang hỏi: "Lúc nào rồi?"

"Mới canh hai, Thừa Viễn lấy cớ thân thể không khoẻ, liền giải tán ... Lan Dung, tay ta lạnh không?" Triệu Doãn Đình thử thăm dò đưa tay thò vào trung y của nàng, vừa gặp phải, nàng liền co quắp một chút. Triệu Duẫn Đình vội thu tay, nghiêng người ôm nàng, một lát sau, thấp giọng nói xin lỗi: "Lúc chạng vạng ta có chút nóng nảy, không làm đau nàng chứ?"

Ninh thị ở trong lòng hắn lắc lắc đầu. Hắn hất đỗ giá nến, ném nàng lên trên kháng thì nàng quả thật cho rằng hắn muốn đánh nàng, kết quả hắn chỉ thô bạo xé xiêm y nàng, động tác tuy rằng vội vàng nhưng cũng có thể nhìn ra hắn cố ý áp chế rồi.

Triệu Duẫn Đình nhẹ nhàng thở ra, hôn lên mái tóc dài của nàng, nói: "May mắn không có, nếu không hiện tại chúng ta chỉ có thể nói đến việc đi ngủ ." Đưa tay đặt ở trên bụng, cảm thấy độ ấm thích hợp, hắn đưa tay cởi bỏ xiêm y của nàng. Có vài thứ là bản năng, nàng không thèm chú ý đến hắn, nhưng vào thời điểm đó cũng sẽ có phản ứng chân thật nhất, hiện tại Triệu Duẫn Đình thích nhất cùng thê tử thân thiết, ở cùng một chỗ, cảm thụ thân thể nàng biến hóa, luôn có thể làm cho hắn an tâm.

Thân thể của nàng hắn đã quá quen thuộc, rất nhanh sẽ khiến hoa lan ban đêm nở rộ, nghe nàng phát ra thanh âm kiều mỵ như vậy, tâm đang treo cao của Triệu Duẫn Đình mới có thể hạ xuống. Hắn ở trên người nàng, phía sau, một bên, liên tục không ngừng, chờ nghe nàng cầu xin hắn, cũng chỉ những lúc thế này, nàng mới có thể cầu xin hắn.

Ninh thị biết tâm tư của nam nhân, thật sự không thể chịu đựng được thì nàng cũng không có cố gắng chống cự.

Triệu Duẫn Đình cảm thấy mỹ mãn, ôn nhu giúp nàng lau người, sau đó ôm thê tử thở gấp vào trong ngực nói chuyện: "Đêm nay mẫu thân hỏi con dâu có động tĩnh hay không..."

"Bọn nó mới thành thân không tới ba tháng." Ninh thị nhíu mày, thanh âm lạnh xuống.

Triệu Duẫn Đình im lặng cười, thê tử đối người con dâu này thật sự quá thương yêu, "Ừ, ta cũng nói như vậy với nương. Nhưng thời gian trôi qua thật mau, chỉ chớp mắt chúng ta đều sắp làm tổ phụ, tổ mẫu, ta còn nhớ rõ khi Thừa Viễn vừa sinh ra, ta không dám ôm hắn, sau một tháng mới dám chạm vào, nàng cũng không dạy ta, ta đều là vụng trộm nhìn nàng ôm như thế nào, tự mình học được ."

Ninh thị cười cười: "Chờ chàng có cháu trai, chỉ cần Thừa Viễn nguyện ý, mỗi ngày chàng ôm cũng không ai ngăn cản chàng."

Triệu Duẫn Đình trầm mặc một lát, xê dịch xuống, nói với nàng: "Lan Dung, ta muốn nàng lại sinh cho ta một đứa, con trai con gái đều tốt. Với bên ngoài thì nói là ta nhận nuôi nghĩa tử, chúng ta nói tình hình thực tế với đứa nhỏ, tin tưởng đứa nhỏ có thể hiểu được sự khổ tâm của cha mẹ. Nếu là nhi tử, ta tự mình dạy hắn, đem hắn giáo dục tốt như Thừa Viễn, nếu là nữ nhi, dù cho tương lai chúng ta rời đi, có Thừa Viễn làm chỗ dựa cho nàng, nàng sẽ có một cuộc sống an nhạc. Lan Dung, nàng nghĩ sao?"

"Thiếp có thể không danh không phận đi theo chàng, nhưng nếu thiếp không thể cho hài tử một thân phận đường đường chính chính, thiếp thà không sinh." Ninh thị rời khỏi tay nam nhân, chuyển đi, "Chàng không phải chúng, sẽ không hiểu được chúng sau khi lớn lên có thể cảm thấy ủy khuất hay không. Hầu gia, nếu chàng muốn sinh đích tử, có thể đi tìm Tần thị, muốn sinh thứ tử, có thể đi tìm 2 di nương, muốn sinh ngoại thất tử(kiểu con ngoài giá thú ấy), ở bên ngoài chuẩn bị một căn nhà là được, thiếp sẽ không nói gì."

"Nàng để ta đi tìm nữ nhân khác?" Triệu Duẫn Đình không thể tin, ngực giống như bị kim đâm. Hắn biết ý nghĩ của hắn thật kỳ lạ, nói sai, nàng có thể trách hắn nói lỡ, làm gì phải như thế chứ? Chẳng lẽ nàng cho rằng những gì hắn cam đoan đều là giả sao?

"Thiếp chỉ là không muốn làm chậm trễ việc hầu gia sinh con." Ninh thị nhắm mắt lại đáp.

Tiếng nàng khiến người ta nghe không ra vui giận, Triệu Duẫn Đình lại biết nàng không vui, nghĩ tới việc do hắn nói sai, hắn thật cẩn thận đến gần nàng, ôm lấy nàng, nói: "Nàng đừng nóng giận, là ta nói lỡ. Lan Dung, nàng có biết ta chỉ muốn cùng nàng sinh con, nàng, nàng không nghĩ nếu như nàng thực sự có thì phải làm thế nào sao?"

"Sẽ không có, ta đang uống canh tránh thai." Ninh thị bình tĩnh nói, việc này cũng không cần phải gạt hắn, nàng không thẹn với lương tâm.

Canh tránh thai...

Triệu Duẫn Đình như rơi vào hầm băng, cánh tay đang ôm nàng như là một sự trào phúng, hắn cứng đờ buông ra, lầm bầm hỏi nàng: "Nhiều năm như vậy, nàng, vẫn luôn uống nó sao?"

Ninh thị cam chịu.

"Vì sao nàng không nói sớm cho ta biết?"

Khóe mắt như có cái gì đang lăn ra, tâm Triệu Duẫn Đình đã lụi tàn như tro.

Hắn biết thê tử nói đúng, nàng có lý do của nàng, nhưng là vừa nghĩ đến mỗi lần sau khi hắn rời đi nàng đều sẽ uống canh, mà hắn còn đang nghĩ có thể cùng nàng thân mật mà thỏa mãn, thậm chí ảo tưởng có thể có thêm đứa con nữa, hắn đã cảm thấy chính mình thật là nực cười, thê thảm tới cực điểm.

"Nàng chưa từng hỏi qua ta." Phía sau không có động tĩnh, Ninh thị mở to mắt, thanh âm không có bất kỳ phập phồng.

Triệu Duẫn Đình ngớ ra.

Đúng, từ trước đến nay hắn không hỏi qua nàng, bởi vì trước giờ hắn đều không nghĩ tới nàng đối với hắn ác, mà đối với còn mình ác hơn.

Dược cũng có phần độc, hắn thương tâm, thể xác và tinh thần nàng đều bị thương phải không?

Hắn còn nhớ rõ nàng dáng vẻ ôn nhu dỗ nhi tử giống hắn y đúc, nàng lại không thích trượng phu là hắn, là thích hài tử.

So với việc nàng tự mình cắt đứt việc có thể sinh con, thì chút khổ sở của hắn có tính là gì chứ?

Một lần nữa Triệu Duẫn Đình ôm nàng, chôn vào trong lòng nàng nhận sai: "Lan Dung, là ta có lỗi với nàng, sau khi ở cùng ta nàng chưag từng trải qua ngày lành nào cả.ddlqd Canh kia có khó uống hay không? Đừng uống nữa, về sau đều đừng uống nữa, nàng chờ, tương lai ta có thể cho đứa nhỏ một danh phận, từ giờ đến lúc đó ta sẽ không chạm vào nàng, ta không chạmvào nàng..."

Hắn thật khốn kiếp, hắn vẫn luôn là tên khốn kiếp, tự cho rằng mình đối xử tốt với nàng, thật ra luôn luôn làm tổn thương nàng.

Nước mắt nam nhân làm ướt trung y, dán ở trên người có chút lạnh, Ninh thị thở dài, ôm lấy đầu hắn, nhẹ nhàng nói: "Chàng không cần phải làm như vậy, thiếp có Thừa Viễn đã thỏa mãn, cũng không trách gì chàng, chàng cũng không phải cố ý. Hầu gia, chàng thật sự không cần làm gì nữa, chúng ta đều sắp được làm tổ phụ tổ mẫu, sinh thêm làm gì? Cứ như vậy đi, đợi Thừa Viễn sinh trai gái, chúng ta dỗ tôn tử tôn nữ là được."

Triệu Duẫn Đình cũng không luống cuống lâu lắm, từ trong ấm áp khoan dung, từ trong ngực nàng ngẩng đầu, ngược lại ấn thê tử vào trong ngực hắn.

Hắn không cần nàng phải làm theo hắn, hắn muốn nàng chân chính sống thật vui vẻ, tôn tử tôn nữ hắn muốn, trai gái hắn cũng muốn.

"Lan Dung, ta sẽ không để cho nàng đợi quá lâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.