Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao!

Chương 11



BÉ T*, NHỎ!!

- Bé T*: KHóc. Anh mà không vào, em cũng sẽ không vào, em không xuống xe. Rồi nhỏ bắt đầu mếu máo, nước mắt chực trào.

- Em: Thôi, em là phụ nữ một thân một mình, ở một mình, giữa đêm khuya thế này, anh vào không ổn đâu. Anh nói thật. em không được khóc nhé.

- Bé T*: cuộc sống là của em, em muốn làm gì thì em làm, người khác nói gì em không quan tâm. Thế bây giờ để anh ướt như vậy, về thế nào cũng bệnh cho xem. Anh vào lau khô mình, khô tóc rồi về. Em hứa là em không “làm gì” anh đâu. Nhỏ bỗng dưng cà chớn lại với em, còn bắt chước em nữa.

- Em: em dám làm gì anh không mà nói, chỉ được cái miệng, nói giỏi.

- Bé T*: em nói rồi, bây giờ anh mà không vào. Em cũng sẽ không vào, em sẽ bệnh cho anh coi, anh cũng khỏi được về nhà luôn.

- Em: Uhm, vào thì vào.

Ban đầu em cũng không định vào đâu. Nhưng thấy chỉ việc vào nhà thôi, cũng không có gì to tát lắm. Nên em dựng xe, đưa nhỏ vào phòng. Tất nhiên, em chỉ nghĩ đến việc đưa nhỏ vào phòng để cho nhỏ khỏi bệnh, với lại một phần em cũng lạnh thấu xương rồi. Vào một xíu cho ấm người rồi ra.

Vào phòng bé T*, một căn hộ khá tiện nghi và hiện đại, gọn gàng, ngăn nắp. với 2 màu trắng đen chủ đạo sang trọng. Khá thơm. Còn một điều nữa, có thêm màu cam nữa thì phải, nhìn ban đêm, ánh đèn mờ ảo, thêm một số chi tiết màu cam, nhìn khá bắt mắt, và có một chút gì đó hơi hơi quyến rũ. Em còn đang lơ ngơ đứng ngay cửa ra vào thì bé T* nói.

- Bé T*: Anh vào đi, đừng ngại, anh ngồi ghế đợi em xíu. Em vào phòng xíu rồi đi ra.

- Em: uhm, anh ngồi đây được rồi. em cứ mau thay đồ, lau khô người đi để bệnh.

- Bé T*: anh đợi em xíu nhé.

- Em: uhm

Rồi bé T* đi vào phòng, em ngồi một mình ngay phòng khách với bộ ghế tương đối đẹp. Nhìn quan sát phòng được bố trí tương đối đẹp. khen tập 2. Và ngắm nhìn những hình ảnh được dán khắp phòng, nhìn xinh và dễ thương. Em đang mải đứng nhìn một tấm hình bé T* chụp chung với một chàng trai, cũng đẹp trai. Cỡ cỡ em

- Bé T*: anh đang xem gì đấy?

Em quay lại nhìn nhỏ. Áo thun trắng ôm, quần đùi, khoe đôi chân trắng dài của bé. Cộng thêm ánh đèn mờ mờ ảo. Nhưng cảm giác của em lại có một chút gì đó thân quen. Và cảm giác cũng giống như những gì đã trải qua với nhỏ ngày hôm đó. Cảm giác thì vẫn như cũ, không có gì thay đổi cả.(Máu vẫn chảy rần rần trong người ). Nhưng tại sao nhìn hỉnh ảnh của bé T* bây giờ, em chỉ càng thêm nhớ nhỏ mà thôi. Nên em đành cố kìm nén cảm xúc của mình lại, không thể để cảm xúc chi phối hành động của mình được. Nhưng lắm lúc,em vẫn còn lầm tưởng bé T* là nhỏ.

Em vội vàng trả lời:

- Em: À, anh đang xem hình của em thôi, nhìn hồi đó em xinh ghê,

- Bé T*: ý anh là bây giờ em xấu chứ gì. Xì.

- Em: bây giờ thì hông xinh, mà giờ đẹp hơn.

- Bé T*: *cười*, anh lấy khăn lau mình đi. Bé T* cúi người xuống lại xát gần em.

Cái này là bản năng của đàn ông. vòng 1 bé T* đập thẳng vào mắt em. Em thường gọi bé T* là bé, nhưng đúng là tối nay, em mới biết là bé nhưng không bé xíu nào. mấy cái áo bây giờ thiết kế thiệt hiện đại, lúc mặc bình thường thì ôm bó sát vào người, nhưng lúc cúi xuống thì lại thấy hết là sao??

- Bé T*: Này, anh lấy cái khăn mà lau, để bệnh bây giờ.

- Em: à, ờ, cảm ơn em, em giật mình quay lại với hiện tại, không để cho những hình ảnh kia lấn hết lí trí.

- Bé T*: lau đi, để bệnh bây giờ.

- Em: anh đang lau nè. Em đi đâu vậy.

- Bé T*: anh đợi em một xíu. Em đi lấy máy sấy, sấy tóc cho anh.

- Em: không cần đâu, anh ướt sơ sơ thôi àm.

- Bé T*: nhà em, em là chủ nàh, anh không được cãi. Hihi.

- Em: uhm, tùy em.

Thế là em đành ngồi trên ghế lau mình, lau tóc, lau lại tay chân…blab la,(chỗ nào ướt em lau hết) Nhỏ thì ngổi đằng sau, sấy tóc cho em.em thì ngồi. nhỏ thì đứng. Cũng tại tư thế này mà khiến em muốn trở thành người không tử tế.

Nhỏ đứng sấy tóc cho em, tay cầm máy sấy, tay cầm khăn lau tóc cho em. Nhỏ đứng đằng trước thì “nó” đưa lên đưa xuống theo nhịp của máy sấy tóc. Em nhìn mà muốn hoa cả mắt. Nhỏ đứng đằng sau thì “nó” lại cạ vào đầu em. Em ước gì em có thể bóp nát trái cam giống như Trần Quốc Toản vậy. lúc này em bị ức chế. Kìm nén giữ lắm rồi.

Ngồi tay chân thừa thãi, tay chân không biết để đâu, làm gì? em không biết phải xử lý như thế nào, nên em mở điện thoại ra lên line, đọc facebook,vào voz… thì em thấy 10 cuộc gọi nhỡ của nhỏ. Bỗng dưng em như bừng tỉnh. Vội vàng đứng dậy.

Xin phép nhỏ em về trước. Và đi thẳng về nhà. Nhỏ không hiểu chuyện gì đang xảy ra với em, nên nhìn em với anh mắt bất ngờ. Chắc nhỏ tưởng em có chuyện gì (mà có chuyện gì thiệt) hoặc là em giận nhỏ chuyện gì.

Em vội phóng xe về nhà, em cố gọi lại, nhưng không thấy nhỏ bắt máy.

Về đến nhà. Sau khi tắm rửa xong xui hết rồi, em nằm trên giường, vẫn cố gắng điện thoại cho nhỏ, và nhắn tin giải thích cho nhỏ, nhưng vẫn không thấy hồi âm.

Lúc này đã an phận nằm trên giường rồi. vẫn chưa ngủ được. Vẫn còn đang nằm tìm cách mở lời, nói chuyện với nhỏ. Mà nghĩ cũng lạ, tại sao chỉ vì những cuộc gọi nhỡ ấy, em lại lo sốt vó, quíu người lên như vậy?? Phải chăng nhỏ đã có vị trí quan trọng trong trái tim của em?

Và đâu đó, hình ảnh của bé T* cũng xuất hiện trong suy nghĩ của em, và đôi lúc cũng lén mỉm cười một mình. Về phần bé T*, em không biết em nhớ về bé T* là vì chính con người bé T*, hay chỉ là vì bé T* quá giống với nhỏ, giống từ tính cách đến ngoại hình, cách suy nghĩ.

Cảm giác lúc này của em như một tô mì vậy, rối rắm như một tô mì vậy. Cọng mì này đan xen với cọng kia. Không thể nào tách rời ra được.

LINEEEE!!! Tiếng line vang lên.

Nhỏ: “ Sao cậu không nghe máy của chị?”

Em: “Tối giờ em bận chút xíu việc”

Nhỏ: “giờ đó mà còn bận việc hả? Làm việc chăm chỉ nhỉ. Chắc phải nói P (tên sếp ở Việt Nam) tăng lương cho cậu”

Em: “em bận chuyện cá nhân thiệt mà, em xin lỗi chị”

Nhỏ: “Cậu có lỗi gì đâu mà xin lỗi”

Em: “Chị giận em rõ ràng kìa”

Nhỏ:”uhm, chị đang giận cậu”

Em: “em xin lỗi mà, tối nay em bận thiệt”

….

Em: “chị hết giận em nhé



Vẫn không thấy nhỏ trả lời.

Tích tóc!Tiếng tin nhắn của bé T* vang lên. (Nói tin nhắn thôi, nhưng nhỏ viết dài như email vậy)

“Anh ngủ chưa? Cảm ơn anh đã động viên, đi chơi, và cố làm em vui tối nay, em không biết sao, em lại có cảm giác thân thuộc với anh lắm. mặc dù quen anh không lâu, mới quen 2,3 ngày đây thôi. ^^. Bên cạnh anh, em thấy vui lắm Cảm ơn anh vì tối nay nhé. ANh ngủ ngon

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.