Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao!

Chương 20



CÓ NHỮNG BUỔI TỐI NHƯ THẾ!!

Buổi tối ngày hôm đó, em và gia đình nhỏ ở lại Pattaya để dự party cùng với mấy sếp khác( mấy ông to bụng bự của những công ty khác, là đối tác, khách hàng của công ty mẹ tại Thái Lan)

Không khí diễn ra vô cùng sang trọng, được tổ chức ngoài trời, nằm kế bãi biển. (cũng gần chỗ lúc chiều em và nhỏ đi dạo.) Những vị khách khác đều đã có mặt tại đây. Và nhân vật chính, nhỏ cuối cùng cũng đã xuất hiện (Sếp tổng và vợ sếp tổng đánh lẻ, không đến buổi tiệc). Và vẫn đẹp như mọi lần, đẹp mọi góc cạnh, mói ánh nhìn. Và không chỉ riêng em, kể cả những vị khách khác cũng vô tình hay cố ý, vẫn đưa ánh mắt lén nhìn nhỏ. Và điều này cũng khiến em không cảm thấy dễ chịu cho lắm. Mặc dù cho đến giờ phút này, em vẫn chưa là gì của nhỏ…

Buổi tiệc chia làm 3 phần. Phần 1: các quan khách lên chia sẻ về cảm nhận, về công ty, giới thiệu bản thân, bla ba. Phần 2: nhập tiệc, phần 3: tổ chức khiêu vũ, nhảy nhót các thứ.

Phần 1, phần 2 diễn ra vô cùng suông sẻ và bình thường. em ngồi kế nhỏ, chăm sóc cho nhỏ từng, và nhỏ cũng vậy, mang thức ăn nước uống về cho cả 2, em cảm thấy vui và hạnh phúc. Không biết nhỏ có chung cảm giác giống em không? Hay chỉ mình em có cảm giác đó.

Đôi lúc em vẫn nghĩ, đấy có phải là tình cảm xuất phát từ cả 2 hay không? Hay nó chỉ đến từ một phía? Chỉ là những ảo tưởng và những cảm giác rung động nhất thời…?

Về bữa tiệc, phần 1 phần 2 xong. Các quan khách khác cũng đã ăn uống no say. (Trong những buổi tiệc, thì bên Thái người ta ít uống bí, uống rất ít. Người ta chỉ uống rượu, bình thường người ta uống rượu chung với đá. Về uống bia rượu thì bên Thái phải gọi Việt Nam mình bằng cụ.) Và phần 3 cũng đã bắt đầu.

Tiếng nhạc du dương được vang lên. Bên trên sân khấu có một ban nhạc sẵn sang để chơi những bản nhạc nhẹ nhàng dành cho các quan khách có thể tiến hành bắt cặp nhảy với những bạn nhảy mà mình chọn. Và các quan khách đều tỏ ra rất thích thú thi nhau bắt cặp, nhảy rất hào hứng. Phần đâu là nhảy kiểu khiêu vũ, phần sau mới là nhảy free style.

Em từ nhỏ tới lớn có biết nhảy đầm là cái quái gì, có ăn được hay không? Nói chung là không biết nhảy đầm nhảy áo là gì cả. lúc mọi người bắt đầu, em chỉ ngồi nhắm thức ăn và xem thôi. Nhỏ thì ngồi kế bên em, ăn uống và trò chuyện với em. Chỉ cần vậy là em cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi. Nếu như moi chuyện cứ kéo dài như vậy, đừng có ai xen vào thế giới riêng của em và nhỏ thì tốt biết mấy…

- Xin lỗi, anh đã có ai nhảy cặp chưa ạ?

Em quay lại, thì thấy một cô gái đang đứng phía sau lưng em. Đang nhìn em và đưa tay ra, như đang mời bạn nhảy. (Chắc nhỏ này là con gái của một sếp nào đó của công ty đối tác. Hoặc là đại diện cho công ty nào em cũng không rõ)

Em quay lại tính từ chối. Và cũng định từ chối rồi.

- Em: xin lỗi, tôi không biết nhảy.

- Em sẽ giúp anh nhảy.

Rồi chẳng kịp để tôi trả lời từ chối tiếp. Nhỏ kéo tôi ra ngoài và bắt đầu các bước nhảy.

(Nói về độ bạo dạn thì con gái Thái chắc hơn con gái Việt nam, cá nhân em đánh giá thấy như vậy)

Tôi như giật mình, một phần vì trước giờ không biết nhảy, một phần vì người ngồi kế bên em. Lúc bị kéo thẳng ra ngoài, em lén nhìn nhỏ với ánh mắt vô tội, kiểu như bị hại vậy.(Nhưng cái này là em bị động thiệt) Và như thường lệ. Tôi nhìn về phía nhỏ, nhỏ lại quay lưng nhìn đi hướng khác.

Cảm thấy bối rối về cả 2.

Rồi tôi cũng bị cuốn vào nhiệm vụ nhảy đầm. Một người không biết nhảy đầm là gì như em thì chỉ biết đứng và làm theo mọi chỉ dẫn của cô bé đó thôi.

- Anh đặt tay lên đây nè. Rồi nhỏ nắm lấy tay tôi, tay phải đặt lên vai, tay trái ôm ngang eo.

- Còn bước chân thì anh cứ bước và di chuyển theo em là được. Em bước chân nào thì anh cứ vệc tiến hay lùi theo em. Sang trái hoặc sang phải theo em. Vậy là xong.

- Anh thấy dễ không?

- Em: khó! Trước giờ anh không biết nhảy.

- Anh cứ tập dần dần đi. Không khó lắm đâu.

- Em: Àh, anh chưa biết tên em.

- Em tên P*. Còn anh tên gì?

- Anh tên *T. Người Việt Nam.

- P*: đùa, haha, anh xạo quá.

(Cái này không phải tự cao tự đại hay khoe khoang gì. Nhưng nếu em đi Thái thì 99.9% đều nghĩ em là người Thái. Bởi vì lúc nói chuyện với người Thái, hầu như không ai nhận ra em là người Việt Nam, cho đến giờ phút này thì những người Thái em từng gặp, kể cả những người lái taxi hay cho đến bạn bè của em bên Thái, đều không biết em là người Việt cho đến khi em tự nhận là người Việt. Còn ai nói em chém gió thì em chịu. )

- Em: anh nói thật mà. Thế giờ nếu như anh là người Việt thì sao?

- P*: Thì kệ anh.

Em và P* vừa nhảy (thật ra chỉ có P* là nhảy, em chỉ đong đưa lắc lư như khúc gỗ trôi song vậy) em vừa nhảy với P* nhưng tâm trí thì vẫn còn đang ở chỗ nhỏ. em nói chuyện với P* nhưng mắt thì cứ nhìn về phía nhỏ. Xem thử nhỏ có động tĩnh gì hay không? Nhưng nhỏ vẫn chứ thấy có động tĩnh gì cả… Vẫn ngồi uống một mình. Và gương mặt có vẻ không vui.

- P*: anh nhảy với em mà nhìn đi đâu đó?

- Em: có đâu, đang nhảy bình thường mà.

- P*: vậy anh là ngươi Việt Nam thật hả?

- Em: uhm.

- P*: sao lại biết tiếng Thái vậy?

- Em: anh học tiếng Thái mà.

- P*: sao lại chọn tiếng Thái?

- Em: Tại anh thích con gái Thái. *rồi em giả bộ trêu, nhìn thảng vào mắt P* *

- P*:…

Dậm chân em một cái rõ đau. Và em bất ngờ nên bị vấp chân luôn, ngã cái ào về phía P*. May mà P* đỡ em kịp, chứ không chắc vồ ếch luôn, là có nước nhục chết luôn.

Và cứ như vậy em và P* vừa lắc lư nhảy, vừa trò chuyện. Vì tiếng ồn xung quanh cũng như tiếng nhạc nên phải ghé sát tai nói chuyện với nhua mới nghe được. Cứ mỗi lần phải ghé sát tai nhau nói chuyên là một phần em sởn gái ốc. Là phải lén nhìn về phía nhỏ. Nhưng vẫn thấy nhỏ quay lưng về hướng khác. Vờ như không quan tâm. Nhưng lúc nói chuyện với P*. Em vẫn có cảm giác như có cặp mắt vô hình đang theo dõi vậy. Lạnh cả sống lưng.

Và lần này cũng như mọi lần. em quay lại. Nhưng không thấy nhỏ ngồi vị trí cũ nữa. em đảo mắt một vòng, vẫn không thấy đâu. Nhưng nhìn lại lần nữa. Thì thấy nhỏ đang nhảy với một anh chàng nào đó. Cũng đẹp trai. Chắc đẹp trai hơn em…

Và lần này, em lại bị đặt vào vị trí của nhỏ như lúc nãy.

Và lần này, mắt của em chỉ còn nhìn về phía nhỏ.

Và lần này. Nhỏ lại nhìn về phía em, cười rất tươi.

Wtf? Khó hiểu. Chắc giờ em mới có chung cảm giác của nhỏ. và mặt em lúc này chắc cũng giống như nhỏ. Không cảm xúc. Không diễn tả được, khi thấy nhỏ ôm eo choàng vai với một người. người đó không phải là em. Và em cũng đang ôm eo choàng vai một người, người đó cũng chẳng phải là nhỏ…

Cảm giác tréo ngoe!!

- P*: tập trung nảy đi. Nếu không muốn bị dẫm chân lần nữa.

- Em: uhm, anh biết rồi.

Và đây có phải là cảm giác ghen hay giận hơn vu vơ hay không. Nhưng lần này, em ôm eo và nhảy nhiệt tình hơn lúc trước. Di chuyển nhiều hơn và nhảy chủ động hơn trước. Và tất nhiên mắt em vẫn chỉ hướng về phía nhỏ.

Trái ngược với những lần trước kia. Em nhìn nhỏ. Và nhỏ nhìn em.

Rồi trò chơi đấu trí cũng đã hạ màn, người thua cuộc là em. Em đã chấp nhận thua cuộc, chấp nhận vẫy cờ trắng khi không thể tiếp tục chấp nhận nhìn thấy cảnh đó nữa. Cảnh nhỏ đang nhảy múa bên cạnh người khác.

- Em: cho anh dừng lại nhé. Anh không nhảy nổi nữa.

- P*: sao vậy? anh mệt rồi hả?

- Em: uhm. Anh có chút chuyện cần giải quyết.

- P*: vậy anh phải hứa với em một chuyện.

- Em: chuyện gì? Sao cũng được.

- P*: nếu sau này em có đi Saigon, thì dẫn em đi chơi một ngày.

- Em: uhm, chuyện nhỏ.

Hứa xong, em chào tạm biệt P* và quay lại chỗ ngồi cũ, ngồi đó đợi nhỏ.

Còn P* thì nhanh chóng tìm được người nhảy mới. em cũng không quan tâm cho lắm.

Ngồi nhìn nhỏ và bạn nhảy của nhỏ nhảy mà em muốn phát điên, nên giờ mới cảm thấy phục tính chịu đựng và sự bĩnh tĩnh lúc nãy của nhỏ.

Rồi cũng đến giới hạn của nó. Em đành nhỏm đít lên.

- Em: xin lỗi. cho tôi mượn bạn nhảy của anh một xíu được không?

- Ok, được thôi.

Mọi chuyện cũng không đến nỗi quá khó khăn.

Em ôm nhỏ và tiếp tục điệu nhảy đó.

- Em: mình đi về khách sạn thôi. Khuya rồi.

- Nhỏ: uhm. Về thì về.

Rồi suốt quảng đường từ chỗ tổ chức tiệc, không ai nói với ai câu nào. Không ai mở miệng trước. im lặng. nhỏ im lặng, em cũng im lặng. Hầ như không ai muốn nhắc tới chuyện nhảy nhót vừa rồi.

Và sự im lặng kiệm lời của em và nhỏ kéo dài cho đến khi em và nhỏ về tới Bangkok.

Suốt cả quảng đường từ Pattaya về Bangkok. Không ai nói với ai nữa lời. Nhỏ lái xe và em là người ngồi.

… Sự im lặng vẫn kéo dài.

Rồi buổi tối ngày hôm sau, buổi tối cuối cùng em ngủ lại trước khi về lại Saigon vào sáng mai.

Tối hôm đó. Em nhỏ và gia đình nhỏ được sếp tổng dẫn đi ăn ở gần khu trung tâm mua sắm Siam Pragon. (chỗ này nó bự thì thôi rồi. ai muốn biết thì google search, hầu như khách du lịch Việt Nam nào qua đây đều ghé vào đây,) đi ăn chán chườn no nê xong thì về.

Về tới phòng chắc khoảng 9 giờ tối, Tất cả mọi người chia tay nhau, ai về phòng nấy.

Em tranh thủ soạn đồ chuẩn bị hành lý để ngày mai ra sân bay. Sắp xếp đồ đạc tắm rửa xong chắc vào khoảng 10 giờ tối. Em tắt đèn đi ngủ.

- Cốc ! Cốc! Cốc!

Có tiếng gõ cửa phòng em.

- Em: ai vậy ạ?

Vẫn không có tiếng trả lời.

Em ra ngoài mở cửa và thấy nhỏ đang đứng đợi ở ngoài.

- Em: ủa, chị chưa ngủ hả?

- Nhỏ: uhm, chị không buồn ngủ.

- Em: dạ, có chuyện gì không chị?

- Nhỏ: có, chị vào phòng cậu được không?

- Em: như vậy có tiện không?

- Nhỏ: cậu cứ như thế mãi. Hèn gì tới giờ vẫn ế.

Nói rồi nhỏ đi thẳng vào phòng em, mặc cho em có đồng ý hay không. (mà cũng đúng, đây là nhà của nhỏ mà )

Vào phòng, nhỏ tiến tới ghế ngồi đợi em. Nhìn sắc mặt hơi căng thẳng và có chút gì đó buồn buồn. em lại không biết bắt chuyện gì, lại hỏi câu hỏi vừa mới hỏi xong.

- Em: có chuyện gì không chị?

- Nhỏ: cậu không còn câu hỏi nào khác hả?

- Em: dạ. tại em thấy chị kì kì, lạ lạ.

- Nhỏ: kì lạ gì? Có cậu mới là người kì lạ.

- Em: em có gì đâu mà kì lạ.

- Nhỏ: thế chuyện hôm trước ở gian hang triễn lãm, rồi chuyện ở buổi party, cậu giải thích thế nào.

- Em: em xin lỗi mà, mọi chuyện em đều em sai. Nhưng…

- Nhỏ: hôm trước cậu bảo cậu chỉ ngắm chị thôi mà, rồi tối hôm qua, cậu lại bỏ chị đi nhảy đầm, khiêu vũ với người khác.

- Em: em xin lỗi, tại tối hôm… em… em không biết phải xử trí sao cả.

- Nhỏ: giờ liệu có tin được lời cậu nữa không đây.

- Em: dạ, em sẽ làm cho chị phải tin em.

- Nhỏ: cậu trước giờ chỉ vậy, chỉ giỏi nói.

- Em…

Nhỏ nói xong. Lúc đó, chả biết ma xui quỷ khiến thế nào, hay cái lá gan chuột nhắc của em bỗng dung phát điên lên. Em tiến tới ôm nhỏ vào lòng, và hôn lấy nhỏ. Nụ hôn môi đầu tiên giữa em và nhỏ. mặc cho nhỏ có cho hay không cho, có đồng ý hay không đồng ý.

Là giây phút hạnh phúc nhất của chuyến đi. Cả 2 thân thể như hòa chung lại với nhau, em cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập của con tim. Từng mùi hương tỏa ra từ nhỏ. từng cái ôm xiết chặt, từng giây phút, từng khoảnh khắc. sẽ nhớ mãi phút giây đó.

Và như lẽ thường, em đưa tay lên cởi … Nhưng…

- Nhỏ: đừng, mình chỉ nên dừng lại ở đây thôi.

- Em: tại sao?

- Nhỏ: mọi chuyện nên có giới hạn của nó. Chỉ nên dừng lại tại đây.

- Em:…

Rồi em tiếp tục hôn nhỏ. và cả 2 lên giường của em. Nằm ôm lấy nhau. Và tâm sự với nhau. Phút giây hạnh phúc nối tiếp hạnh phúc. Em và nhỏ chỉ đơn giản nằm với nhau, ôm nhau thủ thỉ tâm sự với nhau như một cặp đôi yêu nhau thật sự.

- Nhỏ: chị có chuyện muốn nói với cậu.

- Em: dạ,

- Nhỏ: chắc cậu còn nhớ hôm bữa đi The Mall B* hôm bữa chứ.

- Em: dạ, nhớ. em còn hận từ hôm bữa đó từ trước tới giờ. Nên không là hôm đó vừa được kiss chị, lại vừa được quà nữa rồi.

- Nhỏ: vậy là cậu tiếc vì không được cặp nhẫn chứ gì. Xì. *Rồi nhỏ làm mặt giận*

- Em: chứ sao, tiếc quá trời luôn. Không là có nhẫn đeo rồi. hehe.

- Nhỏ: chỉ vậy thôi hả?

- Em: nhưng tiếc là không được kiss chị sớm hơn. Nên hôm nay em hôn bù phần hôm trước nữa. *Rồi em chu miệng tính kiss lần nữa. nhưng bị nhỏ đẩy ra*

- Nhỏ: tham lam.

- Em: thế sao hôm đó chị lại dừng cuộc chơi vậy?

- Nhỏ: tại… chị thấy có người đang theo dõi chị… anh lái xe đang đứng gần chỗ đó. Nên chị không thể. Chị không muốn mọi người biết chuyện. Chị không muốn.

- Em: dạ, em hiểu. Thế sau đó sao chị lại khóc.

- Nhỏ: đồ ngốc. thế cũng hỏi nữa. cậu ngốc thiệt hay cố tình giả ngốc.

- Em: em không biết thiệt àm.

- Nhỏ:..*không trả lời.* Nhưng lại trườn lên hôn nhẹ lên môi em…

- Em: *phê như con tê tê*

Em và nhỏ nằm thủ thỉ tâm sự một lúc. Tất nhiên, chỉ dừng lại tại đó. Không có gì đi xa hơn nữa…

- Nhỏ: chị có chuyện này muốn nói với cậu.

- Em: chuyện gì vậy ạ?

- Nhỏ: cậu quên chị đi được không?

- Em: tại sao? Tại sao lại phải quên?

- Nhỏ: vì chỉ có tình yêu thôi là chưa đủ.

- Em:… nhưng em yêu chị, yêu nhiều hơn bất kì ai.

- Nhỏ: chị biết. nhưng cậu nên dừng lại đi thì tốt hơn. Cho cậu, và cho cả chị nữa. chuyện hôm nay, xem như là lần cuố……

- Em: chị đừng nói như vậy. em sẽ cố gắng hết sức để có thể xứng đáng với tình yêu em dành cho chị.

- Nhỏ: cậu… phải nghe lời chị.

- Em: lần này em không nghe lời chị được. Em yêu chị!

- Nhỏ: … không trả lời.

Rồi nhỏ lạnh lung đứng dậy, chia tay em…

Em nắm lấy tay nhỏ, ôm nhỏ vào lòng và nói.

Dù thế nào, em vẫn sẽ không bỏ cuộc đâu.

Rồi nhỏ lặng lẽ rời khỏi phòng em.

Giới hạn giữ niềm vui và nỗi buồn, giữa hạnh phúc và buồn chán, giữa yêu và ghét… vô cùng mỏng manh và dường như chỉ là một điều gì đó vô cùng mong manh và chỉ manh tính tương đối…

Giờ đây chỉ còn lại một mình, trong căn phòng tối tăm, cùng với những lời nói ngọt ngào thủ thỉ tâm sự và sau cùng là những lời nói như đâm vào tim…

Chị có biết là em yêu chị nhiều đến thế nào không?



Đôi dòng tâm sự.

Rất mong nhận được những ý kiến hay comment đóng góp ý kiến về câu chuyện em đang rì viu.

Em sẽ cố chạy đua với thời gian để rì viu. Có một số chi tiết không quan trọng em không đề cập đến. Nên mấy bác cũng đừng thắc mắc tại sao em lại đi công tác mà chỉ toàn nghe đi chơi không. tính ra em cũng có làm việc chứ không có hoàn toàn đi chơi nhé.

Mấy bác có thắc mắc gì, cứ để lại comment, em sẽ cố gắng giải đáp.

Àh, mấy bác đoán là Cú có gai gì đó, em nhé.

Còn một số bác hỏi có HE hay SE gì đó, thì giữa SE hay HE nó chỉ mang tính chất tương đối, có thể kết thúc như vậy theo em là SE nhưng đối với mấy bác thì nó lại là HE, hoặc ngược lại. Mọi thứ chỉ mang tính chất tương đối. Mọi người đều có một cảm nhận riêng, nên em sẽ không trả lời được câu hỏi HE hay SE được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.