Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao!

Chương 22



TRÁI TIM VÀ LÝ TRÍ

An toàn là thế nào? Và thế nào là không an toàn? Và đến đây, chắc ai cũng biết, giữa em và nhỏ có một khoảng cách vô cùng lớn. gia thế, địa vị, văn hóa hoặc kể cả ngôn ngữ. Những cản trở khác về ngôn ngữ, văn hóa… thì có thể thu hẹp hoặc xóa nhòa giảm dần đi được. Nhưng về gia thế và địa vị xã hôi. Rõ ràng là một khoảng cách gần như là rất xa. Đôi lúc khiến cho bản thân cảm thấy hơi chùn bước, mỗi khi nghĩ đến chuyện tiếp tục hay dừng lại.

Một cảm giác không an toàn. Mỗi khi bên cạnh nhỏ. Cảm giác sẽ hơi bị thua so với nhỏ một bậc. Cảm giác như thế, và thực tế đúng là như vậy. Có thể nhiều người sẽ nghĩ là đàn ông gì mà không có chí tiến thủ hay không có ý chí làm giàu. Hay đàn ông gì mà nhu nhược blab la. Nhưng đôi khi nói và làm, lý thuyết và thực tế nó hoàn toàn cách xa nhau. Và đôi lúc thực tế nó sẽ rất phũ đối với những gì mà mình nghĩ. Đừng mơ giữa ban ngày.

Và thực tế là em, chàng sinh viên mới ra trường đi làm được một thời gian ngắn. Vô tình làm được việc, được ông chủ thương yêu. ( cứ tạm cho là như vậy đi) và thực tế là vẫn đi làm công ăn lương cho ông chủ (sếp tổng) so với một con gái, xinh đẹp, tài giỏi, địa vị… thì thực tế nó phũ như vậy. nên cũng đừng trông mong gì ở một thằng sinh viên mới đi làm. (Bây giờ thì đã cứng cáp hơn nhiều rồi )

Đôi lúc phải lựa chọn giữa mạo hiểm và an toàn. Và tất nhiên nhiều người sẽ chọn con đường giống em. Chọn con đường an toàn cho bản thân, gia đình, sự nghiệp và cả những dự định cho tương lai.

Lý trí chọn con đường an toàn, nhưng trái tim, và trong tìm thức, vẫn đôi lúc muốn lầm đường lạc lối…

Rồi gian đoạn sau đó. Em vẫn làm việc bình thường. Vẫn chỉ biết cắm đầu cắm cổ làm việc, cố gắng phục vụ cho công ty, làm việc hết mình. Vì công ty và vì bản thân( được nhận lương thì cố làm việc hết sức, cho dù sếp tổng có con gái hay không có con gái ) Và vẫn thi thoảng nhắn tin nói chuyện với T*, và gặp gỡ thường xuyên với nhóc H*. Được nghe những câu chuyện cười và tiếng cười đùa vui vẻ của nhóc H*, đôi lúc cũng khiến em tạm quên đi những ưu tư phiền muộn hay những nỗi nhớ nhung đối với một ai đó…

Và nhỏ, sau khoảng thời gian ở Thái Lan, em tạm thời làm theo lý trí mách bảo, không chủ động liên lạc với nhỏ(ngoại trừ về công việc, chỉ công việc mà thôi.) và nhỏ cũng đối xử với em như vậy. Những phút giây nói chuyện hay được liên lạc với nhỏ. Đó là những phút giây vô cùng quý giá và hạnh phúc. Con tim như thổn thức và đập nhanh hơn, mạnh hơn. Nhưng bề ngoài, em vẫn cố giứ một khoảng cách nhất định, để cho em, nhỏ và một số người liên quan không phải khó xử…

Mọi chuyện cứ diễn ra như nó vốn phải như thế, thời gian vẫn cứ trôi đi như bình thường. Cứ 60 giây thì lại mất đi 1 phút.

Em vẫn sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật, vẫn cơm ngày 3 bữa, vẫn sáng đi làm, chiều về phòng, cuộc sống vẫn cứ bình bình và êm đềm trôi đi một cách bình thường đều đặn và có phần tẻ nhạt như vậy. Và nó sẽ như vậy nếu như không có làn gió mới làm cho mọi việc trở nên dịu mát và thoải mái hơn. Không còn ngột ngạt và quá tẻ nhạt nữa…

- H*: Hey boy, đi chơi không?

- Em: đi đâu?

- H*: đi ăn mừng.

- Em: ăn mừng giề?

- H*: đi đi rồi em nói.

- Em: không có đi bar hay uống bia ngen. ANh không muốn lại giống như hôm trước sinh nhật em đâu.(lần sinh nhật đầu tiên của nó, lần mà em với thằng D* đánh lộn)

- H*: Lần này là ngoại lệ, em muốn uống.

- Em: vậy anh không đi. Em đi một mình đi.

- H*: Vậy thôi, em sẽ đi 1 mình, tối nay em sẽ tới quán ***, anh không đi thì tùy anh, em không ép.

- Em: uhm. Bye bye.

- …

Nó cúp máy luôn.

Kệ nó, chắc nó lại nhõng nhẻo hay lại làm mấy trò mèo giống như lần trước. Chiều hôm đó, đi làm về, vẫn như cũ. Em về thẳng tới phòng, ngồi lấy đàn ra, tập gõ vài hợp âm. Tập đàn, ngắm trời, ngắm đất ngắm về xa xa, nghĩ vu vơ và nghĩ về nhỏ. Nhỏ vẫn luôn trong tâm trí của em, nói quên nhỏ nhưng nói dễ làm thì khó. Cố quên lại càng nhớ…

Reng! Reng! Chuông điện thoại vang lên.

- Em: alo

- Alo, *T phải không cháu?

- Em: dạ.

- Alo, bác đây, bác là ba của cái H*. H* có đang ở chỗ cháu không? Cả ngày hôm nay, bác không liên lạc được với nó.

- Em: dạ không, H* không có ở bên cạnh cháu. Ngày nay cháu không gặp H*.

- Uhm, bác cảm ơn nhé.

- Em: vậy để cháu đi vài nơi xem sao. Có gì cháu điện thoại liên lạc lại với bác.

- Uhm, bác cảm ơn, để bác điện thoại vài nơi xem sao.

- Em: dạ, cháu chào bác.

Rồi em biết chắc H* đang buồn chuyện gì thiệt rồi, nên chạy thẳng tới quán *** để xem chuyện gì đang xảy ra, hy vọng nhỏ đang ở đó.

Chạy tới nơi, chạy thẳng vào bên trong, vẫn không thấy H* đâu, đang đưa mắt đi tìm, xem thử nó có đang ngồi khuất góc nào không? Thì em bị một vòng tay phía sau ôm lấy ngang eo. Và đi kèm là nồng nặc mùi rượu…

- Tưởng anh không tới chứ, sao bảo là không tới mà?

Biết là H* rồi. Cảm thấy an tâm hơn là H* không có mất tích đi đâu.

- Em: ngày nay mất tích đi đâu? Có biết là ở nhà bố mẹ em lo lắng thế nào không?

- H*: dạ biết…

- Em: biết, biết mà sao vẫn làm?

- H*: tại…em không biết nữa.

- Em: uhm, thôi, dù sao cũng gặp được em rồi. Có chuyện gì, nói anh nghe đi.

Rồi em đưa H* vào một nơi yên tĩnh hơn để nói chuyện. Riêng tư hơn một chút. Để dễ bề nói chuyện…

- Em: có chuyện gì với em ngày hôm nay vậy?

- H*: dạ, không có chuyện gì hết.

- Em: thiệt không? Nhìn thẳng vào mắt anh.( đối với em, em biết khi nào H* nói thật, H* nói xạo.)

- H*: không, em khống có chuyện gì thật mà

- Em: xạo. Nói anh nghe đi. Có chuyện gì vậy?

- H*: …

- Em: em không còn tin anh, không muốn tâm sự mọi chuyện với anh nữa hả?

- H*: dạ, không, em… em không biết nói xong, anh có giận em không.

- Em: có chuyện gì? Lại còn liên quan với anh nữa hả?

- H*gật đầu*

- Em: chuyện gì? Em nói đi, anh hứa sẽ không giận em, và sẽ không bao giờ giận em đâu. ^^

- H*: anh hứa ngen

- Em: uhm.

- H*: em với người yêu mới chia tay nhau rồi…

Em nghĩ trong đầu, lại giận hờn vu vơ như trước. rồi vài ngày sau lại làm lành với nhau, lại tíu tít với nhau như cũ. Như mọi lần rồi thôi, chắc không có gì đâu.

- H*:và anh D* cũng đã bắt đầu quen với người mới…

- Em: thế thì sao lại liên quan với anh?

- H*: anh D* đang tìm hiểu T*…

Nói rồi H* nó ôm chầm lấy em rồi òa khóc. Cả em cũng bất ngờ trước tin này, và ngày cả em cũng không thể tin vào tai mình được. ai cũng biết H* và T* là bạn thân với nhau, và T* cũng đủ chin chắn để mọi chuyện không xảy ra theo chiều hướng xấu như vậy.

Và em hy vọng mọi chuyện chỉ là hiểu nhầm. chuyện của bé T*, em sẽ nói chuyện với bé T* sau. Bây giờ phải giải quyết vấn đề trước mắt. dòng sông nước mắt đang dàn dụa trước mắt em. Thứ em sợ nhất trên đời.

Em ngồi chịu trận cho H* ngồi ôm và khóc. Công nhận con nhỏ này khóc cũng không giống ai, nó khóc nước mắt nước mũi chảy từa lưa, xịt khịt mũi ướt áo em. Nó mà không đang khóc, chắc em cho ăn cốc từ lâu. Và cũng như mọi lần khác, một khi ai đang khóc, em chỉ biết ngồi chờ. Cho đến khi nào khóc xong, khóc đã rồi mới dám lên tiếng.

- Em: khóc đã chưa?

- H*: *gật đầu* Nhìn mà chỉ muốn nựng má nó thôi, chẳng khác gì mấy đứa cháu ở nhà vậy, y như con nít.

- Em: vậy bây giờ về nhà ngen. Mọi chuyện cứ từ từ tính. Có gì anh sẽ bên cạnh em, giúp đỡ em.

- H*: anh sẽ bên cạnh em mãi mãi chứ?

- Em: tới khi nào em có chồng thì thôi.

- H*: lỡ em không có chồng thì sao?

- Em: thì anh sẽ bao ế cho em.

- H*: là sao? Là anh sẽ chịu trách nhiệm phải không?

- Em: uhm. Anh sẽ chịu trách nhiệm. thôi về được chưa?

- H*: còn một câu hỏi nữa.

- Em: gì nữa? hỏi đi anh trả lời luôn một lần.

- H*: anh không giận em khi nói về chuyện anh D* đang quen với cái T* chứ?

- Em: không giận. ^^ thôi chuyện đó để khi khác tính. Bây giờ về nhà, chứ để bố mẹ em lo.

- H*: dạ.

Rồi H* ngoan ngoãn ngồi lên xe, em đưa về nhà.

Về tới nhà, thấy 2 bác ở nhà lo lắng. mới biết được bố mẹ nào cũng yêu thương con cái cả. Cho dù bố mẹ của H* có hơi thiếu sự quan tâm, chăm soc hay gần gũi, nhưng tình yêu dành cho con cái cũng bất kì người bố người mẹ nào trên đời.

Sau khi đưa H* lên phòng nghỉ nghơi, nằm nghỉ. Chắc nó cũng mệt lắm. em ngồi ở dưới nhà trò chuyện với 2 bác một hồi lâu.

- Bác trai: H* nó có chuyện gì vậy? sao mà say khướt như vậy.

- Em: dạ, chắc H* có chuyện buồn gì đó, nhưng không biết nói chuyện với ai, nên đi uống vậy, dạ, chắc rồi cũng sẽ bình thường lại thôi.

- Bác trai: uhm, cảm ơn cháu ngen.

- Em: dạ, không có gì đâu bác.

- Bác gái: mà nhà cháu gần đây không? Hay tối nay ở lại đây đi, giờ cũng trễ rồi.

- Em: dạ, không sao đâu bác, cháu chạy về nhà một xíu là tới thôi.

- Bác gái: uhm, cảm ơn cháu.

- Bác trai: có chuyện này hơi cá nhân một xíu. Bác muốn nhờ cháu.

- Em: dạ, có gì bá cứ nói, nếu cháu giúp được thì cháu sẵn sang.

- Bác trái: cũng không có gì, tại thời gian 2 bác ở nhà là hơi ít, ít khi gần gũi với H*, nên có gì, cháu cứ giúp đỡ 2 bác, trò chuyện bầu bạn với nó cho nó đỡ buồn, nếu nó có chuyện gì thì cháu cứ nói cho 2 bác biết.

- Em: dạ, chuyện đó 2 bác yên tâm, cháu với H* chơi nhau thân, nên cũng không có gì gọi là giúp đâu ạ,

- Bác gái: thân như vậy, sao 2 đưa không rổ rá cạp lại với nhau luôn đi. À, Mà cháu có bạn gái chưa?

- Em: dạ chưa ạ. (thực tế vẫn là chưa có bạn gái,)

- Bác gái: thế cháu thấy con H* nhà bác sao?

- Em: dạ, cháu không biết, cháu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này. Dạ, thôi cháu xin phép 2 bác.

- Bác gái: ờ, bác chỉ hỏi vậy thôi, có gì đâu mà mất bình tĩnh quá vậy.

- Em:… *không nói gì* chỉ biết cười trừ, rồi chào 2 bác về.

Rồi ra xe, chạy thẳng một mạch về nhà. Trong đầu cứ nghĩ về câu nói của bác gái mà cũng hơi giật mình một chút. Vì kể từ lúc xa mặt (nhưng không cách lòng với nhỏ) em hầu như thời gian em bên H* là rất nhiều. Và cảm giác như trẻ lại, vui vẻ, không phải suy tư, hay lo nghĩ gì quá nhiều. Một cảm giác khiến cho người bên cạnh luôn cảm thấy vui vẻ không lo âu suy nghĩ gì cả. rồi bất chợt mỉm cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.