Con Mẹ Nó, Ta Bị Hãm Hại

Chương 21



Một chút cũng không muốn thừa nhận trong nháy mắt đó, trái tim trong ***g ngực thiếu chút nữa đã ngừng đập. Chính là, người xuất hiện ở trước mặt mình không phải là người mà bản thân nghĩ tới.

“Nha, là Tiểu Dật, Dì còn tưởng rằng là ai? Đến chúc tết sao, mau vào đi.” Là mẹ của Tiểu Kiệt.

“Đúng vậy, Dì sớm, chúc Dì năm mới có nhiều khoái hoạt”. Quân Dật lễ phép mà chào hỏi, sau đó bịđối phương ân cần kéo vào nhà, không yên lòng mà trả lời mấy vấn đề của đối phương, ánh mắt lại không tự chủđược màđảo khắp trong phòng tìm thân ảnh người nào đó.

Tiểu Kiệt hắn không có nhà sao? hay là còn chưa có rời giường?

“Tiểu Dật, nhanh ngồi đi, có muốn uống chút gì hay không? hay là muốn ăn cái gì?” Bị lôi kéo ngồi vào ghế sô pha ở phòng khách, một bên thì Dì vừa hỏi vừa từ trong hộp lấy ra mấy thứđồăn gìđóđặt vào tay Quân Dật, một bên thì rót cho hắn chén trà, nói hắn đừng khách khí cứ tận lực màăn.

Vô ý mà đem chén trà cho lên miệng nhấp một ngụm, lại do dự một chút, sau đó mở miệng.

“A di, Tiểu…… Tiểu Kiệt cóởđây không?”

“Tiểu Kiệt sao, sáng sớm liền đi ra ngoài rồi, như thế nào, Tiểu Dật con tìm nó có việc sao?”

“Ra khỏi…” Làđi ra ngoài mua đồ hay là?

“Cái thằng tiểu tử chết tiệt kia, hai ngày nay, tối nào cũng không chịu ngủ sớm, đểđến sáng dậy lúc nào cũng đến mười giờ, mười một giờ mới chịu rời giường, hôm nay cũng không biết chuyện gì xảy ra, tự nhiên lại dậy sớm như vậy. Thật là, có bạn gái rồi cũng không nghĩđến cha, mẹ nữa”.

Hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý, tay đang cầm chén trà không tự chủđược mà run lên bần bật, nước trà nóng hổi từ trong chén tràn ra làm ướt cả bàn tay của mình, nước đổ xuống phía dưới cũng thấm ướt cái thảm trải ở phòng khách, phía trên bàn đọng lại thành một vũng nước.

“A, Tiểu Dật, con như thế nào lại không cẩn thận như vậy, mau cùng Dìđi xuống phòng bếp rửa nước lạnh” Người bên cạnh kinh hô.

“A di, cháu không có gì”. Ngăn cản hành động kéo chính mình đứng dậy của đối phương, Quân Dật không thèm đểý lắc đầu tỏ vẻ chính mình không có việc gì.

“Chính là…” Đối phương lo lắng mà nhìn Quân Dật.

“A di…Dì mới vừa nói… Tiểu Kiệt đi nơi nào?”. Cảm thấy như có hơi lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu, cổ họng như có gìđó nghẹn lại đến không thể thốt ra thành lời,  thật vất vả mới từ trong miệng nói ra mấy chữ này.

“A, đúng rồi, nó sao, còn không phải đi tìm Tiểu Doanh, bộ dáng thần bí như vậy mà hề hề, gọi điện thoại cũng không để cho Dì nghe, thật sự là, xấu hổ cái gì chứ, cứ làm như Dì sẽ ngăn cản nóđi gặp mặt người ta không bằng, Dì làm sao có thể làm như vậy, Tiểu Dật, con nói đúng không?”

“Mà nói như thế nào Dì cũng là một bà mẹ có tư tưởng thông thoáng, Dì còn mong ước nóđi tìm Tiểu Doanh nữa là, từ sau cái đêm 30 ngày đó, cứ nhìn thấy nó cả ngày nhốt mình trong phòng…”

Đối phương cứ như vậy một câu, một câu mà nói ra, chính mình như thế nào lại cảm thấy lời nói đó lạ lẫm như vậy, rõ ràng khẩu khí là nén giận tại sao chính mình nghe thấy thì lại cảm giác như làđang khoe khoang. Kinh ngạc nhìn miệng đối phương hé ra rồi hợp lại, trong đầu một mảnh trống rỗng.

“Tiểu Dật, Tiểu Dật……”

“Tiểu Dật, con làm sao vậy? Sắc mặt sao lại tái nhợt như vậy, có phải là tay đau không?”

“Tiểu Dật?!” Bên cạnh truyền đến thanh âm ân cần hỏi thăm của đối phương.

“A di…… Cháu có chút không thoải mái, có thể mượn phòng của Tiểu Kiệt nằm nghỉ trong chốc lát không?” Quân Dật cảm thấy thật bội phục chính mình, ngay tại lúc này mà còn có thể trấn tĩnh nói ra mấy lời như vậy.

“A…… A, được. Nhưng là……”

“Cháu không sao, chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi”. Quân Dật hướng đối phương lộ ra một cái biểu tình cứng ngắc, đặt xuống bàn chén trà cùng chút đồăn còn chưa cóđộng tới, đứng dậy lên lầu.

“Làm ta sợ muốn chết, vừa rồi biểu tình của Tiểu Dật thật là khủng khiếp nha.”

“Quả nhiên là bị phỏng , không biết là có nặng lắm không?”

“A, Mình còn phải gọi điện cho Hân Tì”

Sau lưng truyền đến giọng nói thầm của a di. Chính là những điều này mình cũng không chúýđược nữa, mặc kệ tất cả.

Bước nhanh đi đến phòng ngủ của người kia, mở cửa sau đó lại nhẹ nhàng tiến vào trong. Tuy từ nhỏđến lớn đã tới gian phòng này vô số lần, cũng không giống lần này, vừa sợ hãi lại vừa bức thiết.

Sợ hãi màở tại địa phương này chờđợi, đợi con người kia quay lại, lại cũng chính vì nguyên nhân đó mà nghĩ muốn rời đi nơi này. Mâu thuẫn thật không giống chính mình.

Tiểu Kiệt Tiểu Kiệt Tiểu Kiệt…… Trái tim đập  dồn dập mà chỉ luôn gọi tên của người kia.

Chưa bao giờ như giờ phút này lại thống hận chính mình như vậy.

Nếu như buổi sáng không tới thì tốt rồi, nếu như lúc ấy không nghe được thì tốt rồi.

Vừa rồi lúc a di nói ra, câu nào cũng như là móng vuốt sắc nhọn của mãnh thúđem trái tim của mình xé nát. Hận bản thân của mình lúc đó sao lại không thể bịđiếc, con mắt không mùđi, mà ngay cả tri thức cũng biến mất luôn.

Tiểu Kiệt… Hắn rời đi…

Đi ra ngoài tìm cô gái kia …

Cả người đều mệt mỏi mà vô lực, tựa đầu vào cánh cửa phía sau lưng mình, lại thuận thế trượt xuống sàn nhà.

Đây chính là đáp án của Tiểu Kiệt?

Chính là lựa chọn cô gái kia mà không phải là mình.

Vì cái gì?

Đến cuối cùng lại cảm thấy cô gái kia cũng làđối tượng rất khá? Cho dùđối với chính mình có cảm giác cũng quyết định lựa chọn bỏ qua? Dù cho… Mình đã hết sức cố gắng cũng là không được sao?

Vô số vấn đề không ngừng xuất hiện, làm cho lòng hắn vô cùng rối loạn, giống như một loại xiềng xích đem chính mình trói buộc, mà cái chìa khóa có thể mởđược cái ổ khóa này lại nằm trong tay một người mang tên Đường Thể Kiệt.

Tuy ngày đó đã kiên định nói với cậu ấy rằng mình cho tới bây giờ cũng chỉ có thể tiếp nhận một cái đáp án, và chính mình sẽ chấp nhận nó, chính là chính mình lại không muốn chỉ có như vậy, cũng không muốn chấp nhận như vậy.

Hiện tại, tất cảđều hết rồi, lại cảm thấy bản thân thật đáng buồn cười mà phát ra tiếng cười nhợt nhạt.

Cảm tình mười năm cuối cùng lại thất bại dưới tay một cô gái.

Nghĩ tới đây trong lòng đau đến muốn chết đi.

Không, không đúng, bây giờ nói thua còn quá sớm. Dù sao Tiểu Kiệt còn chưa có cho mình một cái đáp án chính xác không phải sao?

Cho dù là tuyên án tử hình, mình cũng hy vọng người tuyên án chính là Tiểu Kiệt, mà không phải là nghe từ trong miệng một người khác.

Chính là…

Nếu nhưđến lúc đó Tiểu Kiệt chính miệng nói với chính mình rằng, người cậu ấy lựa chọn chính là Trầm Tiểu Doanh, mình tại lúc đó nên như thế nào?

Là… Buông tay sao?

Loại vấn đề này…… Căn bản không cần phải hỏi, không cần nghĩ cũng biết.

Nếu có thể buông tay, chính mình đã sớm buông tay rồi.

Chính mình nghĩ đến lúc đó nhất định phải không từ thủđoạn nào mà cóđược cậu, cứ xem như bị người không tha thứ, không chấp nhận, cho dù bị toàn bộ thế giới phỉ nhổ, mình chỉ cần người kia ở bên cạnh mình là tốt rồi.

Đây chính là điều mà mình lúc còn rất nhỏđã lĩnh hội được. Nếu như không làm được điều đó, căn bản cũng không đáng có được hạnh phúc.

Tuyệt đối… Sẽ không dẫm vào vết xe đổ của mẹ.

Cho nên chính mình quyết định sẽ không đem Tiểu Kiệt tặng cho nữ nhân kia .

Giống như người vừa trượt chân rơi xuống nước lại thật vất vả mới cóđược khúc gỗ cứu mạng mà nhanh chóng ôm lấy trèo lên, liều mạng bắt lấy có chết cũng không nguyện buông tay, mà mình cũng nhận thức được sự thật này.

Lúc ta vềđến nhà, trên điện thoại di động đã hiện lên 10:38  buổi tối.

Lấy ra cái chìa khóa mở cửa, trong phòng một mảnh tối đen, nghĩđến cha mẹđã sớm về phòng của mình mà ngủ. Ta buông lỏng thân thể, cóđiểm mệt mỏi mà chuẩn bị lên lầu tắm rửa.

Vừa rồi đến nhà Quân Dật tìm hắn, lại biết tin hắn đã ra ngoài vào buổi sáng đến bây giờ vẫn chưa có trở về. Đã trễ thế như vậy hắn còn chạy đi đâu.

Không phải nói hôm nay……

Vừa nghĩ chuyện của hắn, tay cũng khẽ chuyển động mở cửa phòng ngủ, đột nhiên một cổ sức mạnh mở ra cánh cửa từ phía bên trong. Không đợi ta kịp phản ứng, cả người đã bị kéo vào trong phòng, dán tại ván cửa sau đó bịôm chặt vào một ***g ngực.

Hơi thở cùng hương vị quen thuộc tràn ngập trong khoang mũi của ta.

Quân…… Quân Dật?

Hắn như thế nào lại ở trong phòng của ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.