Con Mồi Của Chàng Trai Lạnh Lùng

Chương 2-2



“Xuyên Tử, sao cậu lại thành như vậy?”

Khi Hạ Xuyên trở lại kí túc xá, Hứa Linh còn chưa về, nhìn thấy bộ dáng cả người cậu ướt đẫm, còn thảm hơn cả con chuột ướt, La Suất cùng Đại Tiểu Cường đều bị dọa sợ.

“Không cẩn thận rơi vào trong hồ.” Hạ Xuyên bâng quơ trả lời, cậu không muốn để bất luận kẻ nào biết chuyện hôm nay, cho dù là anh em tốt nhất của mình. Chuyện đó thật sự rất mất mặt!

“Không phải cậu với Lâm Nhã Đình đi hẹn hò sao! Thế nào mà lại rơi vào trong hồ?” La Suất cảm thấy lẫn lộn.

“Sẽ không phải là tên sắc lang cậu có ý đồ gây rối với Lâm đại mỹ nhân của chúng ta, rồi bị cô ta đá xuống hồ chứ!” Đại Tiểu Cường cười hì hì nói.

“Thúi lắm!” Hạ Xuyên chồm lên nổi trận lôi đình như rồng phun lửa, nói đến Lâm Nhã Đình cậu liền đầy bụng lửa giận, vốn nghĩ đến hôm nay trăm phần trăm có thể ăn cô ta, không nghĩ tới…

“Con mẹ nó!” Nguyền rủa một tiếng, Hạ Xuyên căm tức không thèm tắm rửa, liền trực tiếp lột quần áo ướt sũng rồi leo lên giường.

“Rốt cuộc Xuyên Tử làm sao vậy? Lại tức thành như vậy, không phải thật sự bị tớ nói trúng chứ!” Đại Tiểu Cường nhỏ giọng hỏi La Suất bên cạnh.

“Cũng có thể!” La Suất gật đầu.

“Chúng ta có nên đến hỏi cậu ấy rốt cuộc là chuyện gì hay không?” Đại Tiểu Cường hơi lo lắng.

“Cậu muốn chết à! Cậu cũng không phải không biết tính tình của Xuyên Tử, lúc này tốt nhất chớ chọc cậu ta, miễn lại làm vật hy sinh.” Là bạn thân lớn lên cùng nhau, La Suất quá hiểu tính tình thối nát của Hạ Xuyên.

Đại Tiểu Cường gật đầu, thanh âm của bọn họ cực nhỏ, Hạ Xuyên nằm ở trên giường giận dỗi cũng không nghe được, tâm tình cậu rất khó chịu nên nhanh chóng mệt mỏi ngủ…



Trời trong nắng ấm, cây xanh dịu lòng người, bên mặt hồ trong suốt, một đôi nam nữ đang làm động tác nguyên thủy nhất, tiếng rên rỉ cùng tiếng thở dốc ám muội đan vào nhau tạo thành một bản nhạc vô cùng thánh thót.

Đang lúc nam nhân phấn khởi không thôi sắp đi lên mây, dung nhan tuyệt mỹ dưới thân kia lại đột nhiên biến thành một khuôn mặt tràn đầy nốt mẩn đỏ, xấu xí làm người ta buồn nôn…

“Bé cưng, hương vị miệng em thật không tồi, để cho anh hôn một cái!” Khuôn mặt khủng bố hiện ra một nụ cười dữ tợn, đôi môi ghê tởm đánh úp lên cậu.

“Không cần! Biến thái chết tiệt, mau cút đi…” Hạ Xuyên sợ tới mức kêu to, mở mắt ra lại phát hiện hóa ra là mơ.

Cậu ngồi dậy, đã là đêm khuya nên mọi người đều ngủ rồi. Nhờ ánh trăng cậu tìm được di động xem giờ, sắp bốn giờ rồi! Cậu ngủ cũng thật sâu, vậy mà ngủ hơn mười mấy tiếng.

Hạ Xuyên lòng còn sợ hãi quay đầu nhìn về phía Hứa Linh, lại chỉ nhìn thấy màn màu trắng, cậu mắng trong lòng: Mẹ nó, thật sự là dọa chết người! Thế mà lại mơ thấy tiểu tử chết tiệt này, khẳng định là ban ngày bị cậu ta làm hoảng sợ quá độ, cho nên buổi tối mới có thể mơ như thế…

Nhớ tới mặt Hứa Linh, Hạ Xuyên không khỏi rùng mình, cũng không biết cha mẹ cậu ta là quái vật gì, vậy mà sinh ra cái loại sinh vật này…

Hạ Xuyên nguyền rủa một tiếng, đưa tay sờ soạng cổ, trên người tất cả đều là mồ hôi, thật là khó chịu! Đều là tiểu tử chết tiệt kia làm hại, vương bát đản…

Hạ Xuyên oán giận trừng mắt về phía giường Hứa Linh, rồi mới xuống giường vào phòng tắm, theo sau có một người cũng lặng lẽ xuống giường, đi về phía phòng tắm…



Hạ Xuyên cởi áo lót cùng quần lót tứ giác, trần trụi đứng ở dưới nước tắm, dáng người tam giác cường tráng màu đồng cổ tuyệt đối có thể làm cho tất cả phụ nữ chảy nước miếng.

“Cạch!” Bỗng nhiên cửa bị đẩy ra, Hạ Xuyên quay đầu nhìn lập tức khuôn mặt tuấn tú xanh mét. Người này muốn làm gì? Nửa đêm đột nhiên chạy vào, cậu còn tưởng rằng cậu ta đang ngủ!

“Cút!” Hạ Xuyên nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ, nhìn thấy khuôn mặt xấu xí không mang khẩu trang của Hứa Linh, cậu sắp muốn ói ra!

Hứa Linh ngoảnh mặt làm ngơ, cởi quần áo, đi đến bên cạnh Hạ Xuyên đứng sát vào cậu.

“Cậu làm gì, không nghe thấy lão tử bảo cậu cút sao?” Hạ Xuyên vội vàng chán ghét đẩy cậu ta ra.

“Tôi đến tắm! Tôi thanh toán phí sinh hoạt, có quyền tắm ở trong này!” Hứa Linh lại đi đến dưới vòi phun, bình thản trả lời.

“Cậu cũng không thể đợi tôi tắm xong thì vào…” Hạ Xuyên sắp phát điên rồi.

“Vì sao? Chẳng lẽ cậu ngượng ngùng?” Hứa Linh nhìn cậu một cái, trào phúng nhếch khóe môi.

“Thúi lắm!” Hạ Xuyên tức mình rống giận. Hai người đàn ông cùng tắm rửa thật không có gì, cậu cũng thường xuyên cùng tắm với bọn Tiểu Suất, nhưng muốn cậu cùng tắm với tên chán ghét này, cậu chết cũng không muốn! Thân thể Hứa Linh giống như mặt cậu ta cũng tràn đầy nốt mẩn đỏ ghê tởm, khủng bố muốn chết!

“Vậy cùng tắm đi! Cũng không phải đàn bà, có cái gì mà thẹn thùng!” Hứa Linh cười lạnh.

Vừa nghe thấy Hứa Linh lại so sánh mình với đàn bà, Hạ Xuyên tức sùi bọt mép, nắm chặt bàn tay. Cậu tuyệt không thể làm cho tiểu tử này coi thường, cùng tắm thì cùng tắm, ai sợ ai!

Hạ Xuyên bắt đầu cùng tắm với Hứa Linh, cúi đầu đánh giá dáng người của Hứa Linh, lập tức khinh thường nhếch khóe môi. Hứa Linh tuy rằng cao hơn cậu một chút, nhưng dáng người kia thật sự… Không đủ xem, một khối cơ bụng cũng không có, dáng vẻ không giống như mình thường xuyên đi phòng gym tập luyện, sáu khối cơ bụng thật sự là hoàn mỹ a!

“Này, loại bạch trảm kê gầy yếu như cậu này có thể “đi” sao?” Hạ Xuyên ác liệt cười khẩy nói.

““Đi” hay “không đi” không phải xem dáng người, mà là phải xem cái này lớn hay không lớn!” Hứa Linh tuyệt không tức giận, đột nhiên vươn tay túm lấy phân thân của Hạ Xuyên.

“Cậu là gì vậy? Mau buông ra!” Hạ Xuyên kinh hãi, muốn đẩy tay Hứa Linh ra, chỉ là Hứa Linh lại nắm chặt sinh mạng của cậu không thả.

“Chỗ này của cậu rất nhỏ!” Hứa Linh cúi đầu nhìn nhìn, lắc lắc đầu.

Đây là lần đầu tiên Hạ Xuyên nghe người ta nói cái kia của cậu nhỏ, tức giận thiếu chút nữa táng cho Hứa Linh một đấm. Cái kia của cậu ở trong đàn ông đã được tính là rất lớn, những nữ sinh từng quan hệ với cậu đều khen cậu đủ lớn, bị cậu làm cho dục tiên dục tử!

“Cậu nói của tôi nhỏ, tôi thật muốn nhìn của cậu lớn bao nhiêu!” Hạ Xuyên không phục túm lấy của Hứa Linh để so sánh, không xem thì thôi, vừa thấy tròng mắt liền muốn rớt ra. Dương vật của Hứa Linh dài trên dưới 20cm, hơn nữa vô cùng thô, còn dài còn lớn còn dọa người hơn mình!

“Lớn thì có ích gì, mấu chốt là muốn xem “hỏa lực” thế nào!” Hạ Xuyên buông của Hứa Linh ra, không cam lòng mắng.

“Của tôi không chỉ lớn, hơn nữa “hỏa lực mười phần”! Ít nhất mạnh hơn cậu!” Giọng nam trầm khàn khàn cười mỉa khinh thường.

“Thúi lắm! Của người mà đòi mạnh hơn lão tử?” Mỗi người đàn ông đều rất để ý đến phương diện này, play boy Hạ Xuyên lại càng như thế, cậu cảm thấy đã bị nhục nhã vô cùng, loại vũ nhục này còn hơn việc ban ngày Hứa Linh bắt cậu học chó sủa.

“Không tin chúng ta có thể so!”

“So thì so! Cậu muốn so như thế nào?” Chuyện liên quan đến vấn đề mặt mũi đàn ông, Hạ Xuyên không hề suy nghĩ liền lập tức đồng ý.

“Chúng ta lấy tay thủ *** cho nhau, xem lực kéo dài của ai mạnh hơn!”

“Được!” Hạ Xuyên không chú ý tới nụ cười gian chợt lóe trong mắt Hứa Linh, sảng khoái gật đầu.

Hứa Linh bắt đầu chà xát phân thân của Hạ Xuyên, Hạ Xuyên cũng không dám yếu thế túm lấy của Hứa Linh bắt đầu xục, nhưng không ngờ kỹ xảo của Hứa Linh cực tốt, vài cái đã khiến cho Hạ Xuyên có cảm giác, một cỗ nhiệt lưu nhằm thẳng xuống bụng dưới…

“A… Hmm… A…” Hạ Xuyên không khỏi thoải mái than nhẹ ra tiếng, nét mặt Hứa Linh hiện ra một nụ cười tà.

Nghe được tiếng cười nhẹ của Hứa Linh, Hạ Xuyên thẹn quá thành giận, đẩy Hứa Linh dựa vào tường, hai tay bóp chặt phân thân của Hứa Linh, bắt đầu di chuyển cao thấp có quy luật, làm cho Hứa Linh cảm giác giống như đang ra vào trong hoa huyệt chật chội của phụ nữ.

Hừ! So về kỹ xảo tính giao cậu sao có thể thất bại bởi người quái dị này, cậu mười lăm tuổi đã phá thân chính là cao thủ ở phương diện này…

Hứa Linh không hề rên rỉ ra tiếng, chỉ là theo ánh mắt kích động của cậu có thể thấy được, cậu cũng có cảm giác. Hứa Linh nhếch môi, ra sức chà xát xoa nắn phân thân của Hạ Xuyên, đồng thời còn vân vê bóp nhẹ hai quả cầu của Hạ Xuyên, làm cho Hạ Xuyên thoải mái phát ra tiếng thở dốc…

Cứ như vậy, hai nam sinh cao hơn 1m80 chen chúc trong phòng tắm chật hẹp thủ *** cho nhau, hoàn toàn đã quên đây là ký túc xá, ngoài tường còn có hai bạn học lúc nào cũng có thể tỉnh phát hiện ra bọn họ.

Cuối cùng là Hạ Xuyên chịu không được bắn trước, cả người cậu vô lực ngồi bệt ở trên sàn nhà, bụng dưới đều là dịch thể trắng đục, làm cho cậu nhìn qua *** loạn nói không nên lời, cũng… mê người!

Ánh mắt Hứa Linh thâm thúy nhìn Hạ Xuyên trong chốc lát, mới vươn tay rửa dịch thể, cười nói với Hạ Xuyên còn đang đắm chìm ở trong dư vị cao trào: “Cậu thua! Cậu thật kém, như vậy liền bắn rồi!”

Hứa Linh cười đi ra phòng tắm, lúc này Hạ Xuyên mới bừng tỉnh, nghĩ đến mình vậy mà bắn trên tay một người đàn ông, hơn nữa người này lại là đối thủ một mất một còn của cậu, cậu liền hận không thể chết để quên đi. Đáng chết! Thật sự là vô cùng nhục nhã a…

Hạ Xuyên căm tức đấm lên tường, hỗn đản!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.