Con Quỷ Áo Xanh

Chương 14



Mới bốn giờ sáng, vùng phụ cận Los Angeles còn chìm trong giấc ngủ.

Phố Dinker Street vắng tanh không thấy bóng một con chó tìm chỗ bươi rác. Bãi cỏ công viên tối om tĩnh mịch, thỉnh thoảng mấy cành bông trắng đong đưa dưới ánh đèn đêm.

Nhà con bé người Pháp là căn hộ ghép một tầng, đèn trước nhà soi sáng có một bên.

Tôi ngồi chờ bên trong xe khá lâu, châm thuốc hút. Căn hộ khá yên tĩnh. Trước sân nhà trồng cây có thân to. Quanh bãi cỏ là dẫy hàng rào cọc sơn trắng nổi bật hắn lên. Tôi nhìn quanh không thấy xác chết nằm phơi mình, không có những tên mặt mũi bậm trợn tay thu sẵn dao đứng phục trước lôi ra vào. Lẽ ra tôi phải nghe theo lời khuyên của Odell giã từ California ra đi.

Tôi bước tới trước nhìn thấy nàng chờ sân bên trong.

- Ông Rawlins đấy hả?

- Easy, cứ gọi tôi là Easy.

- Ôi vậy sao. Coretta cũng gọi tên ông như vậy. Phải không?

- Phải.

- Em là Daphne, mời ông vô nhà.

Tôi đoán đây là ngôi nhà cả gia đình ở chung nhưng lại thấy có vẻ khác. Có thể là hai anh chị em được thừa hưởng gia tài nhưng rồi phân chia không đồng đều nên ngăn ra làm đôi như một căn hộ ghép.

Nàng mời tôi bước vô phòng khách ngăn đôi. Sàn lót thảm màu nâu, ghế sofa bọc nệm nâu tiếp màu với ghế dựa, với màu tường. Một bụi cây dương xỉ che hết phần tường nhà phía trước gần bên tấm màn che cũ màu nâu. Còn chiếc bàn nhỏ đặt trước bộ ghế sofa không phải màu nâu có bày một cái giá mạ vàng có lót gương.

- Uống một ly nhẹ, ông Rawlins? - Nàng mặc chiếc áo xanh giản dị như những cô gái ở Paris lúc tôi còn phục vụ trong quân đội Mỹ. Chiếc áo bình thường dài quá khỏi gối. Nàng chỉ trang sức đơn giản một chiếc kẹp nhỏ làm bằng sứ gắn trên phía ngực trái.

- Không đâu, cảm ơn.

Gương mặt nàng thật xinh. Còn đẹp hơn cả lúc nhìn trong ảnh chụp. Tóc nàng lọn quăn màu nâu nhạt đứng từ xa nhìn tôi tưởng đâu màu tóc hoe vàng, mắt nàng có mầu xanh khi thì màu lục nếu nhìn theo lúc nàng nghiêng đầu. Đôi gò má nhỏ cao nhơng nhờ khuôn mặt tròn trĩnh nên trong không có vẻ khắc khổ. Đôi mắt nàng hỏi xích gần lại khác hơn mấy cô nàng kia và trông nó quyến rũ làm sao, tôi chỉ muốn giơ tay ôm vòng qua người nàng - để che chở cho nàng thôi.

Tôi ngồi lặng lẽ nhìn nàng một lúc, nàng mới nói:

- Ông phải uống một chút gì chủ?

- Thôi, cảm ơn. - Tôi biết ngay là mình chỉ nên nói nhỏ vừa đủ nghe, tôi hỏi nàng:

- Có người lạ ở quanh đây không?

- Không. - Nàng nói khẽ, xích lại gần hơn, tôi nhận ra mùi thơm xà bông, mùi xà bông Ivory nàng tắm mỗi ngày - Em sống độc thân.

Nàng chìa cánh tay dài nõn na xoa nhẹ lên mặt tôi.

- Ông vừa đánh nhau à?

- Sao em nói vậy?

- Mặt ông bầm tím.

- Chẳng sao cả.

Nàng để tay yên một chỗ.

- Để em lo cho ông nhé?

Tôi giơ tay xoa lên mặt nàng, vừa nghĩ trong đầu thế này thì thật là điên rồ.

- Thế được rồi, - Tôi nói - Tôi mang đến cho em hai mươi lăm đô la đây.

Nàng cười như trẻ thơ. Chỉ có bọn trẻ mới mừng như vậy.

- Cảm ơn ông, - nàng nói. Nàng quay đi đến ngồi xuống chiếc ghế dựa màu nâu hai tay vòng lại trên đùi. Nàng gật đầu ra hiệu về phía chiếc trường kỷ, tôi nằm xuống ngay.

- Tôi có mang theo tiền đây. - Tôi đưa tay sờ túi, nàng ra dấu chặn lại.

- Ông đứa em tới nhà hắn được chứ? Em là con gái mà. Ông ngồi lại ngoài xe, em chỉ gặp hắn trong chốc lát thôi. Năm phút là cùng.

- Nghe này, cưng. Tôi chưa biết em là ai...

- Em nhờ ông giúp mà. - Nàng cúi nhìn hai bàn tay xếp lại, mới nói - Ông không thích rầy rà chuyện cò bót, em cũng vậy thôi...

Tôi từng nghe qua chuyện này rồi.

- Sao em không chịu đón taxi?

- Em ngại lắm.

- Vậy mà em lại tin tôi ư?

- Em không còn cách nào khác hơn. Em là người xa lạ bạn bè bỏ đi hết. Nghe Coretta cho biết ông đi tìm, em mới hỏi thăm ông có tệ lắm không, nàng ta nói là ông không phải là người như vậy đâu. Nàng kể ông là người tử tế, ông có lối sống, nói thế nào nhỉ, vô tư.

- Tôi mới nghe nhắc đến em gần đây, - Tôi nói - Chỉ có vậy. Tay bảo vệ ở quán rượu John nói rằng tôi cần phải gặp em.

Nghe xong nàng cười.

- Ông giúp dùm em được chứ?

Tôi không còn thời gian để nói không. Câu trả lời không chỉ dành cho lão Albright hoặc là ngay cả với Coretta. Nhưng tôi phải hỏi nàng thêm một câu.

- Làm thế nào em gọi cho tôi được?

Daphne cúi nhìn hai bàn tay, tôi nhẩm được ba giây. Khoảng thời gian đủ cho một người bình thường nghĩ ra được câu nói dối.

- Trước khi giao tiền cho Coretta, em nói em muốn nói chuyện với ông. Em muốn biết vì sao ông đi tìm em.

Dù sao nàng cũng là phận gái. Tuổi chưa qua ba mươi hai.

- Người bạn của em hiện đang sống ở đâu?

- Ở một nơi đâu gần Hollywood, phố Laurel Canyon Road.

- Em biết đường đi tới đó?

Nàng gật đầu lia lịa, chợt nàng nhớ ra nói:

- Cho em mang cái này ra.

Nàng vụt chạy ra khỏi phòng khách tới cho thềm cửa tối om rồi quay trở lại ngay. Nàng xách trên tay chiếc vali cũ mèm rách nát.

- Đây là đồ dùng của bạn em, Richard, - nàng rụt rè nhếch mép cười.

* * *

Tôi lái xe băng qua thị trấn La Brea rồi nhằm thẳng hướng Bắc đi Hollywood. Con đường chạy qua hẻm núi chặt hẹp chạy vòng vèo không có xe cộ qua lại. Không nhìn thấy xe cảnh sát đi tuần tra, tôi yên tâm hơn bởi bọn cảnh sát cứ nghĩ có bọn đĩ điếm mỗi khi nhìn thấy một tên da màu ngồi chung xe với đàn bà da trắng.

Qua mỗi khúc cua gần đầu đường, tôi còn nhìn thấy ánh đèn đêm ở Los Angeles. Trên chặng đường về cả thành phố tràn ngập ánh đèn, rực rỡ chói lọi tràn đầy sức sống. Ngồi trong xe nhìn ra phố Los Angeles, về đêm thấy trong người khoẻ hắn ra.

- Tới đằng kia nữa, Easy. Chỗ có bãi đậu xe.

Cũng là một căn nhà nhỏ hẹp. So với những toà nhà lâu đài nằm trên chặng đường đi qua nhìn lại thấy ngôi nhà này như dành riêng cho người giúp việc. Căn nhà hình chữ A có hai cửa sổ, của trước để mở toang.

- Nhà bạn em vẫn để cửa mở như vậy à? - Tôi hỏi.

- Em không rõ.

Xe dừng lại, tôi bước xuống cùng với nàng.

- Ông chờ em một chút thôi.

Nàng đưa tay xoa nhẹ tay tôi rồi quay vô nhà.

- Thôi, để tôi đi theo vô.

- Không được đâu! - nàng nói, giọng quả quyết khác trước.

- Nghe đây, giờ này đã qua khuya, ở một nơi xa lạ vắng vẻ thuộc về một thành phố lớn. Cửa để mở toang như vậy chắc là có chuyện không ổn. Nếu có chuyện liên quan tới người mà tôi biết mặt thì bọn cảnh sát sẽ đuổi theo tôi vô tới tận nghĩa trang.

- Được rồi, - nàng nói - Ông chỉ quan sát, nếu mọi việc em xuôi thì thôi. Xong rồi ông trở ra xe.

Tôi đưa tay đóng cổng lại, chưa kịp nhấn nút bật công tắc, Daphne từ bên ngoài đứng gọi

- Richard!

Đây là một căn nhà nhìn như căn chòi ở miền núi. Cửa trước ăn thông vô gian buồng rộng rãi bên trong chia ra gồm phòng khách, phòng ăn, nhà bếp gộp lại một chỗ. Giữa nhà bếp và nhà ăn đặt một quầy dài ngăn cách. Góc trái đằng xa bày một bộ trường kỷ trải chiếc chăn bông hàng Mễ, một chiếc ghế sắt lót nệm chỗ ngồi và chỗ dựa lưng. Vách tường nhìn ra cửa trước gắn lớp kính. Ngồi bên trong có thể nhìn thấy ánh đèn đêm thành phố lấp lánh qua lớp cửa kính của gian buồng, chỗ Daphne và tôi đứng có một lối cửa ra vô ở cuối dẫy tường phía trái.

"Đây là buồng ngủ của anh chàng".

Buồng ngủ bày biện đơn giản. Sàn nhà lót gỗ, có một cửa sổ, một chiếc giường rộng rãi với một xác chết đặt nằm trên đó.

Hắn vẫn mặc bợ đỡ màu xanh như hôm nào. Hắn nằm vắt ngang qua giường, tay buông xuôi trong tư thế của Chúa Jesus - mấy ngón tay xòe ra căng thẳng nhìn khác xa hình tượng trên cây thánh giá của mẹ tôi. Hắn không gọi tôi là "người anh em da màu" - Tôi nhận ra hắn là một tên da trắng say sưa vẫn thường gặp trước quán rượu của John.

Daphne nghẹn cả họng. Nâng niu tay tôi:

- Richard nằm đó.

Một con dao hang thịt còn cắm sâu trên ngực. Chuôi dao màu nâu láng bóng lủng lẳng một nửa ở ngoài trông như cây cỏ nến mọc quanh bờ ao. Hắn té nhào ngã lưng trên đống chăn mền, máu phun ngược về phía trên loang đầy cả mặt và cổ. Máu thẫm quanh con mắt mở to nhìn trừng trừng. Máu đông lại ở mặt, trên đầu tóc thành một lớp dày cộm như món chè thạch Jell-O. Tôi thấy muốn lợm giọng bụm miệng lại.

Tôi quỳ một bên đầu gối, cố che giấu về khó chịu. Tôi quỳ xuống bên xác chết như một vị mục sư đang làm phép trước sự chứng kiến của người đang khóc lóc. Tôi không biết tên họ hắn, làm ăn ra sao, tôi chỉ biết là hắn đã chết.

Chợt đâu ngay lúc này những người tôi quen biết đã chết từ lâu lại hiện về. Nào là Bernard Hook, Addison Sherry, Alphonso Jones, Marcel Montague. Và con cả ngàn tên lính Đức mang họ Heinz, có cả trẻ con, phụ nữ. Kẻ thì bị chặt đứt lìa, kẻ thì bị thiêu. Giữa lúc cuộc chiến căng thẳng tôi đã cắt đứt mối quan hệ và còn những việc tệ hại hơn nữa. Tôi đã từng gặp những xác chết mở mắt nhìn trừng trừng như Richard đang nằm trước mắt đây, và còn những xác chết không đầu. Tôi còn lạ gì chuyện chết chóc và lần này tôi phải bị nguyền rủa nếu ngồi nhìn một tên da trắng chết đi, điều này khiến tôi suy sụp tinh thần.

Tôi đáng quỳ bất chợt nhìn thấy một vật lạ, cúi xuống ké mũi ngửi tôi nhặt lấy gói vô trong chiếc khăn tay.

Mới vừa đứng dậy tôi nhìn quanh không thấy Daphne đâu cả. Tôi bước qua bên nhà bếp rửa mặt. Tôi chợt nhớ chắc là nàng ở trong buồng vệ sinh. Rửa mặt xong cũng chưa thấy nàng trở ra. Nhìn vô buồng tắm không thấy. Tôi vút chạy ra cho bãi đậu xe cũng chẳng thấy nàng đâu.

Tôi lắng nghe có tiếng động sột soạt gần đây.

Nhìn thấy Daphne đang cố đẩy chiếc vali cũ kỹ vô trong thùng xe Studbaker.

- Có việc gì vậy? - tôi hỏi.

- Ông đoán thử việc gì! Chúng ta nên rời khỏi chỗ này ngay hay là mỗi người mỗi ngả.

Tôi không còn thời gian để nghĩ ngợi, nàng vừa nói nghe lạc cả giọng.

- Có chuyện gì lạ vậy?

- Ông giúp đẩy chiếc va ly này với!

- Chuyện gì vậy? - Tôi nhắc lại.

- Làm sao em biết được? Richard đã chết. Frank cũng ra đi. Em chỉ biết một điều là phải rời khỏi chỗ này ngay, ông cũng vậy, trừ khi ông muốn nhìn thấy bọn cảnh sát buộc ông làm việc đó.

- Ai làm vậy? - Tôi nắm lấy tay nàng lôi ra khỏi cho chiếc xe.

- Em không biết! - nàng lặng lẽ nói, đứng sát bên tôi, rất gần với nhau.

- Tôi không đành bỏ đi được.

- Không còn cách nào khác hơn, ông Easy. Em sẽ mang những thứ này đi không ai biết em tại đây, còn ông cứ về nhà. Ông ngủ cho khỏe coi chuyện đó như một giấc mơ.

- Còn anh chàng đó thì sao? - Tôi quát, chỉ tay về phía ngôi nhà.

- Chàng ta đã ra người thiên cổ, thưa ông Easy. Hắn ra đi mãi mãi. Thôi ông về đi cố quên hết mọi chuyện. Bọn cớm không hay biết ông ở đây đâu, không thể nào biết được trừ khi ông quát tháo om sòm khiến cho kẻ lạ nhìn ra thấy xe ông ngoài này.

- Rồi em sẽ tính sao đây?

- Em lái xe này đến chỗ vắng rời bỏ ở đó. Em đón xe buýt đi thật xa cách đây hơn cả ngàn cây số.

- Còn cái anh chàng đang theo dõi tìm kiếm em thì sao?

- Ông nói đến Carter à? Hắn thì có gì phải lo. Hắn sẽ bỏ cuộc khi bọn chúng chưa tìm được em. - Nàng cười.

Chợt nàng quay qua ôm hôn tôi.

Nàng hôn thật lâu, xứng đáng là một cái hôn. Tôi định xô ra, nàng níu lại thật chặt. Nàng thè lưỡi liếm quanh lưỡi tôi đến lòi răng ra đến môi. Vị đắng trong miệng tôi chuyển hoá thành hương vị ngọt ngào nhờ những chất xúc tác từ cái hôn nàng ban tặng. Nàng buông ra cười nhìn tôi một thoáng rồi lại hôn. Lần này thì đậm đà hơn. Nàng thè lưỡi sâu vô tới ngang cổ họng răng cỏ va chạm nhau nghe chừng như chiếc răng nanh trong miệng tôi sứt mẻ.

- Tiếc là ta không có dịp biết nhau, Easy. Nếu không thì em để cho ông làm thịt con bé da trắng này.

- Em không thể bỏ đi được. - Tôi nói ấp úng. - Vụ án còn đó.

Nàng đóng sập cửa thùng xe xuống đi vòng qua tôi tới bên cho tay lái xe. Nàng bước vô quay của kính xuống.

- Chào ông, Easy. Nàng mở máy cho xe lui lại.

Chiếc xe lựng khựng một lúc nhưng không sao. Tôi định níu nàng lại lôi ra khỏi xe nhưng rồi tôi được gì? Tôi đúng đó nhìn theo sáu đèn lái từ từ đổ dốc xuống đồi.

Tôi trở lại bước vô xe tiếc cho dịp may không có lần thứ hai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.