Con Quỷ Áo Xanh

Chương 27



Bọn tôi lặng lẽ thay đồ.

Vừa chuẩn bị đi ra tôi chợt nghĩ đến một chuyện.

- Daphne đó hả?

- Ờ phải, Easy hả? - Giọng nàng nghe uể oải.

- Tớ cần biết một việc.

- Việc gì nào?

- Hôm qua nghĩ sao cậu lại gọi cho tớ?

Mắt nàng trở lại màu xanh khi nhìn vào tôi.

- Em yêu anh đó, Easy. Ngay từ lúc mới gặp em đã biết điều đó rồi.

* * *

Chow chow là món ăn đặc sản của người Tàu phổ biến ở vùng Los Angeles, trong những năm thập niên bốn mươi và năm mươi. Quán ăn không bày ra bàn, chỉ có một cái quầy dài với mười hai chiếc ghế đẩu. Lão Ling ngồi phía sau quầy trước mắt bày bếp nấu đang làm ba món: cơm chiên, trứng foo yong và mì xào. Bạn có thể chọn món ăn theo khẩu vị như gà, heo, tôm sú, thịt bò, đặc biệt ngày chủ nhật có môn tôm hùm.

Lão Ling người nhỏ thó ăn mặc đơn giản một chiếc quần đùi, áo thun ba lỗ. Nhìn trên cổ áo thấy có xăm hình con rắn trườn mình vòng quanh sau ót ra tới phía trước gò má bên phải. Đầu rắn nhe hai chiếc nanh lớn và đại thể cái lưỡi ngúc ngoắc đỏ lòm.

- Ông dùng món gì? - Lão quát lớn cho tôi nghe. Tôi từng đến quán ăn lão Ling cả chục lần vậy mà lão không nhớ mặt. Lão chẳng nhận ra bất cứ khách hàng quen thuộc nào.

- Cơm chiên - Daphne nói nhỏ vừa đủ nghe.

- Chiên món nào? - Lão Ling lại quát. Chưa kịp đáp lão đã kể ra một tràng - Heo, gà, tôm, thịt bò!

- Cho tôi món gà với tóm.

- Tính thêm tiền đấy!

- Dạ, được mà.

Tôi chọn món trứng foo yong với thịt heo.

Daphne có vẻ trầm lặng hơn mọi khi. Tôi định làm sao để nàng cởi mở nói chuyện lúc đó mới nói cho nàng hiểu được. Tôi không buộc nàng gặp lại Carter. Nếu tôi ép buộc nàng trở lại sẽ bị ghép tội bắt cóc, lúc đó lão Carter sẽ nổi giận vì nàng bị hành hạ. Lúc đó tôi thấy thương nàng hơn. Trong nàng thật xinh đẹp trong bộ áo màu xanh.

- Em biết không, ta không muốn ép buộc em đâu, Daphne. Ý ta muốn nói là ta đang nghĩ em sẽ không còn dịp nào ôm hôn lão Carter nữa, điều đó làm ta yên chí.

Tôi có cảm giác nàng đang áp sát vô ngực tôi cười mân mê khắp người.

- Anh vô sở thú lần nào chưa, Easy?

- Chưa.

- Thiệt không? - nàng ngạc nhiên.

- Ta không thích nhìn con thú bị nhốt trong chuồng. Chúng chẳng giúp gì được mà ta cũng không biết làm gì hơn.

- Anh cần phải biết mấy còn thứ đó, Easy. Đó cũng là một bài học.

- Bài học gì mới được?

Nàng ngồi tựa lưng ra sau ghế dựa mắt nhìn hơi khói từ chỗ bếp nấu của lão Ling xông lên. Nàng đang hồi tưởng.

- Lúc còn ở New Orleans cha em dâcn vô sở thú một lần. Em sinh ra ở New Orleans. Nàng nói giọng nghe rè rè. - Bước tới chỗ chuồng khỉ em còn nhớ cái mùi tử khí. Một chú khỉ nhện cuộn mình tung lưới phía trên nóc chuồng nhảy nhót. Người đứng xem có thể cho là còn vật điên cuồng vì bị nhốt trong chuồng bao nhiêu năm, vậy mà cả người lớn lẫn trẻ con chen chúc nhau thay cho được để cười cho vui. Em cảm thấy mình như con vượn đó. Đong đưa qua lại hai đầu tường, như muốn tìm lối ra. Còn như em đang sa lầy mắc bẫy chẳng khác nào còn thú tội nghiệp kia. Nhìn thấy em khóc ba em dắt ra về, ông nghĩ là em thương xót cho con thú tội nghiệp kia. Em thì chẳng cần quan tâm nhưng con thú ngu ngốc. Rồi cha em chỉ cho em nhìn thấy những con thú được tự do hơn. Những bày chim, nào là chim hạc, cò, bồ nông, chim công. Em thích ngắm nhìn những loài chim có bộ lông rực rỡ, xinh đẹp. Nhìn con công đực xòe bộ lông đuôi sột soạt ve vãn còn chim bạn cho đạp mái. Ba em nói gạt là đang nhìn hai con chim công đùa giỡn. Trong đầu em thì nghĩ khác, em biết cái trò đó là gì rồi. Đến gần hết buổi, em đi xem mấy còn ngựa vừn. Nhìn quanh không còn ai, ba em nắm tay. Trong chuồng hai con ngựa chạy nhảy lui tới. Một con chạy tránh con nọ nhưng con kia dữ hơn chèn lại. Em chợt kêu là để cho ba em chặn lại em sợ chung cắn nhau.

Daphne níu chặt tay tôi, nàng hồi hộp còn tôi thì chới với không hiểu sao.

- Hai con ngựa chạy ra gần tới nơi, - nàng kể - Đúng sắt hàng rào, còn đực nhảy chồm lên con cái. Em nhìn thấy một khối thịt dai nhách chồm tới chìa vô chìa ra nhằm về phía con cái. Cả hai lần nó chĩa trượt ra ngoài đến lúc một tràng tinh dịch vọt bắn ra bên hông sườn con cái. Cha em nắm chặt tay em đau đến nỗi em không dám nói. Lúc trở ra xe ba hôn lên má em rồi hôn môi như nhưng kẻ tình nhân. - Tôi nhìn thấy nàng cười, một nụ cười mơ hồ. - Hôn xong, ông khóc thét, cúi đầu vô người em, bàn tay em xoa trên đầu ông một hồi lâu em mới nói chẳng sao, ông lại ngước nhìn em.

Nghe nàng kể tôi không che giấu được vẻ ghê tởm trên gương mặt.

- Chuyện đó anh cho là ghê tởm ư. Cha em thương em. Từ dạo đó lúc em mười bổn tuổi ông thường dẫn em vô vườn thú, công viên. Ban đầu ông hôn em như cha còn những đến lúc qua chỗ khác không còn thấy ai thì như hai tình nhân. Cứ sau mỗi lần, ông khóc lóc thấy thương rồi xin em tha thứ. Ông mua quà, cho em tiền nhưng mà em lại thương ông.

Tôi muốn bỏ chạy cho xa ngại nổi ruột rồi như tò vò không còn nghĩ ngợi gì được, tôi bắt qua chuyện khác:

- Còn chuyện em đến gặp lại lão Carter thì sao? - Tôi hỏi.

- Qua năm sau ba em không dắt em đi đâu nữa. Đầu năm ông đi bỏ lại hai mẹ con. Chẳng ai hay biết chuyện gì xảy ra giữa hai cha con. Chỉ mới mình em biết. Em biết vì sao ông bỏ đi. Ông thương em ngay bữa ở vườn thú, ông đã biết rõ người thật của em, và khi mà anh đã biết rõ ai rồi thì nên bỏ đi là vừa.

- Sao vậy nhỉ? - Tôi muốn hỏi cho biết. - Sao em lại bỏ đi lúc cảm thấy gần gũi?

- Không phải là gần gũi đâu, Easy. Còn hơn vậy nữa kia.

- Vậy là với Carter em đã được gần gũi?

- Lão biết rõ em hơn bất cứ ai khác.

Từ đó tôi căm ghét lão Carter. Tôi muốn biết Daphne như lão đã từng trải qua. Tôi muốn chiếm lấy nàng cho dù biết nàng có nghĩa là tôi phải để mất nàng.

* * *

Tôi với Daphne đi vòng ngả sau, lách qua bụi cây vô tới căn nhà nhỏ. Vậy là êm ru.

Tôi đưa tay mở cửa. Nàng không còn chuyện gì kể ra từ sau câu chuyện ở vườn thú. Tôi không hiểu sao và cũng không còn chuyện gì để nói. Có lẽ tôi không tin nàng. Tôi nghĩ là nàng tin câu chuyện có thật, hay là nàng muốn tin như vậy, tôi thì cho là câu chuyện có phần không thật.

Nghĩ lại tôi muốn bớt tiền trả cho món ăn foo yong. Với tôi Daphne vẫn còn là một ẩn số. Có lúc tôi định gọi Carter cho lão hay nàng ở chỗ nào. Tôi muốn cắt đứt mối quan hệ. Tôi chỉ nghĩ tới chuyện tiền, chỉ có vậy thôi.

Tôi còn lu bù lo nghĩ quên cả chuyện ngoài việc thu dọn phòng ra còn phải lo chuyện gì nữa nhỉ? Lúc nhìn thấy Daphne há hốc mồm tôi mới kinh ngạc nhận ra lão DeWitt Albright đang đứng gần bếp sưởi.

- Chào Easy, - giọng lão nghe rên rên.

Tôi thò tay rút súng nhưng chưa kịp thì một tiếng nổ phát ra. Tôi còn nhớ lúc đó cả mặt tôi úp xuống sàn nhà rồi không còn biết gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.