Con Quỷ Truyền Kiếp

Chương 3: Oliver không còn nhớ rõ



[color=#0000FF]Lão Walton cùng với người lái xe Stredwick, mặt xám không còn hột máu, kinh hoảng hiện trên đôi mắt mở to, xúm lại bên xe hơi khênh Oliver vào trong đại sảnh. Cùng với một người đầy tớ gái, bà vợ lão Walton đã chờ sẵn ở đó; bà này lúc chưa lấy chồng đã làm nữ khám hộ, người đứng đắn, đảm đang và không bối rối trước những cơn nguỵ Bà ta bảo hai người đàn ông:

- Đặt cậu ấy lên ghế bành kia!

Swanhild bước vào theo, tay bế Katẹ Lúc ấy nàng mới mơ hồ nhận thấy rằng mình vừa làm được một sự phi thường. Nàng đặt cái ôm nặng trong tay xuống một cái ghế bành khác.

Bà lão Walton xem xét Oliver một lát rồi nói:

- Đầu bị thương khá nguy hiểm! Cũng may cái khăn quàng đỡ được đôi chút; còn những dấu vết ở cổ ở mặt thì cũng nhẹ thôi. Vì trời rét mà máu đông ngay được. Mà kìa! Cậu ấy dần tỉnh lại rồi đấy. Ông Walton! Mau rót cho cậu ấy ít rượu mạnh.

Trong giây lát, Swanhild thấy khắp phòng quay lộn một lượt: Oliver còn sống, thế là nàng yên lòng. Bà lão Walton đến bên Kate nhắc cái áo phủ đắp kín trên người nàng lên. Tuy đã quen mắt thấy nhiều kẻ bị thương, bà ta cũng không khỏi rùng mình. Bà kêu lên một tiếng khiếp sợ:

- Trời đất ơi! Thựa tôi chưa từng trông thấy những cái gớm ghiếc đến thế này bao giờ. Ấy thế mà chính tay tôi đã hai lần lượm xác những người bị nạn xe lửa rồi đấy! Tội nghiệp! Cô Kate Stringer đây, mà tôi không nhận ra được cô nữa! Trông cứ như làbị cọp cào xé cũng không bằng! Cô Swanhild, cô với tôi hãy cứ đặt cô ấy nằm thẳng xuống đã, đợi bác sĩ đến cũng vừa!

Ngay lúc ấy Oliver mở mắt ra, hai mắt sáng một cách kỳ quái trong cái gương mặt máu đỏ nhuộm hoen.

Chàng ngoảnh nhìn bốn phía quanh mình, ra vẻ ngơ ngác.

- Sao lại?…

Chàng nói chưa dứt bỗng nhìn thấy người Katẹ Vẻ kinh dị mất hẳn, nhường chỗ cho một vẻ khiếp sợ. Không để kịp ai giữ lại, chàng đã đứng dậy, cúi xuống nhìn người thiếu nữ bị nạn một hồi lâu.

Chàng khẽ kêu lên:

- Kate! Trời ơi! Kate bị con quái vật hại rồi!

Rồi chàng ngất người trong tay cô em gái. Bà lão Walton nói:

- Bị xúc động mạnh quá, không thể gượng được nữa. Walton với Stredwick, hai người khiêng cậu sang phòng ngủ.

Bà ta quay lại, giọng quả quyết nói với Swanhild:

- Cô với tôi lên buộc lấy vết thương cũng được.

Chuông điện thoại reo. Người đầy tớ gái nhỏ tiếng bảo cô chủ:

- Bác gác báo tin bác sĩ Newton mấy phút nữa sẽ đến. Lúc ấy Oliver lại hồi tỉnh dần dần.

Diện mạo Oliver giống em gái như đúc, nhưng mớ tóc rất đậm của chàng màu đen và hai mắt xanh thẫm hơn. Trừ bên thái dương mang một chỗ sưng u lên khá lớn, cả khuôn mặt chỉ bị xây xát nhẹ thôi.

Chàng cất tiêng hơi rè, gọi em:

- Này Swan! Sao tôi lại ở nhà thế? Tôi cứ tưởng vẫn ở bên anh Gođard đấy!

Chàng đưa tay quấn băng sờ lên trán ngượng ngập hỏi:

- Lại có băng buộc!… Tại sao tôi lại phải nằm thế này?

Swanhild vội đáp:

- Em tìm thấy anh ở trong rừng đấy.

- Nhưng sao lại trong rừng!… Tôi không còn nhớ được tí gì hết. Sau khi ở dưới Dannow ra về…

Tiếng nói của chàng thấp xuống, nghe không được rõ.

- À, à! Tôi đã sắp nhớ ra rồi… Tôi đánh nhau với con quái vật… Này Swan ạ! Khốn nạn cô Kate!… Không thể nào đánh lui được con quái vật.

Swanhild cúi xuống giường và đặt bàn tay mát rượi lên cái trán nóng bừng của Oliver. Nàng dịu dàng an ủi chàng:

- Thôi! Anh ạ, anh đừng quan tâm đến việc ấy.

Chàng nức nở khóc:

- Lần này là lần đầu tiên con quỷ truyền kiếp của nhà ta xông đến hại một người đàn bà! Mà cũng lỗi tại anh: nếu anh không chống cự kịch liệt với nó thì nó không hại đến Kate!

Swanhild ngắt lời nói:

- Anh Oliver, thế… anh trông thấy thế nào?

Chàng nhíp mắt lại:

- Em muốn cho anh tránh khỏi cái số phận của tổ phụ chúng ta chứ gì? Bây giờ thì anh chẳng còn nhớ gì cả.

Nhưng trong lúc đó, nàng thấy ánh lên trong mắt chàng một tia lửa đỏ, dấu hiệu một sự xúc động mạnh. Chàng hét lên:

- Reggie (#1)!

Swanhild cũng kêu:

- Oliver! Chẳng lẽ anh mà cũng tưởng… Không anh điên rồi! (Nàng nói câu ấy vì thấy Oliver không cãi). Tôi mong rằng anh điên thực đấy.

- Không, anh không điên. Anh biết trước người quê vùng này họ sẽ bàn tán những gì rồi. Họ cho rằng… (chàng thấy rất khó nói) Reggie đã hóa ra… thần trùng hút máu (#2), mà từ khi anh ấy mất đến nay bây giờ trời rét mới đóng giá lần này là lần đầu…

Swanhild vội ngăn lại:

- Suỵt! Anh cứ thuật lại những việc xảy ra đêm hôm nay cũng có thể phá tan cái thuyết dị đoan khả ố ấy.

- Nhưng anh không trông thấy gì hết, hay là anh không có thể nhớ tí gì. (Chàng đưa tay lên ấn thái dương và nói tiếp). Đầu anh có bị thương ko?

- Có một vết sưng lớn. Chắc anh ngã nên bị.

- Có lẽ… Mà chắc hẳn vì cái ngã mạnh ấy mà anh không thể nhớ được các điều.

Bác sĩ Newton bước vào.

Ông là một người to béo, mặt mày tỉnh táo, dù giữa lúc đêm khuya. Bao giờ cũng lạc quan trước đã, ông nói quyết ngay:

- Ông Hammond, ông đã kêu to được, thế là triệu chứng tốt rồi đó.

- Thưa bác sĩ, tôi bây giờ chỉ thấy trong người mệt lắm. Còn bệnh tình cô Kate thì thế nào?

- Bọn thanh niên thường vẫn dai sức chịu đựng; tôi mới chỉ nói được thế thôi. Bà Walton đang dọn cho cô ấy một căn phòng ở đây vì cô ta không thể nào mang đi xa được.

Ông xem xét cẩn thận Oliver, rồi kết luận:

- Không có gì đáng lo ngại hết. Khâu một mũi vào chỗ rách, thế là xong.

Ông gài nốt được một chiếc kim băng nữa thì chàng lại ngả mình xuống đám gối nệm. Ông hỏi:

- Thế nào? Hai người gặp tai nạn gì mà đến nỗi thế?

- Tôi ở Mansby Place trở về theo đường tắt qua rừng thì gặp cô Katẹ Cô ở với người ông, ở một túp nhà nhỏ cuối Dannow – hạ. Ông cụ Ốm nên cô ta đến nhà người gác kiểm lâm gọi điện thoại mời ông đến xem.

- À! Nếu thế thì được rồi! Bà Walton lúc nãy đã bảo gọi điện thoại mời ông bác sĩ Albury và cô Blacke nữ khán hộ. Họ đến là ta bảo đến ngay nhà cụ Stringer. Thế rồi sao? Ông bảo ông gặp cô Kate, rồi sao nữa?

- Tôi bảo cô để tôi gọi điện thoại hộ, vì tôi vừa đi qua nhà gác kiểm lâm. Cô Kate liền cùng với tôi trở gót lại cho đến chỗ cây thông bị sét đánh lủng. Lúc ấy tôi ngửi thấy rõ ràng một mùi thối nát đưa ra…

Oliver lại đưa tay lên thái dương, ngập ngừng. Ông bác sĩ liền đưa cho chàng một cốc thuốc ông vừa pha xong; chàng đỡ lấy uống ngay, không nghĩ ngợi. Swanhild nhận thấy mùi laudanum (#3) pha trong cốc thuốc.

- Tôi lấy làm lạ về cái mùi thối đó. Lúc ấy chúng tôi đi trong bóng tối hoàn toàn. Con Holder, con chó của tôi, thì nép sát mình vào tôi. Hốt nhiên, Kate hét lên một tiếng khiếp sợ! Tôi thì cảm trước rằng một sự gì đang tiến đến trước mặt tôi. Tôi chắc chắn rằng con quái vật đã có ở đây, nhưng cũng chắc chắn rằng tôi sẽ thoát thân.

Swanhild gật đầu:

- Em hiểu rồi, anh ạ.

Chàng có ý tức giận:

- Không, đừng có cho tôi là một đứa nhút nhát hay một người điên! Vả lại bây giờ tôi không cho cái gì là lạ lùng hết: sao sáng trên trời, thông trong rừng, cái rét lúc ấy và con quái vật bò trong bóng tối, tất cả mọi thứ ấy như lôi cuốn tôi vào một cơn sóng hỗn độn những cảm giác mơ hồ và quen thuộc. Sự ấy không có gì độc ác dữ dội, cũng không phũ phàng, nhưng chỉ kinh khủng! Thực kinh khủng!… Con Holder rên lên những tiếng sợ hãi, mà tóc tôi thì dựng đứng cả trên đầu! Chừng như con chó biết trước được một sự khủng khiếp sắp xảy ra. Tôi nghe thấy tiếng tôi kêu Trời, cô Kate thì rú lên, con Holder cũng tru lên đáp lại. Trong nháy mắt, cái vật ấy chiếm lấy tôi. Tôi liền cuống cuồng chống cự lại, chống cự với một sức mà tôi không hiểu sức gì, ở trong một thứ bóng đen hình như có lóe ra nhiều tia sáng. Thế rồi tất cả thành tối tăm và có lẽ chính lúc đó là lúc tôi ngã quật xuống. Tôi mở mắt ra thấy ở phòng ngoài nhà này. Em Swan cũng ở đó, với cô Kate nữa… Trời!

Oliver úp tay che mặt mà rên lên những tiếng buồn thảm.

Khi thấy con chó Alex đứng bên cạnh giường và nhìn chàng một vẻ quý mến, Oliver hỏi:

- Con Holder đâu?

Tưởng cứ nên nói thật ngay cho chàng biết, Swanhild đáp gọn một tiếng:

- Chết rồi.

- Con Holder chết rồi?

- Sau khi đã bảo vệ anh và cô Kate con chó bị xé nát cả mình. Đối với một con chó trung thành thực không còn cái chết nào đẹp được hơn thế.

Chàng than thở:

- Giá tôi đừng kháng cự thì tất con quái vật sẽ không hại Kate với con Holder!

Giọng nói hạ thấp dần. Đã tới lúc buồn ngủ không thể cưỡng được nữa, chàng cũng gắng trỗi dậy:

- Swanhild, anh mà chết đi thì em sẽ là gia trưởng. Vậy thì lại đến lượt em sẽ thành tội nhân trong họ nhà ta…

Nỗi khổ sở của chàng mạnh đến nỗi trong giây lát có thể làm tan được hiệu lực của thuốc ngủ vừa uống. Chàng tiếp theo:

- Swanhild, em thề quyết với anh nhé: em phải thề rằng dù anh sống hay dù anh chết, dù anh ra điên ra dại hay anh vẫn khôn như thường, em cũng tìm, hết cách để khám phá sự bí mật kia nhé?

- Em xin hứa theo lời anh.

- Em sẽ mời thầy Lodge, hoặc hỏi nhà thần linh học, hoặc người đàn bà nhà Kynaston đã mời về.

- Em xin lấy danh dự hứa theo lời anh

- Balavasty và Crookes đã thất bại hồi ông chúng ta mất, nhưng từ hồi ấy đến nay khoa học đã tiến hơn.

Trí chàng minh mẫn được trong vài phút: chàng nhận biết cái trách nhiệm của một người sống hay chết có ảnh hưởng đến số mệnh một người đàn bà.

- Em mà không thề với anh, quyết để tâm đến cái việc kia ngay từ sáng sớm mai thì anh không thể nào yên lòng được. Em phải nhớ đấy: anh sống hay anh chết, anh bình thường hay điên dở cũng vậy, nghe không?

- Vâng, em xin thề sẽ theo ý anh.

Oliver ngả người xuống, thở một tiếng dài: chàng đã nhọc mệt hết sức. Nhưng chàng vẫn căn dặn:

- Nếu còn có em là gia trưởng, em sẽ phải lĩnh cái hương hỏa là lời nguyền tai hại của dòng họ nhà tạ Em sẽ nên mời Lodge về điều tra hay mời bà thầy… Em phải thề… lấy danh dự mà…

Tiếng chàng chìm vào trong những lời lầm rầm, sau cùng chàng ngủ mất.

Chú thích:

(1-) Reggie: Tên người anh cả đã chết.

(2-) thần trùng hút máu: Theo dị đoan bên Âu châu, người chết có thể hiện về ban đêm hút máu người sống.

(3-) Laudanum: (đọc là lô- đa-nôm) là thuốc ngủ, trong có chất nha – phiến tinh.

[color]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.