Con Quỷ Truyền Kiếp

Chương 4: Tìm một bà thầy



Những giờ tiếp theo đó thực là một giấc ác mộng ghê gớm đối với Swanhild. Trong khi ấy, nàng nhớ lại những giờ hấp hối của người anh cả trong gia đình nàng. Cũng những mùi thuốc ấy trong nhà, cũng một bầu không khí nặng nề đêm nay và cũng sự kinh khủng y như thế. Nàng nóng lòng mong trời chóng sáng.

Mọi người trong nhà không ai đi ngủ. Mấy ông thầy thuốc thì không tiếc công sức. Một cô khán hộ coi giấc ngủ của Oliver. Đối với Kate cũng không thiếu một phép cứu chữa nào.

Ngồi một mình trong phòng Holbein và nỗi kích thích ban đầu đã dẹp, Swanhild nhận thấy ngay cả tình thế bi đát bấy giờ. Oliver vẫn còn sống đã đành nhưng nếu chàng nhớ rõ chi tiết trong tấn thảm kịch thì không thể nào ngăn nổi chàng sẽ quyên sinh. Muốn tránh điều nhục nhã kia cho gia đình nàng. Swanhild phải làm thế nào thành công được trong cái việc ba mươi đời ông cha đều đã thất bại: là khám phá ra con quái vật truyền kiếp xem thuộc về giống nào.

Chẳng biết hình thù nó ra sao? Mà tại sao nó lại không ra hại nàng? Lúc nàng vào trong rừng thì nó nấp ở đâu? Nó lại ở đâu mà đến? Bao nhiêu phen xảy ra những thảm kịch ngày trước, người ra không tìm được qua một dấu vết nào.

Swanhild chỉ còn một phương độc nhứt. Nàng bèn rắp tâm theo và giở tìm trong tập sách hằng năm của nhà bưu điện.

Căn phòng mở ra, bác sĩ Newton bước vào. Nàng lẳng lặng dò ý tứ trên mặt ông tạ Ông nghiêng mình nói:

- Ông Albury cũng đồng ý với tôi sau khi xem bệnh: ông anh cô thoát khỏi nguy rồi. Mạch chạy như thường và giấc ngủ bình yên, các vết thương không mấy chốc sẽ lành. Tôi xin khen phục cô đã biết phòng độc và buộc các vết thương mau lẹ được đến thế, nếu để máu ra nhiều quá thì đến nguy cho tính mệnh chứ chẳng không.

- Thế còn bệnh tình Kate?

- Thực đáng buồn! Cô ấy khó lòng qua khỏi được. Tôi muốn biết ý kiến một vị chuyên môn.

- Cái đó xin ông cứ tùy tiện. Về phần tinh thần thì anh tôi bây giờ thế nào?

- Tôi chưa biết thế nào nói ngay được. Phải đợi ông ấy thức dậy đã. Ngoài vết thương bị sưng do lúc ngã, xem ra ông cũng không đến nỗi nào.

- Ngã như thế có thành mất trí nhớ được không ạ?

- Tôi cũng không được rõ. Xương đầu không bị dập thế thì chỉ ngủ ngon một giấc, cái bệnh quên kia cũng mất đi.

- Nhưng nếu bệnh cứ dai dẳng thì liệu thành bất trị không ạ?

- Không thể nói quyết được điều gì bây giờ. Nếu đến nước ấy thì tôi sẽ nói với cô mời một bác sĩ chuyên trị về tâm thần.

Swanhild nói một giọng chua xót:

- Tôi sợ rằng mời cũng không ích gì.

Ông ôn tồn:

- Ồ, ồ! Có lý nào! Cô cứ yên tâm cô ạ, nào có gì là trầm trọng đâu!

Người thiếu nữ chợt nhớ ra ông bác sĩ đến miền này mới được ít lâu thôi. (Chuyện nhà nàng hẳn ông ta không được rõ). Nàng hỏi nữa:

- Theo ý kiến ông, những vết thương ông buộc kia là do sự gì gây nên?

- Điều này khiến tôi làm lạ. Những vết tích không được rõ. Một con vật đói nào xổng ra cũng không chừng. Tôi đã báo tin cho viên tuần tra cảnh liệu. Tôi lại nghe người quản gia kể lại với tôi rằng anh em nhà Ades đã có lần đe dọa ông anh cộ Cả ba tên ấy đều có những con chó hung dữ, có lẽ những con chó kia giữ việc sủa cô con gái có mặt đấy, là người làm chứng đáng lo ngại, trong lúc chúng đánh anh cộ Dẫu sao, tôi mong rằng lúc ngả dậy, bệnh nhân của tôi sẽ buồn cười cho những câu nói điên rồ đã thốt ra đêm naỵ Tôi thử hỏi cô, cái chuyện con quái vật kia có nghĩa lý gì không nào? Ông Oliver chẳng qua mê sảng đấy.

Swanhild lạnh lùng đáp:

- Những câu ấy không phải chuyện điên rồ chút nào hết, vì anh tôi mà nhớ được những điều trông thấy trong rừng thì anh tôi đến tự tử. (Nàng đưa tay cho ông Newton trông thấy những búc chân dung của tổ phụ và nói rõ ý mình). Từ trước đến nay, những người kia đều như thế này cả đấy, ông ạ.

Ông tỏ vẻ mặt không tin và nhạo báng:

- Những chuyện vô lý ấy có những gì là sự thực nào?

- Tổ phụ tôi chết y như thế năm 1890. Báo :”Times” ra ngày 18 tháng 10 năm ấy tường thuật cả vụ điều tra về việc ấy.

Ông nhìn người thiếu nữ, vẻ ngẫm nghĩ:

- Hình như tôi cũng có đọc bài ấy rồi. Tôi, tôi cho là những câu chuyện truyền khẩu của bọn vú nuôi, con ở. Lúc này cô vẫn còn bị hốt hoảng vì những sự kích động vừa qua, nhưng đến sáng mai là cô lại tỉnh trí được như trước ngay, rồi nhà chuyên trách chắc là sẽ tìm ra được con vật hung ác. Bây giờ tôi thử đi xem hai người bệnh của tôi xem nào!

Swanhild lại cầm cuốn chỉ nam bưu điện và biên ra một bản những tên và địa chỉ của nhiều người. Cửa bỗng lại mở ra. Người thiếu nữ reo lên:

- Kìa, anh Gođard!

Người vừa vào khẽ đáp:

- Swanhild!

Và giọng nói đầy ý trách móc, thương hại và kinh sợ.

Gođard hơn Swanhild một vài tuổi, người nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Trên khuôn mặt xương xương, dưới mái tóc đen và rậm, tươi sáng đôi con mắt nâu lóng lánh và cái miệng của người sắc sảo hữu duyên. Chàng ăn mặc sơ sài một bộ quần áo hàng mỏng nhẹ không được thẳng nếp, đầu đội một cái mũ cáp lưỡi trai mềm và dẹt và xách lủng lẳng một ngọn đèn xe lớn trong bàn tay trái đeo găng. Gođard bị thương nặng hồi chiến tranh, phải mang một cánh tay gỗ. Thấy Swanhild ngạc nhiên nhìn chiếc đèn, chàng ngiêm giọng nói:

- Phải, chính đèn của cô đấy.

Nàng nghẹn tiếng hỏi:

- Ồ! Anh Gođard, anh cũng vào rừng đấy sao?

Chàng làu nhàu:

- Giá cô rủ tôi cùng vào mới phải. Đêm qua tôi làm việc khuya. Lúc đi nằm, thấy có lửa đèn thấp thoáng trong rừng, tôi mới thử vào đó xem cho biết, thì, trời ơi! Tôi trông thấy các con chó…

Chàng đặt chiếc đèn xuống và nắm chặt bàn tay lạnh lại, nói tiếp:

- Tôi cứ nghĩ đến cái việc cô vào rừng có một mình, (giọng chàng vẫn trách móc) lại vào sau những việc xảy ra này!… Ồ, lão Walton đã cho tôi biết hết đầu đuôi rồi… tôi thực không thể nào bực mình hơn được nữa.

Chàng vo tròn mãi cái mũ trong tay, Swanhild cảm động nhắc câu nói lúc nãy:

- Thế ra anh có vào trong rừng!…

- Thì có gì đáng kể? Trong rừng không còn nguy hiểm nữa vì trời lúc ấy đã đang mưa.

Trước thấy ông bác sĩ tỏ thái độ không tin lời mình, nay được nghe Gođard nhận theo những giả thuyết về con quái vật, Swanhild cũng thấy được dễ chịu trong lòng. Nàng đem cái việc mạo hiểm đêm qua ra vắn tắt thuật lại. Gođard hỏi:

- Thế là Oliver thoát nạn và tâm trí vẫn yên lành rồi. Thì cô còn lo sợ gì bây giờ?

Nàng đáp:

- Anh ấy mà nhớ lại được thì tất sẽ theo gương ông tôi. Chốc nữa anh ấy ngủ dậy, bà vợ lão Walton với tôi sẽ coi chừng anh ấy có ý tự sát chăng, như thế trong vài ba giờ còn được, nhưng bất thần anh ấy nhớ lại lúc nào không biết,thì liệu có thể suốt đời canh giữ anh ấy được sao?

Tiếng nàng sau cùng thành tiếng nức nở. Gođard cũng lấy làm khó nghĩ:

- Vâng, tôi hiểu rồi. Giờ thì biết làm thế nào? Swanhild:

- Tôi định cố tìm cho biết tính cách hình thể con quái vật xem. Việc ấy mà thành và nếu tôi có thể cứ dễ dàng phân giải các điều cho Oliver nghe, thì sự kích động kia sẽ giảm bớt đi được.

- Thế cô định theo cách nào bây giờ?

Nàng trỏ vào cuốn chỉ nam.

- Lúc anh vào đây thì tôi đang tìm hội khảo cứu S.P.R và địa chỉ cô Bartendale, nhưng tên cô không thấy in trong sách.

- Cô Bartendale, ư? Cái tên này làm tôi lại mang máng nhớ ra một việc…

- Bà Grace Kynaston có lần đã nói chuyện với tôi về cô tạ Chả hồi năm ngoái cô ta có tìm giúp bà ấy cái nguyên nhân những việc hiện hồn kỳ dị xảy ra trong nhà bà. Nhưng hiện nay bà Grace lại đi ngoại quốc mất rồi! Mà tôi thì chỉ biết được có mỗi một điều là cô Bartendale ở London thôi! Chắc hẳn cô ta ngụ Ở một nhà họ hàng nào đấy chớ chẳng không. Tôi mới tìm xem có bao nhiêu địa chỉ nhà Bartendale, đem kê ra thành một bản: có mười một nơi tất cả. Hễ lúc nào xem có thể rời Oliver ra được tôi sẽ đi London hỏi thăm.

Gođard khẽ lắc đầu:

- Như thế thì khác nào tìm chiếc kim trong đống cỏ. (#1)Bartendale… Bartendale… hừ!

Chàng nhăn trán nghĩ ngợi, miệng thì cứ lẩm nhẩm nhắc lại tiếng Bartendale hoài.

Swanhild đi mở cửa sổ hướng Bắc ra. Gió bên ngoài ùa vào ướt nặng những hạt mưa. Hai người đứng ngắm cảnh đồng quê mịt mùng lan xa tới cái hình thằng người Dannow. Một màu sáng hỗn mờ tuôn xuống từ trên mây. Khu rừng xa hiện thành một dải đen xám.

Bỗng nàng không thể im lặng được nữa.

- Cái tình cảnh thực ghê gớm, tai ác không biết ngần nào! Oliver thoát chết, mà nếu ta không thể tìm được cách khám phá được cái bí mật nghìn năm kia thì anh ấy đến hóa điên mất, rồi anh ấy lại…

Nàng không nói được dứt, nghẹn ngào một lát rồi lai lớn tiếng kêu lên:

- Tôi thực là đứa hèn nhát! Anh Gođard ạ. Tôi hèn nhát một cách khả ố! Nhưng anh nghĩ coi: đời tôi bây giờ chỉ còn lại có một mình Oliver nữa là hết! Hồi anh ấy với anh Reggie đi đánh trận trở về, các thầy thuốc bảo là anh ấy không thể sống được. Tôi đã cố công cùng sức cứu được anh ấy sống. Mà thế này thà cứ để yên cho anh ấy chết có lẽ lại hơn.

Gođard khuyên:

- Swan, đừng nên nghĩ thế! Tại Swan nhọc mệt quá mới ngã lòng đấy. Độ vài ba giờ nữa Swan lại có đủ nghị lực chiến đấu để che chở cho Oliver.

- Ta làm thế nào mà thắng nổi được kẻ thù kỳ quái, kẻ thù vô hình kia được!

Chàng âu yếm dỗ:

- Không, em cứ vững tâm. Mới hai năm trước đây, tôi còn trong một đường hố ngoài trận, lấy xẻng xúc đào trong một lớp bùn kinh tởm: cái chết treo trên đầu. Không thể nào biết nó sẽ hiện đến theo hình thể nào để lôi chúng tôi đi. Chỉ có một cách duy nhất để tránh khỏi nỗi lo sợ là đừng nghĩ ngợi lắm. Bây giờ cũng thế đấy! Bây giờ ta cũng cứ thế; ta chỉ nghĩ đến việc tìm ra cô nữ pháp sư kia là hơn.

Chàng nhìn Swanhild bằng đôi mắt hóm hỉnh, một vẻ trách móc khôi hài:

- Mà này, lúc nãy Swan bảo: đời Swan chỉ còn có Oliver nữa thôi. Câu nói ấy không đúng mà cũng không được tử tế cho lắm. Tôi cứ tưởng là Swan vẫn hiểu bụng tôi.

Từng trận gió quay cuồng, khác nào tiếng nói lớn lao của không gian vô cùng tận, bao bọc cả lấy căn phòng kia, giây phút buông thả bình tĩnh này thực dịu ngọt cho lòng người thiếu nữ. Nàng tưởng chừng như khắp vũ trụ đều tiêu diệt thành hư ảo chỉ còn lại một tình thương mến chung của hai người. Nàng dịu dàng bảo chàng:

- Anh Gođard, lòng anh đối với Oliver của chúng ta thân thiết biết chừng nào!

Chàng ôm lấy nàng trong tay và đặt môi hôn nàng. Sau lúc người anh cả nàng là Reggie tắt nghỉ, anh Oliver nàng cũng tỏ với nàng cử chỉ âu yếm y như thế. Swanhild nhớ đến lại rùng mình kinh sợ, nhưng nàng cũng thấy được phấn khởi tâm hồn. Nàng vui vẻ nói như gần quên hết lo âu:

- Nhờ trời, Oliver vẫn còn đấy.

- Thì chính thế, mà giữ được anh ta mãi mãi là do ở chúng mình. Ta phải làm thế nào tìm cách giữ lấy mọi điều lợi để có cơ thành công.

Chú thích:

(1-) tìm chiếc kim trong đống cỏ: Cũng như ta nói: “Đáy bể mò kim”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.