Cõng Boss Đến Hạn Cuối

Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng



"Tiểu Hạ!!!"

Lại là một tiếng kêu thảm thiết, ngắt lời hai người trong xe, Hạ Hoàng Tuyền ra hiệu bằng mắt cho Thương Bích Lạc, ánh mắt rời về phía xe tải cách đó không xa, tay nắm chuôi đao siết chặt.

"Oa. . ."

"Oa oa oa. . ."

". . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt, tiếng khóc trẻ con? Cô nhanh chóng tập trung nghe kỹ, trong khoang sau khép chặt của xe vận tải, đúng là truyền đến tiếng khóc trẻ con đứt quãng, cô bỗng nhớ ra, đúng vậy, bọn họ ra khỏi thành phố thì hẳn là đi đón người nhà họ Liễu trước, như vậy có đứa nhỏ cũng không kỳ quái gì, đợi đã! Cô nhìn về phía những người đàn ông đang chiến đấu một lần nữa, bên trong không có Vương Thụy, cũng không có Lưu Lỗi. Họ đều đã bị zombie cắn, người trước còn chưa tính, theo như Thương Bích Lạc ghi lại, sau sáu giờ bị cắn mới bắt đầu thèm ăn thịt vô cùng, cho dù hắn ở trong toa xe cũng không gây nguy hiểm cho người khác; sau đó, nếu qua tám giờ từ khi bị cắn, nếu lúc này hắn đang ở trong toa xe, vậy thì. . .

Sợ cái gì thì cái đó sẽ xảy ra, quả nhiên là sự thật không thay đổi từ xưa tới nay.

Không đợi Hạ Hoàng Tuyền nghĩ ra nguyên do, cửa khoang xe phía sau đột nhiên bị mở ra.

Tiếng khóc trẻ con càng trở nên to hơn.

"Câm miệng, nếu không sẽ ném mày ra ngoài!" Tiếng của Lưu Lỗi truyền đến.

"Dừng tay! Nó vẫn là một đứa trẻ, anh đang làm cái gì. . . A!!!"

Cùng với tiếng thét chói tai, Vu Nhụy đang đứng lý luận với Lưu Lỗi bên cửa khoang xe bỗng bị hắn đẩy ngã xuống xe, zombie vốn đang vây quanh những người khác nghe tiếng ngửi mùi mà đến, cô vừa khóc hô "Không được!" vừa vịn xe muốn leo lên, nhưng càng khẩn trương tay lại càng run, mà Lưu Lỗi đứng ở cạnh xe vốn có thể kéo cô lên, lúc này lại ôm đầu ngồi trên xe, đầu vai thường run run, giống như đang đắm chìm trong một thế giới chỉ có riêng mình.

"Oa. . ." Tiếng đứa nhỏ khóc càng to hơn.

Hạ Hoàng Tuyền nhắm mắt, đột nhiên vươn tay về phía Thương Bích Lạc: "Xúc xích đâu?!"di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

"Cái gì?"

"Tôi nói, mấy cây xúc xích mà em gái kia đưa cho anh đâu?!"

". . . . . ." Thương Bích Lạc im lặng trong nháy mắt, sau đó đưa một cây xúc xích vào trong tay Hạ Hoàng Tuyền.

"Đừng hiểu lầm! Tôi chỉ đi trả xúc xích mà thôi!!!"

Sau khi cô nhận lấy, cầm theo đao rồi nhảy xuống xe, chạy nhanh vài bước sau đó dừng lại, lần đầu tiên sử dụng một kỹ năng khác ngoài "Hấp thu tử khí" sau khi mắt hoàng tuyền thăng cấp —— tử khí bùng nổ!

"Lui hết ra sau cho tôi!"

Cùng với tiếng kêu to này, Hạ Hoàng Tuyền rút đao ra khỏi vỏ, tin tức ở trong đầu bùng nổ trong nháy mắt, mỗi một khối cơ bắp trong thân thể đều được điều chỉnh tới trạng thái cao nhất, nếu có người nhìn kỹ đôi mắt của cô, sẽ kinh ngạc phát hiện, đồng tử tối đen lộ ra ngoài dường như trống rỗng, sau đó, đao võ sĩ trong tay cô chém qua không khí trước mặt, phát ra tiếng vang bén nhọn.

". . . . . ."

". . . . . ."

Chém không?

Mọi người kinh hãi vô cùng trước hành động vô lí của cô, nhưng vào lúc này, một việc quỷ dị đã xảy ra, trên người nhóm zombie ở phía trước cô bỗng lần lượt tuôn ra máu tươi tanh hôi, từ từ ngã xuống giống như phim điện ảnh quay chậm, ngã xuống đất tạo thành một khối hình quạt hoàn mỹ, lấy tử vong làm kết thúc.

Zombie cách cô gần nhất bị chặt đứt thành hai nửa, mà đứng cuối cùng chỉ bị vỡ vụn xương sọ, có thể thấy được thương tổn càng gần càng cao —— Hạ Hoàng Tuyền vừa phân tích vừa đứng thẳng lên giống như không có việc gì, sau đó cô chỉ cảm thấy đầu choáng váng, cánh tay cũng vô cùng đau nhức.

Nguyên lý của chiêu này đơn giản như cái tên của nó, chính là bùng nổ tử khí tích lũy trong đao trong nháy mắt, có thể thả hết ra, cũng có thể chia làm vài lần, để thí nghiệm uy lực, Hạ Hoàng Tuyền đã dùng hết tử khí chỉ trong một kích này, kết quả là tuy nhìn như rất mạnh, nhưng cũng ảnh hưởng vô cùng lớn tới thân thể.

Xem ra lần sau phải khống chế tốt trị số tử khí, cô âm thầm nghĩ.

Cũng may hiện tại những người khác không rảnh quan tâm cô, đều thừa dịp này trừ bỏ đám zombie còn lại, cho nên Hạ Hoàng Tuyền cũng có được cơ hội nghỉ ngơi hồi sức.

Khi một con zombie cuối cùng ngã xuống, những người khác đều thở phào nhẹ nhõm, gần như toàn bộ đều ngồi phịch xuống đất, há mồm thở hổn hển, Nhâm Cường cũng là như vậy —— nếu bọn họ thật sự làm chuyện có lỗi với cô, tại sao dám thả lỏng như vậy trước mặt cô? Nếu không. . . Vậy thì cánh cửa bị mắt kẹt là do đâu?diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Ôm nghi ngờ như vậy, Hạ Hoàng Tuyền lẳng lặng chờ tại chỗ một lát, cho đến khi cảm thấy mệt mỏi đã vơi đi phân nửa mới có động tác, cùng lúc đó, Nhâm Cường ngồi dưới đất cũng đứng lên, đi về phía cô: "Tiểu Hạ, lần này ít nhiều. . . Cô làm cái gì vậy?" Hắn ngạc nhiên nhìn chăm chú vào trường đao mà Hạ Hoàng Tuyền đang chỉ thẳng vào mình.

"Người nên hỏi là tôi mới đúng?" Tay vững vàng cầm đao, Hạ Hoàng Tuyền vừa nói vừa chú ý tới vẻ mặt và động tác của những người còn lại, "Vào lúc đó, tại sao cửa siêu thị lại bị đóng?"

"A? Cô đang làm gì vậy?" Mặt Nhâm Cường tràn đầy vẻ kinh ngạc, hắn kích động hỏi lại, "Cô nói cửa siêu thị đóng lại sao? Chúng tôi làm? Làm sao có thể?! Chúng tôi giết zombie ngoài cửa rồi còn chờ hai người một hồi. . . Sau này không có cách nào mới rời đi, sao chúng tôi có thể hại cô."

". . . . . ." Nói dối? Không, không giống. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Nếu thật sự là nói dối, vậy chỉ có thể chứng minh Nhâm Cường là chuyên gia nói dối giỏi nhất, bởi vì biểu cảm của hắn vô cùng chân thành tha thiết.

Nhưng vào lúc này, cô bỗng liếc nhìn thấy gì đó, sắc mặt Hạ Hoàng Tuyền biến đổi, đột nhiên ném mạnh vỏ đao bên hông, bởi vì lực lượng mạnh mẽ, nó bỗng biến thành hung khí đáng sợ, cắm mạnh tay một người đàn ông nào đấy vào trên sàn.

Những người khác còn kinh sợ chưa lấy lại được tinh thần, Hạ Hoàng Tuyền đã chạy đến bên xe, nhẹ nhàng nhảy lên như một con mèo đen, sau đó rút lên vỏ đao, chân đạp mạnh người đàn ông kia ra ngoài xe.

"Cô đang làm cái gì?"

"A Lỗi!"

Những người còn lại đều giơ vũ khí.

"Đừng xúc động!" Nhâm Cường vội vàng hô, "Lỗi Tử có gì đó không bình thường."

"Zom...zombie! A Lỗi biến thành zombie!"

"Hắn bị cắn khi nào?!"

"Không, không biết!"

"Mau lui về sau!"

Người đàn ông vốn đang ôm đầu ngồi trên xe, người đàn ông đang giãy giụa giữa lý trí và bản năng, không biết từ lúc nào đã bị chuyển hóa hoàn toàn thành zombie, hai mắt trắng dã, khóe miệng nứt ra, nước miếng giàn giụa, giống như không cảm thấy sự đau đớn ở tay trái, chỉ không ngừng giãy giụa muốn bò lên, lao về phía đám người tản ra mùi đồ ăn.

Vu Nhụy được cứu rồi vẫn đứng ở cửa xe, quay người lại, ngẩng đầu lên nhìn về phía Hạ Hoàng Tuyền: "Cám, cám ơn cô." Theo vị trí vừa rồi, nếu Hạ Hoàng Tuyền không ném vỏ đao, Lưu Lỗi bị bản năng khống chế nhất định sẽ cắn vào người không hề phòng bị như cô, nghĩ đến đây, Vu Nhụy không khỏi rùng mình, trong nhất thời lại thêm vài phần cảm kích.

Hạ Hoàng Tuyền lắc đầu, lấy ra hai cái xúc xích trong túi, ném vào tay cô: "Tôi chỉ tới trả nó cho cô mà thôi."

Thương Bích Lạc ngồi trên xe, hứng thú nhìn chăm chú vào tình cảnh còn thú vị hơn tuồng kịch, ánh mắt cuối cùng dừng ở cô gái đứng im trên xe, hắn chú ý tới, những người khác không dám nhìn thẳng vào cô quá ba giây, là bị lực lượng không giống người thường của cô làm kinh sợ sao? Một màn vừa rồi, đúng là làm cho người ta kinh ngạc, nhưng càng khiến người khác kinh ngạc chính là, người có được lực lượng này lại dùng tam quan của người thường để trói buội lối suy nghĩ của chính mình.

Bản năng? Giả nhân giả nghĩa? Hay là tự mình thỏa mãn?

Dựa theo lối suy nghĩ đơn giản của cô, có lẽ đáp án chính là cái thứ nhất.

Nhưng dù vậy, tại tận thế hết thảy đều sụp đổ nhưng không được trùng kiến này, cô có năng lực giữ vững điều đó đến khi nào? Là trở nên càng nhạy bén hay bị hủy hoại, hoặc là. . . Thật sự có thể luôn kiên trì tới cùng?

Nhưng có một điều không thể nghi ngờ.

Thương Bích Lạc nghĩ vậy, tay áo trái hơi run, một cây súng lục bỏ túi màu bạc bỗng nằm trong tay hắn, mặt không biểu cảm vươn tay ra ngoài, không hề do dự bóp cò súng, hướng về phía Hạ Hoàng Tuyền.

Cùng lúc đó, Vu Nhụy đang ngẩng đầu chăm chú nhìn Hạ Hoàng Tuyền bỗng sợ hãi kêu: "Cẩn thận!!!!!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.