Cõng Boss Đến Hạn Cuối

Chương 5: Ai muốn lên giường với mi



Tóm lại, tình huống quỷ dị lúc này nếu được khái quát bằng một câu nói, không thể nghi ngờ là —— mọi người trên thế giới này đều biết, chỉ riêng cô không rõ.

die»█ndٿanl«equ»yd█«on

Hạ Hoàng Tuyền chẳng hề biết mình bị thiệt thòi, ôm đao cúi đầu nghỉ ngơi, dù không ngẩng đầu, cô vẫn luôn quan sát người đàn ông đối diện, ngoại trừ vẻ mặt hơi khẩn trương thì không có gì khác thường, nhưng cho dù như thế nào, cẩn thận vẫn là tốt hơn.♥diie»ndٿanl«equ»yd«on♥

"Đến đến đến, ăn trưa thôi." DDLQĐ

Người đàn ông đeo kính khoảng 20 tuổi ngồi đối diện với người phụ nữ trung niên Lưu Lệ Hồng bỗng kêu to, hắn vừa nói vừa lấy ra một thùng mì ăn liền từ trong góc, sau đó cầm lên mấy phích nước, giọng điệu có phần tự mãn khoe khoang: "Vẫn là tôi anh minh, nhớ mang những thứ này đi, nếu không chúng ta sao có thể ăn mì nóng?"

"Đúng đúng đúng, Trương Khải anh minh nhất." Cô gái tóc ngắn trẻ tuổi nở nụ cười, lần lượt phân phát mì ăn liền, "Nhưng cậu còn nhớ rõ nước ấm này là ai đun không?" Bởi vì cô là người xinh đẹp nhất trong số nữ tính ở trên xe, cho nên Hạ Hoàng Tuyền nhớ được tên của cô, là Vu Nhụy.

"Nếu không, công lao này chúng ta mỗi người một nửa?"♥die»ndٿanll«equ»yd«0n♥

"Quyết định như vậy rồi!"die»ndٿanl«equ»yd«o0n

Hai người trẻ tuổi nói đùa, những người khác trên xe không khỏi mỉm cười, tại tận thế trống rỗng này, dường như chỉ có tiếng cười gần trong gang tấc mới là chân thật, cũng là vô cùng đáng quý.die»◘█ndٿanl«equ»yd█«on

Cho đến lúc này Hạ Hoàng Tuyền mới nhớ tới, cô đã không ăn một thứ gì suốt nửa tháng, dường như thân thể bị cải tạo không có nhu cầu sinh lý giống như trước, không đói khát, vậy cũng không cần ăn cơm, còn Thương boss thì sao? Hắn cần ăn cái gì không? Nếu cần, cô phải cõng hắn đồng thời cõng cả thức ăn nước uống sao? Đợi đã, với tình huống của hắn, phải đi toilet như thế nào? Chẳng lẽ cũng cần cô hỗ trợ? Có phải đại tiểu tiện không khống chế hay không? Cứu mạng! Chẳng lẽ ngoại trừ thức ăn nước uống, cô còn phải cõng một đống tã người lớn?!die»◘█ndٿanllll«equ»yd█«on

Thật là phiền phức, cô có thể ướp băng hắn rồi mang đi sao?die»◘█ndٿ◘anpll«equ»yd█«on

Đang rối rắm, một người bỗng đi đến trước mặt cô, Hạ Hoàng Tuyền ngẩng đầu, đối diện với một nụ cười thân cận, Vu Nhụy đưa một hộp mì ăn liền tới: "Cho cô."

". . . Không cần khách khí, tôi cũng không đói." Hạ Hoàng Tuyền ngẩn người, tính cách của cô thuộc loại rất phổ biến, ở trước mặt người quen thì không biết xấu hổ, trước mặt người lạ nhìn như lãnh diễm cao quý nhưng thực chất lại luống cuống chân tay, không thể nghi ngờ, đồ ăn ở tận thế rất quý giá, huống chi cô vốn không cần, vì thế cô liền xua tay, đao trong tay "cạch" một tiếng rơi xuống toa xe, cô vội vã xoay người nhặt lên.

"Phốc!" Vu Nhụy che miệng cười, nụ cười của cô rất có sức sống, "Cho cô thì cô cầm đi, không cần ngượng ngùng, bây giờ không đói thì về sau lại ăn." Cô vừa nói, vừa nhét hộp mì ăn liền vào trong lòng Hạ Hoàng Tuyền, tiện thể nhét cho Thương Bích Lạc một hộp, lại cho bọn họ hai cái xúc xích.die»█ndٿanl«equ»y•d█«on

Hạ Hoàng Tuyền ôm hộp mì ăn liền, mấp máy môi, nhìn lướt qua phần đồ ăn dự trữ không nhiều lắm trong xe, sau đó nhìn về phía người cầm đầu Nhâm Cường: "Trên đường này có siêu thị không?"

Nhâm Cường sửng sốt, lập tức hiểu được ý của cô, liên tục gật đầu nói: "Có, đương nhiên là có." Vừa nói hắn vừa vịn cánh cửa mở, nhìn ra ngoài xem, "Đi khoảng 20 phút sẽ tới một siêu thị lớn."

Hạ Hoàng Tuyền gật đầu: "Đến lúc đó có thể dừng lại không?" Dựa theo cách nói của bọn họ, tận thế mới bắt đầu từ năm ngày trước, đồ trong siêu thị dù bị lấy đi nhưng hẳn vẫn còn đồ ăn sót lại, bọn họ có thể chia đồ ăn cho cô dù đồ ăn khan hiếm, tuy cô không cậy mạnh, nhưng cũng vui lòng giúp đỡ bọn họ trong khả năng của mình, huống chi cô cũng cần tìm một ít đồ sinh hoạt thiết yếu, hơn nữa nếu Thương Bích Lạc cần ăn cái gì, cô còn phải đi tìm đồ ăn thức uống.diie»█ndٿanl«e◘qu»y•d█«on

"Có thể, đương nhiên có thể!"die»█ndٿa♣nl«equ»y•d█«o♠n

"Vậy thì tốt quá." Tiểu tử bốn mắt Trương Khải lại gần, nháy mắt nói, "Anh Nhâm, đến lúc đó em có thể lấy ít thuốc lá không? Em chỉ còn hai ba điếu thôi."die»█nd☻ٿanl«equ»y•d█«o♠n

Nhâm Cường cười mắng, vỗ đầu hắn: "Cơm ăn không đủ no còn muốn hút thuốc!"die»█ndٿ☺anl«e♣qu»y•d█«on

Sau đó, trong toa xe tràn ngập mùi hương của mì ăn liền, cho dù Hạ Hoàng Tuyền không đói bụng cũng cảm thấy thèm ăn, không thể không nói, mì ăn liền thỉnh thoảng ăn một lần thì khá ngon miệng, đáng tiếc, trước khi biết rõ tình huống thân thể của mình, cho dù thế nào cô cũng không dám nếm thử, nếu như ăn ở phía trên mà rò rỉ ở phía trên. . . Vậy thì xấu hổ biết bao nhiêu a! Không chỉ có cô, Thương boss cũng không dùng bữa, rốt cuộc là không cần ăn cơm hay không quen ăn mì ăn liền, vậy thì không thể biết được rồi.

Mà trong thời gian này, Hạ Hoàng Tuyền còn thấy được một màn vô cùng chán ngán, Lưu Lỗi ngồi đối diện ăn từng miếng xúc xích, động tác lỗ mãng phát ra âm thanh làm da đầu run lên, nước miếng của hắn không ngừng chảy xuống khi nhấm nuốt, "tách tách" chảy vào hộp mì trong tay.

Người bình thường ăn cơm sẽ như vậy sao? Hay là đã bắt đầu chuyển biến?

Không đợi cô nghĩ ra nguyên nhân, Lưu Lỗi nuốt xuống thức ăn trong miệng, không thèm nhìn hộp mì ăn liền trong tay, hai mát khát vọng nhìn chăm chú vào Hạ Hoàng Tuyền, ánh mắt vô cùng tham lam, thiếu chút nữa khiến cô rút đao ra.

Nhưng vào lúc này, Thương Bích Lạc luôn luôn ngồi yên tĩnh bỗng vươn tay về phía đối phương, trong tay là xúc xích mà Vu Nhụy đưa: "Anh muốn thứ này sao?"die»ndٿan♦l«equ»yd«o◘0n

Ánh mắt cực nóng rời về phía tay Thương Bích Lạc, lúc này Hạ Hoàng Tuyền mới chú ý tới, trong lòng cô cũng là một chiếc xúc xích, mắt thấy tay đối phương ngày càng gần Thương boss, cô không hề do dự ném xúc xích vào trong lòng đối phương: "Của tôi cho anh!"die○»ndٿanl«equ»yd«♣o0n

Lưu Lỗi rụt tay về, cầm lên đồ ăn, bỏ vào trong miệng cắn mạnh một cái, vỏ plastic màu đỏ bên ngoài bị xé rách, hắn bỏ hộp mì, hai tay cầm xúc xích, nhét vào trong miệng, tiếng ăn lại vang lên. Bởi vì những người khác còn đang ăn mỳ, cho nên một màn này cũng không làm bọn họ chú ý.die»♥ndٿanl«equ»yd«♠o0n

Hạ Hoàng Tuyền nhìn chăm chú vào khí đen nồng đậm trên người đối phương, không đành lòng quay đầu, chỉ thấy Thương Bích Lạc đang dùng bút viết ở trên một quyển sổ màu đen, một lát sau mỉm cười, đưa sổ tới trước mặt cô.

—— Suy đoán dựa trên tin tức bọn họ lộ ra:die»ndٿanl♠«equ»yd«♠o0n

——1, Hắn bị cắn vào buổi sáng khi rời khỏi công ty, 6 giờ sau, bắt đầu vô cùng thèm ăn thịt.

——2, Bệnh độc không truyền bá qua nước hoặc không khí, chỉ có thể thông qua tiếp xúc trực tiếp với chất lỏng.d◘ie»ndٿanl♠«equ»yd«o0n

——3, Bị cắn là phương thức truyền bệnh độc thường gặp nhất, nhưng chưa hẳn là duy nhất, miệng vết thương tiếp xúc với máu zombie, hoặc ăn máu thịt của zombie cũng có thể bị cảm nhiễm.di♥e»ndٿanl«equ»yd«o0n◘

——4, Người bị cảm nhiễm sẽ không biến thành zombie ngay lập tức, trong đó có quá trình chuyển biến, thời gian cụ thể không biết, mỗi người có giống nhau hay không không biết.

Đây là bày ra giá trị của bản thân để mưu cầu cơ hội sinh tồn từ cô sao?

Hạ Hoàng Tuyền bỗng có ảo giác mình biến thành giám khảo còn boss biến thành thí sinh dự thi, cô thật muốn hô to một tiếng "OUT!" với hắn, đáng tiếc là hiện thực tàn khốc không cho cô cơ hội, cho dù có nguyện ý hay không cũng phải mang theo tên kia, hơn nữa đã có sổ, vừa rồi sao không lấy ra? Vẽ đến vẽ đi trong lòng bàn tay phiền toái chết được! Nhưng cũng đúng lúc, dù sao cô có việc muốn hỏi, vì thế Hạ Hoàng Tuyền nhận lấy sổ và bút, không chút khách khí viết vào.die»ndٿ○anl«eq•u»yd«o0n

—— Anh có nhu cầu sinh lý cơ bản không?die»ndٿan♠l«equ»♥yd«o0n

Nụ cười trên mặt Thương Bích Lạc cứng lại, do dự một lát mới bắt đầu viết, vẻ mặt có phần đắn đo.

Hạ Hoàng Tuyền nhíu mày, không phải hỏi hắn có muốn ăn muốn uống muốn đi toilet hay không thôi sao? Có cần rối rắm như vậy không?

Một lát sau, sổ được chuyển lại, trên đó viết rõ ràng:

—— Có phải nhanh quá rồi hay không?

—— Có lẽ chúng ta có thể tìm hiểu thêm về nhau.

". . . . . ." Đây là cái gì a? Hạ Hoàng Tuyền nhìn mà không hiểu ra sao, ăn cơm uống nước đi toilet liên quan gì đến việc có nhanh hay không nhan? Đợi chút. . . Không phải hắn hiểu sai chứ?!

Holy shit! diie»ndٿanl«equu»yd«o0n

Hắn cho rằng cô đang hẹn hắn lên giường sao?!d1e»ndٿanl«equ»yd«on

Cho dù mắt có mù cô cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy được chứ a a a a a?!♥d1e»ndٿanl«equ»♥yd«on

Mọi người trên xe chỉ nghe thấy một tiếng "răng rắc", khi nhìn lại, chỉ thấy cô gái thần bí kia đang vo quyển sổ bìa cứng trong tay, sau đó ném mạnh ra bên ngoài, hạ xuống người con zombie bị hấp dẫn đến vì tiếng động cơ xe.die»ndٿanl«equ»yd«on

Sau đó, con zombie đáng thương bị mất đầu.đượcchuyểnngữbởiSulli

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.