Cõng Boss Đến Hạn Cuối

Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng



Hạ Hoàng Tuyền đang rối rắm mà hoàn toàn không biết mình đã thành "cặn bã", đột nhiên nhớ tới vì sao cô dừng xe, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc, tay chỉ về phía ngoài cửa sổ: "Anh nhìn cái kia. . . Có phải rất quen mắt hay không?"diễn✥♣đàn✥♣lê✥quý✥đôn.

Sở dĩ phải dừng lại là vì thứ mà cô chỉ vào, hiện tại có lẽ đã không thể gọi là "người", đó là một người bị gặm cắn gần như không còn,  thịt bị ăn sạch toàn bộ, đầy đất chỉ có xương trắng và quần áo rách nát, còn có. . . một gọng kính vỡ.diễn✥đàn✥lê✥q♣uý✥đôn.

Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy dạ dày sôi lên, cô cho rằng mình sẽ nôn ra, nhưng cuối cùng vẫn không có. Không thể nghi ngờ, vài ngày nay tâm lý của cô đã bị rèn luyện đến mức chính cô cũng cảm thấy đáng sợ.diễn✥đàn✥l♣ê✥quý✥♠đôn.

"Là Trương Khải."     d∞đ∞l∞q∞đ

"Trương Khải?" Hạ Hoàng Tuyền ngẩn ra, không khỏi nhớ lại thanh niên mang theo phích nước khoe khoang công lao rồi cười lấy lòng nói muốn hút thuốc, chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một đống xương trắng ở ven đường, nhưng mà, "Vì cái gì. . ." Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên nghĩ đến, khi bọn họ lấy đồ trong siêu thị, xe tải đỗ ở bên ngoài, sau khi zombie có khứu giác, xe tải đầy người quả thực giống như đồ ăn với hương thơm ngon miệng, có lẽ trước khi bọn Nhâm Cường đi ra ngoài, xe cũng đã vị vây quanh, rồi sau đó trong loạn đấu, có thương vong cũng thật bình thường.๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn

"Nhìn đủ?"๖ۣۜdiễn♥đà♠n๖ۣۜlê♥qu♥♠ý♥đôn

Hạ Hoàng Tuyền nhìn Thương Bích Lạc, từ đầu đến cuối, vẻ mặt của hắn đều thật lạnh nhạt, khác với cô. Rõ ràng hôm qua vừa đến thế giới này, lại không khó khăn gì mà tiếp nhận hết thảy, quả nhiên biến thái không giống người bình thường, cô hừ nhẹ một tiếng, quay đầu: "Đi thôi."๖ۣۜd♠ien♥dan๖ۣۜle♥quy♥d0n

Xe tiếp tục chạy, bởi vì bệnh độc bùng nổ còn ở trong thời kỳ đầu, zombie trên đường còn không nhiều, dù vậy, số lượng vẫn đang gia tăng không ngừng, Hạ Hoàng Tuyền vừa cẩn thận giẫm xuống chân ga, vừa chú ý hướng mũi tên trên trời, chỉ cần có nó ở đây, chẳng sợ không có định vị hay bản đồ cũng không sao, cuối cùng đều có thể tìm được đích đến tiếp theo.๖ۣۜdiễn-đà♣n-lê-๖ۣۜquý-đôn

. . . Không nên vừa nghĩ đã ra chủ ý ôi thiu như vậy!diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn

Hạ Hoàng Tuyền một mặt máu nhìn chăm chú vào mũi tên nhỏ màu đen lại xuất hiện trên người Thương Bích Lạc, lúc này lại phải làm gì? Thay tã giấy giúp hắn sao? Cứu mạng!๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

Có lẽ là nhận ra sự nghi hoặc của cô, mũi tên rẽ ngoặt, bay đến ba lô trên ghế sau, Hạ Hoàng Tuyền quay lại, một tay cầm lấy ba lô, mở ra, sau đó giống như hiểu được cái gì, thử hỏi: "Ăn cái gì?"d1ễn♪đàn♪lê♪qu◘ý♪đôn

"Bánh bích quy."

". . . . . ." Đúng là đói bụng a! Cho nên nói, cô đang nuôi thú cưng bản người thật trên QQ [1] sao?! Đói cho ăn khát mớm nước, người ngứa còn phải mua bàn chải chà lưng?! Như vậy thì cô tình nguyện mang theo chim cánh cụt được chứ? Ít nhất nó đáng yêu hơn Thương Bích Lạc nhiều. Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy mình rốt cuộc hiểu vì sao Thương Bích Lạc còn có nhu cầu sinh lý, tất cả đều là do ham mê bất lương của hệ thống.diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn

Cô không nói gì lấy một túi bánh bích quy từ trong ba lô, lại vừa thấy hai tay đối phương đang cầm lái, chậc nhẹ một tiếng, mở túi bánh ra, đặt nó ở chỗ trống trước tay lái, Thương Bích Lạc rất lễ phép nói cảm ơn, sau đó thường thường vươn một tay cầm lấy bánh bích quy, ăn từ từ, khi ăn hắn rất yên tĩnh, không phát ra một tiếng động, lượng ăn cũng không nhiều, chỉ ăn một nửa gói bánh rồi ngừng lại, dùng khăn giấy trong xe lau tay, tiếp tục nắm tay lái vững vàng.diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý○♣đ♦ôn

Hạ Hoàng Tuyền vươn tay gói kín túi bánh rồi cất vào trong ba lô, quăng ba lô về sau. Có thể xem mà không thể ăn, đúng là ngược đãi, cô cảm thấy mình ngày càng chán ghét Thương Bích Lạc, ôm tâm tình rối rắm như vậy, cô nhắm mắt nghỉ ngơi, có lẽ là vì hôm nay vận động quá nhiều, một lát sau ý thức của cô đã lâm vào vừa ngủ vừa tỉnh, giống như chỉ chợp mắt một cái, lại giống như có một giấc mơ rất dài, dù sao khi Hạ Hoàng Tuyền mở mắt ra, bầu trời vốn sáng ngời bên ngoài lại trở nên u ám, trời đầy mây đen, giống như sắp đổ mưa, cô vươn tay duỗi người, vừa ngáp vừa hỏi: "Tôi ngủ bao lâu?"diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn

"Gần hai giờ."

"Thật không. . ." Gần hai giờ, vậy mà chân cô vẫn duy trì động tác nhấn ga, Hạ Hoàng Tuyền bị chính mình làm cảm động, sau đó cô đột nhiên nhớ tới gì đó, vội vàng nằm úp sấp bên cạnh cửa sổ để nhìn ra ngoài, sau đó cô thở phào nhẹ nhõm, may mà bọn họ không đi lệch hướng mũi tên, bởi vì đi theo mũi tên chỉ thì bọn họ gần như đã xuyên qua cả thành phố này, cho nên dù đi liên tục hai giờ mà vẫn chưa ra khỏi thành phố, nhưng đường phố vô cùng vắng lặng, nói vậy thì đã rất gần ngoại thành rồi.

Cô nhìn chăm chú vào bầu trời âm u, cau mày nói: “Xem ra sẽ có mưa to.”

“Sắp tới rồi.” Thương Bích Lạc đột nhiên nói.

“Cái gì?”

“Trạm xăng dầu.”

Hạ Hoàng Tuyền sửng sốt, sau đó nhớ ra, đúng vậy, người đi bộ cũng cần bổ sung năng lượng, huống chi là xe, lúc này cô đột nhiên cảm thấy mang theo người này vẫn có chỗ tốt, ít nhất không cần khổ sở chạy bộ, lúc hắn lái xe cô cũng có thể ngủ. Trong lúc không thể ăn không thể uống như hiện tại, đây có thể xem là sự an ủi duy nhất đối với cô.

“Cần bao nhiêu xăng?”

“Đặt đầy chỗ trống trên xe.”

“. . . . . .” Vậy nên lúc trước lái xe, hắn mới không nhắc nhở cô mang thêm vài thứ trong siêu thị rồi đặt vào xe sao?

Giống như biết cô đang suy nghĩ gì, Thương Bích Lạc nhìn không chớp mắt mở miệng lần nữa: "Đồ ăn dễ dàng lấy được hơn nhiên liệu."

". . . Anh không cần nói! Chuyện này tôi biết!"

Thương Bích Lạc không nói gì, khóe miệng hơi nhếch lên, điều này khiến Hạ Hoàng Tuyền rất bất mãn, vô cùng bất mãn, cô vươn một tay đè đầu hắn, cắn răng nói: "Tên nhóc, mi đang cười chị sao?"

"Làm sao có thể?" Thương boss nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng, thoạt nhìn muốn chân thành bao nhiêu có bấy nhiêu chân thành.

Đương nhiên, cũng chỉ là thoạt nhìn.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Nhưng Hạ Hoàng Tuyền sao có thể bị lừa?! Cô híp mắt, giận quá hóa cười: "Cười thật xinh đẹp, giống như đóa hoa đuôi chó, lại muốn chị hôn mi một cái sao?"

". . . . . ." Quay đầu, lái xe.di‿ễn✩♠đ‿♥àn✩l‿ê✩qu‿•ý✩đ‿ôn

Hạ Hoàng Tuyền đắc ý nhếch miệng, cười thầm, hừ hừ hừ, nhìn xem ai có thể khiến ai cảm thấy ghê tởm chết!

Thương Bích Lạc không nói dối, trạm xăng dầu nhanh chóng hiện lên trước mắt hai người, nhưng không khéo, nơi đó đã nghênh đón một đám khách trước bọn họ; trùng hợp chính là, khách này là nhóm bạn cũ.

Đúng vậy, là đám người Nhâm Cường lúc trước. Vận may của bọn họ từ lúc chạy trốn ở sáng sớm đã tiêu hao gần như không còn, bằng thị lực tốt, Hạ Hoàng Tuyền có thể thấy trên xe đã mất đi bốn năm người đàn ông, mọi người còn lại đang dựa lưng vào xe vận tải, vung vũ khí cũ kỹ để đối kháng với nhóm zombie đang xông lên. Trong đàn quái vật kẻ trước vừa ngã, kẻ sau tiến lên không ngừng này, có con mặc đồng phục công nhân trạm xăng, có con mặc âu phục.

"Tại sao lại có nhiều zombie như vậy?" Hạ Hoàng Tuyền nhíu mày, nhìn tình hình xung quanh trạm xăng dầu, nơi này hẳn là không có quá nhiều người tới.die»n。◘dٿan。l«e。qu»y。♠d«on

Bởi vì xe dừng lại, có thể tự do sử dụng hai tay, Thương Bích Lạc chỉ vào băng rôn phía trên trạm xăng dầu, Hạ Hoàng Tuyền nhìn lên, chỉ thấy ở trên viết —— hoan nghênh lãnh đạo cấp trên tới trạm xăng kiểm tra hướng dẫn.diễღn♣。đàn♥。lê。qღuý。đôn

". . . . . ." Này này, đây là cái gì? Trò cười nhạt nhẽo của tận thế sao?diễ♠ღn。đàn。lê。qღuý。đ◘ôn

Hạ Hoàng Tuyền định nói gì đó, đúng lúc này, mọi người luống cuống tay chân chiến đấu với zombie bên xe vận tải cuối cùng cũng phát hiện ra chiếc xe việt dã đột nhiên xuất hiện, hơn nữa nhận ra người ngồi trong đó.

diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Nhâm Cường vui mừng hô to: "Tiểu Hạ! Mau tới hỗ trợ!"

diễღ♠n。đàn。lê。◘qღuý。đôn

". . . Ha!" Hạ Hoàng Tuyền im lặng một lát, phát ra một tiếng cười lạnh ngắn ngủi, sau khi làm ra chuyện như vậy, rốt cuộc da mặt bọn họ dày tới mức nào mà có thể nói ra những lời này?diễღ♣n。đàn。lê。qღ◘uý。đôn

Tay Thương Bích Lạc chống cằm, hứng thú nhìn vào cô gái bên cạnh, rồi sau đó thấy cô tức giận quay đầu, quát: "Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy mỹ nữ bao giờ sao?!"diễღn◘。đàn。lê。qღuý。đ♠ôn

Hắn cười cong mắt, gật đầu nói: "Đúng vậy, trong đời tôi chưa từng gặp qua người phụ nữ nào xinh đẹp như cô." Ngữ khí của hắn khi nói lời này đúng là thâm tình khẩn thiết.diễ◘n๖ۣۜđànlê๖ۣۜquý♠đôn

". . . Shit!" Hạ Hoàng Tuyền nổi da gà vì thấy quá ghê tởm, đồ khốn Thương Bích Lạc, đừng ném da mặt xuống hố xí một cách dễ dàng như vậy!

[1] QQ là phần mềm chat của Trung Quốc, có biểu tượng là hình con chím cánh cụt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.