Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu

Chương 157: Công chúa, người thật sự thay đổi



Tên thủ lĩnh áo đen bị kéo khăn che mặt xuống , khuôn mặt vô cùng nhã nhặn, nhưng sự ngoan độc trong mắt lại khiến người ta lạnh run, tuy rằng thống khổ không thôi, nhưng hắn vẫn mạnh miệng ác độc nói: “Hoàng Phủ Cảnh Hạo, ngươi không cần đắc ý, ngươi cho là Hắc Long bang ngươi tưởng diệt là có thể diệt sao!”

“Không vội, chúng ta mỏi mắt mong chờ. Bất quá, ngươi đáng nhẽ phải chém đầu, ngươi có tư cách gì mà chạm vào công chúa ngươi? Ân...... Đáng tiếc, rất bạo lực, huyết tinh sợ công chúa không thích, trước hết phế đi võ công của ngươi vậy!”

“Ngươi --”

Đối một sát thủ mà nói, phế đi võ công tương đương chỉ còn đường chết, thậm chí sống không bằng chết!

Hoàng Phủ Cảnh Hạo tươi sáng cười, “Đừng lo lắng, ta rất nhân từ, sẽ không để cho ngươi nhanh như vậy mà mất mạng, làm người phải tích đức, ta thân là tướng quân, cũng phải kiềm chế.”

Bị nhìn Hoàng Phủ Cảnh Hạo như vậy, kẻ đó rốt cục bắt đầu run lên, hắn giống như thấy được ma quỷ......

“Công tử, công chúa tỉnh.” Thiên Tứ đi lên thấp giọng báo cho Hoàng Phủ Cảnh Hạo.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo híp mắt nhìn bọn chúng , “Biết vì sao năm trước các ngươi cũng phái ra sát thủ nhưng ta không có ra lệnh diệt sát Hắc Long bang không?”

Tên thủ lĩnh tuy rằng rất thống khổ, nhưng hắn cũng muốn biết lý do, “Vì sao?”

“Bởi vì nói như thế nào Hắc Long bang cũng thuộc thế lực Hạ quốc, mà ta cũng có chuyện tình phiền toái cần các ngươi đi lo liệu, đáng tiếc, bang chủ của các ngươi mắt nhìn không tốt lắm, cư nhiên quy phục một nữ nhân, hừ, quả thực chính là ngu không ai bằng!”

Tên thủ lĩnh sau khi nghe được mặt sắc mặt đại biến, hắn làm sao mà biết được?

Đáng tiếc Hoàng Phủ Cảnh Hạo không nghĩ bồi hắn, để cho bọn thuộc hạ hảo hảo tiếp đón bọn họ, còn hắn thì vào phòng khách nhìn Thần Tịch.

Thần Tịch nằm ở trên giường kì thực đã tỉnh được một lúc. Những lời Hoàng Phủ Cảnh Hạo nói nàng cũng nghe hơn phân nửa, nhìn hắn đi vào vẻ mặt lạnh nhạt không khỏi thầm than, nam nhân này mới là chân chính bình chân như vại, phong vân không thay đổi sắc a!

“Công chúa, tỉnh. Cảm giác như thế nào?”

“Hoàn hảo.”

“Nếu người cùng sư phụ sư nương học một ít võ nghệ tự nhiên sẽ koong hcaatj vật như vậy!”

Ngạch!

Nàng tuy rằng không học bao nhiêu kỹ năng, nhưng là nội lực không có hạ xuống a. Khinh công không phải rất tốt sao, vừa rồi nếu không có nội lực hộ thân thì nàng đã mau chóng mất mạng rồi !

Hoàng Phủ Cảnh Hạo cầm lấy cổ tay nàng, ngưng thần bắt mạch một hồi lâu.“Hoàn hảo. Nội lực không có hạ xuống, công chúa, về sau người vẫn là tăng cường luyện tập đi, sư phụ đưa cho ta một bộ tiên pháp, chờ hồi phủ rồi ta sẽ dạy người.”

Tiên pháp a! Thần Tịch mặt nhăn nhíu mày, “Được rồi.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo đưa tay xoa mặt nàng, biểu tình không vui, “Vì sao người trở lại phủ công chúa lại gặp nhiều rắc rối như vậy, sắc mặt đều kém rất nhiều!”

Thần Tịch vốn đối với sự thân cận của hắn tim có chút loạn nhịp, lại nghe như vậy tức giận nói : “Này còn phải nói sao, đương nhiên là bát tự không hợp!”

“Công chúa, người – bốn người bên ngoài kia xử trí thế nào, lưu lại tánh mạng sao?”

“Vừa mới ngươi không phải nói sẽ không làm cho bọn họ nhanh như vậy chết đi thôi. Giờ lại hỏi ta?”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo có chút bất đắc dĩ, “Đúng là ta có nói như vậy, nhưng cuối cùng vẫn phải là công chúa quyết định mới được..”

“Tùy tiện. Trước giữ đi!”

“Công chúa, nếu trước đây gặp chuyện như vậy, người sẽ không để bị uy hiếp, công chúa là kim chi ngọc diệp, con dân Nhai Nữ quốc phải lấy thân bảo hộ người, sao có thể để nguời đi cứu bọn họ, bọn họ sẽ không chịu nổi đâu!”

Ách!

Thần Tịch trong lòng hơi kinh hãi, ra vẻ không thèm để ý nói: “Ta mất trí nhớ, sau khi mất trí không phải thay đổi tính tình sao, làm ra chuyện tình khác thường là bình thường thôi.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo thật sâu nhìn nàng, tựa hồ muốn nhìn thấu linh hồn nàng,

“Công chúa, ngươi thật sự thay đổi rất nhiều...... Ha ha, quên đi, ta chỉ là hy vọng sẽ không ảnh hưởng gì. Bất quá ta sẽ làm cho người trong thiên hạ biết, làm ra hành động như vậy là ngu xuẩn cỡ nào, Hắc Long bang, lần này liền diệt sạch đi! Về phần Liễu Văn Hoa, công chúa đã có xử trí gì chưa.”

“Không sao cả, ta đối với hắn không có hứng thú, bất quá, Hoa Tử Huyễn còn có điểm hứng thú, Lưu Âm Các của hắn ta cũng có chút hứng thú.”

Nhắc tới Hoa Tử Huyễn, sắc mặt Hoàng Phủ Cảnh Hạo cũng trở nên có chút nghiền ngẫm đứng lên, “Chuyện này ta cùng công chúa đều suy nghĩ giống nhau, cho nên liền tạm thời bất động, giết gà dọa khỉ thì tốt rồi.”

Nói là nói như vậy, bất quá Thần Tịch vẫn là có chút nghi hoặc, “Cái kia, ngươi thật sự có năng lực diệt Hắc Long bang?”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo thần sắc lạnh nhạt, đưa tay ém lại chăn cho nàng, “Được hay không, công chúa cứ chờ tin tốt là được, dù sao cũng chỉ khoảng một tháng thôi.”

Ngạch! Thần Tịch bỗng nhiên cảm thấy Hoàng Phủ Cảnh Hạo là người đáng sợ, thật không biết hắn sẽ đối phó Đại công chúa thế nào.

“Công chúa, ngươi không phải đang suy nghĩ Hắc Long bang như thế liền dẫn đến họa diệt môn, đại công chúa cũng là liên tiếp giẫm lên tôn nghiêm của ta, tương lai ta sẽ như thế nào đối phó nàng?”

Oa, thuật đọc tâm sao, Thần Tịch chui cả đầu vào trong chăn, “Ngươi xem rồi lo liệu, ta không có ý kiến, có bao nhiêu tàn nhẫn liền tàn nhẫn, không cần báo lại cho ta.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo cũng là thái độ khác thường, ôn nhu vô cùng nhìn nàng gằn từng tiếng nói: “Nàng cho người nhập thanh lâu, còn muốn ta ra mặt cho người thanh danh không tốt, chẳng qua là do ta cố kị độc trên người công chúa, chờ giải trừ được độc này, ta liền khiến cho nàng trực tiếp ở trong thanh lâu tiếp một ngàn ngừoi! Làm cho nàng thân bại danh liệt, trọn đời không thể xoay người...... Hơn nữa, ta sẽ cho nàng tận tình cực hạn hưởng thụ nam nhân.”

Thần Tịch đẩu a đẩu, cuối cùng nghiêng người qua đi, cười gượng, “Cái kia, Hoàng Phủ, ta muốn ngủ, ngươi đi ra ngoài làm việc đi.”

“Công chúa, ta đối với kẻ đã tính toán ta tất sẽ không nhân nhượng, mà đối với những người đã làm công chúa thương tổn lại càng không thể tha thứ.....”

Ha ha, vẫn là đừng đi, nàng xem hắn cười đến là ôn nhu, lời nói lại ngoan độc có chút phát run, không phải đồng tình đại công chúa, chính là cảm thấy này nam nhân là thật không thể đắc tội, bằng không một khi làm cho hắn tìm được cơ hội xoay người thì chính mình sẽ rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo xoa xoa mái tóc của nàng, “Nếu công chúa đã muốn biết được chân tướng, kia về sau ta cũng không dùng miễn cưỡng như vậy, công chúa trong lòng biết rõ ràng là tốt rồi, không cần làm chuyện điên rồ, lại mất trí nhớ một lần ta cũng không dám đảm bảo ngươi hội biến thành cái dạng gì, ít nhất như thế này ta còn là cảm thấy không sai.”

Ngạch!

Làm chuyện điên rồ? Nàng khi nào thì làm chuyện điên rồ?

Lời này của hắn có ý tứ gì a! Chẳng lẽ bản tôn chính là khi biết được chân tướng liền cố ý đem chính mình biến thành...... Nói không chừng còn cố ý chọc giận Tiêu Băng để tìm chết?

Ác hàn!

Không thể nào!

Cô gái ngây thơ, làm sao tìm chết a! Để Hoàng Phủ Cảnh Hạo không bị uy hiếp sao? Kia cũng quá si tình đi!

Thần Tịch hung hăng bỏ qua ý niệm hoang đường trong đầu này, nhất định không phải, bản tôn điêu ngoa làm sao có thể bởi vì một người nam nhân liền dễ dàng tìm chết!

Chê cười! Tuyệt đối là chê cười.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo tâm tình vô cùng tốt cười ra ngoài, thời điểm đi vào trong viện liền nhìn thấy Thiên Nhất dùng roi quất người, kia bốn người đều có chút rách nát không chịu nổi, quần áo đều đã rách bươm.

Thiên Nhất vừa thấy hắn đến liền cung kính thu tay lại, “Công tử, đều ngất rồi.”

“Ân, cho bọn hắn đến chỗ Hứa Phi Sương làm đặc chế nhuyễn cân tán, sau đó nâng vào trong nhà làm cho người ta thu thập một chút, công chúa phỏng chừng sẽ không nhìn đến này hai cái tiểu tử kia như vậy mất đi quý giá sinh mệnh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.