Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu

Chương 160: Đàm phán



Hồng Liên tức giận không thôi, vừa rồi rõ ràng là có người đánh lén nàng, làm nàng té ngã lại cười nhạo nàng, chắc chắn là người bên trong ra tay!

Đáng giận, tròng mắt nàng vừa chuyển, nâng ống tay áo lên lau mồ hôi, “Cửa phủ công chúa thật cao, ngày sau Hồng Liên tốt nhất vẫn là không nên đến, sư phụ ngài tuổi cũng đã cao, liền càng không thể mạo hiểm.”

“Ân, Hồng Liên cô nương nói cũng phải, làm người thì phải tự hiểu lấy mình.” Thần Tịch ôn hoà nói một câu.

Uy hiếp nàng, ha ha, không nói đến bọn họ cũng chưa chắc giải được cổ của nàng, cho dù có, nàng cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho người như vậy.

Hồng Liên oán giận rời đi, nhưng nàng ta không lập tức rời đi Tần quốc tìm Quỷ y, ngược lại ở Hi thành trọ trong một khách điếm, đồng thời thả một bồ cẩu ra ngoài .

Hoàng Phủ Cảnh Hạo không thể tin được Quỷ y không nể mặt hắn, còn muốn làm cho hắn ở rể? Ha ha, xem ra, hắn trước kia đối Quỷ y quá mức tôn kính! Đến nỗi làm cho người ta hiểu lầm hắn sợ hãi ông ta.

Bắc Đường Liên Vân cũng không thể nghĩ đến mình tìm Quỷ y giúp công chúa cuối cùng lại đem về một người nháo ra như vậy, trong lòng buồn bực không thôi, lại thêm lo lắng trong lòng khiến hắn vô cùng khó chịu. Quỷ y trên núi hiển nhiên là biết về cổ độc này nhưng lại phái đệ tử của hắn tới, rõ ràng là muốn thử thái độ của công chúa. Giờ lại nháo đến mức này, cổ độc của công chúa phải làm thế nào mới giải được!

“Bắc Đường, ngươi mệt mỏi, đi nghỉ ngơi đi, không cần lo lắng, ta không sao.” Thần Tịch nhìn sắc mặt có chút không tốt của Bắc Đường Liên Vân trấn an một câu.

Bắc Đường Liên Vân cũng quả thật có chút mệt mỏi, trước hết đi xuống nghỉ ngơi.

Thần Tịch vốn định cùng Hoàng Phủ Cảnh Hạo bảo Hứa Phi Sương nghĩ biện pháp,lại nghe sườn phu của Đại công chúa đến đây phía, ở ngay phía ngoài phủ công chúa cầu kiến.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo nghe được liền nhíu mày: “Công chúa, Lưu Nghị là đại công chúa sườn phu chi nhất. Người này tinh thông vu cổ thuật, cổ độc trong cở thể công chúa năm đó rất có thể do hắn hạ!”

Thần Tịch ánh mắt chợt lóe, “Vậy để hắn đi vào đi!”

Lưu Nghị đi vào đến sau liền thấy được Hoàng Phủ Cảnh Hạo cùng Xích Dương công chúa nhàn nhã phẩm trà, trong lòng âm thầm cười lạnh, bọn họ thật bình tĩnh. Bất quá hắn cũng không phải là kẻ bình thường. Cung kính làm một lễ với

Thần Tịch, “Lưu Nghị bái kiến Xích Dương công chúa, chịu chi mệnh đại công chúa đến tìm Xích Dương công chúa thương lượng một chút sự tình.”

“Ừ. Đứng lên đi, ngươi cũng coi như là một nửa tỷ phu của bản công chúa!”

Lưu Nghị lạnh nhạt cười nói, “Công chúa cất nhắc. Ta chỉ là đại công chúa sườn phu. Không dám nhận tỷ phu của công chúa.”

“Được rồi, nói việc chính đi, đại công chúa có chuyện gì muốn ngươi tự mình đến? Không phải là đổi giải dược đi?” Hoàng Phủ Cảnh Hạo cười lạnh một tiếng.

Lưu Nghị sắc mặt cứng đờ, đây cũng là việc hắn ảo não, lần này cư nhiên để cho Hoàng Phủ Cảnh Hạo lợi dụng sơ hở, hạ độc đại công chúa, đã mời rất nhiều đại phu mà vẫn không tìm ra nguyên nhân. Hễ Đại công chúa cứ nghĩ đến Xích Dương công chúa là cả người liền đau nhức không thôi, đã phát tác được vài lần,đau đến chết đi sống lại, thế nên hắn mới phải đến đàm phán.

Thần Tịch cảm thấy buồn cười, mới có vậy mà đại công chúa đã chịu không nổi? Xem ra mấy ngày nay đều nghĩ đến này a!

Lưu Nghị khôi phục bình tĩnh lạnh nhạt nhìn Thần Tịch nói: “Xích Dương công chúa. chúng ta đều biết rõ chuyện gì xảy ra, thân thể của ngươi cùng đại công chúa thân thể đều mang bệnh. Không bằng để cho hai người cùng giải thoát?”

Thần Tịch ôn nhu cười, “Tốt, ta cũng không có muốn đại công chúa gặp chuyện không may đâu! Ngươi giải cổ cho ta, ta đưa cho ngươi giải dược!”

“Công chúa nuốt lời Lưu Nghị thì làm sao?”

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

Lưu Nghị trấn định nói: “Đại công chúa muốn mời Xích Dương công chúa và Hoàng Phủ tướng quân đến chùa miếu hoàng gia gặp nhau, Xích Dương công chúa ngươi cũng có thể mang theo thị vệ tùy thân, đến lúc đó ta nhất định sẽ giải cổ cho công chúa, mà khi công chúa về Hithanhf thì phải đưa giải dược cho ta. Chùa miếu Hoàng gia không phải là nơi ở của hai công chúa, như vậy là công bằng nhất.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo nhíu mày, “Đại công chúa không phải cố ý làm khó dễ sao? Năm ngày sau chính là ngày đại hôn của công chúa, vừa đi vừa về năm ngày sao có thể kịp!”

“Hoàng Phủ tướng quân bớt lo, Hi thành đến chùa miếu hoàng gia ra roi thúc ngựa bất quá là hai ngày thời gian, giải cổ lại càng đơn giản chưa tới một khắc, tới rồi trở về đón dâu vẫn là có thể.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo ánh mắt nhìn chằm chằm Lưu Nghị, hắn không tin lời của hắn nói, nhưng là, nay Quỷ y không chịu ra tay, Lưu Nghị cũng bỏ qua chỉ sợ vạn nhất có việc liền khó làm. Mấy năm nay hắn cũng không phải không nghĩ qua phải bắt được Lưu Nghị đến bức bách hắn giải cổ, nhưng là, Lưu Nghị thật sự giảo hoạt, còn dự bị hai cái thế thân, hắn bắt giữ hai lần đều thất bại, còn làm cho Xích Dương công chúa càng thêm thống khổ, mới áp lực chính mình không dám vọng động.

Nay, không thể tưởng được đại công chúa bởi vì chịu không nổi đau liền chủ động yêu cầu......

Nhưng là, bọn họ có thể tin sao?

Hắn thực hoài nghi, nhưng là mặc dù hoài nghi hắn cũng không thể quả quyết cự tuyệt đề nghị như vậy, hắn đã bị đại công chúa uy hiếp rất nhiều năm......

“Được rồi, chúng ta đi theo ngươi, đêm nay liền khởi hành đi!” Thần Tịch dẫn đầu mở miệng quyết định.

Đáy mắt Lưu Nghị hiện lên một chút tia sáng kỳ dị, “Xích Dương công chúa thật sự là càng ngày càng đảm lược, tại hạ bội phục, ta đây sẽ chờ công chúa thu dọn hành trang rồi sẽ lên đường!”

Thần Tịch nhìn Hoàng Phủ Cảnh Hạo một cái, “Cảnh Hạo, đi gọi Hứa Phi Sương, còn có thông tri Tiêu Băng, để bọn hắn đi cùng chúng ta, về phần hộ vệ, ngươi xem rồi quyết định đi!”

“Hảo.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo liếc mắt nhìn Lưu Nghị, hắn cũng không dám ở chỗ này động thủ, bốn phía đều có bố trí ám vệ của hắn!

Hoàng Phủ Cảnh Hạo sau khi rời khỏi, Lưu Nghị thật sâu đánh giá Thần Tịch, ngày xưa Xích Dương công chúa vẫn bị đại công chúa khing thường, nay đã thay đổi đến mức ngay cả hắn cũng không thể không nói Cung Thần Tịch chân chính có phong phạm của một công chúa Hoàng tộc.

Không biết rốt cuộc là cái gì làm cho tiểu nha đầu năm đó biến hóa nhiều như vậy,

“Nháy mắt công chúa đã mười chín tuổi rồi!”

Thần Tịch liếc mắt nhìn hắn, “Đúng vậy, trưởng thành một chút. Có phải hay không để các ngươi thất vọng rồi?”

“Ha ha, làm sao có thể, công chúa càng ngày càng làm cho người ta chú mục, bảy năm trước, công chúa vẫn là một tiểu nha đầu, thân thiết đi theo đại công chúa hỏi...... Khi đó công chúa cũng từng gặp qua ta.”

Lau, bảy năm trước hắn đã gả cho đại công chúa a? Xem ra cũng là một cái tảo hôn nam nhân! Phỏng chừng hai mươi cũng không về nhà khai trai đâu! Cường hãn!

“Công chúa, người nay làm cho người ta nhìn thư thái, so với năm đó thuận mắt hơn.”

“Ha ha, đa tạ khích lệ.”

Lưu Nghị tò mò nhìn nàng: “Công chúa không trách tội ta như thế vô lễ đối với người?”

Thần Tịch hỏi lại, “Ngươi như thế nào vô lễ? Bất quá nói đúng sự thật, có cái gì vô lễ? Bản công chúa không phải tiểu nhân, nghe được lời nói thật.”

Lưu Nghị đột nhiên thú vị nở nụ cười, “Công chúa, thật sự là càng ngày càng thú vị! Có một việc, không biết công chúa muốn nghe hay không.”

“Nói đi!”

“Hảo, hảo, ta nói, Gia Cát Tĩnh Trạch, từng là đệ nhất phu thị của công chúa, ta nghe nói hắn không lâu sau sẽ trở thành đại công chúa phu thị chi nhất!”

Cái gì!

Nàng hưu nam nhân, đại công chúa còn muốn cướp? Vì thế lực Gia Cát gia sao?

Khó chịu, thực khó chịu, cho dù nàng hưu Gia Cát Tĩnh Trạch, nàng cũng không có nghĩ tới đại công chúa muốn thu vì mình dùng!

Lưu Nghị trêu chọc nhìn nàng, vui sướng khi người gặp họa nói: “Chẳng lẽ công chúa trong lòng còn nhớ mong hắn?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.