Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu

Chương 167: Sườn phu uy vũ



Trong lòng Thần Tịch quả thật nghẹn khuất mà, hôm nay hẳn không phải là ngày tốt lành gì cả, mà là ngày không hay ho đó!

Sở Mục Nhiên buồn cười nâng nàng dậy, “Công chúa, ta không cố ý đâu!”

“Ta biết, phiền, sao lại còn náo động phòng hả?”

Trên đầu Sở Mục Nhiên bay qua một loạt quạ đen, ai thành thân mà khoogn bị náo động phòng chứ?

A Võ thật áp lực khi tiếp tân khách, lại gõ cửa, “Công chúa --”

Thần Tịch nhìn Sở Mục Nhiên liếc mắt một cái rất là bất đắc dĩ, Sở Mục Nhiên đánh giá quần áo của nàng, nhẹ giọng nói: “A Võ, kêu Linh Nhi - người bên cạnh công chúa mang cho công chúa một bộ y phục mới vào đây.”

“Ách -- vâng!” A Võ nhìn về phía Linh Nhi vẫn đứng canh chừng một bên, Linh Nhi có chút e lệ tiêu sái đi ra ngoài, vị Tiêu Dao Vương này cũng quá lớn mật, còn chưa tới buổi tối đã làm hỏng quần áo của công chúa rồi......

Ai!

Quả nhiên là nam nhân dị quốc càng uy vũ mà, nếu là trước kia, phu thị nào của công chúa làm như vậy chứ?

Mà những người đang chờ náo động phòng thì ái muội nhìn nhau, xem ra vị sườn phi Xích Dương công chúa thú này rất uy vũ đó!

Ước chừng khoảng hai khắc thời gian (hai khắc bằng 30 phút), rốt cục, Thần Tịch cũng đã đổi một bộ y phục mới để mở cửa cho những vị tân khách này vào náo động phòng.

Cũng không biết là ai nói một câu, “Công chúa, Hoàng Phủ công tử cũng là sườn phu, cũng tân hôn giống nhau, không nên nặng bên này nhẹ bên kia nha, gọi tới cùng nhau nháo đi!”

Vừa mới mở đầu xong, lập tức có người phụ họa theo, thậm chí đã có người tự chủ trương đi mời Hoàng Phủ công tử lại đây.

Thần Tịch không nghĩ tới còn có tân khách lớn mật như vậy, không cố kị một chút nào thân phận công chúa của nàng, nhìn thấy Hoàng Phủ Cảnh Hạo đi vào có chút cảm giác đau đầu.

“Được rồi được rồi, mọi người đều có mặt rồi, công chúa. Song hỷ lâm môn, không bằng trước hết hãy ôm một trái một phải đi!”

Toát mồ hôi!

Trán của Thần Tịch đổ mồ hôi, muốn nàng trái ôm phải ấp, lại còn trước mặt bọn họ sao? Nha nha, những cổ nhân này một chút cũng không hàm súc mà! Nghĩ nghĩ nàng có chút bất đắc dĩ, nói: “Mọi người nhìn tướng ta xem có thể ôm hai mĩ nam không hả? Một cái cũng ôm không được. Cho nên, miễn việc trái ôm phải ấp này đi!”

“Ôi chao, Xích Dương công chúa nói lời này là sai rồi. Trái ôm phải ấp những mĩ nam này cũng khoogn cần sức lực đâu, chỉ cần tư thế là tốt rồi, khó được một lần. Công chúa để cho chúng thảo dân mở rộng tầm mắt đi!” Một vị phu nhân cứ như nữ tử che miệng cười xui khiến.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo bám vào bên tai Thần Tịch thấp giọng nhắc nhở, nói: “Công chúa. Người nọ là Khanh Thiên Yến thủ phủ Hi thành, kinh thương phát triển, trong nhà có phu thị vờn quanh, là một nữ nhân yêu tiền như mạng thích nam nhân chưng diện!”

Thủ phủ? Thật không nhìn ra một nữ nhân hào phòng như vậy lại là một đại thẩm kinh thương đấy! Thần Tịch nghĩ nghĩ ngồi vào bên giường, vẫy tay, “Cảnh Hạo, Mục Nhiên, các ngươi đều lại đây. Nếu mọi người đã cổ động, cũng không phải cao, bản công chúa thỏa mãn nguyện vọng của mọi người thì được rồi.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo cùng Sở Mục Nhiên đều thản nhiên tiêu sái đi đến. Ngồi ở bên người Thần Tịch, một tay Thần Tịch kéo Sở Mục Nhiên vào trong lòng mình. Mặt khác một bàn tay lại nắm ở lưng áo Hoàng Phủ Cảnh Hạo, “Ai, nhiều mĩ nam cũng là một phiền toái mà!”

Mọi người thấy hành động đỉnh đạc này của Xích Dương công chúa, thật là trái ôm phải ấp, nhưng mà, nhìn một chút đều không có cảm giác ái muội nào......

“Thật có lỗi thật có lỗi, thật sự là bản công chúa không đủ cường hãn, cũng chỉ có thể làm như vậy, mọi người đổi việc khác đi!”

Khanh Thiên Yến nhìn Xích Dương công chúa chỉ nắm một chút quần áo của Hoàng Phủ Cảnh Hạo cho có lệ như vậy thì không khỏi nhíu mày, ở Hi thành, có thể nói không ai không thích Hoàng Phủ Cảnh Hạo, trừ phi người nọ là người gian ác, từ khi Hoàng Phủ Cảnh Hạo đi vào Hi thành chưởng quản mười vạn tinh binh thì bắt đầu thi hành đức chính, thuế má của dân chúng Hi thành rất ít, thời điểm không thu hoạch được còn có thể miễn giảm...... Cho nên đối với dân chúng Hi thành mà nói, Hoàng Phủ Cảnh Hạo chính là một vị quan viên thật tốt, là thanh quan!

Đối với thương nhân như bọn họ mà nói, Hoàng Phủ Cảnh Hạo rất khai sáng, một chút cũng không có khinh bỉ địa vị của thương nhân, còn cổ vũ chĩnh sạch khai khoáng của thương nhân, làm cho buôn bán của Hi thành ngày càng phát triển, cải thiện Hi thành ngày càng phồn vinh.

Ở trong mắt các nàng, Hoàng Phủ Cảnh Hạo chính là một tồn tại đặc biệt, thậm chí còn có uy tín hợn cả vị chánh chủ Xích Dương công chúa này. Tuy rằng Xích Dương công chúa bây giờ cũng làm một số chuyện có lợi cho dân chúng, nhưng mà đối với thương nhân như các nàng mà nói, Hoàng Phủ Cảnh Hạo vẫn là một vầng sáng không thể xóa nhào như trước.

Mà nàng, đã tiếp xúc quá nhiều chính sách của Hoàng Phủ Cảnh Hạo, rất hoài nghi những việc Xích Dương công chúa làm đều là Hoàng Phủ Cảnh Hạo dạy, cho nên đối với việc Xích Dương công chúa không coi trọng Hoàng Phủ Cảnh Hạo như vậy làm cho trong lòng nàng rất không thoải mái. Nghĩ nghĩ Khanh Thiên Yến lại mở miệng, nói: “Công chúa, trong lúc người ở Hạ quốc, đều là Hoàng Phủ tướng quân quản lý Hi thành, dân chúng Hi thành đều rất tôn kính Hoàng Phủ tướng quân, hôm nay mọi người đến đây, cũng là muốn ủng hộ Hoàng Phủ tướng quân.

Tuy rằng Tiêu Dao Vương là Vương gia Sở quốc, nhưng mà gả thê tùy thê, đến Hi thành, vào phủ công chúa, hắn cũng có thân phận giống nhau, cũng là sườn phu của công chúa. Luận về việc càng vất vả công lao càng lớn, công chúa hẳn nên bồi thường Hoàng Phủ tướng quân mới đúng!”

“Có đạo lý đó, Hoàng Phủ tướng quân cẩn trọng nhiều năm như vậy, thật sự là hiếm có.”

Sở Mục Nhiên nghiền ngẫm nhìn Khanh Thiên Yến liếc mắt một cái, nữ nhân này lại duy hộ Hoàng Phủ Cảnh Hạo trắng trọn như thế, không sợ người ta nói nàng có tâm tự khác với Hoàng Phủ Cảnh Hạo sao? Nhìn những người xa lạ này hắn nở nụ cười tươi tắn, “Chư vị nói rất đúng, ta cũng mộ danh Hoàng Phủ huynh đã lâu, đêm động phòng hoa chúc này hẳn phải để Hoàng Phủ tướng quân trước, luận tư cách, ta hẳn là ở phía sau.”

“Ha ha, Sở sườn phu thật thông tình đạt lý, Xích Dương công chúa thật có phúc khí nha!”

“Đúng vậy, đúng vậy......”

......

Thần Tịch nghe lời nói của mọi người cảm thấy có chút tức giận, những người này hình như là cố ý đến đây làm khó Sở Mục Nhiên vậy, nàng muốn kết hôn phu thị còn cần người khác chỉ dạy sao.

Nhất là vị thủ phủ Khanh Thiên Yến này, ở trong mắt nàng ta cũng không có chút tôn kính nào, lúc nàng ta nhìn Hoàng Phủ Cảnh Hạo lại tràn đầy thưởng thức. Có lẽ, nhân gia cũng không để nàng vào mắt đâu! Nói không chừng tới tham gia tiệc thành thân, cũng chỉ vì Hoàng Phủ Cảnh Hạo mà đến thôi.

Trên mặt Hoàng Phủ Cảnh Hạo không có vui sướng, cũng không có mất mát, thực bình tĩnh, hắn nhìn Khanh Thiên Yến liếc mắt một cái, rất đạm mạc nói một câu: “Động phòng hoa chúc là tự do của công chúa, mọi người nháo động phòng để cho náo nhiệt là được rồi, không cần mất sự đúng mực.”

Lời nói của hắn tahnr nhiên lộ ra sự cảnh cáo, những người nháo động phòng hoa chúc cũng không có lên tiếng, nửa ngày sau một người thông minh mới rời đi đề tài, nháo cái khác.

Khanh Thiên Yến cười hì hì, “Hôm nay là ngày vui của công chúa, dân nữ làm càn, công chúa đừng trách, vì xin lỗi Sở sườn phu, không bằng, xin công chúa hãy hôn Sở sườn phu một cái, để Sở sườn phu nguôi giận đi!”

Sở Mục Nhiên cúi đầu, mâu quang ám trầm, nữ nhân này quá mức kiêu ngạo rồi, sự tức giận của hắn chỉ bằng một cái hôn là có thể bình ổn sao? Ha ha, nếu nàng ta muốn nhìn, vậy hãy thỏa mãn một chút đi, duỗi tay ra, chủ động hôn lên môi Thần Tịch, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, “Công chúa, hương vị thật ngọt, Mục Nhiên vô cùng chờ mong đêm động phòng......”

Tất cả mọi người trừng lớn mắt, vị sườn phu này thật uy vũ, chủ động hôn thê chủ của mình, ừ, chiêu này không sai, cảm giác mới mẻ rất tốt! Chúng nữ đều lộ ra tinh quang, các nàng cũng phải tìm một hai vị phu thị chủ động để thú về mới được!

Thần Tịch tiếp tục nhịn, nhưng mà trong lòng cũng không có ấn tượng tốt với Khanh Thiên Yến, mỉm cười, “Trò hay cũng nhìn rồi, mọi người hãy đi ra ngoài tiếp tục ăn uống, sẽ không chen chúc trong cái tân phòng nhỏ hẹp này mà nói chuyện chứ! Thân thể bản công chúa không tốt lắm, ở lâu xảy ra chuyện.”

Lời này chính là đang đuổi người, phần lớn những người bên trong tân khách đều có sự sợ hãi với hoàng tộc, huống chi lại là một công chúa có thực quyền như vậy, cho nên rất nhanh nói vài lời chúc mừng liền đi ra.

Trước khi Khanh Thiên Yến rời đi lại nhìn Hoàng Phủ Cảnh Hạo một cái thật sâu, thần sắc kia có tiếc hận, cũng có chờ mong mà người ta nhìn không thấu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.