Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu

Chương 92: Nhân duyên trên nước



Edit: Phạm Mai

Ngay ngày hôm sau Vân Thanh Ngân cầm tờ giấy có một câu giới thiệu của Thần Tịch rời khỏi thôn Triệu gia, những ngày của Thần Tịch lại khôi phục như cũ. Tin tức Hoàng Phủ Cảnh Hạo thám thính được cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, Nữ hoàng phái cấm quân tiến đến, bất quá số lượng người tới chỉ có một trăm, Nữ hoàng nói phái người đến hiệp trợ điều tra chân tướng chuyện Xích Dương công chúa.

Thần Tịch nhìn Hoàng Phủ Cảnh Hạo đột nhiên hỏi một câu: “Sinh nhật Nữ hoàng cùng Đại công chúa Tiêu Băng có đưa lễ vật đi không?”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo ngốc lăng nhìn nàng một cái, nàng quan tâm vấn đề này?“Vấn đề này ta không có chú ý, bất quá hẳn là tặng, cho dù công chúa mất tích, cũng phải chuẩn bị lễ vật, Tiêu Băng sẽ đưa đi thay người.”

“Thiết, ta không có ở đó, còn đưa làm cái gì, lãng phí!”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo đỡ trán, có lẽ suy nghĩ của hắn không có theo kịp nàng.

“Đúng rồi, ngươi cảm thấy nếu Nữ hoàng điều tra thì khoảng bao lâu sẽ biết được chân tướng?”

“Ta nghĩ có lẽ một tháng đi!”

Một tháng a, thật đúng là nhanh a, những người này đều tài giỏi! Nha dịch làm việc có lẽ mấy tháng đều tra không được đâu! Nhưng những người đó là điều tra như thế nào, lần theo một ít thi thể đã giao chiến với bọn họ thì sẽ có manh mối gì? Nàng cũng rất hứng thú biết.

Chân nhẹ đẩy cái xích đu dây một cái, Thần Tịch vô cùng thích ý. Bây giờ đã là tháng 3, cách sinh nhật Xích Dương công chúa còn có hơn hai tháng, hai tháng này cõ lẽ nên chuẩn bị một phần đại lễ để an ủi linh hồn của bản tôn đi.

“Cảnh Hạo, chúng ta đi lên núi thôi!” Lão bà bà ở cửa hô một tiếng, hôm nay đến phiên nàng dạy Hoàng Phủ Cảnh Hạo, mấy ngày nay Hoàng Phủ Cảnh Hạo hai vị lão nhân thay phiên nhau dạy võ tốc độ tăng rất nhanh, võ công đã tăng lên một tầng mới.

Không cần nhiều lời chỉ cần nhìn thần sắc cung kính hắn đối với hai vị lão nhân cũng có thể thấy hắn hoàn toàn chinh phục được lòng của hai người, mà Thần Tịch sao. Kiếm pháp thì nàng không muốn học, nội lực cùng khinh công thì tiến bộ rất nhiều. Hiện tại nàng cũng có thể nhún chân một cái thì có thể bay lên trên đỉnh cây cao kia rồi. Bất quá cái này còn cách đi trên nước một khoảng cách nhất định nữa, đó là mục tiêu của Thần Tịch, cảnh giới lăng ba vi bộ a, nàng siêu thích.

“Công chúa, ta đi luyện công, ngươi không cần đi quá xa.”

“Đi đi, còn có lão gia gia nhìn ta mà!”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo vừa đi, Thần Tịch liền cười tủm tỉm chạy đến trước mặt lão gia tử, “Gia gia. Hôm nay chúng ta đi ra ngoài sông chơi đi!”

Lão gia tử nằm ở trên trường kỉ không động đậy, “Nha đầu. Dù thế nào ta cũng không muốn đi, con ở trong nhà chơi với mấy bông hoa đi, mấy bông hoa này đều nở rồi, thật sự là kỳ tích, mùa đông mà cũng có thể ương ngạnh sống xót như thế!”

“Tất nhiên rồi, cũng không nhìn xem là ai trồng!” Thần Tịch đắc ý dào dạt, nàng dùng chính là kỹ thuật gieo trồng hiện đại để trồng mấy cây hoa này a, thế này thì dù có mùa đông cũng có thể ăn loại rau mình thích.“Ai nha. Mặc kệ cái kia. Gia gia, chúng ta đi nghịch nước đi! Gia gia có biết con rất muốn học được lăng ba vi bộ không nha!”

“Nha đầu, chí hướng của con không khỏi quá lớn đi. Mới học khinh công mấy tháng đã nghĩ tới lăng ba vi bộ? Con cho mình là tiên tử!”

“Ai nha, gia gia, có thể, người hãy dạy con đi, người truyền thụ nội công tâm pháp cho con không phải rất lợi hại sao, con luyện liền thăng cấp, người xem xem không phải chỉ có ba tháng con liền luyện tới tầng thứ năm sao! Gia gia, trước kia con còn nghe nói trên giang hồ có Lục chỉ thần công, Cửu dương thần công, Đả cẩu côn pháp, Cửu âm chân kinh...... Những công phu này thật sự có sao?”

Lão gia tử liếc trắng mắt nàng một cái, “Có a, còn có một cái lợi hại hơn, Cửu thiên huyền công, con có muốn học không?”

“Tạm thời không nghĩ tới, bất quá con thích cái Lục chỉ thần công kia, gia gia người biết sao?”

Ách!

Lão gia tử lật thân mình một cái, nằm lại, căn bản không nhìn nàng nữa. Cái gì Lục chỉ thần công, cái đó thì tính là gì chứ, không phải là nội công thăng cấp đến trình độ nhất định có thể tự do điều khiển việc sử dụng nội lực sao!

“Gia gia --”

“Đừng kêu.”

“Gia gia --”

“......”

“Gia gia, con --”

Lão gia tử không kiên nhẫn, đột nhiên ngồi dậy, “Đi thôi, ta cùng con đi nghịch nước!”

Thần Tịch lập tức câm miệng, gì cũng không nói. Vô cùng cao hứng cùng lão gia tử bê hai tấm ván gỗ đi ra ngoài, lão gia tử nhìn tấm ván gỗ liếc mắt một cái, mặt trên còn cột cọng dây thừng đấy!“Nha đầu, làm cái gì vậy?”

“Ván trượt a, con vừa mới học tất nhiên không thể nào học được lăng ba vi bộ, điều này con biết, cho nên trước hết con mượn tấm ván gỗ trợ giúp con học lăng ba vi bộ.”

Ngạch, lão gia tử sờ sờ cái trán, thật sự là phiền toái, hắn tình nguyện cùng tiểu tử kia lên núi dạy võ nghệ cũng không muốn cùng nha đầu này làm xằng bậy.

Hai người sử khinh công đi đến một con sống lớn gần thôn Triệu gia, Thần Tịch cột thật chắc ván trượt, đây là ván trượt nàng kêu người ta đặc chế.

“Gia gia, con có điểm lo lắng, không bằng người hãy giúp đỡ con ở trên mặt nước đi một hồi trước đi?”

Ai!

Lão gia tử thở dài, thân thủ lôi kéo nàng lướt ở trên mặt sông, hắn chân chính có thể lăng ba vi bộ, Thần Tịch bị hắn lôi kéo cũng có thể ở trên nước đi lại, bọt nước bắn tung tóe làm ướt váy, nhưng là nàng thực thích.

Cảm giác lướt sóng, nàng thật sự rất thích! Đáng tiếc từ khi nàng đi vào nơi này chưa từng gặp biển, không thể lướt sóng.

Ân, nhóm phu thị có lẽ đều có khả năng này, ngày khác dẫn bọn hắn đi lướt sóng, thử xem rốt cuộc ai lợi hại nhất đi! Nhất thời một cái ý niệm vui đùa thật thích nổi lên ở bên trong đầu Thần Tịch, còn nói là muốn cho mấy nam nhân kia vui chơi, còn không phải là nàng ép buộc bọn họ nha!

“Nha đầu, ta buông tay!”

“Hảo!”

Thần Tịch mở ra hai tay cân bằng thân thể của mình, cũng thử dùng nội lực giảm bớt áp lực của mình trên ván gỗ, gió thổi qua, thổi bay mái tóc dài bay lên không trung, nàng mặc y phục màu lam nhạt, phảng phất giống như tinh linh đang vui đùa.

Tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, sau khi để tốc độ đạt tới mức nhất định, tiếng cười như chuông bạc của Thần Tịch phảng phất ra bốn phía.

Lão gia tử nhìn Thần Tịch sung sướng trong lòng thở dài, công chúa ham chơi như vậy, nếu là một công chúa bình thường thì cũng thôi, nhưng nàng là Xích Dương công chúa, nắm giữ mười vạn tinh binh, tâm nguyện của Tiên hoàng không biết tới lúc nào mới có thể thực hiện được!

Bọn họ có thể tính toán chính xác được nơi nàng gặp nạn, nhưng cũng không có tính ra tính cách nàng thay đổi lớn như vậy, lúc trước nghĩ biện pháp để dạy nàng thật tốt nhưng cũng không thể nào sử dụng được.

Sự tình gì nàng cũng có chủ ý của mình, hơn nữa một khi quyết định sẽ không chịu thay đổi.

Tương lai, đến tột cùng sẽ như thế nào?

“Gia gia, gia gia --” Thần Tịch vui mừng hướng tới hắn vẫy vẫy tay, nàng tìm được cảm giác lướt sóng rồi, dựa vào nội lực trong cơ thể này, nàng chậm rãi dùng nội lực nắm chắc được tốc độ, sưu bay qua, ngẫu nhiên còn có thể ở giữa không trung lộn một cái, chơi thật vui vẻ đi.

Nha đầu kia, năng lực học tập cũng không tệ lắm.

......

Trên sông lớn, một con thuyền hoa theo xa xa chậm rãi tới gần, đầu thuyền ngồi một cái cẩm y công tử, hắn nghe được một đạo thanh âm như chuông bạc của nữ tử, trong thanh âm kia lộ ra tột cùng vui sướng làm người ta thật hâm mộ, làm cho người ta nhịn không được muốn nhìn một chút nàng vì sao vui vẻ như vậy.

Cho nên hắn làm cho nhà đò tăng tốc độ nhanh hơn, theo khoảng cách tới gần, hắn rốt cục thấy được một bóng người đang bay lượn trên nước, còn là một cái nữ tử, chỉ là nàng đang làm cái gì?

Trên hai chân cột tấm ván gỗ, bóng người ở trên nước bay lượn, luyện công?

Đây là Thủy diện công?

Ngay sau đó hắn nghe được Thần Tịch nói một câu: “Gia gia, chơi thật thích nha, người muốn chơi cùng không?”

Ngạch!

Đỉnh đầu bay qua một đám quạ đen, cẩm y nam tử buồn cười nhìn thiên hạ đang thích ý kia, không thể tưởng tại một địa phương hẻo lánh như thế này còn có một người như vậy.

“Công tử?” Gã sai vặt bên người hắn nghe được tiếng cười nhẹ của hắn nghi hoặc hỏi một câu.

“Không có chuyện gì, kêu nhà đò thả chậm tốc độ, đến phía trước liền dừng lại nghỉ ngơi!”

“Vâng.”

Thời điểm thuyền đến trước mặt Thần Tịch còn hơn mười thước, Thần Tịch rốt cục bừng tỉnh, quay đầu nhìn thấy một con thuyền hoa tinh xảo, đầu thuyền còn có vài người đang nhìn nàng, ánh mắt kia đều có chút kinh ngạc, đương nhiên còn có một hai cái lộ ra hèn mọn, tựa hồ coi thường nàng xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Cho tới bây giờ Thần Tịch luôn không để ý ánh mắt người khác, nhưng ánh mắt khinh thường kai làm cho nàng thật tức giận, hừ lạnh một tiếng: “Nhìn cái gì vậy, không có gặp qua lướt sóng sao!”

Lướt sóng?

Cẩm y công tử mỉm cười: “Cô nương, chúng ta xác thực không biết lướt sóng là cái gì, chẳng lẽ chính là giống như ngươi vừa rồi vui đùa nháo ở trên nước như vậy sao?”

“Nha đầu!” Lão gia tử đột nhiên nhảy dựng lên, nhìn đến người trên thuyền hoa hiển nhiên có chút không hờn giạn, chậm rãi tiêu sái đến bên bờ, “Nha đầu, về nhà.”

“Được rồi, gia gia, vừa rồi sao người không có phát hiện có người đi tới nha!” Thần Tịch oán giận một câu, lấy công lực lão gia tử trong động tĩnh vòng trăm mét đều nghe đến được.

Lão gia tử cười hắc hắc: “Nha đầu như con tuổi trẻ khí thịnh, ta già đi a, nhìn con ngoạn vui liền ngủ quên mất.”

Thần Tịch phi thân lên bờ cởi ván trượt xuống, “Gia gia người thật đúng là vất vả a!”

“Tất nhiên là vậy, nha đầu con cũng không ngẫm lại, ta phải dạy cho tiểu tử Cảnh Hạo kia a, thật vất vả nghỉ ngơi một ngày vừa muốn nhìn con --”

Thiết, có nhìn sao? Hơn phân nửa thời gian là tự nàng chơi đùa thật tốt a.

“Cô nương, xin dừng bước!” Cẩm y công tử trên thuyền hoa kia mở miệng hô một tiếng.

Thần Tịch ngoái đầu nhìn lại cười, lại không biết chính là nụ cười lúc này làm cho công tử kia thật sâu nhớ kỹ nàng, chống lại cặp mắt trong vắt lại mang thêm ý cười của nàng hắn liền cảm thấy thật sâu trong tâm mình bị thứ gì đó va chạm vào, thiếu chút nữa hít thở không thông!

“Chuyện gì, chẳng lẽ là lương tâm phát hiện, vừa rồi nhìn lén ta, sẽ đưa cho ta một ít phí nhìn xem hay sao?”

Ngạch!

“Không phải, tại hạ Sở Mục Nhiên, gặp nhau chính là có duyên, muốn cùng cô nương làm bằng hữu.”

Sở Mục Nhiên, lão gia tử nghe xong tên của hắn lập tức nhíu mày nhưng không có mở miệng, nếu hắn không có nhớ lầm, Tiêu Dao Vương Sở quốc, cái tam hoàng tử không để ý tới triều chính kia tên gọi là Sở Mục Nhiên, sẽ là hắn sao?

“Ngượng ngùng, hôm nay ta không rảnh!” Thần Tịch đối với phong độ của Sở Mục Nhiên là không có phản cảm gì, bất quá ánh mắt hai người phía sau hắn làm cho người ta khó chịu.

“Cô nương --”

Thần Tịch nghĩ nghĩ lại quay đầu nhìn hắn một cái, thân thủ chỉ hai người phái sau hắn: “Muốn cùng ta làm bằng hữu cũng không có gì không được, bất quá hai người bọn họ giống như thực sự khinh thường ta a, ta sợ ta và ngươi làm bằng hữu sẽ ảnh hưởng quan hệ bằng hữu của Sở công tử cùng với hai người bọn họ!”

Ách!

Sở Mục Nhiên quay đầu nhìn hai người phía sau liếc mắt một cái, một cái là ca cơ hắn thỉnh lần này, một cái là bạn tốt của hắn Tần Thiên, người này luôn luôn suy nghĩ nhiều, lòng nghi ngờ nặng một chút.“Cô nương không cần hiểu lầm, hắn gọi Tần Thiên, là bằng hữu của ta, chỉ là lòng nghi ngờ nặng một chút, đối với ngươi không có ác ý; Về phần nàng là ca cơ ta mới đến để giải trí trên đường đi mà thôi, ngươi không cần để ý.”

“Tất cả bọn họ đều không cần để ý tới!” Thanh âm lạnh lùng từ phía sau Thần Tịch truyền đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.