Công Chúa Quỷ Dữ, Liệu Tôi Có Thể Yêu Em Lần Nữa?

Chương 64: Em yêu anh (1)






Đây là đâu ?..........

Mình đang ở đâu thế này ?..........

Sum mơ màng, nhìn vào khoảng không vô định trước mắt. Bầu trời đen ngòm u tối, như dải lụa kim tuyến lấp lánh những vì sao. Hắn rên lên , chỉ thấy đầu mình đau như búa

bổ, bên tai vang lên âm thanh ù ù như tiếng gió hú, rít cao đến tận khoảng trời.

Đây là đâu !? Hắn đang ở đâu vậy . Nơi này đen thui như mực, chẳng khác gì cái lỗ sâu. Còn những ngôi sao trên kia , sao mà trông quen thuộc thế. Hơn nữa, chúng không giống

như các vì sao bình thường, ánh sáng bao bọc xung quanh nó lại tỏa ra một nguồn ma lực rất mạnh, tựa như những thánh vật của thần linh.

A !

Đau quá !

Một trận choáng váng kèm theo cơn đau bén nhọm khiến hắn kêu lên, khụy sụp xuống. Trong phòng cấp cứu , các bác sĩ tập trung phẫu thuật để đưa hắn trở về thực tại , kéo

hắn khỏi giấc mộng ngàn thu.

Mỗi lần lưỡi dao kéo lạnh băng chạy dọc xuyên qua thân thể là hắn lại cảm giác cứ như bị phanh thây. Chân tay thì bất động không thể vùng vẫy, chỉ biết nằm im bị tra tấn

khủng khiếp. Mãi đến khi khung cảnh bóng đêm mỗi lúc một mờ ảo, ngay cả các vì sao cũng dần tan biến đi. Giữa không trung xuất hiện một tia sáng nhạt đang từ từ nở rực thì

cơn đau tê liệt ấy mới ngừng lại.

Tiếng tút...tút....vang vẳng bên tai rõ dần....

"Bệnh nhân tỉnh rồi ! Bệnh nhân tỉnh rồi !"

Các bác sĩ kêu la , hô hào đầy mừng rỡ. Cuối cùng gánh nặng cũng được trút xuống đáy sâu. Bởi vì người nằm trên bàn mỗ chính là con trai độc nhất của Trần gia. Nếu bọn họ

không cứu được thì chỉ có nước chết.

"Tôi..." - Sum thều thào, muốn nói điều gì đó nhưng lại lần nữa chìm vào trong hôn mê.

"Mau ! Mau ! Mau đưa bệnh nhân tới phòng dưỡng thương !"

Các bác sĩ hoảng hốt , dùng hết tốc lực đẩy chiếc xe. Âm thanh lọc cọc xen lẫn mùi xát trùng nồng nặc bất giác khiến khóe mắt ngưng tụ một giọt thủy tinh.

.......................................................

Thời điểm hắn tỉnh dậy sau khi rời khỏi phòng phẫu thuật là ở phòng tĩnh dưỡng. Ánh sáng của đèn điện với mùi cồn nhức mũi làm hắn cực kì khóc chịu, bắt buộc phải mở hai

con mắt nặng trĩu , hơi đục ngầu vì hôn mê quá lâu. Tuy nhiên, nếu đây chỉ là giấc mơ thì hắn mong ước vĩnh viễn sẽ không bao giờ tỉnh lại. Bởi vì, bên cạnh chiếc giường bệnh

màu trắng là một hương thơm đằng tử quen thuộc phả vào mũi, tản ra từ mái tóc đen mượt với với thần hình mệt mỏi, ngủ say mê mang.

Là nó...

Đúng là nó không !? Hay đây chỉ là ảo giác.....

Sum run run, không dám tin sự thật quá đỗi mờ ảo này. Hắn thích nó, yêu nó nhưng những hình ảnh của ngày tháng bên đảo làm hắn vô cùng nhói đau. Hắn ghét những

người đàn ông ở bên cạnh nó, thân mật với nó. Hắn ghét nó nở nụ cười ngọt ngào với anh chàng tên Duncan. Hắn ghét nó chạm môi với tên đàn ông khác. Nhưng mà, trong

khi đó , đừng nói là hôn, ngay cả cười nó cũng chưa bao giờ chịu làm đối với hắn.

Tất cả chỉ là ước nguyện đơn giản mà sao lại khó khăn tới vậy. Khoảng cách để được bên cạnh nó thực quá xa xôi. Sau chuyến du lịch ấy, bản thân hắn tự hứa rằng sẽ chấm dứt

các suy nghĩ viển vông . Thế mà, ngay bây giờ, nó lần nữa thắp lên ước nguyện hão huyền của hắn.

Có lẽ, đây gọi là dây dưa không dứt. Vĩnh viễn không bao giờ không liên quan đến nhau.

Hắn rất nhớ nó, nhớ nó vô cùng. Cả tâm lẫn tim, cũng nhớ nó không dứt.

"Giá như...em ngủ mãi như vậy thì hay biết mấy !"

Giọng Sum khàn khàn, buồn rầu vuốt tóc Bloodmix . Làn da , mái tóc , đặc biệt là đôi môi mãi mãi in đậm trong trí nhớ không phai. Mùi thơm đằng tử phảng phất thật khiến

tinh thần hắn dễ chịu.

"Anh muốn em ngủ mãi vậy sao ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.