Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 89-1: Chuyện xấu bị bại lộ Cẩm Loan lầm chung thân (1)



Cẩm Loan ở trong rừng phong nghe được tiếng quát to của Anh Lạc cô cô, liền biết chuyện đã bại.

Dẫn Lung Nguyệt đến vốn là một phần trong kế hoạch của nàng ta, kết quả lại thua ở phần trước.

Nàng ta trăm tính vạn tính, cũng không ngờ người tới không phải là Minh Triệt, lúc nàng ta đang tranh luận với biểu ca ngu dốt của mình thì Lung Nguyệt bị quân cờ nàng ta bày ra đưa tới.

Suy nghĩ lại một lát, cũng là mình ngu xuẩn, lúc nào tranh luận cũng không tốt, càng tranh luận càng tức giận. Hôm nay sai một chỗ, cả ván cờ đều thua.

Bị tiểu thái giám đưa vào trong phòng, Cẩm Loan không cần nhìn cũng biết, trước mặt Thuận Khải Đế nhất định là giăng đầy mây đen.

Nàng ta đi tới ngay giữa gian phòng, quy củ quỳ xuống, cũng không nói lời thừa thãi. Trong lòng đã sáng tỏ, tự biết hôm nay nàng ta vừa vặn bị chúng huân quý bắt gặp một mình hẹn gặp ngoại nam, mất khuê dự nữ nhi, ném mặt mũi hoàng gia, định chắc là sẽ không có kết quả quá tốt.

Hôm nay chỉ thán mình sinh không hợp thời, không được đầu thai vào bụng Hoàng hậu, không chiếm được sự sủng ái của Hoàng thượng. Khổ tâm tính kế, không để ý nữ tắc, liều mạng danh tiếng của nữ nhi, muốn vì mình tranh thủ một phần nhân duyên tốt. Chọn hành động vào sinh thần của Hoàng hậu cũng vì ta cảm thấy ấm ức trong lòng, bằng việc bà ta là người đứng đầu hậu cung, nữ nhi của bà ta cả đời thuận buồm, thánh sủng không suy. Hôm nay ta càng muốn đối nghịch với bà một phen, để trên thọ yến của bà, cháu ruột hẹn gặp bí mật với thứ nữ, lại bị nữ nhi ruột thịt đánh vỡ. Chỉ cần nghĩ đến kế sách cũng cảm thấy vui sướng. Vậy mà, không ngờ người tính không bằng trời tính. Cẩm Loan thầm cười khổ trong lòng.

Thấy nàng ta chỉ quỳ xuống nhưng không nói gì, Thuận Khải Đế tức giận hừ một tiếng, vừa muốn quở trách lại bị Hoàng hậu vỗ vỗ lên bàn tay đang đặt trên ghế, ý bảo ông đừng mở miệng.

Thuận Khải Đế nhìn Cẩn Hoàng hậu, thu liễm tức giận lại, hơi gật đầu.

Sau đó liền nghe Cẩn Hoàng hậu nói: "Hôm nay con đã qua cập kê nhiều ngày, sớm nên nghị hôn, lại chậm chạp không định ra người. Vốn mẫu hậu ta đây nên hỏi, nhưng nể tình mẫu phi của con, cho nên để toàn bộ cho nàng ta xử lý. Nếu trong lòng con đã có người thích hợp, chỉ cần nói với mẫu phi của con là được, tội gì hôm nay phải làm chuyện tổn hại đến danh tiếng nữ nhi?" Cẩn hoàng hậu nói rõ đạo lý với nàng ta trước, sau đó lại nghiêm túc nói: "Hôm nay con hành động như vậy, không chỉ làm hỏng đức hạnh của mình, cũng tổn hại đến danh dự của Hoàng gia, còn liên lụy đến tỷ muội, cho nên hình phạt hôm nay tất nhiên là không thể nhẹ được! Ngày mai con liền tới Ân Từ am sao chép kinh thư thôi! Về phần hôn sự, bổn cung sẽ để Mẫu phi ngươi thương nghị với gia đình cữu phụ của ngươi!"

Cẩm Loan nghe nói muốn gả nàng ta cho Tống Minh Sinh thì kêu lên: "Ta không thấy hắn!"

Thuận Khải Đế nghe vậy tức giận nói: "Ngươi không lấy hắn tại sao lại hẹn gặp riêng hắn? Nghiệt chướng không biết liêm sỉ! Không lấy hắn thì ngươi muốn thế nào?"

"Nữ nhi tình nguyện trường bạn thanh đăng cổ phật cũng không lấy hắn!" Cẩm Loan không biết lấy dũng khí ở đâu, ngẩng đầu giằng co với Thuận Khải Đế.

Thuận Khải Đế giận dữ, đập mạnh tay lên tay vịn, mạnh đến nỗi rung cả cốc trà trên bàn, nói: "Nếu như vậy, ngươi liền đi Ân Từ am cắt tóc đi thôi! Sau đó Hoàng gia liền không còn nữ nhi là ngươi nữa!"

Thuận Khải Đế vừa dứt lời liền nghe thấy Cát An ngoài cửa vội la lên: "Nghiên phi nương nương, xin ngài để nô tài bẩm báo...Nghiên phi nương nương...nương nương..."

Cát An chưa nói hết, chỉ thấy sắc mặt Nghiên phi nương nương trắng bệch, bước chân hỗn loạn nhào vào, quỳ bên cạnh Cẩm Loan: "Hoàng thượng bớt giận, thần thiếp cầu xin Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương bỏ qua cho Thất công chúa, niệm tình nàng còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, đừng để nàng cắt tóc đi tu!"

Dứt lời, Nghiên phi nương nương bái lạy thật sâu không đứng dậy.

Từ lúc chuyện [Côn trùng cắn lá cây] bị bại lộ, trong lòng vẫn lo lắng, ăn không ngon, ngủ không yên ổn, chứ như vậy nhịn gần hai tháng, cơ thể tất nhiên là ốm yếu. Hôm nay là Trọng thu, còn là sinh thần của Cẩn Hoàng hậu, sau Nghiên phi cố gắng uống rượu xong liền rời Lục thu viên tới tẩm điện của mình...đi ngủ sớm một chút. Lúc đang mơ màng lại nghe cung nhân tới bẩm báo, Thất công chúa xảy ra chuyện!

Nghiên phi nghe vậy hoảng hót không dứt, thu thập qua loa xuống giường, phi nước đại tới tẩm cung của Đế hậu, chưa vào cửa đã nghe được Cẩm Loan muốn cắt tóc đi tu, trong lòng nóng nảy, không kịp để ý tới lễ nghi, xông thẳng vào.

Thuận Khải Đế nghe Nghiên phi nói như vậy cười lạnh một tiếng: "Hôm nay nàng ta qua cập kê đã lâu, năm Hoàng hậu cùng tuổi với nàng ta đã trông nom Đông cung, sinh thái tử. Ngươi còn vẫn nói nàng ta trẻ tuổi không tuổi chuyện?"

"Hoàng thượng bớt giận, là nô tỳ lỡ lời, kinh xin Hoàng thượng bỏ qua cho Thất công chúa nhất thời hồ đồ!" Nghiên phi vội vàng là lên, sau đó lén kéo vạt áo Cẩm Loan, muốnn để nàng nói vài câu hối lỗi. Cẩm Loan lại cắn chặt môi, không nói một lời.

Thuận Khải Đế quét mắt nhìn hai mẫu tử, trầm giọng hừ một tiếng. Lại thấy Cát An thò người vào, như có chuyện muốn bẩm báo liền ngoắc cho hắn lại gần.

Cái An tới gần, không biết nói chuyện gì vào bên tai Thuận Khải Đế, càng làm sắc mặt Thuận Khải Đế thêm khó coi.

Nghiên phi thấy lửa giận của Hoàng thượng đang thịnh, lại đi cầu Cẩn Hoàng hậu, khóc không ra tiếng: "Nương nương, ngài cũng làm mẹ, nhất định sẽ thông cảm cho nỗi khổ tâm của nô tỳ, chỉ cầu nương nương suy bụng ta ra bụng người, nếu Cửu công chúa phạm phải chuyện hồ đồ như thế, nương nương sẽ..."

"Câm miệng!" Không đợi Hoàng hậu mở lời, Thuận Khải Đế liền nổi giận nói: "Chớ có đánh đồng Cửu Nhi với nghiệt chướng này, từ nhỏ Cửu Nhi đoan trang hiểu lễ, làm sao có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy?" Lung Nguyệt chính là vảy ngược của Thuận Khải Đế, không chịu được người khác nói nửa phần. Lúc tuyệt vọng cái gì Nghiên phi cũng có thể thử, nhất thời nói bừa, lại đâm thẳng vào ống phế quản của Thuận Khải Đế.

Lại nghe Thuận Khải Đế tức giận nói: "Cũng chớ có so sánh ngươi với Hoàng hậu, nói đức nói công, ngươi có thể so được với Hoàng hậu sao? Mẹ nào con nấy! Ngươi tâm thuật bất chính, có ý tứ muốn loạn thuần, muốn kiềm chế hậu cung, lại còn liên kết ngoại thần. Ngươi như thế nào mới có thể khiến nữ nhi học theo, làm ra chuyện bại đức như vậy, còn không biết hối cải! Hôm nay còn muốn đánh đồng với Cửu Nhi của trẫm, chẳng phải rất buồn cười sao?"

Thuận Khải Đế nói như vậy khiến Nghiên phi cả kinh, ngồi xổm trên mặt đất, mặt như giấy trắng, không còn chút máu nào. Vốn trong lòng vẫn còn chút hy vọng xa vời, Hoàng thượng không biết chuyện này, hôm nay không còn cách nào lừa gạt mình nữa. Cả người run rẩy, không dám nói loạn nữa.

Ban đầu tra rõ chuyện này, Thuận Khải Đế còn nhớ chút tình ngày xưa, lại nghĩ đến Thận Vương và Cẩm Loan, trong bụng suy nghĩ, muốn xử Nghiên phi cũng phải đợi Thất nha đầu tìm người, xuất giá xong mới được. Nếu không, dù là công chúa, nhưng có mẫu phi bị tội, cũng không có danh tiếng tốt. Nếu Nghiên phi sống yên ổn, án này liền treo không kết cũng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.