Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 92-1



Ngày tháng như thoi đưa, nháy mắt một cái đã là 2 năm sau.

Lung Nguyệt, năm đó mới chỉ là tiểu nha đầu chưa đủ 12 tuổi mà hôm nay tuổi đã gần 14.

[Đăng đồ tử háo sắc phú] từng có câu: Đông gia chi tử(1), tăng chi nhất phân tắc thái trường, giảm chi nhất phân tắc thái đoản, trứ phấn tắc thái bạch, thi chu tắc thái xích. Mi như thúy vũ, cơ như bạch tuyết, yêu như thúc tố, xỉ như biên bối. Yên nhiên nhất tiếu, hoặc dương thành, mê hạ thái(2).

Dịch nghĩa:

Thêm một phân thì quá dài, giảm một phân thì lại ngắn,

Dồi phấn thì trắng quá, thoa son thì đỏ quá

Mày như chim trả, da như hoa tuyết,

Eo như thắt chỉ, răng như ngậm ngọc

Nụ cười duyên dáng, dung mạo diễm kiều.

(Con gái Đông gia, thêm một phân thì quá cao, bớt một phân thì quá thấp; nhợt một chút thì quá bợt, đỏ một chút thì quá bầm; mày biếc như lông chim phỉ thúy, da thịt trắng như tuyết, eo mảnh như được thắt lại, răng như ngọc trai; mỉm cười yêu kiều, thì đàn ông Dương Thành và Hạ Thái đều bị mê hoặc.)

(1) Đông gia chi tử: Xuất xứ từ bài Đăng đồ tử háo sắc phú của Tống Ngọc nước Sở thời Chiến Quốc, Tống Ngọc nước Sở từng xưng tụng người con gái đẹp bên phía đông, về sau dùng “ Đông gia chi nữ” để hình dung người con gái xinh đẹp.

(2)Hoặc Dương Thành, mê Hạ Thái: khiến đàn ông Dương Thành và Hạ Thái đều bị mê hoặc. Dương Thành và Hạ Thái là hai vùng đất phong của quý tộc nước Sở.

Nhưng Khổng Trúc Xuân lại nói: "Ý trong đoạn này có thể nói rằng Cửu Nhi nhà chúng ta là một trong hai thần vận vậy!"

Nếu nói nam tử nhìn mỹ nhân mà tán dương cũng bởi vì bắt nguồn từ nhan sắc, cũng có thể cùng là nữ nhi mà không hề đố kỵ, ca ngợi phát ra từ nội tâm, là vì muốn nhìn xem nhan sắc đó đẹp cỡ nào. Có câu là: Thiên thu vô tuyệt sắc, duyệt mục thị giai nhân. Khuynh quốc khuynh thành mạo, kinh vi thiên hạ nhân!

(Tạm dịch: ngàn thu không có đẹp nhất, đẹp mắt là giai nhân. Dung mạo khuynh quốc khuynh thành, làm người trong thiên hạ kinh động!"

Lung Nguyệt nghe thấy câu tán dương này lại chỉ đáp lại một cái cười nhạt.

Câu cửa miệng là: Tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Từ lúc nàng đầu thai đến Đại Chiêu quốc này, mỗi ngày trang điểm soi lăng hoa kính đồng, mặc dù nói vật thủ công mỹ nghệ trong cung là không thể bắt bẻ, nhưng chất liệu vẫn còn đó, làm thế nào cũng không thể nhìn được rõ ràng.

Là nữ nhi, người nào không thích chưng chưng diện? Nói thật, Lung Nguyệt cũng vô cùng tò mò xem rốt cuộc dáng vẻ của mình là như thế nào. Mẫu thân nhà nàng, thật sự là đại mỹ nhân nhất đẳng của Đại Chiêu quốc. Phụ thân nhà nàng càng là Long chương mắt phượng, bỏ qua không nói đến khí thế Vương giả, chỉ riêng dung mạo, dự đoán đã không thua Tống Ngọc Phan An. Lung Nguyệt phỏng đoán, cho dù những điều tán dương mình kia có mấy phần thật tình, mấy phần giả bộ thì có hai vị ca ca châu Ngọc phía trước thì hẳn là mình cũng không kém.

Ngày 17 tháng 6, chính là ngày nắng nóng nhất thì một tháng trước Lung Nguyệt đã phụng bồi tổ mẫu dọn vào linh hữu nghỉ hè.

Trước Cúc Nguyệt các, hồ nước trong xanh, hoa sen nở rộ.

Lung Nguyệt tựa nửa người ngồi trong lương đình, tay cầm cuốn sách, mắt khép hờ, giống như là đang ngủ gật.

Ở xa, tiếng bước chân vang lên, lông mia như cánh bướm của Lung Nguyệt khẽ mở, lộ ra đôi mắt trong như làn nước. Thấy Đại thái giám Tổng quản Cát An đang đi về phía nàng.

Vì vậy nàng ngồi dậy, mỉm cười với hắn. Kiếp trước từng thấy trong sách cổ, vì thân thể thái giám không trọn vẹn, suy cho cùng sẽ có chút bệnh tâm lý, nói trắng ra chính là có chút biến thái. Vậy mà chung sống mười mấy năm, Lung Nguyệt phát hiện, trước mặt phụ thân nhà nàng không thể thiếu đại hồng nhân này, tâm tính lại rất bình thản. Nếu không phải che giấu quá tốt thì chính là nội tâm vô cùng mạnh. Nói tóm lại nàng vẫn thật sự thích lão thái giám mập mập, lúc nào cũng cười híp mắt này.

Cát An tới trước mặt Lung Nguyệt khom người hành lễ: "Lão nô bái kiến Cửu công chúa!"

"Cát An công công miễn lễ!" Lung Nguyệt khẽ nâng tay, rồi sau đó nói: "Phụ thân đã tới Linh Hữu rồi sao?"

"Hồi bẩm Cửu công chúa, Hoàng thượng đã tới được gần nửa canh giờ rồi, vừa rồi ngài ở điện Linh Thai triệu kiến đặc phái viên Phiên bang!"

"Ừ!" Lung Nguyệt nghe xong gật đầu một cái rồi lại hỏi: "Vậy công công tới đây là vì chuyện gì?"

Cát An cung kính trả lời: "Hoàng thượng mời công chúa qua điện Linh Thai!"

"Hả?" Lung Nguyệt nghe đến đây thì mắt phượng sáng lên. Vài ngày nữa là tới lễ Vạn thọ, phiên bang tới đây hẳn là vì chúc thọ, lúc này phụ thân gọi mình, hẳn là lại được rất nhiều quà tặng tốt rồi.

Cát An cũng coi như là nhìn Lung Nguyệt lớn lên từ nhỏ, cho nên vô cùng hiểu rõ với ánh mắt hiện tại của nàng, cười nói: "Trong số lễ vật chúc thọ lần này của phiên bang có không ít vật kỳ lạ, Hoàng thượng nghĩ chắc là công chúa sẽ thích, cho nên mời công chúa đến xem xem có gì vừa mắt không."

"Vậy mau mau đi thôi, mời công công đi trước dẫn đường!" Lung Nguyệt đứng dậy, nhìn y phục không có chỗ nào không ổn, liền đi theo Cát An về phía điện Linh Thai.

Đi vào Thiên điện, liền thấy Thuận Khải Đế đang đứng trước kính thủy ngân cao tới nửa người, quan sát cẩn thận. Thấy Lung Nguyệt, cười ngoắc tay: "Cửu Nhi! Con có thích kính lưu ly này không?"

Làm bằng thủy tinh, nếu là Lung Nguyệt ở kiếp trước thì chỉ là vật hết sức bình thường, nhà nào có trẻ con thích nghịch thì không làm gì có chuyện không làm vỡ mấy cái? Nhưng ở Đại Chiêu quốc này, chỉ khi nào Tây Dương tiến cống thì mới có, đây cũng là vật vô cùng quý hiếm rồi. Ngày thường Lung Nguyệt dùng một bộ ấm chén Lưu ly trong suốt, không biết có bao nhiêu khuê nữ phải ghen tị.

Mặc dù nói kiếp trước Lung Nguyệt thường dùng gương tráng bạc này, nhưng trong kiếp này thì đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng tự nhiên thích vô cùng, nghe câu hỏi của phụ thân, nàng cười cười, nói thẳng: "Thích, nữ nhi rất thích!"

"Nếu đã thích thì nó là của con!" Từ trước tới nay sự cưng chiều Thuận Khải Đế dành cho khuê nữ này của mình vốn là không có giới hạn, ông mỉm cười rồi nói: "Bên kia còn có hai cái lớn, một cái cho con, một cái cho mẫu thân con, thế nào?"

Tất nhiên là Lung Nguyệt cười tươi như hoa nở mùa xuân: "Nữ nhi tạ ơn phần thưởng của phụ thân!!"

Thuận Khải Đế liếc nhìn nàng hỏi: "Tạ ơn như thế nào?"

"Phụ thân nói như thế nào thì là như thế!"

"Cái này..." Thuận Khải Đế trầm ngâm nói: "Nếu là thư thế, vậy thì liền nợ thôi! Đợi trẫm nghĩ ra sẽ đòi con!" Ông mỉm cười, lại nói: "Con xem xem, trong phòng này con còn vừa ý cái gì không?"

Lung Nguyệt gật đầu, rồi sau đó chìm vào trong đống cống phẩm chất đống trong phòng này, tiếp tục chọn lựa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.