Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 12: Hoa rơi cùng nước chảy chả liên quan gì tới nhau



Kiều Cảnh An vừa mới dùng xong cơm trưa đã bị Kiều Sâm lái xe ném tới trường học. Tuy Kiều Sâm biểu lộ vẫn như bình thường, nhưng trực giác của Kiều Cảnh An nói cho cậu biết, hình như Kiều Sâm đang tức giận chuyện gì đó. Làm một quý công tử có giáo dưỡng có lễ phép, cậu quyết định không để ý tới bộ mặt đang muốn gây sự của Kiều Sâm, vội nói tạm biệt với anh, sau đó xuống xe đi tới phòng học.

Kiều Sâm nhìn theo bóng lưng Kiều Cảnh An, hít sâu một hơi, dựa vào cửa xe híp mắt lại. Phía trước là chốn thiên đường thuộc về tuổi thanh xuân, anh và Kiều Cảnh An không giống nhau, những thứ anh phải học chính là như thế nào quản lý tốt xí nghiệp, như thế nào làm một tổng tài danh tiếng.

Anh cùng với Kiều Cảnh An rất ít sống một chỗ cùng nhau, lúc đó mẫu thân của Kiều Cảnh An đối với mình cũng là ôn hoà, còn những năm gần đây, anh cùng với Kiều Cảnh An ngoại trừ về mặt di sản mà phát sinh khắc khẩu, những khoảng thời gian trước, hai huynh đệ căn bản là ngay cả lời nói cũng không có nhiều.

Kiều Sâm cảm khái u buồn cũng không có diễn biến được bao lâu, bởi vì rất nhanh có người cắt đứt suy nghĩ của anh.

“Kiều Sâm?” Là một giọng nữ mềm mại, hình như còn mang theo chút kinh hỉ (ngạc nhiên vui vẻ).

Kiều Sâm quay đầu, nhìn thấy chính là một cô gái mặc váy trắng, mái tóc đen nhánh mềm mại được vấn thành một búi, nghiêm túc nhưng lại không cũ kỹ. Anh híp mắt nghĩ nghĩ, lúc sau mới mang theo mỉm cười nói: “Hà Ngữ?”

“Vâng, đã nhiều năm không gặp.” Hà Ngữ đối với gia thế của Kiều Sâm cũng không hiểu rõ lắm, nhưng nhìn đến chiếc xe bên cạnh anh kia, liền biết rõ kinh tế hiện tại của Kiều Sâm rất không tồi, cô nhoẻn miệng cười: “Xem ra anh rất phát đạt, còn em hiện giờ, từ nước ngoài du học trở về cũng chỉ là đi dạy trong trường đại học thôi.”

Kiều Sâm cười cười, không có tiếp lời Hà Ngữ, dù sao tuy đều là đến du học cùng một trường đại học ở nước ngoài, nhưng giữa hai người cũng không có bao nhiêu quan hệ. Không khách sáo cũng không thân thiện, đối với anh mà nói, Hà Ngữ nhiều lắm chỉ không tính là người xa lạ.

Phía sau hai người vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Kiều Sâm nhìn lại, chứng kiến Kiều Cảnh An vốn đã nên vào học lại quay về đây.

Kiều Cảnh An chạy vội, cho nên bình thường đi đường vốn không có bao nhiêu tiếng động như cậu cũng phát ra chút ít thanh âm. Chứng kiến Kiều Sâm đứng chung cùng một nữ tử, cậu hơi sững sờ, trong lòng có chút hiểu là chuyện gì xảy ra. Cô gái này bộ dáng mặc dù không phải khuynh quốc khuynh thành, nhưng khí chất đầy người vẫn là rất không tệ, nghĩ vậy, cậu đối với Hà Ngữ cười cười thân thiện, quay đầu nói với Kiều Sâm: “Ca, em để quên một quyển sách, nên quay lại lấy.”

Kiều Sâm miệng ấp úng, nhìn Kiều Cảnh An úp sấp xuống chỗ ngồi phía sau xe lấy sách, anh thật sự muốn nói một câu, có phải là có cái gì hiểu lầm không? Trước kia mình ở cùng những phụ nữ khác, nếu là đụng phải Kiều Cảnh An, tất nhiên là sẽ huyên náo cho đến khi ai cũng bị mất mặt, hôm nay nó lại trở nên phối hợp như vậy, làm cho anh cảm thấy một hơi nghẹn ở ngực, nhả cũng nhả không ra, nuốt cũng nuốt không trôi, khó chịu đến mồm miệng rúm ró. Quả nhiên đã quen đối phương không biết nói đạo lý, đột nhiên lại hiểu chuyện như vậy thực làm cho người ta không kịp thích ứng.

Lúc đã thấy rõ người vừa tới thì… Hà Ngữ so với Kiều Sâm còn giật mình hơn, dù sao một đại họa của trường học đã từng hại thảm các giáo sư thì cô cũng là biết đến. Lúc cô nhìn thấy Kiều Cảnh An lại cười thân thiện với mình, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng đờ. Không biết có phải là cảm giác của mình hay không, cô lại cảm thấy cái nụ cười này so với việc cậu ta trừng mắt nhìn mình còn đáng sợ hơn. Tuy hiện tại Kiều Cảnh An thoạt nhìn ôn hòa vui vẻ, cũng không có giống như trước kia lúc nào cũng thay đổi màu tóc cùng nghệ thuật hóa trang(chỉ quần áo trước kia của Tiểu An =.,=) mà người thường không cách nào giải thích được, nhưng là thật sự không thể phủ nhận những việc ác mà cậu ta đã từng làm khiến cho người ta vẫn luôn mang tâm lý oán hận.

Đem [ Ngôn ngữ học truyền thống Thiên triều ] ôm vào trong ngực, Kiều Cảnh An thấy Kiều Sâm sắc mặt xấu hổ, nữ tử bên cạnh thần sắc cũng không tự nhiên, lập tức hiểu ra, xem ra hai người này là ngượng ngùng, cậu hiểu ý tủm tỉm, đóng cửa xe, cười cười với Kiều Sâm, chuẩn bị xoay người rời đi.

“Kiều đồng học, cậu cùng Kiều Sâm là…?” Hà Ngữ trong lúc Kiều Sâm chỉ im lặng mỉm cười, rốt cục có chuyện để mà nói tiếp, Kiều Sâm cùng Kiều Cảnh An là huynh đệ, cái sự khác biệt này cũng quá lớn a. Không đúng, Kiều Cảnh An là Nhị thiếu gia của Kiều gia, nói như vậy, Kiều Sâm chính là…

Kiều Cảnh An vừa nghe lời này, liền hiểu vị nữ tử này biết mình, cậu hơi sững sờ, biết mình cũng quen biết ca ca, nhưng không biết bọn họ là huynh đệ? Cậu khẽ chau mày, lập tức cười cười: “Chúng tôi là huynh đệ, tôi phải tới phòng học rồi, không quấy rầy hai vị.” Nếu là ‘hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình’, cậu cũng không tiện ở chỗ này nói thêm gì đó, vì vậy Kiều nhị thiếu gia rất thức thời nhấc gót đi luôn.

“Tiểu An.” Kiều Sâm rốt cục vẫn là nhịn không được gọi lại thiếu niên đã đi xa vài mét.

“Dạ?” Kiều Cảnh An vẻ mặt khó hiểu nhìn người gọi lại cậu, có chuyện gì sao? Chẳng lẽ, anh ấy thật sự đối với nữ tử này không có ý nghĩ – yêu đương? Cậu mắt nhìn nữ tử mặc váy trắng đứng ở một bên, tuy so ra kém những mỹ nhân khuynh thành từng ái mộ mình trước kia, bất quá coi như là không tồi, dù sao một nữ tử tốt xấu thật sự thế nào cũng không phải dùng dung mạo đến kết luận.

“Em… sau khi tan học thì về nhà sớm một chút, đừng cùng một số người đi mấy chỗ loạn thất bát tao gì đó.” Kiều Sâm nghĩ đến những hồ bằng cẩu hữu (bạn bè chó má) kia của Kiều Cảnh An thì nhíu nhíu mày, tuy hiện tại tiểu tử này vẫn là rất an phận, nhưng ai biết có thể hay không nhảy ra vài kẻ không đứng đắn sẽ đem thằng bé dạy hư?

Kiều Cảnh An mặc dù không rõ ràng lắm Kiều Sâm đang nghĩ gì, nhưng là người làm đệ đệ, đối với lời của huynh trưởng đương nhiên là phải tôn trọng, vì vậy Kiều nhị thiếu gia ngoan ngoãn gật đầu: “Tan học em lập tức trở về nhà.”

Nghe được hứa hẹn của Kiều Cảnh An, Kiều Sâm mới thoả mãn phất phất tay, cho Kiều Cảnh An rời đi.

“Kiều đồng học rất nghe lời anh a.” Hà Ngữ miễn cưỡng cười cười, cô thật sự không thể đem cái người nhu thuận nghe lời này liên hệ cùng một chỗ với Kiều Cảnh An kiêu ngạo trước kia, vì vậy nụ cười trên mặt nhìn thế nào cũng thấy vặn vẹo.

Kiều Sâm lại nghe ra sự nghi hoặc trong lời nói của cô, nhìn theo bóng lưng Kiều Cảnh An nói: “Đúng vậy, Tiểu An luôn luôn rất hiểu chuyện và biết nghe lời.”

Hà Ngữ run rẩy, nhu thuận là chuyện mà Kiều Cảnh An có bắn đại bác cũng không tới, Kiều Sâm đến tột cùng là như thế nào có thể đem hai cái danh từ này để cùng một chỗ? Hay là nói, Kiều Cảnh An trong trường học kiêu ngạo như vậy, đều là do Kiều Sâm dạy hư?

Bất quá những lời đồn đãi trước kia trong trường học về Kiều gia huynh đệ bất hòa lại là từ đâu mà ra? Hà Ngữ có chút mê mang, cô nhìn nhìn nam nhân tuấn mỹ trước mắt, cô thật không ngờ thân phận của Kiều Sâm đúng là hiển hách như thế, cô đột nhiên có chút hiểu tại sao ban đầu lúc ở đại học Kiều Sâm đối với bạn học có chút xa cách, dù sao người phải sinh hoạt tại loại gia đình này, vốn là không cần tình hữu nghị đơn thuần gì đó.

Hai người lại khách khí hai câu, Kiều Sâm liền mở ra xe thể thao sáng loáng của mình đi ra cổng trường đại học.

…………………………..

Buổi chiều có hai tiết, bởi vì tới hơi trễ, Kiều Cảnh An liền từ cửa sau đi vào tìm hàng cuối mà ngồi, vừa ngồi xuống chợt nghe bên cạnh có người phát ra tiếng hừ nhẹ, cậu quay đầu xem xét, thì ra là thiếu niên mà hôm qua đã cùng mình đấu bóng.

Lâm Thư thấy Kiều Cảnh An chỉ liếc nhìn mình một cái, mặt cũng không biến sắc như ngày trước, cảm giác đối phương có cái gì không đúng, không đúng, hẳn là quá nhiều chỗ không đúng.

Kiều Cảnh An khi nào thì lại chăm chỉ đi học, Kiều Cảnh An khi nào thì lại đối xử với bạn học có lễ phép, Kiều Cảnh An khi nào thì có thể đá bóng tốt như vậy? Vào bệnh viện một chuyến mà cứ như tăng level trong game online, còn nâng cấp trở nên lợi hại hơn. Nếu cứ đánh ngất là có thể đem bại gia tử biến thành học sinh tốt, hắn không ngại cho người ta đem toàn bộ bại gia tử đều đánh vào viện.

“Cậu đừng chằm chằm tôi, như vậy rất thất lễ.” Kiều Cảnh An thấy Lâm Thư nhìn chằm chằm mình, nhăn mày, ngẩng đầu nhìn lên bục giảng: “Cậu không nghe giảng sao? Đây cũng là tôn trọng thầy giáo.” Tuy những loại chuyện này cậu không muốn phải nhắc nhở đối phương, nhưng làm bạn học, cậu sẽ không tiếc lòng tốt nhắc nhở đối phương một chút.

Nghe con mẹ ngươi, ai so với ai còn không tôn trọng thầy giáo hơn? Người từ trước đến nay luôn ưu nhã như Lâm gia đại thiếu gia lần đầu tiên có loại xúc động muốn văng tục, một tên tiểu tử thường xuyên trốn học có tư cách gì nói hắn không tôn trọng thầy giáo? Tiểu tử này bị đánh nhập viện trên thực tế là đầu óc bị đánh ngu đi?

Kiều Cảnh An thấy Lâm Thư sắc mặt khó coi, biết là lời chỉ trích của mình làm cho đối phương khổ sở, vì vậy dừng lại động tác ghi chép: “Cậu cũng đừng quá để ý, dù sao biết sai có thể thay đổi là tốt rồi, không nên quá mức tự trách.” Nói xong, còn đối với Lâm Thư lộ ra một nụ cười tha thứ, vùi đầu tiếp tục làm ghi chép.

Mẹ nó, hôm qua trên báo thấy có người bị sét đánh chết, tại sao ông trời lại không đem cái tên khốn kiếp này bổ đôi ra! Lâm Thư cắn răng, bút máy trong tay bị hắn bóp đến hắt xì run rẩy.

Buổi chiều tiết thứ hai là tiết thư pháp truyền thống, cái khoa này là để khuyến khích sinh viên nhận thức văn tự cổ đại, nhưng cũng không phải quá coi trọng, cho nên phòng học nằm trong một tòa nhà cũ của Giáo Học Lâu. Cái khu Giáo Học Lâu này trên vách tường leo đầy dây thường xuân, nhưng mà không hề có vẻ u ám, ngược lại làm cho người ta vài phần cảm giác an bình.

Trong đại học cũng là nơi ngọa hổ tàng long (người tài giấu nghề), người có thể dùng một tay bút lông viết ra hảo chữ cũng không phải là không có, tuy nói khuyết thiếu một chút lực đạo, nhưng là cũng may thoạt nhìn khá giống, cũng chính là không tồi.

Người dạy môn này là Viên giáo sư, đối với những việc thư phòng tạo nghệ (những công việc trong thư phòng như viết chữ vẽ tranh) này của sinh viên cũng không có yêu cầu quá cao, chỉ mong bọn trẻ này lúc tốt nghiệp đại học có thể viết ra vài chữ nhỏ tinh tế.

Kiều Cảnh An nhìn trong tay cái mà mọi người gọi là bảng chữ thư pháp mẫu, bắt bẻ nhíu mày, đây mà cũng gọi là bảng chữ mẫu, ngày xưa tại trong học viện của cậu, dù có mời đại một vị trong trường đến viết, cũng không thua kém so với những chữ này.

Trải rộng giấy Tuyên Thành ra trước mặt, Kiều Nhị công tử cau mày nghĩ nghĩ, gỡ xuống chiếc bút lông thô nhất trên giá bút, viết một cái chữ “Phúc” thật to, hạ bút hành vân lưu thủy(nước chảy mây trôi) không ngừng, thủ pháp mạnh mẽ hữu lực, không hề run rẩy, một chữ “Phúc” tràn ngập khí khái liền hiện ra trên giấy.

Viên giáo sư quét mắt nhìn phòng học một vòng, thấy một học trò mặc bạch y (quần áo trắng)động tác viết chữ có chứa phong cách quý phái, mặc dù đối với thư pháp của cậu ta cũng không ôm hi vọng nhiều, nhưng tốt xấu cái tư thế này khiến người nhìn thấy thoải mái, vì vậy vị giáo sư già cả này liền tiến lên quan sát một chút.

“Thiên tài!” Viên giáo sư vừa nhìn thấy chữ ‘phúc’ này, kích động đến mức giữ chặt tay Kiều nhị thiếu gia: “Vị bạn học này, chữ này của cậu thật sự là quá hoàn mỹ, thật sự có phong cách quý phái a.”

Kiều Cảnh An khó hiểu nhìn chữ phúc kia của mình, bởi vì hiện tại cái tay này không có trải qua rèn luyện, cái chữ này bất quá chỉ là một sản phẩm thất bại của mình mà thôi, vị giáo sư này kích động như vậy làm chi?

Vì vậy lúc tan học, Kiều Cảnh An không thèm đếm xỉa tới lão giáo sư kích động đến ánh mắt sáng lên, nện bước ưu nhã, mặt mỉm cười đi ra Giáo Học Lâu.

Trong nội tâm Kiều nhị thiếu gia, cái này cũng bất quá chỉ là vài cái chữ viết thất bại mà thôi, căn bản là không đáng nhắc tới, cậu cũng không phải người theo đuổi thư pháp hoàn mỹ, cho nên về thư pháp cũng không quá để ý, làm con cháu thế gia, cũng không cần quá mức coi trọng phương diện này.

Lâm Đại Thiếu gia nhìn theo người nào đó đã đi xa, lại nhìn nhìn trên tay đang cầm chữ viết bằng bút lông của người nào đó, cắn răng nói: “Sét đánh chết ngươi!” Kết quả nghiêng người một cái, cũng không biết làm sao, lại bước trượt cầu thang, tại một khắc trước khi ngã sấp xuống, Lâm Đại Thiếu gia bi phẫn nghĩ, hắn hẳn là… nên cách cái tên bại gia tử này xa một chút !

………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.