Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 19: Nhà



Đêm xuống, Kiều Cảnh An đã ngủ yên. Kiều Sâm khẽ đẩy cửa ra, ngắm nhìn bóng người trên giường, ánh mắt phức tạp. Mãi đến khi quản gia đi tới phía sau, anh mới đóng cửa, xoay người liếc nhìn ông, rồi đi về phía thư phòng.

Quản gia vào theo trong phòng, thuận tiện đóng cửa, mới đem tư liệu cầm trong tay giao cho Kiều Sâm, sau đó do do dự dự mở miệng nói: “Thiếu gia, tôi cảm thấy được… nhị thiếu gia là thật sự mất trí nhớ.”

“Tư liệu bác xem qua rồi?” Kiều Sâm không có mở ra tư liệu, mà là nhìn về phía Vương quản gia.

“Đúng vậy, biểu hiện ở trường học của nhị thiếu gia là không thể nào là giả vờ, tôi chỉ không rõ, nhị thiếu gia sao lại biết đá bóng, sao lại biết dùng bút lông viết được chữ đẹp như vậy? Những điều này rất không tương xứng với hành vi thường ngày của nhị thiếu gia. Nhị thiếu gia chưa bao giờ chơi bóng, trước kia cũng không có học qua thư pháp, khóa thư pháp ở trường phần lớn đều là bùng tiết. Đại thiếu gia, cậu xem… nhị thiếu gia có thể nào đã bị người khác thôi miên hay không?” Quản gia vẻ mặt lo lắng nhìn Kiều Sâm.

Kiều Sâm lấy tay bưng đầu, nheo mắt nhìn quản gia, im lặng một chút mới thận trọng mở miệng hỏi: “Quản gia, bác gần đây có phải đang mê xem thể loại phim thần thoại ma pháp?”

“Đại thiếu gia làm sao biết?” Quản gia kinh ngạc nhìn Kiều Sâm, ông luôn rõ ràng đại thiếu gia rất thông minh, nhưng thật không ngờ trực giác lại nhạy bén đến như vậy.

“Bởi vì bác đã bị thôi miên.” Kiều Sâm thở dài: “Bác cảm thấy… ngoại trừ loại thủ-đoạn-kỹ-thuật-cao như thôi miên này ra, còn có khả năng khác không?”

Quản gia rất nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Tôi trước đó còn lấy tóc nhị thiếu gia đi xét nghiệm DNA, không thể nghi ngờ cùng cậu là huynh đệ ruột, cho nên khả năng là người khác ngụy trang bị loại trừ. Cậu xem… nhị thiếu gia có thể hay không gặp phải người ngoài hành tinh, sau đó…”

“Vương quản gia, có lẽ bác đoán nhị thiếu gia bị ma nhập vào thân còn có khả năng hơn.” Kiều Sâm vịn trán, che dấu khóe miệng đang run rẩy của chính mình, thâm tình nói: “Vương quả gia, bác ít xem phim khoa học viễn tưởng Mỹ đi một chút, không tốt cho thân thể đâu.” Nhất là đầu óc.

Mở ra tài liệu trong tay, phần đầu là một ít giới thiệu cơ bản về tiểu sử, bên trong là những chuyện vô liêm sỉ mà Kiều Cảnh An từ nhỏ đến lớn đã làm cùng một số ảnh chụp, cơ hồ trên mỗi một tấm hình, màu tóc đều không giống nhau, nhan sắc lòe loẹt đến mức ngay cả cầu vồng cũng không bì nổi.

Càng lật giở những trang về sau, lướt qua những việc làm của Kiều Cảnh An, Kiều Sâm càng xem trong lòng lại càng hỏa đại, càng hỏa đại lại càng muốn trách cha của mình như thế nào không quản giáo tiểu tử ngu ngốc kia cho tốt. Nhưng nghĩ nghĩ, lại cảm thấy Kiều Cảnh An hiện tại cũng đã giúp anh bớt lo rất nhiều rồi.

Vương quản gia nhìn Kiều Sâm sắc mặt đổi tới đổi lui, nhịn không được lui một bước nhỏ về phía gần cửa ra vào.

Chịu đựng trong lòng bất mãn, tiếp tục lật giở, trên mặt giấy rốt cục đề cập đến sự kiện đánh nhau kia, cùng với một ít biểu hiện khác thường sau khi xuất viện, kết luận chính là: nếu như không phải có cái mặt giống nhau như đúc, sẽ không ai cho rằng đây đều là một người.

Cuối cùng là một ít ảnh chụp Kiều Cảnh An sau khi mất trí nhớ trong trường học, bộ dáng yên tĩnh nghe giảng bài, bộ dáng trầm tư, còn có bộ dáng mỉm cười đứng trên sân bóng. Mỗi một vẻ đều tản ra lực hấp dẫn khiến cho người ta không thể rời mắt, cái dạng này cùng với dáng vẻ lưu manh trước kia hoàn toàn khác biệt.

Một người mất trí nhớ, lại có sự tương phản lớn như vậy sao?

Lại lật trang đằng sau, có viết một ít kết quả nghiên cứu về tình trạng di chứng sau khi mất trí nhớ của các chuyên gia tâm lý. Cẩn thận xem từ đầu tới cuối, Kiều Sâm bắt đầu hoài nghi, Kiều Cảnh An hiện tại có lẽ chính là “nhân cách thứ hai” mà trên y học đã nói, ngoại trừ giả thuyết này, căn bản không thể giải thích việc Kiều Cảnh An sau khi mất trí nhớ thì thói quen sinh hoạt cùng tính cách lại hoàn toàn tương phản với trước kia.

“Nhân cách thứ hai?” Kiều Sâm sắc mặt bình tĩnh lại, vuốt cằm, cái này chẳng phải là ‘tâm thần phân liệt’ trong truyền thuyết sao? Trong khi Kiều Cảnh An hoàn cảnh cuộc sống vô cùng sung sướng như vậy, cái nhân cách thứ hai này đến tột cùng là làm thế nào mà chui ra được nhỉ? Nghĩ mãi nghĩ mãi, Kiều Sâm cảm thấy… giả thuyết Kiều Cảnh An là bị quỷ nhập vào thân so với nhân cách thứ hai gì đó còn dễ chấp nhận hơn.

Kiều Sâm rất rối rắm, Vương quản gia rất khổ sở. Ông nhìn sắc mặt khó coi của Kiều Sâm, trong đầu bắt đầu xuất hiện suy nghĩ có thể Kiều Sâm đang tìm cách dùng các loại thủ đoạn để đối phó Kiều Cảnh An. Càng nghĩ, sắc mặt càng trắng, vì vậy quản gia nơm nớp lo sợ mở miệng: “Thiếu gia, kỳ thật nhị thiếu gia như vậy cũng rất tốt, mặc kệ thế nào, cậu ấy vẫn là em trai của cậu, hơn nữa cậu ấy hiện tại cũng nhu thuận nghe lời, cho nên vẫn là cho cậu ấy ở lại đây đi.”

“Tôi khi nào thì nói muốn đuổi thằng bé đi?” Kiều Sâm nhìn Vương quản gia vẻ mặt khó xử, trong lòng giật mình, ông lại nghĩ linh tinh cái gì rồi?

“Đại thiếu gia, chẳng lẽ cậu định đem nhị thiếu gia giữ ở bên người để trả thù?” Quản gia thâm tình nói: “Con người phải có lòng khoan dung, hơn nữa hiện tại nhị thiếu gia còn vì cứu cậu mà bị thương, cậu làm huynh trưởng, chuyện đã qua thì đừng so đo nữa.”

Kiều Sâm mặt lập tức biến thành đen, anh nói sẽ làm khó Kiều Cảnh An lúc nào, sao anh lại không biết?

“Hơn nữa chuyện lần này ở mã trường, chúng tôi đã điều tra xong, không liên quan tới nhị thiếu gia, hơn nữa nhị thiếu gia trước đó cũng không biết cậu muốn đến mã trường, cậu ấy căn bản không có điều kiện ra tay.”

“Vương quản gia…”

“Còn nữa, nhị thiếu gia nếu như muốn hại cậu, vậy cũng không cần thiết phải chấp nhận mạo hiểm lớn như vậy để cứu cậu.”

“Vương quản gia…”

“Cái gì?” Vương quản gia rốt cục dừng lại công việc bào chữa cho Kiều nhị thiếu gia, nhìn thấy sắc mặt phức tạp của đại thiếu gia, chẳng lẽ đại thiếu gia vẫn không muốn buông tha nhị thiếu gia?

“Tôi nghĩ bác ngoại trừ hạn chế xem phim khoa học viễn tưởng ra, cũng nên hạn chế xem mấy bộ phim về tranh đoạt gia đình.” Kiều Sâm khóe miệng run rẩy: “Tôi đâu có nói việc này cùng Tiểu An có quan hệ.”

“À.” Vương quản gia nhẹ gật đầu, lập tức lại hỏi: “Vậy thiếu gia điều tra nhị thiếu gia làm gì?”

Kiều Sâm thu hồi ánh mắt đặt trên tấm ảnh chụp lúc Kiều Cảnh An đang mỉm cười, vội ho một tiếng: “Biết quá nhiều không tốt cho bác đâu.”

Vương quản gia giật mình, bất an hỏi: “Thiếu gia sẽ không giết tôi diệt khẩu chứ?”

Sau một hồi tĩnh lặng thật lâu, Kiều Sâm hữu khí vô lực nói: “Cảm phiền bác ra ngoài.”

Cửa thư phòng vừa đóng, Kiều Sâm thở dài, những lời không hiểu ra sao kia của Vương quản gia, chỉ sợ là vì muốn dời đi sự chú ý của mình. Không nghĩ tới vị thúc thúc từ trước đến nay luôn chỉ biết phục tùng chủ nhân lại sẽ có một ngày cam nguyện đi che chở cho người khác. Anh cúi đầu xuống, ngắm nhìn tấm ảnh trong tay, một lúc lâu sau mới dời ánh mắt, lại nhìn bóng tối đen kịt ngoài cửa sổ, nếu như không tính tới quá khứ, Tiểu An thật sự là một người em tốt.

Anh dù thế nào cũng không nghĩ đến, thiếu niên mảnh khảnh này sẽ làm ra chuyện lỗ mãng như vậy. Nhớ lại buổi sáng thiếu niên vươn tay ra kéo lấy mình, khóe miệng có chút khẽ cong, hành động kia có bao nhiêu nguy hiểm Tiểu An không có khả năng không biết, ngay lúc thằng bé chạm tới anh… có hay không nghĩ tới chính mình cũng có thể bị ngã ngựa, khi đó thì phải làm sao?

Trong Kiều gia có một số người không biết an phận, nhưng nghĩ đến thiếu niên mỗi ngày đều mang gương mặt đơn thuần vui vẻ với mình… Anh nắm chặt tư liệu điều tra trong tay, lúc này đây anh lựa chọn tin tưởng, vô luận là đứa bé kia cùng biểu hiện ngày trước bất đồng đến cỡ nào, nhưng ít nhất ngay tại thời khắc mình nguy nan, thằng bé nhất định sẽ chìa tay về phía anh trai nó.

Đem tư liệu ném vào tầng dưới cùng của ngăn kéo. Có lẽ, những thứ này đối với anh mà nói, căn bản đã không cần thiết nữa rồi.

Sáng sớm rời giường, Kiều Sâm kéo rèm ra, chứng kiến chính là cảnh thiếu niên đang đánh quyền trong vườn. Mấy ngày gần đây, động tác vung đấm của Kiều Cảnh An đã càng ngày càng trôi chảy. Tuy anh nhìn không ra đây là loại quyền pháp gì, bất quá xem thấy cũng rất không tệ, ít nhất so với mấy màn nhảy nhót loạn xạ mà những cao thủ trong phim biểu diễn thì còn đẹp mắt hơn nhiều.

Kiều Cảnh An đã thay bộ quần áo luyện công mà Kiều Sâm bảo Vương quản gia chuẩn bị cho cậu. Kiều Sâm kéo cửa sổ ra, đi đến ban công ngắm nhìn thân ảnh Kiều Cảnh An, cho đến khi thiếu niên đề khí thu quyền anh mới xoay người vào phòng.

Kỳ thật, cuộc sống như vậy cũng không tồi, ít nhất mỗi sáng sớm có thể chứng kiến đứa bé kia múa may trong hoa viên… Những lúc ấy anh mới có thể chính thức cảm thấy, nơi mà mình đang đứng được gọi là “Nhà”.

……………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.