Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 34: Của anh cũng chính là của em



Kiều Sâm thật không ngờ nguyên nhân Kiều Cảnh An về muộn lại là vì một tờ giấy chứng nhận này. Anh không đón lấy tập hồ sơ, mà đứng lên kéo Kiều Cảnh An ngồi xuống ghế salon: “Hôm nay ở trường học có chuyện gì không?”

Kiều Cảnh An nghĩ nghĩ: “Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là nửa tháng sau em phải tham gia một trận đấu.”

“Ừ.” Kiều Sâm đưa tay vuốt ve đỉnh đầu Kiều Cảnh An, cũng không hỏi lại là trận đấu gì. Nếu như bình thường, anh đã sớm muốn điều tra thông tin, chỉ là hôm nay tâm thần có chút không tập trung. Anh thật không ngờ Kiều Cảnh An lại đem cổ phần công ty chuyển nhượng cho mình. Lúc Kiều Cảnh An vào bệnh viện, anh đã từng nghĩ tới chuyện thừa cơ ra tay chiếm đoạt nó, chỉ là càng về sau tâm tính càng thay đổi, anh đã sớm không muốn tranh đoạt gì nữa.

Tiểu An hôm nay làm ra chuyện như vậy, chẳng lẽ là người khác đã nói gì với thằng bé, khiến Tiểu An hiểu lầm?! Ánh mắt Kiều Sâm chậm rãi chuyển qua tập hồ sơ chuyển nhượng trên bàn: “Tiểu An, những thứ này đều là của em, tại sao phải chuyển nhượng cho anh?”

Kiều Cảnh An không quan tâm lắm, liếc nhìn giấy chứng nhận: “Dù sao của ca ca, cũng là của em, em lại không biết kinh doanh, đem cổ phần công ty giao cho anh, sau này anh kiếm nhiều tiền về nhà là tốt rồi.”

“Vậy em cũng không cần cho anh, chỉ cần giao cổ phần để anh quản lý hộ là được.” Kiều Sâm cảm giác có lẽ mình nên giải thích qua về vấn đề này cho Kiều Cảnh An.

“Em mang thứ đó tặng cho anh yên tâm hơn, hay là cho anh mượn dùng yên tâm hơn?” Kiều Cảnh An hỏi lại.

Quản gia liếc nhìn hai người, rất tự giác đi ra ngoài xem sắc trời có thể sắp nổi sấm sét bão bùng hay không, làm một quản gia tốt, là phải biết tạo không gian cho chủ nhân trao đổi cảm tình.

Nghe xong những lời này, trong lòng Kiều Sâm có chút chấn động, nhưng nhìn qua sắc mặt mỉm cười của Kiều Cảnh An, anh thấy không rõ suy nghĩ trong tâm cậu. Đem tay Kiều Cảnh An ủ trong lòng bàn tay mình, tựa hồ chỉ có như vậy mới khiến cho anh cảm thấy thật sự an tâm: “Tiểu An, cái này là thuộc về em, anh không cần. Em có biết 20% cổ phần của công ty Kiều gia trị giá bao nhiêu tiền hay không?”

Mặc dù có chút không quen Kiều Sâm cầm tay mình, nhưng Kiều Cảnh An luôn cho đó chỉ là biểu hiện sự thân mật giữa huynh đệ. Vì thế cậu cũng không để ý nhiều, ngẩng đầu nhìn sâu vào hai mắt Kiều Sâm, trong đôi mắt này không có tránh né, mà mang theo một loại cảm tình phức tạp, dường như mỗi một chữ, mỗi một câu mà anh nói… đều là chân thật, không có nửa phần giả dối.

Kiều Cảnh An đột nhiên nở nụ cười, nét vui vẻ trên mặt càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng rốt cục cười ra tiếng, cậu ngả đầu lên vai Kiều Sâm: “Ca, của anh chính là của em, của em cũng chính là của anh, anh nghiêm túc như vậy, chẳng lẽ là sợ của anh trở thành của em rồi, sau này sẽ có hại cho anh sao.”

Lọn tóc của thiếu niên cọ vào trên cổ, có chút ngứa, lại khiến anh không muốn lãng phí từng giây từng phút thân mật. Nghe thấy tiếng cười mơ hồ, Kiều Sâm đưa tay nắm đầu vai Kiều Cảnh An, nhẹ giọng cười nói: “Em không sợ của em trở thành của anh rồi… của anh sẽ không trở thành của em nữa sao?”

Kiều Cảnh An khẽ cười: “Em tin anh.”

Hơi thở ấm áp phả lên cổ, giống như một làn gió ấm thổi vào trong lòng của anh, tay nắm ở đầu vai dùng một chút lực, đem thiếu niên kéo vào trong ngực, cái cằm đặt ở đỉnh đầu thiếu niên, nét vui trên mặt như thế nào cũng không thể che dấu được: “Tiểu An, có lẽ hiện giờ được có em bên cạnh, chính là điều may mắn lớn nhất đời anh.”

Kiều Cảnh An nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập trong lồng ngực của người ấy, đột nhiên nhớ tới sư phụ dạy võ cho mình đã từng nói qua một câu: ‘Nếu như một người nguyện ý cho con chạm vào trái tim của hắn, nguyện ý đem phía sau lưng lộ ra trước mặt của con, chứng tỏ rằng trong nội tâm người này, là toàn tâm toàn ý tín nhiệm con.’

Cậu bất giác đưa tay đặt tại nơi lồng ngực đang nhảy lên tiếng tim đập này, nụ cười trên khóe miệng vẫn chưa hề mất đi: “Gặp được ca ca, em cũng rất may mắn.”

Sau khi nói xong những lời này, vòng tay đang ôm cậu lại lần nữa siết chặt.

Tuy thâm trầm hàm nghĩa trong lời nói của hai người có thể không giống nhau, nhưng về cơ bản vẫn là đạt được một ý nghĩa chung, đó là hai người đều may mắn. Vương quản gia liếc mắt nhìn sắc trời đã trở nên hôn ám, lại nhìn sang hai huynh đệ đang ôm nhau. Thiếu gia, tuy tôi hy vọng cậu đối xử tốt với Nhị thiếu gia, nhưng không phải bảo cậu coi Nhị thiếu gia như búp bê mà ôm ấp, như vậy là không được. Xem ra có lẽ là do thiếu thốn từ lúc nhỏ, sớm biết như vậy ngày xưa tranh thủ thiếu gia còn chưa lớn, đáng lẽ mình nên mua nhiều thêm vài con búp bê cho cậu ấy, nếu vậy hiện tại đại thiếu gia cũng đã không ‘dục cầu bất mãn’ (muốn làm chuyện gì đó nhưng không tìm được thỏa mãn) như thế, thèm ôm búp bê nên đành đem Nhị thiếu gia ra thay.

Đợi trời chuyển về đêm đen, Vương quản gia mới bất đắc dĩ lắc đầu nhìn lại hai huynh đệ vẫn chưa buông nhau ra, mặt vô biểu tình tiến lên phía trước nói: “Nhị thiếu gia, cậu đã muốn ăn cơm chưa?”

Kiều Cảnh An nhẹ gật đầu: “Dạ, cám ơn quản gia thúc thúc.”

“Không có gì.” Ông liếc mắt nhìn tờ giấy chuyển nhượng tài sản đã bị hai người bỏ quên. Lần đầu tiên ông phát hiện, thì ra 20% cổ phần công ty Kiều gia căn bản không đáng tiền. Bằng không thiếu gia cùng Nhị thiếu gia như thế nào chỉ quan tâm trao đổi cảm tình huynh đệ, bỏ quên phần văn kiện này đến không còn sót lại tí gì trong đầu?

Trước khi ăn cơm, Kiều Sâm liếc mắt nhìn cánh tay đã tháo băng vải của Kiều Cảnh An: “Hai ngày này tay phải chỉ được dùng một chút lực, nếu muốn mang vật gì nặng, em gọi điện thoại nói cho anh biết, tan tầm anh tới đón em về.”

Kiều Cảnh An nghĩ nghĩ, mình từ đầu đến chân, cũng không có thứ gì cần mình tốn nhiều đầu óc, những chuyện này sớm đã bị Kiều Sâm cùng quản gia thúc thúc sắp xếp xong xuôi. Hiện tại trong cái nhà này, mặc dù không có gã sai vặt hay tỳ nữ chuyên môn theo hầu hạ cậu, nhưng lại làm cho cậu cảm thấy được sự bao bọc quá mức. Cậu cười gật gật đầu: “Ưm, em nhớ rõ rồi.”

Ăn cơm sau, thấy tay phải Kiều Cảnh An động tác đã linh hoạt, Kiều Sâm mới buông lòng, chỉ là vẫn quen gắp cho Kiều Cảnh An không ít món ăn, cho nên nói, loại thói quen này, nuôi thành thì dễ, từ bỏ thì khó, hơn nữa phải có tâm muốn sửa mới được.

Sau khi cơm no, hai huynh đệ đều dựa vào sô pha xem TV, cái này tựa hồ đã là thói quen không thể thiếu của Kiều Cảnh An kể từ khi bước chân vào nhà Kiều Sâm.

Xem TV một lúc, Kiều Sâm đứng dậy bưng tới một ly sữa cho Kiều Cảnh An: “Trước khi ăn cơm, anh có nghe em nói phải tham gia trận đấu gì đó, là hoạt động của trường sao?”

Kiều Cảnh An tiếp nhận sữa, tuy cậu đối với sữa không phải vô cùng yêu thích, nhưng nhờ quản gia thúc thúc cứ suốt ngày giảng giải chỗ tốt của các loại sữa, cậu cuối cùng đã có thể hết sức dễ dàng tiếp nhận cái thứ nước mang theo nhàn nhạt mùi ngậy này.

“Dạ, hiệu trưởng nói nửa tháng sau Đại Quốc sẽ đến trường học của bọn em tiến hành giao hữu, đến lúc đó sẽ có một vài trận đấu.” Kiều Cảnh An uống một ngụm sữa, lông mày hơi cau lại: “Nghe nói trận đấu này rất quan trọng.”

Kiều Sâm nhớ tới quốc gia này có vài hành vi không được đẹp cho lắm, nhẹ gật đầu: “Có thể thắng cứ thắng, ngàn vạn đừng nương tay.” Nói xong, lại vuốt vuốt đỉnh đầu Kiều Cảnh An: “Tiểu An cố lên.”

~~~~~~~~~~~~~~~

Trầm Tuấn vừa mới bước vào cửa chính của công ty, đã nhìn thấy một nữ nhân dáng người uyển chuyển đứng trước quầy tiếp tân, tuy thấy không rõ tướng mạo cô gái, nhưng thanh âm quả thực rất dễ nghe.

“Tôi là Lâm Thiến, hy vọng có thể giúp tôi gặp sếp của các cô một chút.” Lâm Thiến gỡ kính mắt xuống, nhìn lướt qua bảng đăng ký hẹn trước của công ty Kiều thị, khóe miệng lộ ra một nụ cười chán nản: “Thực phiền toái.”

Cô gái ở quầy tiếp tân sững sờ, lập tức cười nói: “Thực xin lỗi, Lâm tiểu thư, chúng tôi ở đây cũng không có bản đăng ký hẹn trước của cô.”

Lâm Thiến nu cười không thay đổi: “Các cô chỉ cần gọi điện thoại hỏi một chút, tôi nghĩ, sếp của các cô có lẽ sẽ chịu gặp tôi.”

Tiếp tân có chút nghi hoặc, nếu là người có quan hệ tốt với sếp, sao lại không có số di động riêng của sếp? Chẳng lẽ nói, nữ nhân này đơn phương theo đuổi sếp? Cô có chút khó xử, lại thấy Trầm Tuấn đang đứng cách đó không xa, nhẹ nhàng thở ra: “Trầm trợ lý, vị Lâm tiểu thư này muốn gặp tổng tài.”

Trầm Tuấn đẩy kính mắt, bất động thanh sắc liếc mắt đánh giá Lâm Thiến, vươn tay nói: “Chào tiểu thư, tôi là trợ lý của tổng tài Kiều thị – Trầm Tuấn, xin hỏi tiểu thư có việc cần tìm tổng tài sao?”

Lâm Thiến đem kính râm đổi sang tay trái, bắt tay Trầm Tuấn, mỉm cười: “Xin chào, tôi là chủ nhiệm tạp chí EA – Lâm Thiến, là chỗ quen biết cũ của Kiều tổng, vì mới từ nước ngoài trở về, nên không có thời gian cùng Kiều tổng liên lạc, không biết hiện tại Kiều tổng có rỗi không.”

Trầm Tuấn liếc mắt nhìn đồng hồ, nhớ lại thời khóa biểu của Nhị thiếu gia được dán trong văn phòng tổng tài. Sáng nay Nhị thiếu gia hình như không có tiết, nếu hắn đoán không sai, hiện tại lúc này Đại thiếu gia hẳn là đang trên đường, không chừng còn dẫn Nhị thiếu gia đi mua thêm một đống sách về để giúp cậu ấy giết thời gian trong khi ngồi đây.

Bởi vì mấy ngày này bên trong Kiều thị đang tiến hành điều chỉnh, cho nên có nhiều tạp chí muốn đến tìm hiểu cũng là bình thường, chỉ là tổng tài từ trước đến nay không thích tiếp nhận phỏng vấn. Vị nữ chủ biên mỹ mạo này đến tột cùng lấy đâu ra tự tin, không có hẹn trước cũng dám trực tiếp đến tìm tổng tài.

Trầm Tuấn thu tay lại, áy náy cười: “Lâm tiểu thư, tổng tài giờ có lẽ còn chưa tới công ty, nếu cô hiện tại có thời gian, có thể đến phòng khách chờ một lát.”

“Anh ta bây giờ còn chưa có tới?” Lâm Thiến có chút đề cao âm lượng, nhưng rất nhanh lại khôi phục nụ cười: “Được rồi, khi nào Kiều tổng đến, xin nhờ Trầm trợ lý báo cho tôi biết một tiếng, vô cùng cảm tạ.” Nói rồi, lấy từ trong túi xách nhỏ của mình ra một tờ danh thiếp mang theo mùi thơm nhàn nhạt.

Lễ phép tiếp nhận danh thiếp, Trầm Tuấn gật đầu nói: “Đương nhiên.” Nói rồi, lập tức chuẩn bị dẫn Lâm Thiến tới phòng khách, dù sao nữ nhân này là chủ biên của một tạp chí lớn, Kiều thị đối với giới truyền thông tuy không coi trọng, nhưng cũng không nên đi đắc tội bọn họ, dù sao, về phần chuyện giải quyết thế nào, cũng phải chờ tổng tài một câu, hắn chỉ cần đem sự tình xử lý tốt là được.

“Trầm Tuấn, anh vẫn còn đứng đây sao?” Kiều Cảnh An vừa đi vào công ty đã bắt gặp Trầm Tuấn, mỉm cười mở miệng: “Hiện tại cũng đã 8strong0′, vậy mà anh còn chưa lên lầu, muộn là phải trừ tiền lương đó.”

Trầm Tuấn bất đắc dĩ, Nhị thiếu gia, cậu có nhiều tiền như vậy, làm gì cứ thích đi nhăm nhe tìm cơ hội vơ vét tiền lương của một trợ lý nho nhỏ như tôi chứ? Hắn xoay người cười với Kiều Cảnh An, nói: “Nhị thiếu gia, chào buối sáng, vừa rồi có mấy việc bận liền một lúc, cho nên tôi còn chưa lên được. Nhị thiếu gia hôm nay như thế nào lại có thời gian tới công ty?” Nói xong, liếc mắt nhìn cánh tay rốt cục đã không cần treo của Kiều Cảnh An, vui vẻ rõ ràng vài phần: “Chúc mừng cánh tay cậu đã lành lại.”

Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn cánh tay phải của mình: “Chiều qua đáng lẽ đã có thể cởi bỏ hết băng vải, kết quả ca vẫn còn lo lắng em ở nhà xằng bậy, cho nên bắt em để lại một lớp.”

Đại thiếu gia không phải sợ cậu ở trong nhà xằng bậy, mà chính là sợ cậu ở bên ngoài xằng bậy, Trầm Tuấn đẩy kính mắt: “Tổng tài cũng là quan tâm cậu thôi.”

“Vị này chính là Kiều Nhị công tử?” Lâm Thiến nhìn thiếu niên tuấn mỹ áo trắng trước mắt, mỉm cười nói: “Xin chào, tôi là chủ biên của tạp chí EA.” Cô ngó phía sau Kiều Cảnh An, cũng không nhìn thấy bóng dáng Kiều Sâm.

“Xin chào.” Kiều Cảnh An đối mặt với phụ nữ từ trước đến nay luôn khách khí hữu lễ, hai người bắt tay liền buông ra, mặc dù là lễ tiết, nhưng cậu vẫn có chút không quen cùng nữ tử tay chân thân cận như thế.

Kiều Sâm đi đỗ xe sau, vừa bước vào đại sảnh đã chứng kiến Kiều Cảnh An đang cùng một phụ nữ nói chuyện, bởi vì Kiều Cảnh An che khuất hơn nửa khuôn mặt của người đó, nên anh thấy không rõ người này là ai, chỉ là cau mày đi về phía Kiều Cảnh An.

Những phụ nữ phẩm tính còn không rõ ràng kia, anh sao có thể yên tâm cho bọn họ tới gần Tiểu An —

………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.