Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 35: Tiêu chuẩn kén vợ kén chồng



Lâm Thiến nhìn thấy Kiều Sâm đang đi về phía bên này, nụ cười trên mặt chợt sáng lạn vài phân, chân cũng nhịn không được mà bước về phía trước một bước.

“Sao em đi nhanh vậy?” Kiều Sâm đến gần, sờ sờ đầu Kiều Cảnh An, mới cười cười nhìn sang nữ nhân trước mắt, chỉ là cái nhìn này, làm nụ cười trên khóe miệng anh cứng đờ, nhưng lập tức ngữ khí đã trở lại như thường: “Đã lâu không gặp.”

“Sâm…” Trên mặt Lâm Thiến mang theo một chút hoài niệm, nhưng vẫn lanh lẹ cùng Kiều Sâm bắt tay: “Đúng vậy, đã lâu không gặp, không biết anh có nguyện ý cho em chút mặt mũi hay không, để em có vinh hạnh được phỏng vấn vị tổng tài thần bí của Kiều thị?” Đối mặt với Kiều Sâm, cứ nói thẳng ra có lẽ so với những lời vòng vo kia còn hữu dụng hơn.

Kiều Sâm buông ra tay Lâm Thiến, phức tạp nhìn cô một cái, lại liếc mắt xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay: “Buổi sáng tôi còn có một cuộc họp, nếu Lâm tiểu thư không ngại, có thể chờ tôi một lát.”

Lâm Thiến biết rõ cơ hội này hiếm có, không thể do dự: “Anh có thể cho em cái mặt mũi là tốt rồi.” Cô xem ánh mắt vẫn sắc như trước của Kiều Sâm, tâm tình khẽ giật nhẹ, cô thật không ngờ rằng, Kiều Sâm lại là Thái Tử gia của Kiều thị. Năm đó rời khỏi Kiều Sâm, là lựa chọn có lợi nhất đối với cô. Cô yêu Kiều Sâm, nhưng làm phụ nữ, tại sao phải vì phần tình yêu không biết kết quả này mà hủy đi tương lai của mình? Cô không muốn đem cuộc đời ký thác vào một người đàn ông.

Không lâu sau, lúc biết rõ Kiều Sâm là Kiều thị tổng tài, tâm tình của cô rất phức tạp, có lẽ là tự giễu lựa chọn hồi đó của mình, lại cũng có lẽ vì chính mình cảm thấy lòng chua xót. Hai người kết giao gần một năm, đối phương lại chưa từng muốn đem thân phận thật sự nói cho cô biết. Thật không rõ, là cô phản bội phần cảm tình này, hay là Kiều Sâm đối với phần cảm tình này không đủ chân thành.

Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn hai người, sau đó rất ngoan ngoãn bảo trì trầm mặc. Tuy cậu không biết hiện tại tình cảm của hai người như thế nào, nhưng giữa bọn họ hẳn là có chuyện xưa.

Trầm Tuấn ngược lại có chút ngoài ý muốn liếc nhìn cô gái xinh đẹp, thật không ngờ tổng tài lại nhận lời mời phỏng vấn của nữ nhân này, tuy EA là tạp chí quốc tế nổi danh, nhưng việc Kiều Sâm không thích tiếp nhận phỏng vấn của giới truyền thông cũng là điều mọi người đều biết. Nữ nhân này có thể làm cho tổng tài đồng ý, chứng tỏ quan hệ giữa cô ta cùng tổng tài vẫn là có chút mờ ám.

Nếu là chỗ quen biết cũ của Kiều Sâm, đương nhiên sẽ cùng Kiều Sâm vào thang máy. Nhân viên tiếp tân A nhìn theo bóng lưng Lâm Thiến, cảm khái nói: “Thì ra dạng nữ nhân mà tổng tài thích là như thế này.”

Nhân viên tiếp tân B một bên đảo qua bản ghi chép đăng ký hẹn, một bên nhàn nhạt mở miệng: “Không chừng là nữ nhân này thầm mến tổng tài, cậu chẳng lẽ không nhìn ra Nhị thiếu gia căn bản đối với cô ta không có phản ứng gì sao? Nếu là tổng tài thích cô ta, phản ứng của Nhị thiếu gia sao lại có thể bình thản như vậy?”

Không khí trong thang máy rất quỷ dị, Kiều Cảnh An cùng Trầm Tuấn trò chuyện câu được câu không, mà Lâm Thiến cùng Kiều Sâm lại nói một tràng. Mỗi lần Kiều Cảnh An khách khí cùng Lâm Thiến đáp lời, ngay lập tức đều sẽ bị Kiều Sâm nhảy vào đem câu chuyện tiếp về phía mình.

Trầm Tuấn nghi hoặc nhìn Kiều Sâm, chẳng lẽ, tổng tài còn lo lắng Nhị thiếu gia có ý với Lâm Thiến? Đại thiếu gia đang ghen?

Bởi vì Kiều Sâm có cuộc họp phải tiến hành, cho nên Trầm Tuấn cũng theo hỗ trợ xử lý bản ghi chép. Trước khi vào phòng họp, Kiều Sâm liếc nhìn Kiều Cảnh An cùng Lâm Thiến, mới mặt vô biểu tình đi vào cửa.

Dẫn Lâm Thiến tới phòng tiếp khách, Kiều Cảnh An theo thói quen rót trà, đưa đến trước mặt cô, khách khí nói: “Lâm tiểu thư, mời dùng trà.”

Lâm Thiến nhìn chén trà gốm sứ trước mặt, cười nói: “Nhị thiếu gia không cần khách khí như thế, tôi cùng Sâm quen biết đã nhiều năm.”

Kiều Cảnh An cười cười, không tiếp lời về chuyện này. Thái độ của Kiều Sâm đối với nữ nhân này còn chưa rõ ràng, cậu làm đệ đệ, đương nhiên sẽ không nhúng tay nhiều vào những chuyện đó. Hơn nữa cậu hiện tại cũng đã dần dần hiểu được địa vị và quyền lực của Kiều Sâm, nữ nhân này là thật lòng tình ý hay còn vì nguyên nhân gì khác cậu cũng không thể biết rõ. Cho nên… có lẽ tốt nhất là cậu không nên vội đi nhận chị dâu bừa thì hơn.

Lâm Thiến thấy Kiều Cảnh An không nói tiếp, trên mặt vờ như cũng không chú ý, nâng chén trà lên uống một ngụm: “Nhị thiếu gia pha trà thật ngon.”

Kiều Cảnh An khách khí cười: “Làm cho Lâm tiểu thư chê cười rồi.” Khen tặng cũng không ích gì đâu, cậu sẽ không tùy ý cho một nữ nhân vào cửa, Kiều Nhị thiếu gia trong lòng oán thầm.

“Nhị thiếu gia khiêm tốn.” Lâm Thiến thấy Kiều Cảnh An nụ cười ôn hòa, cảm thấy trong lòng khẽ động: “Chỉ là trước kia Sâm thích uống cà phê, không nghĩ tới bây giờ lại chuyển sang uống trà.” Trước kia chính mình cũng rất hay pha cà phê, những lúc Kiều Sâm sau khi đi làm thêm trở về, thỉnh thoảng sẽ làm một cốc. Không nghĩ tới bây giờ đối phương thậm chí ngay cả cà phê cũng không uống nữa.

Kiều Cảnh An nghe xong lời này, ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Thiến, mỉm cười mở miệng: “Cà phê đối với thân thể không tốt, huống chi uống trà còn có tác dụng ngưng thần tĩnh khí, từ bỏ cái tật xấu này cũng tốt.”

Lâm Thiến nụ cười cứng đờ: “Cà phê những khi mệt mỏi cũng giúp tinh thần tỉnh táo.”

Kiều Cảnh An cười cười, từ chối cho ý kiến. Cậu bây giờ đối với cái từ ‘truyền thông’ này đã có chỗ am hiểu, vị nữ tử này nếu là đến phỏng vấn huynh trưởng, cậu đương nhiên không thể nói quá nhiều chuyện có liên quan tới Kiều Sâm, ai biết nữ nhân này có thể sẽ xuyên tạc ra cái gì.

Lâm Thiến cũng đã nghe qua về chuyện huynh đệ Kiều thị không hợp nhau, nhưng cô thật không ngờ Kiều Sâm lại quan tâm tới Kiều Cảnh An đến mức này. Trong trí nhớ của cô, những lúc Kiều Sâm làm việc, là cực không thích có người quấy rầy. Ngay cả cô, trước kia, trong khoảng thời gian những khi Kiều Sâm bận rộn, cũng không dám đi làm phiền anh. Hơn nữa theo những gì cô biết, Kiều Sâm luôn nghiêm cẩn chăm chú, bất cẩu ngôn tiếu (không nói lời vô nghĩa, đùa giỡn), nhưng hôm nay lại có thể nhìn thấy Kiều Sâm so với trong trí nhớ ôn hòa không ít, cô thậm chí còn chứng kiến Kiều Sâm nhiều lần nở nụ cười với người đệ đệ này.

Thời gian thật sự là một thứ thần kỳ, có thể biến người luôn nghiêm khắc kia hiện tại trở thành cái dạng này.

Lâm Thiến không thích trà lắm, nhưng lúc uống trà cũng không có nửa phần do dự, vô luận như thế nào, cô đều không muốn chỉ vì loại chuyện nhỏ nhặt như một chén trà này, lại khiến Kiều gia Nhị thiếu gia có ấn tượng xấu về mình. Điều làm cho cô có chút bức bối chính là, người bình thường nếu biết cô là chỗ quen biết cũ của Kiều Sâm, chắc chắn sẽ có chút tò mò về chuyện này, mà vị Nhị thiếu gia kia thậm chí ngay cả một câu cũng không hỏi, cứ như không thèm để ý chút nào vậy.

Cũng may Kiều Cảnh An mặc dù không tiếp lời của Lâm Thiến, nhưng đối với phụ nữ cậu vẫn là lễ phép, cuối cùng cũng không để cho cuộc nói chuyện lạnh xuống, chuyển sang nói về một số chủ đề lặt vặt, ví dụ như tác phẩm nổi tiếng hiện nay là gì, hay ví dụ như ở đâu có động vật kỳ quái, hai người cũng bàn tàn sôi nổi được hơn một giờ.

Kiều Sâm đẩy cửa vào phòng tiếp khách, liền nghe được thanh âm mang theo vui vẻ của Kiều Cảnh An.

“Bản thân tôi ưa thích những cô gái thanh nhã ôn nhu hơn, nữ nhân quá mức xinh đẹp, e rằng trong nội tâm sẽ càng ẩn chứa nhiều thứ không đẹp.”

Thanh nhã ôn nhu? Kiều Sâm khẽ nhíu mày, đi vào trong phòng: “Thật có lỗi, làm cô đợi lâu.”

Lâm Thiến thấy Kiều Sâm tiến đến, vội vàng cười nói: “Anh công tác bề bộn, em hiểu, ngược lại là em đã đến quấy rầy.”

Kiều Sâm ngồi xuống bên cạnh Kiều Cảnh An, sờ lên chén trà đã hơi lạnh trước mặt cậu, khẽ nhíu mày: “Trà nguội rồi, em không thể uống nữa.” Nói rồi, lập tức đứng dậy rót ba chén trà nóng, mới lại ngồi xuống.

“Hiện tại bắt đầu đi.” Kiều Sâm liếc mắt nhìn đồng hồ: “Tôi còn có nửa tiếng.” Mười giờ gì đó, chắc phải bảo Trầm Tuấn mang chút điểm tâm lên, buổi sáng hôm nay Tiểu An ăn được quá ít.

Lâm Thiến nghe được ngữ khí giải quyết việc chung của Kiều Sâm, nụ cười trở nên có chút miễn cưỡng, từ trong túi lấy ra sổ ghi chép cùng bút ghi âm: “Trì hoãn thời gian của Kiều tổng tài rồi.” Nói rồi, liền nở nụ cười mang tính nghề nghiệp: “Chúng tôi cũng biết, Kiều tổng tài ba năm trước đây luôn ở nước ngoài, sau này trờ về công ty gia đình làm quản lí, hiện tại lại làm tổng tài Kiều gia, vậy anh có cảm nhận được điều gì mới mẻ không?”

Kiều Sâm liếc mắt sang Kiều Cảnh An bên cạnh, thấy cậu đang bưng chén uống trà, bộ dáng lười biếng, như một con mèo vừa tỉnh ngủ, không khỏi khóe miệng gợi lên chút ít vui vẻ: “Mới mẻ chính là trước kia mọi người gọi tôi là Kiều quản lí, hiện tại lại gọi tôi là tổng tài.”

Lâm Thiến cười cười: “Kiều tổng thật biết nói đùa.” Cô chú ý tới Kiều Sâm mỉm cười, tay viết chữ có chút nguệch ra, đem dấu chấm câu kéo lê một thành một cái đuôi thật dài.

Tiếp theo đều là hỏi vài câu về vấn đề phát triển của công ty trong tương lai, mà Kiều Sâm cũng bất quá chỉ là trả lời qua loa, coi như không mặn không nhạt.

“Ai cũng biết Kiều Sâm anh là một doanh nhân thành công trong giới, đương nhiên sẽ có rất nhiều phụ nữ ái mộ, hiện tại chắc anh đã có một bạn gái xinh đẹp?”

“Có thể là tôi công tác quá bận rộn, đến nay còn chưa phát hiện có phụ nữ nào đối với tôi có lòng ái mộ.”

Lâm Thiến ánh mắt phức tạp nhìn Kiều Sâm uống một ngụm trà, vừa cười vừa hỏi: “Như vậy trong lòng của Kiều tổng, mong muốn dạng phụ nữ như thế nào?”

Kiều Cảnh An chớp chớp hàng lông mi, thay đổi một tư thế ngồi, đem chén trà đặt xuống bàn, hướng lỗ tai sang phía Kiều Sâm bên cạnh, nghe ngóng.

Kiều Sâm chú ý tới hành động mờ ám của Kiều Cảnh An (nghe trộm), khóe miệng khom khom: “Người tôi yêu, không nhất định phải xuất chúng, cũng không nhất định phải thập toàn thập mỹ. Chỉ cần trong lòng người ấy tôi là quan trọng nhất, ở trước mặt tôi thuần túy không che dấu điều gì.”

Nụ cười trên mặt Lâm Thiến trở nên càng thêm miễn cưỡng: “Thì ra Kiều tổng rất thích những cô gái đơn thuần.” Anh ấy vẫn đang có ý trách cứ chuyện quá khứ kia sao.

Kiều Sâm vô tâm cười cười: “Không, người tôi yêu không nhất định phải đơn thuần, không nhất định phải thiện lương đến mức khiến người ta cảm động, tôi chỉ muốn người ấy khi đứng trước tôi lộ ra một mặt chân thật nhất là được rồi.”

Lâm Thiến sắc mặt có chút trắng bệch: “Làm người yêu của Kiều tổng, nhất định sẽ rất hạnh phúc.”

Kiều Sâm xoa xoa đỉnh đầu thiếu niên còn đang vểnh lỗ tai lên nghe ngóng: “Có lẽ người hạnh phúc nhất phải là tôi mới đúng.”

Lâm Thiến tay cầm bút ghi âm run run, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười: “Cám ơn Kiều tổng hôm nay đáp ứng lời mời phỏng vấn của tôi, không biết Kiều tổng có nguyện ý cho tôi chụp một tấm hình hay không?”

Kiều Sâm quay đầu nhìn về phía Kiều Cảnh An: “Tiểu An, cùng anh chụp tấm hình được không?”

Kiều Cảnh An mặc dù không thích chụp ảnh lắm, bất quá đối với yêu cầu của Kiều Sâm, cậu thường không cự tuyệt, nhẹ gật đầu, còn chưa nói một lời, đã bị Kiều Sâm nắm ở vai.

Lâm Thiến cũng không chú ý, có tấm hình chung của hai huynh đệ, bản thảo phỏng vấn sẽ có càng nhiều nội dung có thể viết, dù sao quan hệ giữa Kiều gia hai huynh đệ cũng là chuyện được nhiều người chú ý.

Lấy ra cameras, bấm nút, trên màn hình, nam nhân đang cùng thiếu niên mỉm cười nhìn nhau, dường như trong mắt của bọn họ chỉ có lẫn nhau. Lâm Thiến mờ mịt nhìn chằm chằm ảnh chụp, cất kỹ cameras, đưa cho Kiều Sâm danh thiếp sau liền thức thời đứng dậy cáo từ.

Chờ Lâm Thiến đi khuất, Kiều Cảnh An mới quay sang nói chuyện với Kiều Sâm, biểu tình nghiêm trọng: “Ca, quản gia thúc thúc nói, phụ nữ bây giờ tâm tư đều rất phức tạp, anh muốn một cô gái đơn thuần không che dấu đối với anh… có lẽ có chút khó, nếu không giảm yêu cầu xuống một chút, em sợ anh sẽ lẻ loi một mình.”

Kiều Sâm nghe xong lời này, cắn răng: “Không sao, anh còn có em.”

Kiều Cảnh An gật đầu tỏ vẻ đồng ý với lời của Kiều Sâm, an ủi vỗ vỗ vai anh: “Ưm, chờ anh sau khi kết hôn em mới thành hôn.” Huynh trưởng thành thân xong, đệ đệ mới có thể đàm hôn sự, loại chuyện này vốn là quan niệm từ trước tới nay của Kiều Nhị thiếu gia.

Vốn đang nộ khí bừng bừng, Kiều Sâm vừa nghe đến câu này sau, đột nhiên lộ ra một tia cười: “Được.” Nếu anh cả đời không kết hôn, không phải em sẽ mãi ở lại bên anh?

Thấy Kiều Sâm cười đến vui vẻ, Kiều Cảnh An cũng cao hứng giương môi lộ ra một nụ cười. Xem ra lời an ủi của mình thật là hữu dụng, hai người độc thân chung quy vẫn hơn là một người lủi thủi, ‘người nào đó’ sẽ không còn sợ lòng tự tôn bị đả thương a.

…………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.