Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 42: Một khối đậu hủ non



Sự cảm khái của Vương quản gia cũng không được giống như trong ý nghĩ, bởi vì chỉ mới vài phút qua đi, trên lầu liền truyền đến tiếng vang leng keng thùng thùng, giống như có cái gì đó bị ngã đổ.

Vừa nghe thấy âm thanh này, Vương quản gia nóng nảy, lo lắng Nhị thiếu gia quá thẹn thùng nên thiếu gia đành phải dùng bạo lực, vội vàng lên lầu, mở cửa phòng tắm của Kiều Sâm ra, xem xét, rồi lập tức im lặng.

Chỉ thấy cái giá đặt đồ dùng tắm rửa trong phòng tắm Kiều Sâm bị rơi lăn lóc trên mặt đất, về phần bị vật gì đụng phải… Vương quản gia trầm mặc nhìn xuống thiếu gia đang té ngã trên sàn, lại thấy Kiều Cảnh An một chân dẫm trong bồn tắm, chân còn lại dẫm trên sàn nhà bên ngoài cửa, áo đã cởi bỏ hai cúc , có vẻ có chút mất trật tự. Vội ho một tiếng, hận mình không thể chứng kiến loạt cảnh này từ đầu.

Nhìn thấy Vương quản gia, Kiều Cảnh An mới sực tỉnh, vội vàng kéo Kiều Sâm lên, áy náy nói: “Thực xin lỗi, ca, em không biết là anh…” Đang ngủ mơ mơ màng màng đột nhiên phát hiện có người sờ vào cổ của mình, cậu liền vô thức đánh tới, một quyền này đã hạ thủ rất nặng, xem cái vẻ mặt thống khổ của Kiều Sâm, sợ là đã bị thương đi?

Kiều Sâm nghe nói như thế, ánh mắt biến đổi, lập tức đỡ lấy ngực cười nói: “Không có việc gì, khụ khụ…” Nói xong liếc mắt nhìn quản gia còn đứng tại cửa phòng tắm: “Vương quản gia, tôi không sao, bác xuống dưới nghỉ ngơi trước đi, tôi cùng Tiểu An tắm rửa xong sẽ xuống dùng cơm.”

“A, được.” Vương quản gia liếc mắt nhìn Kiều Sâm đang ôm ngực ho khan, có chút không đành lòng, bèn mở miệng: “Nhị thiếu gia, cậu lần sau đừng quá dùng sức.”

Kiều Cảnh An ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu từ nay về sau sẽ chú ý, ca, vẫn còn rất đau sao?”

Kiều Sâm kéo ra khóe miệng, anh tuyệt đối không thừa nhận chính mình trong đầu đã hiểu sai.

Vương quản gia nhìn nhìn, cảm thấy không có chuyện gì lớn, vì vậy chu đáo đóng cửa lại cho hai huynh đệ, lắc đầu, hai huynh đệ này cho tới bây giờ còn chưa có cùng nhau tắm qua a.

“Ca, cho em xem lồng ngực của anh một chút.” Kiều Cảnh An cũng chẳng quan tâm lễ nghi, vươn tay liền cởi bỏ cà vạt của Kiều Sâm, lại muốn cởi cúc áo.

Kiều Sâm nhìn động tác của Kiều Cảnh An, bắt đầu nghĩ lúc này mình theo lẽ thường là nên bảo vệ mấy chỗ nhạy cảm? Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng thân thể lại không có bất kỳ phản ứng nào, tùy ý để Kiều Cảnh An giải khai quần áo của mình.

Nhìn kỹ, phát hiện nơi bị mình đánh cũng không có máu ứ đọng, Kiều Cảnh An thở phảo một hơi, may mắn mình bây giờ không có nội lực, bằng không chắc chắn sẽ làm bị thương nội tạng, có chút ghen ghét nhìn cơ thể rắn chắc trước mắt, nhìn lại thân hình gầy trơ xương của mình, Kiều Cảnh An đem quần áo đã ướt hơn phân nửa trên người mình cởi xuống: “Người bình thường không rèn luyện vậy mà dáng người lại so với em còn tốt hơn.” Xem qua vô số quyển tạp chí NEW, Kiều Nhị thiếu gia đã biết rõ tiêu chuẩn dáng người hoàn hảo của nam giới là gì.

Kiều Sâm cưỡng chế đem ánh mắt của mình dời khỏi làn da trắng nõn trước ngực, vươn tay vuốt vuốt đầu Kiều Cảnh An: “Lúc anh còn là sinh viên, chính là mỗi ngày đều kiên trì rèn luyện, em là từ gần đây mới bắt đầu luyện tập, sao có thể so với anh?” Cuộc sống trong quá khứ của Kiều Cảnh An bừa bãi như vậy, lại là người không làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật, ở đâu ra cơ thể hoàn hảo được?

Nghe Kiều Sâm nói xong lời này, Kiều Cảnh An trở nên trầm mặc, cậu dù sao không phải Kiều Cảnh An chân chính, đương nhiên không biết cuộc sống trước kia của Kiều Cảnh An là dạng gì. Cậu vội ho một tiếng, vươn tay mở nước ấm, chờ hơi nước phả vào trên người, cậu mới kịp phản ứng, mình hình như còn chưa có cởi quần.

Kiều Sâm sững sờ nhìn một màn trước mắt, bọt nước óng ánh, da thịt trắng nõn, còn có hai mắt mông lung hơi nước của thiếu niên, anh hô hấp trầm trọng, biết rõ mình nên đi ra ngoài, chính là dưới chân giống như mọc rể, kiên quyết đứng tại chỗ không hề động đậy.

Cởi bỏ quần trên người, Kiều Cảnh An quay đầu thấy Kiều Sâm vẫn còn đứng trong phòng tắm, nghĩ nghĩ, mở miệng hỏi: “Ca, hay là cùng nhau tắm?”

Kiều Sâm trong lòng nóng lên, chỗ nào đó dưới hạ thân bắt đầu có tinh thần, anh xấu hổ dời ánh mắt: “Không, em cứ tắm trước đi, anh đi ra ngoài chờ em.” Nói rồi, vội vội vàng vàng ra khỏi cửa, vô lực ngã xuống giường của mình.

Nếu như Tiểu An biết mình tâm tư như vậy, sẽ nhìn mình với ánh mắt như thế nào? Chính là sâu trong nội tâm của anh cũng không nghĩ muốn buông tay, nghe trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, nhắm mắt lại, trong đầu vẫn là hình ảnh nửa người trên xích lõa, còn có cặp mắt mông lung kia.

“Chết tiệt.” Kiều Sâm che lại hạ thân, hít một hơi thật sâu, anh hiện tại hận không thể xông vào phòng tắm, sau đó…

Một lát sau, Kiều Cảnh An bọc quanh đầu một chiếc khăn tắm đi ra, cậu nói: “Ca, anh tắm đi, em về phòng thay quần áo.”

Kiều Sâm giương mắt nhìn xương quai xanh trên cổ Kiều Cảnh An, vội vàng thu hồi ánh mắt: “Ừ, được.” Chờ Kiều Cảnh An đi khỏi, anh lập tức xông vào phòng tắm. Có lẽ lúc này, chỉ có năm ngón tay huynh đệ có thể tạm thời giải quyết vấn đề của anh.

Khoảnh khắc khi phóng thích, trong đầu của anh, là cặp mắt quen thuộc kia.

Tắm bằng nước lạnh, mở cửa phòng tắm ra đã thấy Kiều Cảnh An ăn mặc chỉnh tề ngồi một mình trên ghế sa lon, trên tay còn cầm một lọ gì đó. Cước bộ dừng một chút, anh trấn tĩnh lại cảm xúc của mình nói: “Tiểu An, có chuyện gì vậy?”

Kiều Cảnh An giơ rượu thuốc trong tay lên, kéo Kiều Sâm ngồi xuống giường, cởi áo tắm trên người anh xuống, quả nhiên, ngực mới vừa rồi còn không có dấu vết hiện tại đã xuất hiện một khối máu tụ. Cậu vừa đau lòng vừa áy náy sờ sờ chỗ thâm tím: “Đau không?”

Kiều Sâm hít vào một hơi: “Không đau.” Nơi bị tay cậu chạm vào, có cảm giác khô nóng giống như hỏa thiêu.

“Cũng đã đau đến hấp khí, còn nói là không đau.” Kiều Cảnh An đẩy anh ngã xuống giường, lại đổ chút ít rượu thuốc vào lòng bàn tay: “Em dùng rượu thuốc xoa xoa cho anh, có thể có chút đau, anh kiên nhẫn một chút.”

Kiều Sâm nhìn thấy lo lắng trong mắt Kiều Cảnh An, mà bàn tay trên ngực đang một mực trêu chọc trái tim của mình, giống như một con mèo nhỏ nhẹ nhàng cọ qua, chỗ nào đó lại bắt đầu rạo rực.

Nghe thấy Kiều Sâm hô hấp tăng thêm, Kiều Cảnh An lo lắng ngừng động tác trên tay: “Đau?” Theo lý thuyết, dựa vào công phu của mình bây giờ, chắc không thể làm tổn hại đến gân cốt chứ, sẽ không bị thương nghiêm trọng như vậy chứ?

“Không sao.” Kiều Sâm cầm tay của cậu, lấy đi bình rượu thuốc trên tay, nắm lấy eo Kiều Cảnh An, đem cậu kéo vào trong ngực của mình, nhẹ nhàng nỉ non: “Tiểu An.”

Kiều Cảnh An có chút cứng đờ, nghĩ đến Trầm Tuấn đã từng nói qua, Kiều Sâm lâu nay chưa từng được cha mình yêu thương, chắc là thiếu khuyết thân tình a. Nghĩ vậy, cậu vươn tay ôm cổ Kiều Sâm, gò má dán lên lồng ngực trơn bóng cọ cọ: “Ca, em sẽ luôn ở bên anh.” Là anh đã cho cậu tình thân thuần túy nhất, trong cả đời này là người đối với cậu tốt nhất mà không so đo một tia lợi dụng, cậu sao có thể nhẫn tâm để người này lại phải tiếp tục cô độc nữa.

Động tác này của Kiều Cảnh An làm cho một chút do dự cuối cùng trong nội tâm Kiều Sâm cũng đã hoàn toàn bị gạt bỏ, anh vươn tay vuốt mái tóc mềm mại của người trước ngực: “Tiểu An, khuya hôm nay ngủ cùng anh đi.”

Trong hơi thở thoang thoảng mùi rượu thuốc, Kiều Cảnh An kinh ngạc nói: “Ca, thì ra anh sợ bóng tối?” Phụ thân không quan tâm, mẫu thân lại là mẹ kế, đệ đệ không hiểu chuyện, cho dù sợ tối thì vẫn phải kiên cường sống cuộc sống một mình một người. Ca ca… kỳ thật cũng rất vất vả a?

Kiều Sâm khóe miệng kéo ra, anh thật sự không nên kỳ vọng Kiều Cảnh An có thể suy luận ra được cái gì sắc xảo, mình vẫn là quá đề cao thằng bé rồi.

“Nếu không, từ nay về sau khi anh sợ tối, em sẽ ngủ cùng anh.” Kiều Cảnh An nghĩ nghĩ, mặc dù sau khi mình bảy tuổi đã ra ngủ phòng riêng, hơn nữa cũng chưa bao giờ ngủ chung một chỗ với người khác, chính là lần trước lúc cùng ca ca ngủ, cảm giác hình như thực không tệ.

Kỳ thật không cần nhạy cảm như vậy cũng rất tốt, Kiều Sâm khóe miệng cong cong: “Được, Tiểu An khuya hôm nay ngủ cùng anh, được không?” Bị cho là sợ tối cũng được, dù sao cũng chẳng mất gì.

“Thiếu gia.” Vương quản gia đẩy cửa ra, chứng kiến Kiều Cảnh An đang nằm trên người Kiều Sâm, mà áo tắm của thiếu gia cũng bị cởi bỏ, ngẩn người, ngửi thấy được hương vị rượu thuốc trong phòng mới kịp phản ứng: “Khụ, nên dùng cơm.”

Kiều Sâm ngồi dậy, sửa sang áo sơmi trên người Kiều Cảnh An, bất đắc dĩ nhìn Vương quản gia: “Vương quản gia, bác biết cửa ngoài việc dùng để bảo vệ ra, còn có công năng gì không?”

“Đương nhiên còn có thể dùng để đẩy ra.”

“Kỳ thật nó còn có thể dùng để gõ.” Kiều Sâm xoa xoa đỉnh đầu Kiều Cảnh An, lấy từ trong tủ quần áo ra một bộ quần áo mặc ở nhà bước vào phòng tắm.

Vương quản gia nhìn cửa phòng tắm đã đóng: “Thiếu gia, cậu càng ngày càng hà khắc rồi.”

Kiều Cảnh An đi đến trước mặt ông, an ủi vỗ vỗ vai: “Quản gia thúc thúc, không sao, có thể là tâm tình ca ca không tốt, thúc không cần phải quá chú ý, tuy không gõ cửa là không lễ phép, nhưng cháu không trách thúc đâu.”

Quả nhiên vẫn là Nhị thiếu gia đáng yêu hơn chút ít, Vương quản gia vui mừng nghĩ, thiếu gia là càng lớn càng không đáng yêu.

“Quản gia thúc thúc, cháu nghe nói những thứ này đã được dạy từ lúc đi nhà trẻ, thúc lúc nhỏ nhất định không có đến nhà trẻ a.” Kiều Nhị thiếu gia rất là thương cảm, nhẹ gật đầu.

Hai huynh đệ đều không đáng yêu!

Vì vậy, thời gian bữa tối lập tức trôi qua trong không gian tràn đầy oán niệm Vương quản gia, làm một quản gia toàn năng làm sao có thể không biết vào nhà phải gõ cửa, ông chỉ là cho rằng thiếu gia còn đang tắm rửa, huống chi trước kia ngoại trừ vào thư phòng của thiếu gia, những lúc khác căn bản cũng không có nhiều quy củ như vậy, ai biết thiếu gia hiện tại trở nên ngại ngùng?

Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Kiều Cảnh An ôm McDull của mình nằm vật ra trên giường Kiều Sâm, McDull bên phải, Kiều Sâm bên trái, giường thật ấm áp, cậu ngáp một cái: “Ca, ngủ ngon.”

Nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, Kiều Sâm nhìn thoáng qua gương mặt của Kiều Cảnh An, cúi đầu hạ xuống trên môi Kiều Cảnh An một cái hôn, xúc cảm mềm mại làm anh không đành lòng rời đi, chính là vì không muốn khiến người bên cạnh mình bị dọa chạy, anh bất quá chỉ dừng lại ba giây đồng hồ liền rời đi.

Xúc cảm ấm áp trên môi làm cho Kiều Cảnh An khẽ giật mình, cậu sững sờ nhìn người bên cạnh: “Ca…” Nụ hôn chúc ngủ ngon không phải hôn gò má hoặc là trán sao, như thế nào lại là cái chỗ này.

“Ừ” Nằm xuống bên cạnh Kiều Cảnh An, thuận tay đem cậu kéo vào trong ngực mình.

Kiều Cảnh An không được tự nhiên giật giật.

“Tiểu An, đừng nhúc nhích, ngực anh còn đau.” Siết chặt cánh tay ôm Kiều Cảnh An: “Mau ngủ đi.” Trong bóng tối, đường cong khóe miệng càng lúc càng lớn.

“…” Kiều Cảnh An cảm giác hình như có chỗ nào không đúng, nhưng xét thấy cậu cùng Kiều Sâm sau nhiều ngày đã tạo thành quan hệ tín nhiệm, liền thật sự ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Nửa đêm ngủ được trong mơ mơ màng màng, trên môi tựa hồ có vật gì đó ấm áp chạm vào, cậu hướng chỗ nguồn nhiệt bên người cọ cọ, tiếp tục an ổn thiếp đi.

…………………………………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.