Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 44: Nhị thiếu gia lười biếng 



Mở mắt ra, đã thấy ngay khuôn mặt đang ngủ bình yên của thiếu niên, Kiều Sâm cong cong khóe miệng, tâm tình hiển nhiên không tồi, đối với việc khiến Kiều Cảnh An nuôi thành thói quen ngủ chung với mình, anh rất có lòng tin. Kiều Đại thiếu gia vẫn tương đối tin tưởng một triết lý, đó chính là thói quen nuôi thành thì dễ, từ bỏ thì khó.

Trời còn sớm, vẫn chưa đến thời gian Kiều Cảnh An thường rời giường, liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ đã có chút ánh sáng, đem thiếu niên ôm vào trong ngực mình, ừm, tối mai lúc ngủ có lẽ phải điều chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút.

Đặt một cái hôn lên trên môi người trong ngực, xúc cảm mềm mại làm anh nhịn không được nhẹ nhàng mút lấy cánh môi của thiếu niên, cho đến khi trên thân bắt đầu có ngọn lửa nhen nhóm, mới lưu luyến rời đi. Dù cho như vậy, người trong ngực vẫn không tỉnh, có lẽ ở trong tiềm thức của Tiểu An, mình là tuyệt đối có thể tín nhiệm a. Duỗi ngón cái ra mơn trớn môi Kiều Cảnh An, lại hôn lên, hạnh phúc như vậy dù chỉ là thoáng qua, cũng không muốn buông tha.

Người trong ngực khẽ động, ngay lúc Kiều Sâm cho rằng Kiều Cảnh An muốn tỉnh lại, thì thấy cậu đem đầu hướng lồng ngực anh cọ cọ, tựa hồ cảm thấy thư thái, lập tức lại nặng nề thiếp đi.

Kiều Sâm bật cười, sửa sang lại tóc cho Kiều Cảnh An, trong mắt tràn đầy tình cảm ấm áp.

Vương quản gia gần đây tâm tình rất tốt, thiếu gia quản lý công ty rất giỏi, Kiều gia trải qua sự thay đổi lớn như vậy, mà lợi nhuận cũng không giảm xuống; Nhị thiếu gia trong trường học còn là đại diện cho trường tham gia trận đấu với sinh viên nước khác. Thiếu gia cùng Nhị thiếu gia quan hệ thân mật, đây chính là điều mà nhiều nhà giàu có khác đều thua kém, làm một quản gia trong một gia đình như vậy, ông cũng cảm thấy có chút tự hào.

“Vương quản gia, ông lại tự mình mua thức ăn a?” Bên ngoài vườn hoa công cộng, hai quản gia đang nói chuyện với nhau thì thấy Vương quản gia, nhìn thấy trong tay ông đang cầm túi đựng cua đại áp, cười trêu nói: “Loại chuyện này còn phải đích thân ông đi làm, Kiều gia có tiền như vậy, trong nhà không phải có người chuyên môn phụ trách mua thức ăn sao?”

“Các ông không biết, gần đây cua đại áp chất lượng không tốt, tôi đây là tới nhà một vị lão bằng hữu xách về, để nhị vị thiếu gia ăn cũng yên tâm.” Vương quản gia ngược lại không thèm để ý trong lời nói của bọn họ còn ẩn chứa ý giễu cợt: “Hai vị thiếu gia tựa như con của tôi vậy, sao có thể không để tâm nhiều một chút?”

Hai vị quản gia mặt biến sắc, đều là làm quản gia, có quản gia nào dám coi chủ nhân trở thành con của mình?

“Quản gia thúc thúc, thúc đang cầm cái gì vậy?” Thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái của thiếu niên truyền vào tai ba người, chỉ thấy một thiếu niên mặc đồ thể thao đã đi tới, tò mò nhìn một chút cua đại áp trong tay Vương quản gia: “Đây là con cua?”

“Nhị thiếu gia, cậu đi về như thế nào vậy, lái xe đâu?” Vương quản gia vừa thấy trên trán Kiều Cảnh An đẫm mồ hôi, nóng nảy: “Chạy nhanh như vậy làm cái gì, đợi lát nữa gió lạnh, lỡ bị cảm thì làm sao bây giờ?”

Kiều Cảnh An cười cười: “Quản gia thúc thúc, cháu vừa mới ra ngoài chạy bộ, thúc không cần lo lắng, không sao đâu.” Nói xong, lại nhìn nhìn Vương quản gia xách theo cua đại áp, cái con cua này có thể ăn sao?

“Mau trở về tắm rửa, nếu bị cảm, thiếu gia sẽ rất lo lắng.” Vương quản gia cũng chẳng quan tâm hai người đang cùng ông nói chuyện phiếm, vội vàng dẫn theo Kiều Nhị thiếu gia đang cười tủm tỉm về nhà.

Hai quản gia nhìn theo Kiều Nhị thiếu gia chơi bời lêu lổng trong truyền thuyết đón lấy đồ trong tay Vương quản gia mang giúp, nhìn nhau, không thể không cảm khái, người này chính là truyền thuyết mà giới quý tộc hay đồn đại sao? Nếu dạng như vậy mà Kiều Nhị thiếu gia cũng bị gọi là bại gia tử, vậy tiểu thiếu gia nhà bọn họ có thể trở thành phần tử khủng bố.

Đều là quản gia, đãi ngộ sao có thể khác biệt lớn như vậy?

Lúc ăn cơm tối, Kiều Cảnh An ăn cua đại áp, bất quá nơi mà cậu đã từng sống trước kia cũng không có món ăn này, cho nên đều nhờ Kiều Sâm ‘ra tay’, việc duy nhất cậu phải làm chính là há mồm.

“Nào, há mồm.” Kiều Sâm rất thỏa mãn tiến hành công việc vinh quang này, Vương quản gia đứng ở một bên càng xem càng cảm thấy cảnh tượng này thật đẹp, đương nhiên, ông cũng sẽ không phủ nhận trong chuyện này có một phần công lao của chính mình.

Cơm nước xong, Kiều Sâm chỉ có bảy phần no bụng, Kiều Cảnh An ngược lại ăn đến bụng tròn vo nằm kềnh trên ghế sa lon, về phần những quy củ như là tư thế ngồi, như là ‘ăn cơm không thể quá no bụng’ kia, trong khoảng thời gian cùng Kiều Sâm ở chung này, đã sớm bị Kiểu Cảnh An ném ra sau đầu đến thất thất bát bát (gần hết). Nếu là trước kia, Kiều Nhị thiếu gia nhất định là ngồi đoan đoan chính chính, hiện tại chính là một con mèo lười biếng, không bị chọc chọc vài cái thì sẽ chẳng muốn động.

“Ăn no sao?” Kiều Sâm ngồi xuống bên cạnh Kiều Cảnh An, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa bụng của cậu: “Lần sau đừng ăn nhiều như vậy, đối với dạ dày không tốt.”

Kiều Cảnh An khẽ động, đem đầu đặt trên đùi Kiều Sâm, cái bụng vẫn trương ngửa lên, để Kiều Sâm tiếp tục xoa bụng cho cậu.

Kiều Sâm nhìn Kiều Cảnh An bộ dáng lười nhác, nhớ lại tiểu tử này hồi mới vừa mất trí nhớ, còn quy củ, như thế nào mình đã đem thằng bé nuôi thành một con mèo lười rồi? “Ăn xong lại nằm, cẩn thận sẽ thành heo.” Ngoài miệng giễu cợt, nhưng bàn tay ấm áp vẫn ngoan ngoãn xoa bụng cho Kiều Cảnh An, lại nghĩ sau khi ăn xong mà xoa bụng quá mạnh thì không tốt, cho nên động tác của anh rất nhẹ nhàng.

“Em muốn làm Lười Biếng, không phải McDull.” Kiều Cảnh An thoải mái nhắm mắt lại: “Lười Biếng rất ngoan, béo lùn chắc nịch.”

Lười Biếng? Kiều Sâm cực lực nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra trong một bộ phim hoạt hình có một con cừu trắng nhỏ lúc nào cũng tham ăn lại lười biếng, khóe miệng của anh kéo ra, từ nay về sau bảo Vương quản gia lúc mua CD phim hoạt hình, nhất định phải chọn phim hoạt hình nào có nhân vật đều rất chăm chỉ, trẻ con bây giờ rất khó giáo dục.

Đứng ở góc, quản gia cảm khái, thiếu gia, cậu đã đem Nhị thiếu gia nuôi thành một con heo.

………………………………………………………

Sáng sớm Thứ bảy, Kiều Sâm vốn muốn dẫn Kiều Cảnh An đi công viên hải dương học chơi, kết quả lại nghe Kiều Cảnh An nói muốn đi tập luyện, đành phải lái xe đến công ty, bất quá đáy lòng vẫn là có chút không vui.

Buổi sáng mười giờ, Trầm Tuấn chứng kiến sếp nhà mình xuất hiện ở công ty, bình tĩnh đẩy kính mắt, xem ra tổng tài lại bị Nhị thiếu gia vứt bỏ, bằng không bình thường cuối tuần làm sao có thể thấy được bóng dáng của sếp ở đây. Hắn đem văn kiện đưa cho Kiều Sâm: “Tổng tài, đây là vài bản hợp đồng lớn phòng kinh doanh cần anh ký, trong đó có một công ty mới đồng ý cùng chúng ta hợp tác dài hạn.”

Mở hợp đồng trong tay ra, Kiều Sâm nhướn mày: “An thị?” Hắn cẩn thận nghĩ nghĩ, An thị mấy năm trước chủ yếu phát triển tại Đại Quốc, bây giờ đang khủng hoảng kinh tế, phát hiện Đại Quốc không tốt để kinh doanh, vẫn là bổn quốc tốt hơn, cho nên đã trở lại?

Nói không tham lợi nhuận chỉ là kẻ ngu, An thị lại là công ty lớn, Kiều Sâm nhẹ gật đầu: “Bên phía An thị giao cho cậu phụ trách đi, cậu làm việc tôi mới yên tâm.”

Trầm Tuấn vừa nghe, ánh mắt sáng ngời: “Như vậy… tổng tài anh đối với việc giá cả gần đây tăng lên có ý kiến gì không?”

Kiều Sâm sau khi kí tên mình vào bản hợp đồng, ngẩng đầu nhàn nhạt trả lời: “Ý kiến chính là ít mua mấy thứ vô dụng đi.”

“Tổng tài, trong công ty có nhân viên nào nói qua anh rất keo kiệt chưa?” Trầm Tuấn cười tủm tỉm hỏi.

“Không có.” Ở trên hợp đồng ấn xuống con dấu, Kiều Sâm cười cười với Trầm Tuấn: “Người nói như vậy hiện tại đã không còn là nhân viên của công ty.”

Trầm Tuấn kéo ra khóe miệng: “Sếp à, tôi biết rõ anh rất rộng lượng, cho nên anh chắc cũng từng nghĩ đến chuyện tăng tiền lương chứ?”

Kiều Sâm lần này liền đầu cũng chẳng muốn ngẩng lên: “Tôi đã hào phóng như vậy, các cậu còn muốn tăng tiền lương, như vậy cũng quá được một tấc lại muốn tiến một thước đi.”

Trầm Tuấn im lặng, quả nhiên làm sếp đều là những kẻ bóc lột. Hắn đau khổ lếch thếch ra khỏi văn phòng, tuy hắn thừa nhận phúc lợi của Kiều thị rất tốt, nhưng đối với loại nguyện vọng tăng tiền lương này, làm nhân viên mà nói, là vĩnh viễn cũng sẽ không buông tha.

Chờ Trầm Tuấn rời đi, Kiều Sâm cười cười, bấm điện thoại nội bộ tới phòng tài vụ: “Tháng này cho mỗi quản lí tăng 5% tiền thưởng, còn có lương hàng năm của Trầm trợ lý tăng 3%.”

Làm một ông chủ, bóc lột nhân viên vì chính mình tận tâm công tác, cũng thật quá độc ác, phúc lợi tốt mới có thể giữ lại nhân tài. Tiếc tiền lương, thì sẽ không có được nhân viên tốt.

Sắp tới giữa trưa, Kiều Sâm nhận được một cuộc điện thoại có chút ngoài ý muốn, nghe thanh âm đầu bên kia, anh có chút giật mình, sau một lát mới nói: “Được, lát nữa gặp.”

Trong quán cà phê, Lâm Thiến không mặc bộ đồ công sở thường ngày, mà thay vào đó là một bộ trang phục đơn giản, thiếu vài phần cường ngạnh, nhiều hơn vài phần nữ tính dịu dàng, cô dùng thìa nhẹ nhàng khuấy cà phê trong cốc, nhìn người ngồi đối diện mình, cười nói: “Chúng ta đã nhiều năm không gặp, không nghĩ tới sau khi gặp lại, anh lại đối với em lãnh đạm như thế.”

Kiều Sâm không hề động vào cốc cà phê truớc mặt, thản nhiên nói: “Nam nữ cần giữ lễ.”

Nụ cười trên mặt Lâm Thiến cứng đờ, lại lấy một cục đường bỏ vào cốc cà phê: “Chúng ta vẫn là bạn bè, không phải sao?”

Kiều Sâm lễ phép cười: “Đương nhiên.” Năm đó anh vô cùng ngưỡng mộ cô gái này, cũng rất yêu thích cô, chính là lúc cô đưa ra lựa chọn thì, anh chỉ biết, trong cuộc đời Lâm Thiến, thứ quan trọng nhất vẫn chính là bản thân cô. Cũng có thể là do chính mình yêu không đủ, cho nên sau khi gặp lại, anh dù cảm thấy người trước mắt vẫn xinh đẹp như trước, nhưng lại vô cùng lạ lẫm.

Lâm Thiến cười cười, bưng cà phê lên uống một ngụm, thấy Kiều Sâm không hề động vào cốc cà phê truớc mặt, vì vậy nói: “Chúng ta cùng đi ăn bữa cơm chứ.”

Kiều Sâm liếc mắt nhìn thời gian, đã sắp một giờ chiều, cho nên lập tức nhẹ gật đầu, bất quá lại lo lắng đến Kiều Cảnh An, thằng bé ở trường một mình cũng không biết có thể hay không ăn phải những thứ không vệ sinh gì đó, nghe nói một số trường đại học đồ ăn trong căn tin không chỉ không thể ăn, mà còn rất mất vệ sinh.

Lâm Thiến rất tự nhiên lên xe Kiều Sâm, khi ngồi ở ghế phụ mới phát hiện, người từ trước đến nay luôn không thích treo đồ trang trí trên xe như Kiều Sâm giờ lại treo một con búp bê McDull nho nhỏ, cô vươn tay xoa chú heo tròn vo: “Không nghĩ tới, nhiều năm không gặp, giờ anh lại thích những vật nhỏ này.” Loại đồ này cùng Kiều Sâm, dù nghĩ như thế nào cũng thấy không phù hợp.

“Tiểu An thích, nên anh treo thôi.” Kiều Sâm khởi động ô tô, thấy Lâm Thiến còn đang nghịch con heo nhỏ, lo lắng con búp bê sẽ bị vân vê đến biến dạng, đến lúc Tiểu An thấy chẳng phải sẽ tức giận sao? Vì vậy nói tránh đi: “Em mấy năm này khỏe không?”

Lâm Thiến buông con heo nhỏ ra: “Em nghĩ anh sẽ không hỏi.”

Kiều Sâm dừng một chút, nhất thời không khí trong xe trở nên yên tình không một tiếng động.

……………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.