Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 45: Lười biếng, bóng đá, bạn gái



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong nhà hàng đang phát một ca khúc nước ngoài, Lâm Thiến nghe bài hát quen thuộc này, tựa hồ lại nhớ tới thời sinh viên, lúc ấy cô đã thường bỏ qua nó khi đi trên sân trường.

Cô yêu Kiều Sâm, nhưng còn xa mới đến tình trạng thiếu anh thì không thể sống được, cô chưa bao giờ cho mình là một phụ nữ coi tình yêu là chí thượng, cho nên chỉ có thể chấp nhận sự thật.

“Lần trước nhờ có cuộc phỏng vấn với anh, đã giúp cho lượng tiêu thụ của tạp chí EA bọn em tăng lên không ít.” Lâm Thiến cười nói: “Không biết từ nay về sau còn có cơ hội phỏng vấn Kiều tổng anh hay không.”

Kiều Sâm tay cầm dao nĩa hơi chậm lại, lập tức cười cười: “Dù sao cũng từng quen biết, những chuyện này đương nhiên không có vấn đề, huống chi như vậy chẳng phải cũng sẽ giúp tuyên truyền cho Kiều thị hay sao?”

Lâm Thiến cười nhạt, nhưng trong lòng không thể che dấu sự thất vọng, những lúc đối mặt với cô, Kiều Sâm vẫn khách khí và xa cách, ngay cả nụ cười cũng qua loa như vậy, năm đó, chính mình cũng chưa từng chính thức có được lòng anh sao?

“Vì tình hữu nghị sau này của chúng ta, cùng uống một ly chứ?” Lâm Thiến nâng ly rượu lên, lộ ra nụ cười đẹp mắt: “Cũng vì sự hợp tác sau này của chúng ta mà cụng ly.” Bất quá cũng chỉ là một người đàn ông, là Kiều thị tổng tài thì sao chứ, Lâm Thiến cô làm nữ chủ biên của một tạp chí lớn nhất châu lục, chẳng lẽ còn lo không tìm được đàn ông tốt, không cần phải tự treo cổ trên thân người đàn ông khó hiểu phong tình này.

Một bữa cơm ăn xong, hai người ra khỏi nhà hàng, xe Kiều Sâm ở bãi đỗ bên phải, Lâm Thiến lại thấy anh đi sang bên trái, trong lòng khó hiểu, đi theo phía sau anh hơn mười mét thì thấy một cửa hàng bán các loại thú bông, Lâm Thiến kinh ngạc nhìn Kiều Sâm, chẳng lẽ Kiều Sâm thích những thứ này sao?

Kiều Sâm không quan tâm Lâm Thiến nghĩ gì, sau khi vào cửa hàng thì thẳng tắp đi về phía một con cừu bông béo ú, lấy xuống, đi đến quầy thu ngân nói: “Tính tiền.”

“A, a, vâng.” Nhân viên thu ngân rất ít khi gặp một người đàn ông ăn mặc nghiêm túc mua những thứ này, dưới khí thế áp đảo của Kiều Đại thiếu gia, run rẩy thu tiền, sau khi bình tĩnh lại mới cứng họng nhìn cửa ra vào đã không còn ai: “Ngài…” còn thừa mười chín tệ năm mao(1mao()= 1/10 tệ) a.

Một người đàn ông tuấn mỹ ôm một con cừu bông đáng yêu, tỉ lệ người quay đầu lại nhìn dù không phải 100%, thì cũng là 80%, Lâm Thiến cười tủm tỉm thấy Kiều Sâm không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt dò xét, thần sắc thản nhiên đi về phía bãi đỗ xe, mang theo vui vẻ hỏi: “Mua một con thú bông lớn như vậy để dỗ tiểu mỹ nhân sao?”

Kéo cửa xe ra, đem con cừu bông để ở ghế sau, Kiều Sâm mới nói: “Tiểu An thích.”

Lâm Thiến nụ cười không thay đổi: “Anh trai của em đối với em cũng không tốt như vậy.” Thật sự không thể tưởng được, một người đạm mạc như Kiều Sâm, lại vì em trai của mình mà đi mua những đồ chơi nhỏ này, nếu năm đó anh ấy đối với mình chu đáo như vậy, thì có lẽ mình cũng sẽ không rời đi không chút do dự như thế, bất quá, cũng chỉ là có lẽ mà thôi, hôm nay cô đã sớm có con đường riêng của mình, cũng không biết là tốt hay xấu, chỉ có thể nói, duyên phận sớm đã định. Kiều Sâm không phải là nửa kia của mình, mà mình cũng không phải là chiếc chìa khóa có thể mở ra trái tim Kiều Sâm.

Hai người ngồi vào trong xe, Kiều Sâm liếc mắt nhìn Lâm Thiến: “Anh buổi chiều muốn đến trường Tiểu An, em đi đâu, anh sẽ đưa em đi trước.”

“Em nhớ rõ Nhị thiếu gia học ở đại học B a, em cũng định tới đại học B nhìn xem, thứ hai là đại học B sắp có một trận đấu giao hữu với Đại Quốc, làm chủ biên, em cần sớm đi tìm hiểu qua tình hình.” Biết rõ thực lực đại học B trước, khi viết bài bình luận thắng thua sau trận đấu, trong đầu cũng sẽ có sự chuẩn bị trước.

Kiều Sâm siết chặt tay lái: “Trận đấu lần này quan trọng như vậy sao?” Thậm chí ngay cả các tạp chí lớn cũng bắt đầu chú ý?

“Đại học B ở trong nước vốn là trưởng nổi tiếng nhất, mà đại học H cũng lại là trường nổi tiếng nhất Đại Quốc, trận đấu này vốn rất thu hút sự chú ý của Thiên triều chúng ta, tuy đội Thiên triều nhiều lần thua, cũng không khiến mọi người hết hi vọng, có hi vọng dù sao cũng tốt hơn so với tuyệt vọng.” Lâm Thiến cười cười: “Đội Thiên triều không chịu thua kém, rất nhiều người cũng rất kỳ vọng, hiện tại đã có vài đài truyền hình mua quyền truyền phát tin (qua Đài phát thanh) trận đấu này, không nói đến phía Đại Quốc, cho nên sự chú ý đương nhiên là không nhỏ.”

Kiều Sâm nhíu nhíu mày, nếu thắng thì tốt, nếu thua thì thật phiền toái, Tiểu An vốn không phải học sinh bình thường, nếu truyền thông lôi một số tin xấu đưa ra, cũng không biết có thể hay không ảnh hưởng tới tâm tình của Tiểu An? Lập tức anh lại nghĩ đến, không phải còn có Lâm gia thiếu gia sao? Nếu thật sự xảy ra điều gì phiền toái, cũng phải xem truyền thông có gan đưa chuyện của hai nhà Kiều Lâm hay không.

Kiều Đại thiếu gia chuyên tâm nghĩ ra n loại đối sách để đối phó sau khi đại học B thua trận, cũng không thể trách Kiều Đại thiếu gia đối với đệ đệ của chính mình không có lòng tin, chủ yếu là biểu hiện của Thiên triều tại phương diện bóng đá thật sự làm cho người ta không thể ảo tưởng, cái này so với chuyện đàn ông Thiên triều để mặc một ngày nào đó không thèm trả tiền thuê nhà, quang minh chính đại ở trước mặt bà xã uống rượu hút thuốc xem mỹ nữ còn khó tin hơn.

Đại học B, nhóm người Kiều Cảnh An vừa vặn đang nghỉ ngơi giữa trận, vài cổ động viên đưa khăn mặt và nước còn giúp quạt gió, dù sao các cô cũng hy vọng những nam sinh này không chịu thua kém, bại bởi Đại Quốc quả thật mất mặt.

Kiều Cảnh An một bên lau mồ hôi, một bên nhìn một đồng đội tên là Trương Cường, người này thể lực cùng sức bật cũng không tệ, chuyền bóng cũng rất ổn, không khỏi mở miệng nói: “Trương Cường, cậu đá bóng rất lợi hại.”

Trương Cường nghe xong, gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười cười.

Một đồng đội khác vừa nghe, mở miệng cười trêu nói: “Kiều Cảnh An, cậu không biết sao, anh họ của cậu ta là cầu thủ của đội tuyển Thiên triều, trình độ đá bóng của cậu ta đương nhiên không tồi.”

Trương Cường vừa nghe xong, vốn bởi vì ngượng ngùng mà gò má có chút đỏ lên lập tức trở nên đỏ bừng, đây không phải là bị khích lệ đến ngượng ngùng, mà là chọc giận. Hắn phẫn nộ trừng mắt người vừa nói chuyện: “Chiết tiệt, cậu vũ nhục ai đó, anh của cậu mới là cầu thủ Thiên triều !”

Vài người khác ồn ào cười to: “Tiểu Cường, lão Dương đây không phải đang khích lệ cậu sao.”

“M*, các cậu có bản lĩnh thì đi ra ngoài đường gào thét nói anh họ các cậu là cầu thủ Thiên triều thử xem, các cậu nếu không bị người ta đập cho, lão tử sẽ tình nguyện ở trong trường rống sáu tiếng ‘tôi là cầu thủ Thiên triều’, các cậu dám không?” Trương Cường uống một ngụm nước lớn, giận dữ nói: “Lão tử ngay cả anh họ cũng không có, càng không có anh họ trong đội Thiên triều.”

Mọi người trầm mặc, ai có lá gan kia a.

Kiều Cảnh An không hiểu ra sao nhìn Trương Cường phẫn nộ, từ khi cậu đến thế giới này đến nay, thường xuyên nghe thấy người khác nói thân thích hoặc bằng hữu của mình là vận động viên của Thiên triều v.v…, như thế nào lần này Trương Cường lại tức giận thành như vậy? Không phải đều là đội Thiên triều sao?

Lâm Thư thấy Kiều Cảnh An tựa hồ không biết rõ chuyện gì xảy ra, uống một hớp nước rồi giải thích nói: “Ở Thiên triều chúng ta, đội bóng đá kỳ thật tật xấu là ít nhất, ngoại trừ chân trái và chân phải những bộ phận khác đều rất linh hoạt, nhất là chuyện ngu ngốc lấy tay cầm bóng thì đúng là sở trường.”

Kiều Cảnh An vội ho một tiếng: “Lâm Thư, có người nào từng nói miệng của cậu kỳ thật rất độc hay không?”

Lâm Thư cười tủm tỉm mở miệng: “Tôi vẫn còn phải bái lạy cậu.”

“Bái lạy gì, chẳng lẽ cậu muốn theo họ Kiều của tôi?” Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn hắn: “Kiều gia chúng tôi chắc là không thể thu nhận cậu đâu.” Cậu lại không thích nam nhân, cho dù thích nam nhân, cũng là chỉ yêu mến ca ca thôi, loại mao đầu tiểu tử này có ý gì?

‘Roát’ một tiếng, chai nước trong tay Lâm Thư đã thay đổi hình dạng: “Lão tử khi nào thì nói muốn theo họ Kiều ?!”

Ngồi bên cạnh hai người, Xà Khương yên lặng nhăn mặt hướng sang bên kia, Lâm Thư a, cậu nói chuyện càng ngày càng thô lỗ, cậu chính là hoàng tử sân trường trong mắt nữ sinh, chú ý hình tượng a… hình tượng.

…………………………………………….

Lâm Thiến thấy Kiều Sâm hết sức quen thuộc đường đi trong đại học B, mà theo tiếng ồn ào càng ngày càng rõ, cô biết rõ phía trước cách đó không xa chính là sân bóng, chẳng lẽ, Kiều Nhị công tử sau khi không còn gây chuyện sinh sự nữa, thì bắt đầu thích xem bóng đá?

Xuyên qua rừng cây, hai người liền thấy một đám thiếu niên đang chạy trên sân, trên khán đài còn có rất nhiều sinh viên ngồi xem, cả sân đều có vẻ rất hào hứng. Lâm Thiến có chút cảm khái nghĩ, nếu trong các trận đấu thi đấu bóng đá khán giả cũng hào hứng như vậy mà không phải lớn tiếng mắng không ngừng thì tốt rồi, ít nhất cũng khiến những người làm công tác truyền thông như các cô khi ra nước ngoài nghe các đồng nghiệp nhắc tới bóng đá thì, cũng sẽ không á khẩu không trả lời được.

Chỉ thấy một thiếu niên nhảy lên, đánh đầu làm bóng bay vào cầu môn, Lâm Thiến ánh mắt sáng ngời, động tác này làm rất nhanh gọn lưu loát, hơn nữa lại vô cùng đẹp mắt: “Bóng đẹp.” Nói rồi, bước nhanh vào cửa khu nghỉ ngơi của cầu thủ, cầm thẻ công tác của mình chìa cho một thành viên hội học sinh đứng ở cổng ra vào nhìn mới được cho vào cửa.

Người này thấy Kiều Sâm sau lưng Lâm Thiến, cười hỏi: “Kiều tiên sinh, anh tới xem Kiều Cảnh An sao? Cậu ấy hôm nay đã sút vào vài quả, rất đẹp.”

Kiều Sâm nhẹ gật đầu, lập tức lại lộ ra một nụ cười: “Các cậu công tác cũng khổ cực quá.”

Sinh viên lòng đầy chính nghĩa nói: “Cái này thì tính là gì, chỉ cần có thể thắng Đại Quốc, muốn tôi hai ngày hai đêm không ngủ cũng được.”

Sau khi hai người đi xa, Lâm Thiến mới cảm khái nói: “Những sinh viên này thật đáng yêu.” Nói xong, thấy những sinh viên đang đá bóng kia rốt cục cũng nghỉ ngơi, bước chân cũng nhịn không được nhanh hơn một chút.

“Kiều Cảnh An, người kia là bạn gái của anh trai cậu sao?” Lâm Thư chọc chọc cánh tay Kiều Cảnh An: “Bộ dáng cũng không tồi.”

Kiều Cảnh An nhìn lại, đích thật là Kiều Sâm đang đi đến, người đi bên cạnh không phải là tình nhân cũ của ca ca sao? Thấy hai người tựa hồ đang nói cười cái gì, cũng không chú ý nhìn về phía này, Kiều Cảnh An đột nhiên có loại cảm giác mình bị thất sủng.

“Không nghĩ tới vừa rồi người đánh đầu lại là Kiều Nhị thiếu gia, đường bóng rất đẹp.” Trải qua hai lần trước, Lâm Thiến đối với Kiều Nhị thiếu gia này cũng đã biết qua, những đồn đãi kia phần lớn là thật, chỉ là hiện tại cái dạng này, thật đúng là thay đổi trong chớp mắt.

Kiều Sâm thấy có người khích lệ Kiều Cảnh An, tâm tình đương nhiên tốt, cười hồi đáp: “Tiểu An gần đây bận rộn tập luyện, ngay cả thời gian về nhà cũng rất muộn.” Ai nói Tiểu An nhà anh không đá được, anh lập tức tìm người đó tính sổ.

“Ca.” Kiều Cảnh An đến gần hai người, gò má đỏ ửng do vận động: “Sao anh lại tới đây?”

“Tới xem em đá bóng một chút, chờ em tan rồi cùng về.” Theo thói quen vươn tay lau đi mồ hôi trên trán Kiều Cảnh An: “Đá lâu như vậy, có mệt không?”

“Khá tốt, buổi sáng bọn em chỉ luyện mấy động tác cơ bản, cũng không vất vả lắm.” Kiều Cảnh An nghiêng đầu lễ phép cười với Lâm Thiến: “Lâm tiểu thư, xin chào.” Người này muốn gương vỡ lại lành? Kiều Cảnh An bước chân hướng phía Kiều Sâm, người này thoạt nhìn cùng ca ca rất không xứng đôi.

“Chào cậu.” Lâm Thiến cười cười, trong mắt lại lóe lên một tia phức tạp, hai huynh đệ này thì ra đều giống nhau, thoạt nhìn lễ phép, thực tế lại đạm mạc đến cực điểm, người như vậy, trừ phi là sự tồn tại đặc biệt trong lòng bọn họ, những người khác sợ là không có bao nhiêu địa vị.

………………………………………………..

Lời Tác giả: Trong một quán rượu của bác bạn tôi đã từng nghe được một đoạn đối thoại như thế này:

A cùng B uống rượu tại quán rượu.

A: Nghe nói anh cậu là cầu thủ đội zg?

B tức giận: M*, anh cậu mới là cầu thủ, cả nhà cậu đều là cầu thủ!

A: Anh của tôi là vận động viên của đội bóng bàn zg, chị tôi là vận động viên đội thể dục dụng cụ, với bóng đá không có quan hệ nhiều lắm.

B: Cút đi, muốn khoe khoang cho tôi tức chết sao!

Hai người xông vào đánh nhau.

Quần chúng vây xem A: Lấy sở trường của mình giẫm lên khuyết điểm của người khác là chuyện quá tàn độc quá vô tình quá vô sỉ quá cố tình gây sự.

Quần chúng vây xem B: Cậu nói anh cậu là cầu thủ, tôi cũng sẽ không cười cậu.

Quần chúng vây xem A: Cậu là muốn đánh nhau với tôi?

Quần chúng vây xem:??????

( chắc các bạn cũng biết Thiên triều ở đây là Trung Quốc, mà chắc các bạn cũng biết đội bóng đá của TQ rất kém(cho đến nay chỉ vào vòng chung kết World cup 1 lần duy nhất mà lại là do Hàn Quốc và Nhật Bản được vào thẳng), chắc chỉ hơn VN một chút thôi; nhưng lại là 1 cường quốc trên thế giới trong môn bóng bàn và thể dục dụng cụ, thế nên mới dẫn đến việc 2 bạn A và B ở trên xông vào đánh nhau :)) )

……………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.