Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 48: Cuộc chiến [ hạ ]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trên sân bóng xảy ra chuyện như vậy cũng không phải là hiếm, đừng nói là thi đấu giao hữu, ngay cả trong trận đấu quốc tế, cũng sẽ xuất hiện tình huống cố ý phạm lỗi.

Bất quá đối phương cao hơn một mét tám, một cước đá vào Kiều Cảnh An mảnh khảnh, những người có mắt đều có thể nhìn ra tình trạng không ổn.

Vốn đã đi ra vài bước, Lâm Tông lại thấy trên khán đài xôn xao, khó hiểu nhìn về phía sân bóng, mới phát hiện trận đấu đã tạm dừng, lại có bác sĩ xông vào trong sân. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Kiều Sâm, chỉ thấy Kiều Sâm mặt âm trầm, hơi thở đạm mạc vừa rồi toàn bộ biến mất không thấy, không khỏi hơi sững sờ, Kiều Sâm đầy người sát khí như vậy hắn cơ hồ chưa bao giờ thấy qua, cho dù sau khi tiền nhiệm gia chủ Kiều gia chết, Kiều Sâm lao vào tranh đoạt quyền kế thừa cũng chưa từng có khí thế đáng sợ như vậy.

“Khốn kiếp, cố ý đá người, cái quái gì vậy?!”

“Nhị thiếu gia cũng đã ngã, không biết tình huống thế nào…”

Lâm Tông khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng, xoay người đi khỏi đám đông đang tức giận ngút trời.

Lúc đối phương đá tới, thực ra Kiều Cảnh An đã kịp phản xạ rất nhanh dời chân đi một chút, tuy một cước này vẫn chạm đến đùi, nhưng không làm bị thương chỗ nào. Ngược lại đối phương một cước này dùng sức quá mạnh, vì mình đã né thoát, nên quá đà, chắc bị ngã cũng không nhẹ.

“Kiều Cảnh An, cậu thế nào?” Lâm Thư chạy đến bên cạnh Kiều Cảnh An, ngồi xổm xuống, nhưng lại không dám động đến cậu, sợ khiến cho cậu bị thương nặng hơn.

“Không sao.” Kiều Cảnh An nói muốn đứng lên, lại bị Xà Khương đè lại: “Đừng ngu ngốc, lúc này không nên lộn xộn.” Nói rồi, lại hung hăng trợn mắt nhìn cầu thủ số 9 ngã bên cạnh Kiều Cảnh An: “Cậu cho rằng mình là cao thủ võ lâm, bị người đánh lén còn muốn cử động?”

Kiều Cảnh An và Xà Khương bình thường rất ít nói chuyện, nhìn thấy biểu tình giờ phút này của Xà Khương, mới cảm thấy người này cũng không tồi, vì vậy cười cười giải thích nói: “Tôi thật sự không sao.”

Kiều Cảnh An bên này vui vẻ nói, cầu thủ Đại học B chợt nghe thấy cầu thủ số 9 bên cạnh hừ hừ âm thanh, lập tức đều lộ sắc mặt giận dữ trừng về phía hắn.

Số 9 chậm rì rì từ dưới đất bò lên, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Kiều Cảnh An, máy móc dùng tiếng Anh nói một câu ‘thực xin lỗi’, liền xoay người đi đến chỗ đồng đội của mình.

Kiều Cảnh An hờ hững nhìn theo bóng lưng hắn, cuối cùng có chút hiểu vì sao quốc gia này lại thích cầm đồ người khác nói là của mình. Da mặt dày loại này, người bình thường thúc ngựa đuổi cũng không kịp.

“Kiều Cảnh An, trận đấu này mặc dù quan trọng, nhưng cậu cũng không cần phải vì một trận đấu, mà hủy hoại thân thể mình.” Lâm Thư oán hận liếc mắt nhìn cầu thủ Đại học H: “Chúng tôi sẽ giúp cậu báo thù.” Kiều Cảnh An tuy có một đống lớn khuyết điểm, nhưng cũng không cho phép người trường khác đến khi dễ, huống chi còn là sinh viên Đại Quốc, với tư cách là Chủ Tịch Hội Học Sinh, Lâm Thư nổi giận.

Những cầu thủ khác trải qua những ngày luyện tập, với Kiều Cảnh An cũng có chút ít giao tình, đối với một Kiều Nhị thiếu gia không giống như lời đồn cũng có ấn tượng rất tốt. Lúc này, cả đám đều chiến hỏa hừng hực, hận không thể đem toàn bộ cầu thủ Đại học H đạp cho mấy phát.

Cầu thủ Đại học H bị nhìn cũng có chút chột dạ, còn huấn luyện viên Đại học H đang ngồi bên sân càng đứng ngồi không yên, hắn vừa mới biết được người bị đá chính là Nhị thiếu gia của Kiều thị Thiên triều. Danh tiếng của Kiều gia dù ở Đại Quốc cũng vô cùng nổi tiếng, nghĩ đến cầu thủ của mình đắc tội một đại nhân vật như vậy, mồ hôi trên trán hắn liền không ngừng đổ ra.

Đang lúc hắn lo lắng, bên người đột nhiên xuất hiện một thân ảnh, nghiêng đầu xem xét, là một nam nhân anh tuấn mặc vest, trên gương mặt lạnh lùng mang theo hàn ý, hắn đang chuẩn bị mở miệng, đã thấy nam nhân đi về phía huấn luyện viên Đại học B bên kia. Huấn luyện viên Đại học H thở phào một hơi, ánh mắt người này vừa rồi nhìn mình quá dọa người rồi.

Huấn luyện viên đáng thương sẽ không biết, người vừa rồi đi qua bên cạnh mình chính là Kiều thị tổng tài trong truyền thuyết.

Bên này, huấn luyện viên Đại học B vừa nhìn thấy Kiều Sâm, lập tức sắc mặt thay đổi, hắn cho rằng đối phương sẽ nói gì đó, kết quả đối phương chỉ bình tĩnh cởi áo vest trên người mình, mặc lên một bộ đồ thể thao ngồi xuống bên cạnh. Rõ ràng là không nói một lời, lại làm cho hắn cảm thấy khó thở, vốn muốn nói chỗ này là chỗ ngồi của huấn luyện viên nhưng lời cũng đành nuốt xuống.

“Các vị khán giả của đài truyền hình Thiên triều, hiện tại bác sĩ đang kiểm tra chấn thương của cầu thủ Đại học B, chúng ta chân thành hi vọng Kiều Cảnh An có thể tiếp tục đứng dậy để tiếp tục trận đấu này.”

“Các bác sĩ đã ra khỏi sân, xem ra chấn thương của Kiều Cảnh An sẽ không ảnh hưởng đến phong độ thi đấu của cậu, mời các vị khán giả tiếp tục theo dõi trận đấu bóng đá đặc sắc này.” Trương Sơn buông micro, mới nhẹ nhàng thở ra, làm MC thể thao gần mười năm, hắn sao lại không nhìn ra pha cản phá kia là cố ý phạm lỗi, xem ra vị Kiều gia Nhị thiếu gia kia bị thương cũng không nhẹ.

Cuối cùng cầu thủ số 9 của Đại học H bị nhận thẻ vàng, khán giả xung quanh lòng lại đầy căm phẫn, hận chính mình không thể biến thành trọng tài, trực tiếp móc thẻ đỏ ra trừng trị hắn.

Đồng đội thấy Kiều Cảnh An đứng lên, lại nhìn cậu tựa hồ thật sự bị thương không quá nghiêm trọng, cho nên dần dần thả lỏng, lại vùi đầu vào trận đấu.

Hơn ba mươi phút đồng hồ sau, đội H sút vào một quả, tỉ số hiện tại là 1:1, hiệp 1 chấm dứt. Lúc ra sân nghỉ ngơi, Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn số 9, nụ cười trên mặt thấy thế nào cũng không thể làm cho người ta liên tưởng đến cái từ ‘hữu hảo’.

Kim Hữu Húc quay đầu vừa vặn bắt gặp ánh mắt Kiều Cảnh An, hắn thấy đối phương mỉm cười biểu lộ lãnh ý trong mắt, không khỏi cau mày nhìn về phía số 9 đi ở phía trước, trong nội tâm có chút bất an, có lẽ là chính mình ảo giác đi.

Kiều Cảnh An thấy ca ca nhà mình mặc áo khoác thể thao quần Tây, có chút ngoài ý muốn đi vài bước đến bên Kiều Sâm: “Ca, sao anh lại ở chỗ này?”

Kiều Sâm kéo cậu ngồi xuống bên cạnh rồi mới nói: “Bây giờ còn đau không?”

“Không đau.” Kiều Cảnh An lắc đầu: “Không sao đâu ca, một chút cũng không đau.”

Kiều Sâm đem chân cậu đặt trên đầu gối của mình, xem xét kỹ bắp chân nhỏ của Kiều Cảnh An, thấy phía trên có một chỗ xanh tím, nhíu nhíu mày: “Thế này còn không đau?” Trầm mặt nhìn về phía một số người bên phía Đại học H, sau khi cố gắng hòa hoãn biểu tình trên mặt mình, anh mới vươn tay sờ sờ đỉnh đầu Kiều Cảnh An: “Trận đấu kết thúc, liền theo anh về nhà, anh sẽ bôi thuốc cho em.”

Kiều Cảnh An vốn muốn nói cho Kiều Sâm đây là do cậu hôm trước không cẩn thận nên mới đụng vào cạnh bàn, nhưng thấy anh sắc mặt khó coi, liền ngoan ngoãn gật đầu, về phần giải thích gì đó thì để hết qua một bên, tùy ý cho ca ca lau mồ hôi trên trán mình.

Xà Khương uống bình nước trong tay, ánh mắt hữu ý vô ý nhìn về phía Kiều gia hai huynh đệ, vào ngày Kiều Cảnh An quyết định đem cổ phần công ty chuyển cho Kiều Sâm, đáy lòng hắn còn cười nhạo Kiều Cảnh An là đồ ngốc, nhưng khi quan sát một màn ấm áp trước mắt này, hắn có cảm giác mình mới là người ngu. Dùng cuộc sống của mình đi suy đoán người khác, đó mới là đồ ngốc. Chuyện mà hắn và Lâm Thư không muốn làm không có nghĩa là Kiều Cảnh An không muốn, bọn họ làm không được không có nghĩa là Kiều Cảnh An làm không được, bọn họ không chiếm được cũng không có nghĩa Kiều Cảnh An không chiếm được. Cho nên tình huống trước mắt này, không phải chứng minh Kiều Cảnh An đã thắng cuộc rồi sao?

Lần nữa ra sân khấu, Kiều Cảnh An phất phất tay với Kiều Sâm: “Bọn em nhất định sẽ thắng, ca ca.”

Kiều Sâm mỉm cười: “Anh biết.”

Lúc Kiều Cảnh An chạy vào sân, trong đầu vẫn đang nghĩ, ca ca mỉm cười thật là đẹp mắt.

Sau khi hiệp 2 bắt đầu được hơn 10 phút, trận đấu liền lâm vào trạng thái vô cùng căng thẳng, cầu thủ hai bên không ai nhường ai, phòng thủ rất chặt chẽ. Lúc màn ảnh đảo qua các cầu thủ thì, người xem có thể thấy rõ ràng bọn họ đầu đầy mồ hôi.

Chỉ là cầu thủ Đại học H luôn không cẩn thận bị cầu thủ Đại học B dẫm lên chân, mỗi lần bị dẫm lên đối phương vẫn còn rất thành khẩn nói không cố ý, thái độ muốn bao nhiêu thành khẩn liền bấy nhiêu thành khẩn, muốn bao nhiêu vô tội liền có bấy nhiêu.

Vương quản gia ngồi trước TV thiếu chút nữa đau lòng chết. Ở Kiều gia, khi nào thì Nhị thiếu gia phải trải qua khổ cực như vậy? Nghĩ đến Nhị thiếu gia còn bị người khác đá một cước, Vương quản gia càng thêm khó chịu, hận không thể nhảy vào trong TV đi đánh chết gã cầu thủ số 9 vẻ mặt hèn mọn bỉ ổi kia.

Hiệp 2 sau khi bắt đầu được 20 phút, Kiều Cảnh An giương mắt quét qua bốn phía, đá vào quả bóng dưới chân, có vẻ là muốn chuyền bóng, nhưng chính là, quả bóng này văng tới cầu thủ số 9 đang đứng một bên, chỉ nghe một tiếng ‘bịch’ vang lên, cầu thủ số 9 ngã xuống, mà quả bóng lại lần nữa dội trở lại. (nice ;))

Kiều Cảnh An dùng chân đỡ lấy bóng, cũng không thèm liếc người đang nằm trên mặt đất lấy một cái, liền chạy về phía trước. Cậu hiện tại mặc dù không có nội lực, nhưng mượn xảo kình(ngoại lực+chiêu thức) vẫn là có thể, một cước này đá ra, người kia nếu ngực không thâm tím một vết, xem như cậu đã uổng công học võ.

Trên màn hình TV xuất hiện hình ảnh cầu thủ số 9 đỡ ngực sắc mặt tái nhợt, mà phía dưới màn hình, hiện lên các tin nhắn của người xem.

133xx: Cầu thủ đó thực quá khoa trương rồi, coi bóng đá là bóng rổ sao, đụng một cái đã ngã lăn quay, nghĩ chúng ta chưa xem bóng đá sao?”

135xx: Cầu thủ số 10 quá suất, cú sút này dù xem ở góc độ nào, cũng đều hoàn mỹ a, không hổ là sinh viên Đại học B.

139xx: Nhị thiếu gia là giỏi nhất, cái tên số 9 khốn kiếp, cách thiếu gia xa một chút, đừng có dùng khuôn mặt hèn mọn đó đem ra dọa thiếu gia.

Vương quản gia cảm thấy mỹ mãn sau khi tin nhắn của mình được phát, mới lần nữa nhìn về phía màn hình, vừa vặn chứng kiến bóng bay theo một đường cong đẹp mắt, đi vào cầu môn.

Trong TV lần nữa truyền đến tiếng hoan hô, Vương quản gia thấy Nhị thiếu gia bị đám thiếu niên trẻ tuổi vây vào giữa, khuôn mặt mang theo nếp nhăn cũng lộ ra một nụ cười.

Lúc đá đến phút thứ 40, Lâm Thư lại sút vào một quả, người xem trên khán đài lần nữa hoan hô, thời gian trận đấu chỉ còn không tới năm phút đồng hồ, cho dù đội H có cố gắng sút thêm vào một quả, thì trận đấu này vẫn là Đại học B thắng, trên cả khán đài tiếng thét chói tai đã nổi lên bốn phía.

Cuối cùng trận đấu chấm dứt với tỉ số 3:1, nhiều người xem cuống họng cũng khàn vì hét, không muốn rời khỏi khán đài, mang trận đấu vô cùng đặc sắc này ghi tạc trong lòng.

Mặc kệ những người khác cao hứng bao nhiêu, Kiều Sâm chỉ lấy áo vest trong tay mình mặc cho Kiều Cảnh An, đưa Kiều Cảnh An lên xe, hành động kia làm cho đám cầu thủ Đại học B vốn là muốn mở tiệc chúc mừng cũng đành đổi đến buổi tối ngày hôm sau.

Xà Khương cảm khái nhìn theo bóng lưng hai huynh đệ: “Vụ đánh cuộc này, Kiều Cảnh An thắng.”

Lâm Thư cười cười, không nói tiếp, dù sao sống trong xã hội này, cũng không chỉ có tin tưởng, còn phải có ngươi lừa ta gạt, tính tính toán toán.

Trên xe, Kiều Sâm nhìn Kiều Cảnh An dựa vào đầu vai mình ngủ, đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cậu, kéo người cậu vùi vào lồng ngực mình.

………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.