Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 49: Khiêu khích



Một trận đấu bóng đá, một trận đấu bóng đá mà Thiên triều thắng Đại Quốc, sự kiện này ở Thiên triều không thể nghi ngờ là một chuyện khiến mọi người vô cùng cao hứng, vì vậy tối hôm đó tỉ lệ người theo dõi trận đấu cực cao, mà hai mươi clip đặc sắc được cắt nối biên tập trên mạng trong nháy mắt cũng lên tới hơn một trăm nghìn lượt view, báo chí ngày hôm sau cũng đồng loạt đưa tin.

Thiên triều thắng Đại Quốc 3:1, mà trong ba quả thì có đến hai quả là do cầu thủ số 10 ghi, vì vậy mức độ chú ý của mọi người dành cho số 10 đặc biệt lớn, thực tế lúc được chứng kiến tướng mạo suất khí của cầu thủ số 10 thì… trong phái nữ rất nhiều người không phải là người mê bóng đá cũng trở nên kích động.

Rất nhanh đã có cư dân mạng phát hiện, cầu thủ số 10 này chính là Nhị thiếu gia của công ty Kiều thị, có dân mạng nói Kiều Nhị thiếu gia là bại gia tử, kết quả đã bị các nam sinh nữ sinh Đại học B công kích mãnh liệt, nam sinh Đại học B nói: Kiều Nhị thiếu gia là một bạn học rất tốt, khiêm tốn hữu lễ. Nữ sinh Đại học B nói: Kiều Nhị thiếu gia đối xử với nữ sinh rất tốt, hơn nữa là một người nho nhã, còn nói người vu hãm Nhị thiếu gia kia nhất định là ghen ghét với Nhị thiếu gia.

Rất nhanh cái người tự cho là hiểu biết kia đã bị cư dân mạng dùng ngòi bút làm vũ khí, làm cho biến mất khỏi internet. Lập tức có người truyền ra một đoạn nói chuyện của hai vị giáo sư Đại học B, đại khái chính là khen ngợi Kiều Nhị thiếu gia có tinh thần học tập chăm chỉ, thư pháp cũng rất khá, mà những lời này được nói ra vào trước ngày Kiều Cảnh An tham gia trận bóng.

Thử nghĩ xem, một người tướng mạo tuấn mỹ, trong nhà có tiền nhưng lại đối xử thân thiện với mọi người mà không mất lễ đồng thời còn có một chút tài hoa thì sẽ được hưởng đãi ngộ gì? Đương nhiên đó chính là trở thành thần tượng.

Đồng thời lại có người phát tán ảnh chụp tất cả các thành viên của đội bóng Đại học B, vì vậy dân mạng phát hiện, đội hình này có vẻ ngoài cũng không tồi. Từ xưa, đã có lời đồn rằng Đại học B có nhiều người dung mạo dễ nhìn, chẳng kém gì học viện điện ảnh xx hay trung tâm đào tạo idol, làm cho rất nhiều người tin tưởng không chút nghi ngờ. Mà năm sau điểm xét tuyển vào Đại học B cũng đạt tới một nấc thang mới.

Còn có một số người không an phận phát tán ảnh chụp đám cầu thủ Đại học H cùng cầu thủ Đại học B để so sánh, đối lập đến tàn nhẫn nhất đương nhiên là số 9 Đại học H cùng Kiều Nhị thiếu gia, rất nhiều cư dân mạng đều thấy, tướng mạo kẻ kia cũng không tồi, tồi chính là bộ dáng hắn đã không được tốt lắm còn muốn cố ý làm người khác bị thương, xem ra đối với chuyện số 9 cố ý phạm lỗi, rất nhiều người vẫn còn ghi tạc trong lòng. Dòng tít ‘Số 9 cố ý đá người’ được treo lên trên các diễn đàn lớn như lệnh truy nã, chỉ còn thiếu việc ở trên mặt số 9 ghi lên mấy chữ to —- ‘đồ vô sỉ’.



Vô luận trên mạng nóng bao nhiêu, Kiều Nhị thiếu gia vẫn ngây thơ không biết gì ôm đống sách mà tiết thứ ba cần dùng, đúng giờ vào lớp, tự nhiên nhận được những ánh mắt khen ngợi của giáo sư và bạn học. Dù sao kiếp trước cũng đã quá quen với loại ánh mắt này, cho nên Kiều Nhị thiếu gia vẫn mang vẻ mặt thản nhiên vào phòng học, ổn định vị trí bên cạnh Lâm Thư rồi ngồi xuống, cứ như không hề phát hiện có điều gì khác so với ngày thường.

Lâm Thư liếc nhìn Kiều Cảnh An: “Cậu thực ra không cần đứng đắn như vậy, nếu thấy hưng phấn thì cứ cười lên đi.” Sau khi mất trí nhớ lại có thể làm người ổn trọng, thật sự là thần kỳ.

Giở bài mà tiết hôm nay cần học ra, Kiều Cảnh An nghi hoặc nhìn Lâm Thư: “Hưng phấn cái gì? Lâm Thư, cậu hôm nay không bình thường a.”

Lâm Thư yên lặng cúi đầu xuống, trên trang giấy vạch một đường bút đậm, cậu đúng là miệng tiện!

Khi vào học, giáo sư sau khi dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Lâm Thư cùng Kiều Cảnh An, mới bắt đầu giảng bài, trong giờ còn ôn hòa gọi Kiều Cảnh An cùng Lâm Thư trả lời vài câu hỏi.

Giữa trưa tan học, Lâm Thư nghiêng đầu nhìn người ngồi ở bên cạnh mình: “Này, Kiều Cảnh An, anh cậu hôm nay không tới đưa cơm cho cậu sao?”

Kiều Cảnh An lắc đầu: “Anh ấy hôm nay bận nhiều việc, không đến được.”

Lâm Thư nhướn mày, ngày hôm qua đã bỏ hết công việc tới xem cậu đá bóng, có thể không bận được sao? “Vậy giữa trưa cùng bọn tôi tới canteen sinh viên ăn cơm đi.”

“Ừ.” Kiều Cảnh An gật đầu, Lâm Thư chủ động mời, cậu đương nhiên sẽ không từ chối, dù sao trong lòng Kiều Nhị thiếu gia, Lâm Thư đã đạt đến đẳng cấp bằng hữu.

Trên đường đi, ánh mắt chú ý của mọi người dành cho Lâm Thư và Kiều Cảnh An rất nhiều, còn có mấy nữ sinh lấy điện thoại di động ra vụng trộm chụp ảnh, Lâm Thư xoa xoa trán, những người này núp ở phía sau chụp ảnh sao không tắt hiệu ứng âm thanh, dù mình muốn giả vờ không biết cũng khó.

Xà Khương có chút bất bình thở dài: “Đều là đồng đội, sao tỉ lệ người quay đầu nhìn hai người các cậu lại cao như vậy, đến tôi lại không có phản ứng gì?.”

Kiều Cảnh An rất nghiêm túc nhìn nhìn hắn nói: “Bởi vì ba bàn thắng là tôi và Lâm Thư sút vào.” Còn vỗ vỗ vai đối phương: “Đừng tức giận nữa, cố gắng luyện tập nhiều hơn, có lẽ lần sau cậu có thể sút vào.”

Kéo ra khóe miệng, Xà Khương cười khan nói: “Muốn tôi nói cám ơn lời an ủi của cậu sao?”

Kiều Cảnh An rộng lượng lắc đầu: “Việc nhỏ thôi mà.”

Lâm Thư sờ sờ mũi, tỏ vẻ mình không nghe thấy lời nói của Kiều Cảnh An, chỉ là chứng kiến Xà Khương bị Kiều Cảnh An chà đạp nên tâm tình cảm thấy hơi tốt một chút mà thôi.

Đến canteen chọn lấy mấy món mình thích ăn, Kiều Cảnh An vừa mới nuốt vào một miếng đậu hủ, phía sau lưng đã bị người vỗ vỗ: “Chúng ta lại gặp mặt, Kiều Nhị thiếu gia.”

Quay đầu lại, nhìn nam sinh đang bê khay thức ăn cười tủm tỉm, Kiều Cảnh An nghiêng nghiêng đầu, tựa hồ có chút quen mắt, lễ phép cười cười, lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Xà Khương cùng Lâm Thư nhìn nhau, giả bộ như cái gì cũng không nhìn thấy, tiếp tục ăn cơm, người này hai người họ đều biết, lúc này bọn họ mà nhúng tay vào thì quả thực là không sáng suốt a.

“Xà thiếu gia, Lâm Nhị thiếu gia.” An Kim Thành cười cười với hai người, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Kiều Cảnh An, nói với cậu: “Trận đấu ngày hôm qua tôi đã xem, rất đặc sắc.”

Kiều Cảnh An vẫn chỉ cười, sau đó tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

“Trước đây vài ngày có nghe nói An thiếu gia về nước, không nghĩ tới nhanh như vậy đã thấy mặt.” Thấy Kiều Cảnh An lại phạm phải tật xấu, Lâm Thư đành phải đánh vỡ bầu không khí xấu hổ này, cùng An Kim Thành bắt chuyện, thuận tiện trừng Kiều Cảnh An chỉ lo vùi đầu ăn cơm, thật không biết Kiều Sâm sao lại đem cậu ta sủng thành cái dạng này.

Trên thực tế, Kiều Cảnh An chỉ là tuân thủ thói quen ‘ăn không nói ngủ không nói’ mà thôi, tuy cậu không biết ở canteen căn bản không cần loại lễ nghi bàn ăn này.



Văn phòng tổng tài trong tòa nhà Kiều thị.

Trầm Tuấn gõ cửa vào văn phòng tổng tài, phát hiện người hẳn là nên đi ăn cơm lúc này vẫn đang ngồi trước máy tính, hắn ngẩn người: “Tổng tài, anh còn chưa ăn cơm ?”

“A.” Kiều Sâm đem tấm ảnh đẹp nhất trong trận bóng của Kiều Cảnh An post lên mạng xong, mới ngẩng đầu nhìn về phía Trầm Tuấn: “Có việc?”

“Ách.” Trầm Tuấn khóe miệng kéo ra, mang một phần văn kiện để lên bàn: “Đây là văn kiện mà anh cần.”

Kiều Sâm nhìn nhìn văn kiện: “Được.” Click mở một topic tên là [ Kiều Nhị thiếu gia – những chuyện không muốn người khác biết ], vừa nhìn hai mắt liền trầm xuống nói: “Xằng bậy!”

Vừa mới đi tới cửa, Trầm Tuấn lại càng hoảng sợ, nhìn lại, mới phát hiện thứ Kiều Sâm nói không phải văn kiện, vì vậy thở phào một hơi, xem ra chắc là tổng tài đang xem những lời đồn về Nhị thiếu gia trên internet? Haiz, tin những lời đồn trên mạng kia, còn không bằng tin Thiên triều trước năm 2012 có thể tham dự World Cup.



Buổi chiều Kiều Cảnh An chỉ có một tiết, cho nên Kiều Sâm quang minh chính đại lúc 4h chiều đã ra về, lái xe một đường chạy tới Đại học B, Trầm Tuấn đưa mắt nhìn theo bóng lưng Kiều Sâm, khó trách tăng nhiều tiền lương như vậy cho mình, đây không phải là cho mình thêm 20% tiền lương, liền tăng thêm 200% công việc sao? Thiên hạ làm gì có vị sếp nào tự dưng lại hào phóng a!

Kiều Cảnh An sau khi tan học, vừa đi ra khu nhà học liền bị vài nam sinh ngăn lại, trong đó một người dùng tiếng Thiên triều không thể coi là lưu loát nói: “Kiều Cảnh An, nghe nói cậu am hiểu kỳ nghệ, mời cậu cùng tôi so đấu một trận.”

Dò xét những người trước mắt từ trên xuống dưới một lượt, Kiều Cảnh An mờ mịt nhìn bọn họ: “Xin hỏi, chúng ta quen biết sao?”

Người nói chuyện biểu hiện cứng đờ: “Ngày hôm qua chúng ta vừa đá một trận giao hữu.”

“A, thật xin lỗi, các cậu hôm nay mặc quần áo khác, tôi thoáng chốc không nhận ra, xin thông cảm.” Kiều Cảnh An áy náy cười, nhưng tiếu ý không có trong đáy mắt, làm một thanh niên ái quốc, trong lòng cậu không thích những người ngoại quốc không hiểu sao hay thích cùng người khác so đấu này. Không thể tự suy đoán thực lực của bản thân được sao, lại muốn đến đây so đến so đi, có ý gì chứ?! Người tự tin thực sự, đâu cần dùng thắng thua của trận đấu để khẳng định chính mình.

Mấy học sinh Đại Quốc kéo ra khóe miệng, ngày hôm qua bọn họ chẳng lẽ hoàn toàn là người vô hình sao?

Đám học sinh đi ngang qua bên cạnh nhìn thấy Kiều Cảnh An bị vài sinh viên Đại Quốc vây quanh, có mấy nam sinh vội vàng đứng phía sau Kiều Cảnh An, chỉ sợ những người này khi dễ Kiều Cảnh An người thoạt nhìn thân hình có chút đơn bạc này.

Nữ sinh A: “Những người này không phải là thua bóng đá nên muốn tới gây sự chứ?”

Nữ sinh B: “Một đám ngốc x, đến Đại học B còn muốn tìm Nhị thiếu gia của Đại học B chúng ta gây phiền phức.”

Nữ sinh C: “Bọn họ hình như nói muốn cùng Nhị thiếu gia so cái gì đó a.”

Nữ sinh A khinh thường hừ lạnh: “Không phải là thua nên muốn tìm những cách khác thắng lại sao, nói cái gì Nhị thiếu gia am hiểu đánh cờ, biết rõ ràng Nhị thiếu gia am hiểu thư pháp lại nói Nhị thiếu gia am hiểu đánh cờ, thật vô sỉ.”

Nữ sinh B và C: “Cậu đã quên bọn họ là người từ nơi nào đến sao, đây là truyền thống đặc sắc của bọn họ mà, cậu cần gì cảm khái.”

Mấy sinh viên kia dường như cũng không nghe được tiếng nói chuyện bên cạnh, vẫn tiếp tục gây sự: “Thế nào? Thiên triều các cậu không phải nói cờ tướng là quốc tuý của mình sao, Kiều Nhị thiếu gia không dám so đấu?”

“Cờ tướng vốn là của quốc gia tôi, những người có đầu óc đều biết rõ, không cần nói.” Kiều Cảnh An nụ cười trên mặt giảm đi, mang lên vẻ nghiêm túc: “Chỉ có ngày ngày nhìn vật của người khác mới đem vật của người khác nói thành của mình, nói dễ nghe thì cái này gọi là không tự tin, còn nói khó nghe một chút thì đây là vô sỉ.”

Vài người vừa nghe lời này xong, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, trong đó một người còn dùng tiếng Đại Quốc nói một câu gì đó.

“Mở miệng chửi người, cậu cũng không khỏi quá vô lễ đi.” An Kim Thành đi đến bên cạnh Kiều Cảnh An, lười biếng liếc mắt nhìn nam sinh Đại Quốc vừa nói tục.

“An… An thiếu gia.” Có hai người nhận ra An Kim Thành, biến sắc, An Kim Thành ở Đại học H rất nổi danh, không phải vì quá xuất sắc, mà là vì tiền, chỉ là An Kim Thành sao lại tới Đại học B này?

“Tiểu An.” Một cánh tay nắm lấy vai Kiều Cảnh An: “Xảy ra chuyện gì?”

Sân trường vốn đang huyên náo thoáng chốc đã an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn nam nhân mặc vest này, tựa hồ ở trước mặt người này đã mất đi dũng khí lớn tiếng nói chuyện.

“Ca ca.” Kiều Cảnh An nhìn thấy Kiều Sâm, cười nói: “Không biết là có chuyện gì mà vừa rồi mấy người này lại nhảy ra chắn đường em.”

Kiều Sâm nhìn vài nam sinh đang xụ mặt xuống ở phía đối diện.

Mọi người đồng loạt im lặng, Nhị thiếu gia, nói chuyện phải rõ ràng một chút a, bằng không sẽ hại chết người đó.

………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.