Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 50: Cái gọi là “Giáo dục”



Nhiệt độ không khí giảm xuống vài độ. Các sinh viên mắt thấy một nam nhân đang mỉm cười đột nhiên biến thành diêm vương mặt lạnh, đồng loạt lui về sau một bước.

An Kim Thành nhìn Kiều Cảnh An, lại liếc mắt nhìn Kiều Sâm, cười cười dịch sang bên cạnh nhường đường, chính chủ đã đến đây, hắn còn đứng đó làm cái gì. Thủ đoạn của Kiều gia đương gia hắn tuy chưa lĩnh giáo qua, nhưng nhìn thấy một thân khí thế trước mắt này, chỉ biết vị Kiều gia đương gia này là người không đơn giản.

Đem Kiều Cảnh An bảo hộ ở trước ngực mình, Kiều Sâm liếc mắt nhìn, khẽ nhíu mày: “Không biết các người nhiệt tình chặn đường Tiểu An là có ý gì?” Cuối cùng ánh mắt rơi trên người số 9, kẻ trên sân bóng đã đá vào Kiều Cảnh An, nhíu mày : “A, cậu bạn này có chút quen mắt.”

Rõ ràng là một câu ôn hòa như vậy, lại làm cho người ta nghe ra vài phần hàn ý, số 9 có chút chột dạ, miễn cưỡng cười cười : “Chào… chào anh.”

“Chào.” Kiều Sâm cùng hắn bắt tay : “Năng lực vận động của cậu cũng không tồi, đa tạ cậu trên sân đã chiếu cố Tiểu An nhà chúng tôi.”

Quần chúng vây xem lập tức đánh cái rùng mình, cái câu cảm tạ này nghe thực quá dọa người.

Số 9 trên trán toát mồ hôi lạnh, nhìn Kiều Sâm mỉm cười, ấp úng không thành lời, lập tức có loại cảm giác như lòng bàn chân trượt phải dầu trơn, muốn nhanh bỏ chạy nhưng lại chạy không thoát. Hắn nhớ lại biểu tình thống khổ cùng méo mó của huấn luyện viên đêm qua lúc nói chuyện với mình, thân phận người này chẳng lẽ không đơn giản? Hắn nhìn về phía An Kim Thành đứng ở một bên, đối phương chỉ cúi đầu, có lẽ cậu ta cũng biết người này.

Người quen biết của An Kim Thành?! Số 9 trong lòng xiết chặt, thân phận của người này…

“Ca, chúng ta về nhà thôi.” Kiều Cảnh An đối với những người miệng cọp gan thỏ này không có hảo cảm, cũng không muốn lãng phí thời gian trên người bọn họ, đem sách nhét vào tay Kiều Sâm : “Giữa trưa Vương thúc thúc có gọi điện thoại cho em, nói là đã làm mấy món ăn ngon.”

Kiều Sâm cười cười, vuốt vuốt đầu Kiều Cảnh An, cầm gọn tập sách, liếc mắt nhìn số 9 trán đang lấm tấm mồ hôi : “Được.”

Số 9 bị cái nhìn này chiếu đến, lại là một cái giật mình.

“Chiều mai 2 giờ tại phòng sinh hoạt của câu lạc bộ cờ tướng, tôi cũng muốn lĩnh giáo qua kỳ nghệ mà các cậu đã học theo Thiên triều chúng tôi là như thế nào.” Kiều Cảnh An lắc ống tay áo, câu nói vừa dứt, liền để Kiều Sâm nắm vai mình mà đi, khuất dần khỏi tầm mắt của đám bạn học.

An Kim Thành nhìn theo bóng lưng hai huynh đệ, đút tay vào túi áo, cười cười : “Đúng là một người thú vị.”

Lâm Thư nghiêng đầu nhìn hắn một cái : “Kiều Đại thiếu gia cực kỳ bao bọc đứa em trai bảo bối này, trong đầu óc cậu có chủ ý gì lệch lạc tốt nhất lập tức bóp chết nó đi.” Nói xong, cũng không để ý tới phản ứng của An Kim Thành, xoay người rời đi. An gia tuy nói là có thế lực lớn, nhưng Lâm gia và Kiều gia so với An gia, lực ảnh hưởng lại càng lớn hơn. An gia cũng không phải là công ty trong nước, quan hệ với những công ty nội địa cũng không được tốt. Tuy nói Kiều Cảnh An cứ mở mồm ra một chút là lại làm cho người ta tức giận, nhưng hắn cũng không muốn có người tùy tùy tiện tiện đi khi dễ một tiểu tử mà đại não không giống với người thường.

“Cậu rất bảo hộ tiểu tử kia.” Xà Khương đuổi theo, nhảy lên vai Lâm Thư cười trêu nói: “Quan tâm người ta sao.”

Lâm Thư hừ lạnh một tiếng, đẩy Xà Khương ra, tiếp tục đi về phía trước.

An Kim Thành nhún vai, cười tủm tỉm bỏ đi, không có chút vẻ tức giận nào.

Đám sinh viên vây xem thấy nhân vật chính đã rời đi, cũng bắt đầu giải tán, chỉ để lại những sinh viên H, đang ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn nhau.



Sau khi hai huynh đệ lên xe, Kiều Sâm mới xoay người vén ống quần của Kiều Cảnh An lên, nhìn nhìn chỗ cậu bị đá vào hôm trước, chỉ còn một vết máu ứ đọng, anh cau mày hỏi: “Còn đau không?”

Kiều Cảnh An lắc đầu: “Không đau.”

Trên cặp đùi trắng nõn có một vết xanh xanh tím tím như vậy nhìn thế nào cũng thấy ngứa mắt, Kiều Sâm xoa xoa đỉnh đầu của cậu, khởi động ô tô, đi được một đoạn mới nói: “Tiểu An, buổi tối ngày mai chúng ta được mời đến một buổi dạ tiệc, em có đi không?”

Kiều Cảnh An ngẩng đầu nhìn về phía Kiều Sâm, gật đầu : “Ưm.” Những người có tiền, phần lớn đều có rất nhiều mối quan hệ, Kiều Sâm hỏi cậu có đi không, khẳng định là đối phương mời chính mình, cũng chỉ là một buổi dạ tiệc, cậu cũng không muốn làm Kiều Sâm khó xử.

Thấy cậu cũng không lộ ra bộ dáng chán ghét, Kiều Sâm mới yên tâm, về những phương diện này, anh cũng không muốn làm khó Kiều Cảnh An, trên thế gian này không có chuyện gì đáng giá để Tiểu An phải đi chịu ủy khuất.



Buổi tối hai huynh đệ vẫn cùng ngủ trên một cái giường, Kiều Cảnh An hôn gò má Kiều Sâm: “Ngủ ngon, ca ca.” Đối với việc mỗi ngày phải hôn chúc ngủ ngon và hôn chào buổi sáng, Kiều Nhị thiếu gia đã nuôi thành thói quen rất tốt, điều này làm cho Kiều Sâm vô cùng vừa lòng.

“Ngủ ngon.” Kiều Sâm hôn lại, ôm Kiều Cảnh An vào lòng, cong khóe miệng nói: “Chúc em có những giấc mơ đẹp.” Tốt nhất là trong mơ có anh.

Nửa đêm, Kiều Sâm mơ màng tỉnh lại, cảm thấy người trong ngực ngủ không yên, ngay cả hô hấp cũng trở nên rất nặng nề, anh lập tức tỉnh táo lại : “Tiểu An, em làm sao vậy?” Cho rằng cậu gặp ác mộng, ai ngờ trong bóng tối, anh nghe được đối phương mang theo thanh âm run rẩy.

“Ca…” Giống như trẻ con làm chuyện xấu, bị người lớn phát hiện, mang theo chút xấu hổ lại có một tia bất an.

Điều này làm cho Kiều Sâm càng thêm lo lắng, anh bật đèn đầu giường, dưới ánh sáng màu vàng, người trong ngực anh hai gò má ửng đỏ, đôi mắt ướt sũng, nhưng lại tránh né ánh mắt của anh.

“Em sao vậy?” Thân mật hôn hôn cái trán của thiếu niên, đem cậu siết chặt vào trong ngực: “Gặp ác mộng sao?” Nói xong, phía dưới vô tình chạm phải ‘thứ đó’ của thiếu niên, có vẻ hơi hơi nổi lên tinh thần, Kiều Sâm lập tức hiểu ra, nhìn gò má đỏ bừng của đối phương, cười khẽ một tiếng.

Kiều Cảnh An trong lòng vừa vội vừa tức, kiếp trước mẫu thân mặc dù để nhiều nha đầu ở bên cạnh cậu, nhưng bởi vì cậu bình thường luôn chỉ chuyên chú luyện võ đọc sách, đối với các nàng cũng không có nhiều cảm tình, chưa bao giờ chạm qua, ngẫu nhiên huyết khí phương cương, cũng chỉ tự mình âm thầm giải quyết, ai ngờ giờ lại bị ca ca phát hiện, đối phương còn giễu cợt mình, lúc này cậu đã bối rối đến không biết phải làm sao.

Gương mặt đỏ ửng của Kiều Cảnh An dưới ánh đèn, ở trong mắt Kiều Sâm trở nên vô cùng mê người, Kiều Sâm hôn nhẹ khóe miệng Kiều Cảnh An, ghé vào lỗ tai cậu nhẹ giọng nỉ non: “Đừng sợ, anh giúp em.”

Kiều Cảnh An mở to hai mắt, nhất thời không hiểu ý tứ của Kiều Sâm, chỉ là trong tiềm thức cảm thấy, thanh âm của Kiều Sâm tựa hồ mang theo sự hấp dẫn nào đó, làm cậu mất đi sức phán đoán.

‘Tiểu An’ bị bàn tay ấm áp cầm lấy, toàn thân tựa hồ cũng trở nên nóng hổi, xúc động lúc lên lúc xuống làm cho Kiều Cảnh An ngoại trừ thở gấp hít thở thì rốt cuộc không làm ra được phản ứng nào khác.

“Ca…” Vô ý thức ôm lấy người trước mắt, cứ như làm như vậy có thể giảm bớt dục vọng khó nén trong cơ thể, chỉ biết là, đối phương nhất định có biện pháp, nhất định sẽ làm cho mình hết khó chịu.

‘Tiểu An’ phấn nộn trong tay Kiều Sâm chậm rãi chảy ra nước mắt, Kiều Sâm tay kia ôm Kiều Cảnh An, đầu lưỡi lướt qua vành tai trắng nõn của đối phương, rất hài lòng phát hiện thân thể đối phương đang run rẩy.

Dưới ánh đèn, mặt Kiều Cảnh An đỏ ửng , trong mắt tràn đầy thủy quang, cậu mê mang nhìn Kiều Sâm: “Ca ca…”

“Giao cho anh là tốt rồi.” Kiều Sâm hôn hôn môi của cậu, cưỡng chế dục vọng trong lòng, bộ dáng chuyên tâm cầm lấy ‘Tiểu An’, lòng bàn tay nóng hổi như lửa đốt.

“Ưm…” Trong đầu hỗn loạn thành một mảng, phía dưới cơ thể nhanh chóng cảm thấy có một luồng nhiệt khí đang dũng mãnh muốn lao ra, tại một khắc khi phóng thích, Kiều Cảnh An vô lực ôm lấy Kiều Sâm, dúi đầu vào ngực anh, giống như một con chuột chũi, vẻ như không bao giờ muốn đem mặt lộ ra nữa.

Kiều Sâm thấy cái dạng này của cậu, sợ cậu thật sự mắc cỡ muốn chết, cũng không giễu cợt cậu nữa, rút khăn ở đầu giường lau tay, bất đắc dĩ tắt đèn, ôm chặt lấy Kiều Cảnh An: “Không sao, những chuyện này vốn nên là để cho cha hoặc huynh trưởng dạy em.” Nói như vậy, thì đệ đệ đơn thuần này nhất định sẽ không hoài nghi mình đối với thằng bé có tâm tư khó chấp nhận được a.

“…” Kiều Cảnh An níu lấy cổ áo ngủ của Kiều Sâm, rặng mây đỏ trên mặt vẫn chưa tan đi, nói chuyện cũng mang theo thanh âm rung động: “Cha cũng dạy anh như vậy sao ?”

Kiều Sâm sắc mặt cứng đờ, cũng may đêm tối có thể che dấu biểu tình quẫn bách của anh: “Không có, cha không thích anh lắm, những điều này là do tự anh xem ở trong sách.” Cũng có kinh nghiệm thực tế.

Bởi vì một phen động tĩnh này, trong chăn trở nên có chút mát, Kiều Cảnh An hướng trong ngực Kiều Sâm cọ cọ, do dự một chút nói: “Xem những sách này không tốt, anh ít xem một chút.” Nói xong lời này, rặng mây đỏ trên mặt đã biến thành ráng đỏ.

Ngực run rẩy, kiềm chế nụ cười của mình, Kiều Sâm đặt cằm ở đỉnh đầu Kiều Cảnh An, gật gật hai cái: “Được.” Ưm, tóc Tiểu An thực mềm, hương vị cũng rất dễ ngửi.

“Cha của anh… Cha đối với anh không tốt sao?” Kiều Cảnh An không hề buồn ngủ, nghĩ đến việc trong đại gia tộc, một đứa trẻ không có mẫu thân, không được yêu thương mới có thể trở nên lạnh nhạt, trong lòng cậu có chút đau xót: “… Có phải anh đã phải chịu rất nhiều đau khổ hay không?” Nghĩ lại kiếp trước, những nỗi khổ khi hồi nhỏ mất đi mẫu thân mà mình đã phải trải qua trong gia tộc, lòng bàn tay Kiều Cảnh An lạnh toát, bất giác ôm lấy eo Kiều Sâm.

Kiều Sâm sững sờ một lát, trong tiếng nói mang theo một tia áp lực thống khổ: “Cha luôn không thích anh, nhưng cha lại rất cưng chiều em, nhưng dù sao… những chuyện trước kia đều là quá khứ đã qua rồi.” Chỉ ba câu, lại dẫn theo không ít hàm nghĩa, Kiều Sâm trong bóng đêm lộ ra một nụ cười của hồ ly.

Vươn tay, ngốc nghếch nhẹ nhàng vỗ lưng Kiều Sâm, Kiều Cảnh An đem đầu anh áp vào trong ngực của mình: “Đều đã qua, ca ca, từ nay về sau em nhất định sẽ đối tốt với anh, anh đừng khổ sở.”

Ngực thiếu niên không đủ rộng lớn, không đủ hữu lực, nhưng cũng đủ ấm áp, cũng đủ làm cho người ta cảm thấy an toàn, Kiều Sâm giơ khóe miệng lên, đây là chính là người mà mình yêu a.

“Sẽ đối với anh tốt nhất ?”

“Ưm, sẽ đối với ca ca tốt nhất, em cũng sẽ học cách để bảo vệ ca ca.”

“Mãi mãi?”

“Mãi mãi đối với ca ca tốt nhất.” Thiếu niên an ủi hôn hôn cái trán của nam nhân: “Em thích ca ca nhất.”

“Ừm, anh cũng thích Tiểu An nhất.” Vòng qua eo thiếu niên, rõ ràng rất nhỏ xinh, lại làm cho anh cảm thấy, thiếu niên này là người có thể cho anh sức mạnh.

Trong chăn chậm rãi khôi phục độ ấm, Kiều Sâm dần dần buồn ngủ.

“Ca ca, nếu như em không phải Kiều Cảnh An…”

Anh ngẩng đầu hôn hôn cái cằm của thiếu niên: “Bây giờ người nói phải bảo vệ anh là em a.”

Sau một lát trầm mặc, trên mặt thiếu niên lộ ra một nụ cười, chỉ là nam nhân không có trông thấy: “Ưm.”

Sau đó hai người ôm nhau ngủ, có lẽ trong giấc mộng của họ đều có nhau.

…………………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.