Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 51: Nghi hoặc hay tín nhiệm?



Buổi sáng khi tỉnh lại, bên cạnh đã không còn ai, Kiều Sâm biến sắc, vội vàng lao ra khỏi phòng, thấy người hầu gái đang quét dọn hành lang, sắc mặt lo lắng hỏi: “Nhị thiếu gia đâu?”

Tóc thì mất trật tự, vẫn đang mặc đồ ngủ mà bước ra ngoài, Kiều Sâm đã làm người hầu gái bị dọa đến mức sợ hãi hét lên một tiếng, làm việc ở Kiều gia đã một thời gian dài, cô cũng chưa từng thấy thiếu gia có bộ dáng thất thố như vậy. Cô ấp úng nói: “Tôi không có gặp nhị thiếu gia.”

Kiều Sâm sắc mặt càng thêm khó coi, chuyện đêm hôm qua chẳng lẽ làm cho Tiểu An lảng tránh mình? Nghĩ đến tình cảnh từ nay về sau Kiều Cảnh An cứ nhìn thấy mình liền trốn, sắc mặt anh có chút biến trắng, xoay người định đi xuống lầu.

“Thiếu gia…” Người hầu gái nhìn theo bóng lưng vội vã của Kiều Sâm, tắt máy hút bụi, thở dài, thiếu gia đến tột cùng đã làm chuyện gì khiến Nhị thiếu gia tức giận vậy, mới sáng sớm chỉ mặc mỗi đồ ngủ đã chạy đi chạy lại trong nhà, nếu để quản gia thấy được, chỉ sợ cả nhà sẽ ầm ĩ nửa ngày.

Đánh xong một bộ quyền, Kiều Cảnh An vừa mới vào cửa đã thấy Kiều Sâm đi nhanh từ trên lầu xuống, sắc mặt khẩn trương, vội hỏi: “Ca, xảy ra chuyện gì vậy?” Gia tộc có phá sản, cũng không phá nhanh như vậy chứ.

“Tiểu An.” Thấy người mà mình nhớ mong đang đứng ở cửa ra vào, Kiều Sâm sắc mặt hòa hoãn xuống, trên mặt lộ ra nụ cười: “Không có việc gì, sáng nay sao em thức dậy sớm như vậy?”

Kiều Cảnh An sắc mặt đỏ lên, nghĩ đến chuyện tối qua, nhưng bởi vì biểu tình của Kiều Sâm vẫn như thường ngày, nên trong lòng xấu hổ cũng tiêu tan không ít, chỉ là hai gò má vẫn có chút ửng hồng.

“Em còn đứng đó làm gì, mau đi lên thay quần áo.” Kiều Sâm đi đến trước mặt Kiều Cảnh An, vuốt vuốt tóc của cậu: “Nhanh rồi xuống ăn cơm.”

“A.” Kiều Cảnh An nhẹ gật đầu, vừa đi lên lầu, vừa nghi hoặc, sáng nay ca ca tựa hồ có chút không bình thường.

“Thiếu gia.” Vương quản gia mặc vest chỉnh tề, lặng yên không tiếng động đi đến sau lưng Kiều Sâm, ánh mắt bắt bẻ nhìn bộ ngủ trên người anh, gật gù một lát mới nói: “Muốn sắp xếp phòng khách này làm phòng ngủ của cậu thực không dễ lắm a.”

Kiều Sâm cảm thấy kì quái: “Tôi khi nào thì nói muốn đem phòng khách đổi thành phòng ngủ?”

Vương quản gia liếc mắt nhìn mái tóc mất trật tự của Kiều Sâm, áo ngủ lôi thôi, còn có dép bông dưới chân, tặc lưỡi nói: “Thiếu gia, cậu càng ngày càng không có phong thái, về phương diện lễ nghi, cậu nên nhìn Nhị thiếu gia mà học tập.”

Kiều Sâm:??????



Trên bảng tin của Đại học B lại xuất hiện một tin tức mới, đó là Kiều Nhị thiếu gia muốn cùng Lý Tại Tiên Đại học H tiến hành trận đấu cờ tướng. Phía dưới tờ thông báo có rất đông người vây quanh, có người đứng phân tích dự đoán tỉ lệ thắng, có fangirl đến xem idol, cũng có những người định rủ nhau tới cổ vũ, còn có loại người thứ 3 là hủ nữ tới xem JQ, tóm lại chỉ trong một đêm ngắn ngủi, cái thông báo này đã trở thành đề tài hot của toàn trường, náo nhiệt đến mức làm cho một số kênh truyền hình cũng phải chú ý. Chưa nói đến phương diện mối quan hệ giữa Đại học H và Đại học B, cũng chưa nói đến kết quả trận thi đấu bóng đá, chỉ nói Kiều Cảnh An nguyên từ một bại gia tử đột nhiên biến thành một thanh niên gương mẫu, vậy cũng đã có không ít thông tin có thể khai thác.

Tin tức này có thể viết là ‘Kiều Cảnh An tự thân phấn đấu’, cũng có thể ghi ‘con nhà có tiền đều rất có tương lai’, cũng có thể ghi ‘sức ảnh hưởng của tình thân’, thậm chí còn có thể bịa ra mấy câu chuyện màu hồng phấn về Kiều Nhị thiếu gia v.v…, tóm lại, đây là một thông tin không tồi, hơn nữa việc này còn phát sinh lúc Kiều Cảnh An đang hấp dẫn sự chú ý mạnh nhất.

Vì vậy vốn trận đấu được tiến hành tại phòng sinh hoạt của câu lạc bộ cờ tướng đã đổi thành nhà thi đấu chuyên dụng do lãnh đạo trường cung cấp, Kiều Cảnh An còn chưa vào nhà thi đấu, đã bị vài phóng viên ngăn lại, bốn phía là âm thanh chụp ảnh tách tách, cậu cười nhạt một tiếng với mọi người: “Thật có lỗi, vì đánh cờ cần một không gian yên tĩnh, cho nên hy vọng các vị chỉ cần xem bàn cờ là tốt rồi.”

Các vị phóng viên phẫn nộ thu hồi máy ảnh, chỉ có mấy đài truyền hình vẫn quay camera, đánh cờ đúng là cần một không gian yên tĩnh để suy nghĩ, thấy đối phương lễ phép mỉm cười, bọn họ cảm thấy một hồi vô lực, vị Nhị thiếu gia ngày trước chỉ cần bị cản đường liền nổi đóa đi đâu rồi, lễ phép như vậy sao có thể giúp bọn họ viết ra mấy chuyện mặt trái tiêu cực để hấp dẫn ánh mắt độc giả đây?

“Cậu rốt cuộc đã tới.” Đứng bên cạnh bàn cờ, Lý Tại Tiên vừa thấy Kiều Cảnh An, liền dùng tiếng Thiên triều cứng ngắc mà nói: “Tôi lại tưởng rằng cậu có việc nên không thể tới.”

Kiều Cảnh An mỉm cười: “Sự thật chứng minh, mức độ kiên nhẫn của cậu không thích hợp để chơi cờ.” Liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, cậu ngồi xuống phía bên kia: “Tuy còn 5 phút nữa mới đúng giờ hẹn, bất quá tôi sẽ không để ý bắt đầu sớm một chút, buổi chiều ba giờ rưỡi tôi còn có một tiết.”

“Hy vọng tiết học đó cậu có thể nghe vào đầu.” Lý Tại Tiên cũng ngồi xuống theo, bốn phía vốn đang ầm ĩ chợt an tĩnh xuống, giờ phút này có lẽ rất nhiều sinh viên B đều hận không thể đem chỉ số thông minh của mình cho Kiều Cảnh An mượn, chỉ cần cậu có thể thắng người của Đại học H.

Lý Tại Tiên động tác đánh cờ có vẻ mạnh, mỗi một bước đi, đều phát ra tiếng vang nặng nề, mà Kiều Cảnh An lại vô cùng khác biệt, sắc mặt rất thanh nhàn, cứ như cậu đang tiến hành không phải một trận đấu, mà là một trò chơi, mỗi một nước cờ đều hạ xuống rất nhẹ, nhưng một số lão kì thủ đang xem TV đã nhìn ra, động tác nhìn như nhẹ nhàng linh hoạt này, lại ẩn giấu sát khí.



Trầm Tuấn đến một phòng làm việc, phát hiện trong văn phòng ngày thường yên tĩnh giờ phút này lại đang truyền đến tiếng nói chuyện náo nhiệt, hắn tựa hồ còn nghe được có người nhắc đến Nhị thiếu gia, xem ra lại đang bàn tán về Kiều Cảnh An. Hắn mở cửa ra, vừa đi vào liền chứng kiến trên một máy vi tính gần đó đang chiếu một kênh truyền hình, trong màn hình có một diễn viên đúng là Kiều Cảnh An.

“Trợ lí Trầm, mau đến xem, trên TV online đang truyền hình trực tiếp trận đấu giữa Nhị thiếu gia cùng sinh viên H.” Một nhân viên quản lí nhìn thấy hắn, đem hắn kéo đến ngồi xuống trước máy vi tính: “Anh mau tới đây xem, đối phương đã bị Nhị thiếu gia ăn vài quân cờ.”

Cha của Trầm Tuấn thích đánh cờ, cho nên hắn đối với đánh cờ cũng có am hiểu chút ít, hắn nhìn biểu tình bình tĩnh trên mặt Kiều Cảnh An, trong lòng chấn động, cái dạng này, thật giống một người bạn cờ của cha, nhưng vị bạn cờ kia là một cao thủ khó gặp, Kiều Cảnh An tuổi còn trẻ như thế sao có thể…

Lý Tại Tiên bây giờ đã đầu đầy mồ hôi, đừng nói thắng, ngay cả thua chỉ sợ cũng sẽ không thể thua được đẹp mắt, hắn nhìn bàn cờ đã tổn thất hơn phân nửa giang sơn của mình, lại liếc mắt nhìn bộ dáng bình bình đạm đạm của đối phương, không khỏi trong lòng chột dạ. Trước đó rõ ràng đã điều tra qua người này không biết đánh cờ, như thế nào hiện tại lại có thể biểu hiện ra kỳ nghệ cao siêu như vậy.

Kiều Cảnh An cũng mặc kệ đối phương lúc hạ quân cờ rõ ràng tinh thần không tập trung, mã cùng pháo của đối phương lần lượt đã bị mình ăn được, mà toàn bộ quân tốt cũng đã bị loại ra khỏi bàn cờ, Kiều Cảnh An vẫn mang nụ cười trên khóe miệng, nâng ngón tay nhẹ nhàng đẩy một quân cờ về phía trước: “Chiếu Tướng.”

Cả nhà thi đấu hoàn toàn yên tĩnh, một lát sau, mới vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, một trận đấu không đến nửa giờ đã chấm dứt, nhưng lại thắng đẹp như vậy, điều này làm cho sinh viên Đại học B cảm thấy vô cùng quang vinh.

Ngồi ở một bên, hiệu trưởng xoa xoa mồ hôi trên trán, may mà thắng, bằng không mặt mũi Đại học B đều muốn đem đi quét rác, may mắn may mắn.

Lý Tại Tiên đờ đẫn nhìn bàn cờ, hắn mấy năm trước tham gia giải đấu cờ tướng thiếu niên cấp quốc gia đạt vị trí thứ hai, dù thế nào cũng không nghĩ chính mình lại có thể thất bại một cách đơn giản như vậy.

“Cờ tướng không phải chỉ cần nhớ kỹ quy tắc cùng một ít tiểu xảo tài mọn là có thể thắng.” Kiều Cảnh An cầm một quân cờ có khắc chữ ‘mã’ : “Đây là một chiến trường, chỉ có nhân tài hiểu được đạo quân sự cùng tâm tư kín đáo mới có thể hạ được một nước cờ hay.” Cậu từ nhỏ đã quen đọc binh thư, hơn nữa bị phụ thân dẫn tới sa trường xem duyệt binh, còn phải thường xuyên đánh cờ cùng tổ phụ, kỳ nghệ của người Đại Quốc này trong mắt cậu chẳng khác gì tiểu hài tử mới nhập môn không lâu, nếu không phải không muốn làm cho đối phương quá mất mặt, cậu đã sớm thắng ván cờ này. Chỉ là ở xa tới là khách, người làm chủ nhà tuy không thể để cho khách nhân lấn lướt, nhưng cũng không thể làm cho khách nhân quá mức mất thể diện.

Lý Tại Tiên tay nắm quân cờ dần trở nên trắng, sau nửa ngày mới buông ra, nụ cười cứng ngắc bắt tay với Kiều Cảnh An: “Đa tạ chỉ giáo.”

Lâm Thư đứng lên khỏi chỗ ngồi, hai tay đút trong túi quần, thong dong đi ra ngoài nhà thi đấu, Xà Khương đi theo phía sau hắn, có chút cảm khái nói: “Thực không ngờ, Kiều Cảnh An tiểu tử này thật đúng là quá nhiều tài năng.”

Lâm Thư quay đầu lại, liếc mắt nhìn Kiều Cảnh An mới ra cửa đã bị phóng viên vây quanh, ánh mắt trở nên phức tạp, một người mất trí nhớ có thể thay đổi tính cách, thay đổi sở thích, nhưng làm sao có thể làm cho một người trở nên đa tài đa nghệ, nếu là mất trí nhớ có nhiều chỗ tốt như thế, vậy Đại học B chỉ sợ bốn phía đều có người muốn đập đầu vào tường.

Kiều Cảnh An hiện tại, ngoại trừ khuôn mặt, cứ như đã thay đổi thành một người hoàn toàn khác… Thay đổi người?! Lâm Thư bỗng dưng mở to hai mắt, nghiêng đầu hạ giọng nói với Xà Khương: “Xà Khương, cậu nói Kiều Cảnh An hiện tại có thể là người Kiều Sâm bố trí ngụy trang sắm vai hay không, Kiều Cảnh An thật thực ra đã chết rồi?”

Xà Khương nhướn mi: “Nguyên nhân là Kiều Sâm muốn chiếm được cổ phần công ty trên tay Kiều Cảnh An?”

Lâm Thư gật đầu.

Xà Khương vỗ vỗ vai Lâm Thư, thở dài nói: “Đã sớm bảo cậu tránh xa Kiều Cảnh An một chút, cậu không nghe, hiện tại không phải đã bị lây bệnh rồi sao, có bệnh thì phải uống thuốc mới được.”

Lâm Thư nhíu mày: “Tôi không phải đang nói giỡn với cậu…”

“Tôi cũng không phải đang nói giỡn.” Xà Khương liếc mắt nhìn Kiều Cảnh An đang bị phóng viên vây kín: “Dù sao ai mà biết được những hành vi không tốt trước kia của Kiều Cảnh An có phải là hỏa mù mà cậu ta tung ra để che mắt những lão nhân kia hay không.”

Lâm Thư giật giật môi, cuối cùng không giải thích nữa, chính là trực giác nói cho hắn biết, Kiều Cảnh An hẳn không thể thâm sâu như vậy, cho dù diễn trò, cũng không có khả năng diễn đến loại trình độ có thể tùy tiện lên giường cùng phụ nữ, diễn trò kiểu này quả thực cũng quá cao siêu, trừ phi Kiều Cảnh An xuất thân là siêu đặc công.



Tắt kênh TV online, Kiều Sâm đứng lên khỏi ghế ngồi, đi đến trước cửa sổ, trong đầu hồi tưởng lại câu nói của Kiều Cảnh An lúc trận đấu chấm dứt.

“Đây là một chiến trường, chỉ có nhân tài hiểu được đạo quân sự cùng tâm tư kín đáo mới có thể hạ được một nước cờ hay.”

Đạo quân sự, tâm tư kín đáo…

Nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở dài, Kiều Cảnh An chưa bao giờ thích đọc binh thư, chưa từng học qua đánh cờ, làm sao biết cái gì gọi là đạo quân sự? Làm sao có thể có một mặt ổn trọng tỉnh táo như vậy.

Thiếu niên ngồi ở trước bàn cờ, dùng khuôn mặt mỉm cười mà bày mưu nghĩ kế kia, sao có thể là một Kiều Cảnh An tùy hứng làm bậy kiêu ngạo ương ngạnh, làm việc không biết động não.

………………………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.