Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 52: Vị hôn thê của ca ca?!



Tục ngữ có nói: con hư biết nghĩ thì quý hơn vàng, bại gia tử Kiều Nhị thiếu gia lừng lẫy nổi danh của Đại học B liên tục đem vinh quang về cho trường học, ban giáo viên mừng rỡ, hiệu trưởng càng cao hứng, trong kế hoạch bình xét sinh viên xuất sắc năm nay đã ghi thêm tên của Kiều Cảnh An.

Tất cả chuyện này Kiều Cảnh An cũng không biết, bởi vì suốt một buổi chiều cậu đều không được yên tĩnh, hết giờ học vừa mới ra khỏi khu nhà học, đã bị các phóng viên chờ ở bên ngoài ngăn lại, đừng nói ra đến cổng trường, ngay cả một bước cũng không đi được, bốn phía đều là phóng viên, hơn nữa rất nhiều phóng viên còn là nữ, cậu không thể đẩy phụ nữ ra, cho nên bây giờ là nửa bước cũng khó đi.

Có người hỏi về trận đấu bóng đá, cũng có người hỏi việc đấu cờ, còn có một số hỏi chuyện Kiều Sâm nắm giữ tất cả kinh tế Kiều thị, sân trường một mảnh hỗn loạn.

“Tôi không rõ lắm, cám ơn.”

“Thành tích đạt được của trận đấu bóng đá đều là nhờ sự cố gắng của tất cả mọi người…”

“Không có ai lợi hại hơn ai, chỉ là quan niệm bất đồng mà thôi.”

“Chuyện Kiều thị tôi cũng không nhúng tay, thật xin lỗi, việc này tôi không rõ ràng lắm.”

Lâm Thư đứng cách đó không xa, nhìn Kiều Cảnh An bị phóng viên vây quanh, vừa mới tiến lên phía trước một bước đã bị Xà Khương ngăn lại, Xà Khương liếc mắt nhìn Kiều Cảnh An trên mặt vẫn mang theo nụ cười: “Lâm Thư, cậu ấy sẽ tự biết cách phải xử lý mấy chuyện này như thế nào, cậu không thích hợp ra mặt đâu.”

Lâm Thư dừng lại, không tiến lên nữa: “Là tôi nghĩ không chu toàn, cám ơn cậu.”

Xà Khương để ý không lắm, cười cười, hất cằm về phía Kiều Cảnh An: “Tiểu tử kia đối với cánh phóng viên rất biết cách ứng phó, cậu không cần quá lo cho cậu ta.”

Phóng viên rất nhiều, vấn đề cũng rất lộn xộn, thậm chí có người còn hỏi những chuyện có chút quá phận, nhưng Kiều Cảnh An mặt vẫn luôn mỉm cười, bất quá chuyện không nên trả lời thì một chữ cũng không nói. Lâm Thư nhìn Kiều Cảnh An như vậy, đột nhiên nhớ tới lúc mình tới Kiều gia, Kiều Cảnh An luôn để lộ một vẻ khờ dại giống như trẻ con trước mặt Kiều Sâm, hắn dần dần cũng hiểu được một chút, có lẽ không ở trong phạm vi bảo hộ của Kiều Sâm, Kiều Cảnh An vẫn có năng lực tự bảo vệ mình, thiếu niên có chút tùy hứng cùng lười nhác kia, cũng chỉ là bộ dáng của cậu ta lúc buông hết mọi đề phòng, mà người may mắn có thể làm cho Kiều Cảnh An xử sự như vậy, chỉ có Kiều Sâm mà thôi.

“Kiều Nhị thiếu gia, xin hỏi cậu đối với chuyện đính hôn giữa Kiều Sâm tiên sinh cùng tiểu thư An gia cảm thấy thế nào, trong suy nghĩ của cậu thì An Kim Lâm tiểu thư có nằm trong số những chị dâu có thể tuyển ?”

Kiều Cảnh An mặt mỉm cười nhìn về phía nữ phóng viên hỏi ra vấn đề này: “Đối với việc này, tôi cũng chưa nghe nói.”

Nữ phóng viên hơi sững sờ, thật không ngờ giữa những vấn đề của nhiều người như vậy, Kiều Nhị thiếu gia lại trả lời vấn đề của mình, cô rất nhanh kịp phản ứng: “Trưa hôm nay An Kim Lâm tiểu thư và Kiều Sâm tiên sinh cùng ăn cơm, hơn nữa An Minh Hiên tiên sinh cũng nói Kiều Sâm tiên sinh là ứng cử viên thích hợp nhất cho vị trí con rể của ông ấy.”

Kiều Cảnh An hơi nhướn mi hỏi: “An Minh Hiên là ai?”

Nữ phóng viên lại là sững sờ: “Ông ấy là cha của An Kim Lâm tiểu thư.”

Kiều Cảnh An nhẹ gật đầu, lập tức nói: “Thật xin lỗi, đối với việc này tôi cũng không có ý kiến gì, ca ca chưa bao giờ ở trước mặt tôi nói qua về An Kim Lâm tiểu thư.”

Nữ phóng viên nghe xong những lời này, lập tức hưng phấn đến cao giọng hỏi: “Ý của Nhị thiếu gia là việc này chỉ là mong muốn của riêng An gia?” Nếu thật sự là như vậy, vấn đề này thực tốt để khai thác, sáng hôm nay An Minh Hiên còn ở trước mặt truyền thông nói Kiều Sâm là một con rể lý tưởng, buổi chiều đã bị Kiều gia Nhị thiếu gia tạt một gáo nước vào mặt, hai nhà mỗi người một ý, không biết sẽ náo nhiệt thành gì nữa.

Kiều Cảnh An khẽ nhíu mày, nụ cười cũng giảm đi không ít: “Việc này thật sự tôi không rõ lắm, nhưng chắc cũng không như vị phóng viên này nói, không bằng mọi người đến hỏi anh trai tôi hoặc An Kim Lâm tiểu thư, như vậy so với hỏi người không biết chuyện như tôi có lẽ sẽ tốt hơn.”

Phát giác được Kiều Cảnh An sắc mặt không ổn, nữ phóng viên rất thức thời không hỏi tiếp nữa.

Chỉ là thấy chuyện này được khai mở, những phóng viên khác liền tiếp tục truy vấn.

“Như vậy, xin hỏi Nhị thiếu gia, nếu An Kim Lâm tiểu thư làm chị dâu của cậu, cậu thấy thế nào?”

“Xin hỏi Nhị thiếu gia, nếu như Kiều Sâm tiên sinh cùng An Kim Lâm tiểu thư kết hôn, cậu sẽ ra khỏi biệt thự của Kiều Sâm tiên sinh sao?”

“Nhị thiếu gia, có người nói biệt thự mà cậu ở trước kia giờ đã không còn một bóng người, cậu định ở nhờ trong biệt thự Kiều Sâm tiên sinh bao lâu?”

“Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia, nghe đồn là cậu vì Kiều Sâm tiên sinh, đã động thủ với anh họ cậu, đây là thật sao?”

“Biệt thự Kiều gia là thuộc về hai anh em tôi, không phải của một mình tôi, cho nên không có cái gọi là ở nhờ. An Kim Lâm tiểu thư và tôi quen biết tại Mỹ, chỉ là bạn bè bình thường, các vị phóng viên không nên hiểu lầm.”

Các phóng viên nghe thấy mấy câu ấy, xoay người nhìn lại, đã thấy Kiều Sâm đang đứng cách đó không xa, sắc mặt không hỉ không nộ, làm cho người ta không biết tâm tình của anh như thế nào, bất quá mấy câu nói đó có vẻ rất nghiêm túc, làm cho phóng viên ở đây không có ý hỏi tiếp, cũng không dám hỏi lại. Kiều Sâm bây giờ là Kiều thị đương gia, khác với một Kiều Cảnh An không có thực quyền, nếu chọc giận vị này, sợ là sẽ gặp phiền toái.

Kiều Sâm đi về phía Kiều Cảnh An, các phóng viên vô thức tránh ra một lối.

“Lời của An Minh Hiên tiên sinh sáng nay cũng chỉ là nói giỡn mà thôi, mọi người không nên tưởng thật.” Kiều Sâm đi đến bên cạnh Kiều Cảnh An, thấy biểu tình trên mặt cậu đã trở nên cứng ngắc, trong lòng cảm thấy buồn bực, không hề bận tâm đến thể diện của đám phóng viên, kéo Kiều Cảnh An bước đi.

Phóng viên ở đây nhìn theo Kiều Sâm đi đến trước một chiếc xe cách đó không xa, kéo cửa xe cho Kiều Nhị thiếu gia ngồi vào, chờ xe khởi động đi xa, bọn họ mới kịp phản ứng.

“Xì, An gia muốn đứng vững tại Thiên triều, thật đúng là thủ đoạn nào cũng đều có thể sử dụng.” Xà Khương trào phúng cười: “Đáng tiếc Kiều gia người ta căn bản không nhận ý tứ của ông ta.”

“Hai năm qua kinh tế rung chuyển, Đại Quốc chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, nếu không đem thị trường kinh doanh chuyển đến Thiên triều chúng ta, chỉ sợ vài năm sau, sẽ không còn An gia.” Lâm Thư khẽ nhíu mày, chính là lực ảnh hưởng của An gia tại Đại Quốc đúng là rất lớn, nếu Kiều Sâm cùng An Minh Hiên hợp tác, tất nhiên sẽ không lỗ, anh ta sao lại chối bỏ chuyện này thẳng thừng như vậy.

An Kim Thành đứng dưới tàng cây, nhìn cái trò khôi hài này, lạnh lùng cười, xoay người ngồi vào xe, đính hôn?! Người cha vĩ đại kia của hắn đúng là vĩnh viễn sẽ không buông tha cho bất cứ cơ hội nào có lợi đối với An gia.



Sách bị miết đến nhăn lại, Kiều Cảnh An cúi đầu muốn vuốt phẳng trang sách nổi lên nếp uốn, đỉnh đầu lại thấy có một bàn tay ấm áp đặt lên.

“Trận cờ hôm nay rất đặc sắc, Tiểu An thật lợi hại.” Kiều Sâm xoa xoa tóc Kiều Cảnh An: “Nhân viên công ty còn khen em là cao thủ.”

Kiều Cảnh An ngẩng đầu nhìn về phía Kiều Sâm, đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn chằm chằm khiến Kiều Sâm có chút không được tự nhiên.

“Làm sao vậy?” Kiều Sâm cảm thấy nghi hoặc: “Là do những nhà báo kia gây phiền chán cho em?”

Ngả đầu vào trong ngực Kiều Sâm cọ cọ, Kiều Cảnh An nhắm mắt lại: “Nhức đầu.” Vươn tay cầm lấy bàn tay ấm áp của Kiều Sâm: “Khó chịu.”

Nghe thấy Kiều Cảnh An nói khó chịu, Kiều Sâm cả kinh vội sờ sờ trán cậu, cũng không thấy có tình trạng gì không ổn, gấp gáp thở ra một hơi: “Ở đâu không thoải mái, anh đưa em tới bác sĩ.”

“Anh đừng động.” Kiều Cảnh An bắt lấy tay Kiều Sâm, đầu lần nữa rúc rúc vào trong ngực Kiều Sâm: “Ngủ một giấc là tốt rồi.”

Bất đắc dĩ cười cười, nhìn mình bị Kiều Cảnh An nắm chặt tay, nói với tài xế: “Chỉnh điều hòa thấy xuống một chút.” Nói rồi, dùng tay còn lại nắm ở eo Kiều Cảnh An, sợ cậu lăn xuống ghế: “Nếu mệt thì ngủ đi.”

Trong xe một mảnh tĩnh lặng, ngay lúc Kiều Sâm cho rằng Kiều Cảnh An đã ngủ yên, lại thấy cậu mở miệng nói chuyện: “Ca ca, sau này em có chị dâu, vị trí này chính là của chị ấy.”

Kiều Sâm ánh mắt khẽ biến, lập tức cười nói: “Sẽ không, chỉ cần là vị trí mà em thích, anh sẽ luôn luôn giữ lại cho em.” Siết chặt vòng tay bên hông Kiều Cảnh An, nếu có thể, anh hy vọng vị trí này vĩnh viễn đều thuộc về người trong ngực.

Kiều Cảnh An nhíu nhíu mày: “Nhưng nếu như vậy thì lại không công bằng đối với chị dâu tương lai…” Trong nhận thức, cậu biết, nữ tử hẳn là nên được đem ra để sủng ái, nếu để cho nữ tử thương tâm, đối với nam nhân mà nói, là một chuyện thất bại.

“… Đợi ngày nào đó em không cần đến ngực của anh nữa, anh mới đi tìm cho em một người chị dâu được không.” Kiều Sâm ôn hòa cười, đem Kiều Cảnh An ngồi lên trên đùi của mình, hôn hôn trán của cậu: “Nữ nhân nào cũng đều không quan trọng bằng em.”

Rõ ràng cậu nên khuyên Kiều Sâm tìm một cô gái phù hợp với chính mình, Kiều Cảnh An lại bất giác ôm lấy cổ anh, ngả đầu dựa lên vai anh: “Trên thế giới này, cũng không có ai quan trọng hơn ca ca.”

Kiều Sâm khóe miệng khẽ nhếch, tuy lời này Kiều Cảnh An nói qua không chỉ một lần, chính là mỗi lần nghe được tâm tình của anh đều vô cùng tốt.

Điện thoại vang lên, Kiều Sâm bất đắc dĩ thở dài, một tay nắm cả eo Kiều Cảnh An, lấy điện thoại di động ra: “Gì vậy, Quan Kì?”

“Khuya hôm nay?” Kiều Sâm liếc mắt nhìn Kiều Cảnh An đang ngồi trên đùi mình: “Tiểu An còn chưa ăn cơm chiều, tôi không đi đâu.”

“Để tôi hỏi thử xem.” Kiều Sâm gập điện thoại lại, nói với Kiều Cảnh An: “Vài người bạn của anh mời ăn cơm rồi đi hát, em có muốn đi không?”

Kiều Cảnh An nghĩ một lát rồi mới hỏi: “Chính là người đã cào sô pha nhà chúng ta, còn có Quan tỷ cùng Vệ ca?”

Kiều Sâm nhẹ gật đầu: “Ừ, đi không?”

“Ưm… được.” Kiều Cảnh An gật đầu, cậu cũng muốn có quan hệ tốt với bạn bè của Kiều Sâm.

Nghe được câu trả lời của Kiều Cảnh An Kiều Sâm mới lấy điện thoại di động ra, bấm số của Quan Kì.



Quan Kì cúp điện thoại, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Chúng ta từ nay về sau muốn hẹn Kiều Sâm tụ họp phải hỏi ý tứ của Tiểu An đệ đệ trước mới được.” Nghĩ đến những lời vừa rồi của Kiều Sâm, cô không thể không tin, Kiều Sâm hiện tại đã biến thành một trung khuyển ca ca.

Vệ kì gật gù nói: “Cậu ta có người để toàn tâm toàn ý quan tâm cũng tốt.”

Quan Kì đem di động bỏ vào trong túi xách: “Nếu cậu ta đối đãi với phụ nữ cũng toàn tâm toàn ý như vậy thì hay quá.”

Vệ Kì nhíu mày, từ chối cho ý kiến.

Giờ phút này, tài xế của Kiều Sâm lo lắng nhìn kính chiếu hậu, làm một tài xế biết làm tốt phận sự, hắn rất muốn nói cho Kiều tổng cùng Nhị thiếu gia, tuy hai huynh đệ cảm tình thân mật là chuyện tốt, nhưng loại tư thế ngồi này thực không an toàn a…

…………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.