Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 54: Say rượu nói thật hay là nói bậy



Kiều Cảnh An uống hết cả ly rượu, sắc mặt không hề thay đổi, chỉ cảm thấy rượu này ngọt, có hơi lâng lâng, tuy không có hương vị như nữ nhi hồng năm xưa, nhưng vẫn có thể uống.

“Nếu thấy khách hàng uống rượu kiểu này, chắc sẽ làm ông chủ tức chết mất.” Trác Khê giễu cợt lại rót rượu cho Kiều Cảnh An: “Rượu vang là để thưởng thức chứ không phải để uống một hơi như vậy, chẳng lẽ cậu muốn làm người thử rượu sao?”

Kiều Cảnh An nhíu mày: “Người thử rượu thì sao, không có người thử, làm sao đến lượt anh uống rượu?” Cậu sinh ra trong thế gia, từ nhỏ đã được dạy là không nên coi thường bất cứ người nào, dù cho đó có là tên khất cái bên đường đi nữa. Đoàn gia hiển hách gần hai trăm năm, cũng có một phần là nhờ vào những tổ huấn này.

Nụ cười trên mặt Trác Khê cứng đờ, lời này của Kiều Cảnh An nói ra thực không hề khách khí, hắn cảm thấy có chút tự ái, đặt ly rượu xuống bàn, hừ một tiếng, không thèm để ý tới nữa.

Kiều Sâm lại kỳ quái liếc nhìn Kiều Cảnh An, từ sau khi hai người ở chung, chưa bao giờ thấy cậu có lúc sắc bén như vậy, chẳng lẽ là tại uống rượu?

“Tiểu An, em nói cực kỳ có đạo lý.” Quan Kì cười tủm tỉm vỗ vỗ vai Kiều Cảnh An: “Em đừng để ý đến cậu ta, vốn nên sớm có người giáo huấn cho cậu ta biết.” Lời này của Tiểu An tuy không khách khí, nhưng Trác tiểu tử nói chuyện đều không bao giờ biết nghĩ, mấy câu như thế đáng lẽ phải nói cho hắn từ lâu rồi.

“Uống rượu là phải vui, đến đây.” Quan Kì đem ly rượu vang đưa cho Kiều Cảnh An: “Người câu nệ quy củ làm sao biết cách hưởng thụ.” Nói xong, chính mình ngửa đầu uống cạn một ly.

Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn màu rượu đỏ sậm trong cốc, cười nói: “Người ta nói: nữ nhân có đôi khi so với nam nhân càng phóng khoáng hơn, hôm nay được gặp, quả thật như thế.” Uống hết ly rượu, cậu còn rất nghiêm túc mở miệng nói: “Bản thân em cảm thấy loại rượu này chưa đến mức được cho là thượng phẩm, nếu có một vò rượu trên trăm năm thì thật hay, uống lên mới thấy tư vị vô cùng, em không rõ người ở đây sao cứ thích học đòi văn vẻ, bày ra đủ loại tư thái gì đó. Sự cao quý thực sự là ở bên trong, vẻ bề ngoài cũng đâu cần quá hoa mĩ.”

Quan Kì ánh mắt hơi đổi, lập tức cười nói: “Tiểu An, em say rồi đúng không?”

Kiều Cảnh An phát hiện mình đã lỡ lời, siết chặt chiếc ly, liếc mắt về phía Kiều Sâm, thấy anh vẫn đang cùng Cố Tuần nói chuyện, mới thu hồi tầm mắt, cúi đầu không nói.

“Muốn hát bài gì, chị chọn cho em.” Quan Kì cười cười: “Bài hát ở đây đầy đủ hết, chỉ cần em có thể nói tên thì đều có.”

Kiều Cảnh An cảm giác đầu óc mình có chút lâng lâng, nhớ lại mình trước đó vài ngày mới học được một bài hát, mặc dù là viết cho nữ ca sĩ, nhưng ca từ lại vô cùng có ý nghĩa, cảm giác hát ra hẳn là sẽ rất không tồi.

Bài [ thủy điều ca ] Kiều Cảnh An hát lên thiếu đi sự mềm mại của nữ tử, nhưng lại có thêm sự tiêu sái của nam nhân, Kiều Sâm một tay nắm Kiều Cảnh An, tay kia nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

“Không hổ là Tiểu An đệ đệ, hát gì cũng hay.” Vệ Kì cười nói: “Bài ‘con cừu’ vừa rồi cũng rất đáng yêu.”

Kiều Sâm quay đầu nhìn hắn: “Bài đấy gọi là [ Em muốn mình là một con cừu ], cậu nhớ sai tên rồi.”

Vệ Kì tay cầm ly rượu run run. Kiều Sâm, sao cậu có thể dùng biểu tình nghiêm túc như vậy để nói loại chuyện này được chứ? Hắn vội ho một tiếng, đặt chén rượu xuống: “A, cậu rất thuộc nha.”

Kiều Sâm thu hồi ánh mắt không nói nữa, thường xuyên cùng Kiều Cảnh An xem mấy con cừu béo núc ních trên TV, có thể không thuộc được sao?

“Chỉ mong người lâu dài, ngàn dặm chung thiền quyên…”

Nghe một câu hát này, ánh mắt Kiều Sâm có chút lóe lên, nghiêng đầu nhìn về phía Kiều Cảnh An, phát hiện trong mắt cậu mang theo một tia hoài niệm, anh quả thực không hiểu cảm xúc lúc này của cậu là gì.



Bữa tiệc An gia tổ chức có rất nhiều nhân vật nổi tiếng đến tham dự, Lâm gia và Lương gia cũng là những người được mời, Lâm Thư cầm ly rượu cùng mọi người chào hỏi chu toàn, hết hơn phân nửa thời gian bữa tiệc mới đi vào trong góc nghỉ ngơi, chỉ chốc lát sau đã thấy Xà Khương đi tới.

“Tối nay Kiều Sâm không đến.” Xà Khương ngồi xuống bên cạnh hắn, ngữ khí có chút phức tạp: “Không nghĩ tới Kiều Sâm lại làm như vậy.”

“Tối hôm nay nụ cười của An Kim Lâm thực khó coi.” Lâm Thư liếc mắt nhìn bốn phía, hạ giọng nói: “Vậy mà tôi cứ nghĩ hai nhà họ đã bắt tay.”

“Thế thì không hẳn.” Xà Khương duỗi cái lưng mệt mỏi: “Nói không chừng anh ta đã có tính toán rồi, An gia mặc dù rất lớn, nhưng dù sao sức ảnh hưởng ở nước ta còn xa mới đuổi kịp Kiều gia, anh ta không tham gia tiệc rượu tối nay, thái độ này đã chứng tỏ rõ ràng.”

Lâm Thư khẽ nhíu mày, đây không phải tác phong làm việc từ trước tới nay của Kiều Sâm, An gia tuy lần này có vài phát ngôn gây xôn xao trước mặt truyền thông, nhưng cũng thật không ngờ Kiều Sâm lại thẳng thừng không thèm nể mặt như vậy, qua buổi tiệc lần này, chỉ sợ Kiều gia cùng An gia sẽ đối nghịch.

Một thương nhân thành công, phải biết rõ không nên từ bỏ ích lợi, trừ phi phần ích lợi này có âm hiểm…

Lâm Thư đột nhiên nghĩ đến chuyện chiều hôm nay Kiều Cảnh An bị phóng viên bao vây chặn đường, trong đầu đột nhiên hiện lên một ý nghĩ, nhưng rất nhanh lại đè xuống, Kiều Sâm cùng Kiều Cảnh An quan hệ dù tốt, nhưng cũng không đáng vì chuyện chẳng ra sao này mà tuyệt giao với An gia.

Hắn cười cười, bất quá Kiều Sâm thật sự là có năng lực này, cho dù đắc tội với An gia, An gia cũng không dám làm ra chuyện gì, ai bảo anh ta là Kiều Sâm, là Kiều thị tổng tài.

“Này, cậu đừng cười đến thâm sâu như vậy.” Xà Khương huých khuỷu tay vào eo Lâm Thư: “Vừa rồi tôi nhìn thấy anh trai cậu rất hứng thú với An gia tiểu thư.”

Lâm Thư cười lạnh không trả lời, Xà Khương thấy hắn như vậy, cũng không nói thêm gì nữa.



“Tiểu An, em làm sao vậy?” Kiều Cảnh An sau khi hát hai bài, liền gối lên đùi Kiều Sâm, nương theo ánh sáng màn hình, Kiều Sâm phát hiện khuôn mặt cậu có chút đỏ lên.

“Uống vài ly rượu vang, chắc đã say rồi.” Quan Kì buông mic, vươn tay chọc chọc khuôn mặt trắng nõn của Kiều Cảnh An: “Tiểu tử này trước kia không phải thích tới quán bar nhất sao, như thế nào mới uống có mấy ly lại say rồi?”

Kiều Sâm mặt đen đen, nhớ tới trên tư liệu điều tra nói Kiều Cảnh An rất hay đi đàn đúm thác loạn, mỗi lần đều uống rượu, ngăn lại ngón tay đang chọc chọc khuôn mặt Kiều Cảnh An của Quan Kì: “Hiện tại cũng không còn sớm, tôi mang Tiểu An về.”

“Giờ mới hơn 9h, cuộc sống về đêm còn chưa bắt đầu, cậu lại nói là đã muộn?” Trác Khê nâng cao âm lượng nói: “Cậu hồi còn chưa có đứa em này, thì hơn nửa đêm mới về nhà, sao bây giờ lại trở thành người đàn ông ngoan hiền vậy, thay đổi này cũng quá lớn đi.”

Cẩn thận ôm lấy Kiều Cảnh An, Kiều Sâm đứng lên, Vệ Kì cũng đứng dậy giúp anh mở cửa, anh gật gật đầu với Vệ Kì, mới nói với Trác Khê: “Cậu nói như vậy, là vì cậu còn chưa gặp được người có thể khiến cậu nguyện ý từ bỏ những thú vui nhàm chán vô nghĩa này mà thôi.” Cúi đầu ngắm nhìn thiếu niên như con mèo cọ cọ trong ngực mình, ánh mắt Kiều Sâm trở nên ấm áp, nói câu ‘gặp lại sau’ với mấy người liền ra khỏi cửa.

“Nó là em trai cậu, chứ không phải vợ cậu.” Trác Khê rầu rĩ thở dài, bất giác cũng câm ly rượu đỏ lên phóng khoáng uống như Kiều Cảnh An: “Em trai cậu ta làm cậu ta nguyện ý buông tha cuộc sống về đêm, bà xã sau này của cậu ta thì biết làm sao bây giờ?”

Quan Kì ngẩng đầu nhìn cửa ra vào không còn một bóng người, đuôi lông mày có chút nhíu.

Vệ Kì đóng cửa lại, ấm áp cười: “Không phải có câu nói, ‘huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo’ sao?”

Trác Khê uống một hơi hết chén rượu, cười nhạo nói: “Nhưng nếu có ai động vào quần áo của đàn ông, sẽ bị chém tay chân.”

Nghe xong lời của Vệ Kì cùng Trác Khê, Cố Tuần đột nhiên nói: “Đôi khi điều đàn ông muốn có lẽ chỉ là tay chân cũng không chừng, giống như có một số phụ nữ chỉ cần quần áo không cần nam nhân.”

Trác Khê mờ mịt nói: “Không cần quần áo chẳng lẽ cởi truồng mà chạy ngoài đường?”

“A.” Cố Tuần sờ sờ cái cằm, giương khóe miệng cười: “Trên thế giới không phải còn có đam mỹ cùng bách hợp sao.” Nếu như Kiều Cảnh An không phải là em trai của Kiều Sâm, hắn đã muốn hoài nghi Kiều Sâm cùng Kiều Cảnh An là BL, không đúng, phải nói là Kiều Sâm đoạn tụ.

“Tôi còn chưa muốn đoạn tụ.” Trác Khê xem thường: “Cậu ngu lắm, cái mà Kiều Sâm cùng Kiều tiểu tử thực sự đang làm, không phải là BL, là loạn – luân.”

“Tư tưởng của các cậu bay quá xa rồi, tôi đuổi không kịp.” Vệ Kì đem mic nhét vào tay hai người: “Hát đi, đừng nghĩ linh tinh nữa.” Ừm, kỳ thật hai anh em họ loạn – luân cũng không sao, dù sao hiện tại nụ cười của Kiều Sâm so với trước kia đã tăng thêm được 30 điểm.

Từ đầu đến cuối Quan Kì đều trầm mặc uống rượu, cô nghe tiếng hát của Trác Khê và Cố Tuần, tựa trên ghế sa lon nhắm mắt lại.



Lái xe nhìn thấy Kiều Sâm đi ra, bước lên phía trước thay anh mở cửa, Kiều Sâm sau khi đặt Kiều Cảnh An lên ghế mới ngồi xuống, xoa xoa cánh tay có chút nhức mỏi, Tiểu An gần đây hình như đã thêm một ít thịt, bế đến bế đi có chút cố sức.

Hơi động một chút làm cho Kiều Cảnh An mơ mơ màng màng mở mắt ra, cậu nhìn gò má tuấn mỹ trước mặt, lẩm bẩm hỏi: “Ngươi là ai?”

Kiều Sâm bất đắc dĩ cười, vươn tay sờ sờ gò má ửng hồng của cậu: “Uống rượu xong không nên nói, rất nhanh sẽ về đến nhà.” Ngẩng đầu bảo lái xe: “Đi nhanh một chút, nhớ chú ý an toàn.”

Tài xế lĩnh mệnh, vượt qua một chiếc BMWs và Audi, nghĩ đến chuyện chú ý an toàn, lại giảm tốc độ xuống, làm một tài xế kỳ thật cũng không dễ dàng a.

“Ai nói bậy, bản thiếu gia vẫn thường uống nữ nhi hồng, đều chưa từng say qua, sao có thể dễ dàng say như vậy.” Kiều Cảnh An cọ cọ đầu trong ngực Kiều Sâm, tựa hồ là muốn làm giảm bớt cơn đau đầu do men rượu: “Ngươi nếu dám nói bậy, sẽ bị đuổi đi.”

Kiều Sâm sắc mặt hơi đổi, kéo Kiều Cảnh An, tay kia nhẹ nhàng vuốt trán của cậu, ngữ khí hòa hoãn hỏi: “Ai dám đuổi anh ra ngoài?”

Kiều Cảnh An thoải mái hừ hừ, mắt hơi mở: “Đừng nói nhiều, không phải là ngươi không biết quy củ trong phủ chứ, để người khác nghe thấy, cẩn thận sẽ bị trách phạt.”

Ngón tay đang vuốt ve bên trán Kiều Cảnh An thoáng lạnh, thanh âm Kiều Sâm mang theo một tia run rẩy: “Bị phạt, em uống say chẳng lẽ không sợ?”

“Ngươi hồ đồ sao, bản thiếu gia sao có thể bị trách phạt chứ?” Thiếu niên nhíu mày, nhắm mắt lại.

Ngón tay cứng đờ, dời ánh mắt, không dám nhìn vào khuôn mặt của thiếu niên, Kiều Sâm chậm rãi hỏi: “Như vậy… em là ai?”

Sau nửa ngày, Kiều Sâm không có được đáp án, cúi đầu nhìn lại, người trong ngực đã ngủ, anh không khỏi cười khổ, đến tột cùng người này không phải Kiều Cảnh An, hay bởi vì sau khi mất trí nhớ xem phim cổ trang nhiều quá nên mới bị ảnh hưởng?

Nếu như là TV ảnh hưởng, thì kỳ nghệ của Tiểu An, còn có loại phương thức nói chuyện khác với hiện đại này là từ đâu mà đến?

Nếu như người trong ngực không phải Tiểu An, như vậy Kiều Cảnh An trước kia đang ở đâu, thế gian này làm sao có thể phát sinh loại chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Siết chặt người trong ngực, nếu thật sự không phải, có phải có một ngày người này sẽ biến mất?

…………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.