Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 56: Cạnh tranh



Đây là lần đầu tiên An Kim Lâm đi vào trụ sở chính của Kiều thị, cô ngồi dựa vào ghế sa lon, cầm trong tay một quyển tạp chí để cho khách giết thời gian, ánh mắt lại quét về phía một người đang đi về hướng này.

“Cô chính là An tiểu thư a, tôi là Trầm Tuấn – trợ lý của Kiều tổng, mời theo tôi lên lầu.” Người đến là một nam nhân trẻ tuổi chưa đến 30, đeo một cái kính không gọng, làm cho gương mặt thanh tú của anh ta tăng thêm vài phần phong độ của người trí thức.

“Tôi không quấy rầy đến công tác của Kiều tiên sinh chứ?” An Kim Lâm kịp phản ứng, đem tạp chí để qua một bên, đứng dậy mỉm cười nói: “Làm phiền Trầm trợ lý.”

“Không sao, được đón tiếp An tiểu thư là vinh hạnh của tôi.” Trầm Tuấn đẩy kính mắt, làm ra tư thế ‘xin mời’, dẫn cô đi thang máy chuyên dụng, nhưng trong lòng thầm than, những tiểu thư đại gia tộc này cũng không phải đèn đã cạn dầu, xã hội bây giờ phụ nữ so với đàn ông còn lợi hại hơn, ít nhất bóng đá nữ so với bóng đá nam cũng không thua kém a.



Trong phòng làm việc của Tổng tài, Kiều Sâm thấy Kiều Cảnh An tựa hồ đang ngủ, đang chuẩn bị lấy áo khoác đắp cho Kiều Cảnh An, chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng gõ, liền thấy Trầm Tuấn đi vào: “Tổng tài, An tiểu thư đến.”

Động tĩnh này làm cho Kiều Cảnh An đang ngủ mơ màng liền mở mắt, nhìn đồng hồ trên tay, hiện tại mới hơn 10h, cậu còn chưa ăn cơm a?

“Kiều Sâm.” An Kim Lâm đi vào văn phòng, không để ý bên cạnh còn có người, nụ cười rất tự nhiên nói: “Tối qua nghe nói anh có việc, không tham gia buổi tiệc, không biết trưa hôm nay có thời gian cùng tôi ăn bữa cơm hay không?”

Kiều Sâm liếc mắt nhìn Trầm Tuấn, Trầm Tuấn xoay người đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại, hắn đi vài bước mới nhớ tới, Nhị thiếu gia không phải vẫn còn ở bên trong sao? Tâm tư của An gia không ai là không rõ, hiện tại Nhị thiếu gia còn đang ở bên trong, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa?

Phụ nữ đã mời, thường thì đàn ông không thể cự tuyệt, hơn nữa trong nhận thức của An Kim Lâm, Kiều Sâm hồi đại học mặc dù đạm mạc, nhưng lại là một người vô cùng có phong độ, cô rất tự tin cho rằng Kiều Sâm sẽ đáp ứng lời mời của mình.

Ánh mắt của Kiều Sâm nhìn về phía Kiều Cảnh An đang ngồi dậy xoa xoa mắt: “Thật xin lỗi, giữa trưa tôi còn phải đưa em trai tới trường, chuyện dùng cơm… chắc không thể cùng An tiểu thư tận hứng.”

An Kim Lâm nụ cười có chút cứng đờ, ý tứ cự tuyệt trong lời nói của đối phương rất rõ ràng, Kiều gia có tiền như vậy, sao lại không mời nổi một tài xế, huống chi Kiều gia Nhị thiếu gia tuổi cũng không còn nhỏ, sao còn phải cần chính người nhà đưa đón. Cô theo ánh mắt Kiều Sâm nhìn lại, mới phát hiện trong góc còn có một thiếu niên thanh nhã đang ngồi, khí độ toàn thân khiến cho ai nhìn cũng thấy thoải mái.

“Vị này chính là…?” Trong lòng đã có đáp án, nhưng lại cảm thấy không có khả năng, theo như tính tình của Kiều Sâm, sao có thể cho phép người khác ngồi chơi ở phòng làm việc của mình.

“Xin chào, tôi là Kiều Cảnh An.” Kiều Cảnh An cười cười với An Kim Lâm, vì ngại đối phương là phụ nữ hơn nữa có lẽ còn có ý với Kiều Sâm, cho nên cũng không cùng cô bắt tay chào hỏi.

“Thì ra là Nhị thiếu gia, xin chào.” An Kim Lâm vẻ mặt tươi cười nhìn về phía Kiều Sâm: “Mấy ngày gần đây đã được nghe Tiểu Thành nhắc tới Nhị thiếu gia, quả thực đúng là một người ưu tú.”

Kiều Sâm nhíu mày, tên An Kim Thành kia chú ý tới Tiểu An như vậy làm gì?

Kiều Cảnh An thấy An Kim Lâm tuy khen ngợi mình, nhưng ánh mắt lại nhìn Kiều Sâm, trong lòng liền hiểu ra, vì vậy đứng lên nói: “Ca, em ra ngoài đi dạo một chút.”

Kiều Sâm nhíu nhíu mày: “Em đầu còn đau, đừng đi loạn, ngồi trên ghế salon nghỉ ngơi đi.”

Kiều Cảnh An có chút do dự, nhưng thấy bộ dáng Kiều Sâm cũng không giống như nói chơi, đành phải nhẹ gật đầu, cầm quyển truyện cười úp lên mặt mình, ra vẻ không muốn nói chen vào giữa hai người.

Nụ cười của An Kim Lâm càng thêm cứng ngắc, cô đúng là có chút ý tứ với Kiều Sâm, nhưng đa phần cũng là xuất phát từ ích lợi, vô luận nhìn từ góc độ nào, Kiều Sâm chính là người thích hợp nhất với cô, Lâm gia Đại thiếu gia tuy cũng không tồi, nhưng đứa em trai kia của hắn cũng không phải đèn đã cạn dầu, sau này Lâm thị thuộc về ai, còn chưa nói chắc chắn được. Nhưng Kiều Sâm không giống như vậy, anh ta đã là Kiều thị đương gia, hơn nữa lại có được hầu hết cổ phần công ty Kiều thị, mặc dù cũng có em trai, nhưng cậu ta cũng không giữ cổ phần, căn bản không cần lo lắng vấn đề tài sản sau này.

Nhưng cô thật không ngờ Kiều Sâm lại không đem cô để vào mắt, lời mời của mình so ra lại không bằng chuyện đưa Kiều Cảnh An đến trường, khó mà nghĩ được rằng Kiều Cảnh An đến trường không thể không do Kiều Sâm đưa đi?

Không khí trở nên có chút xấu hổ, An Kim Lâm miễn cưỡng cười nói: “Tôi chỉ là muốn mời anh một bữa cơm, dù thế nào, chúng ta cũng coi như là bạn bè, nếu không ngại, mời Nhị thiếu gia cũng cùng đi, chắc anh sẽ không ngay cả chút mặt mũi đó cũng không cho tôi chứ?”

Kiều Sâm cười cười, cầm lấy áo vest của mình khoác lên người Kiều Cảnh An, sau khi ngồi xuống bên cạnh cậu mới nói: “Sao có thể để An tiểu thư mời khách, bữa trưa hôm nay cứ để tôi mời, cũng là bồi tội với An tiểu thư, tối qua có việc không thể tham gia bữa tiệc, thật sự là tôi không đúng.”

“Anh khách khí rồi.” Tìm được đáp án mình muốn, nụ cười trên mặt An Kim Lâm sáng lạn không ít, vừa lúc đó, tiếng gõ cửa lần nữa vang lên.

“Tổng tài, tiếp tân gọi điện thoại tới nói, Lâm Thiến tiểu thư tìm anh.” Trầm Tuấn sắc mặt bình tĩnh đi vào, chỉ là hai mắt đằng sau cặp kính đảo qua An Kim Lâm, tình huống này thật là đặc sắc, không biết tổng tài hôm nay xuất môn có trúng phải giờ hoàng đạo hay không.

Bất quá biểu tình An Kim Lâm sau khi nghe đến Lâm Thiến cũng không thay đổi nhiều, Trầm Tuấn đẩy kính mắt, cảm thấy bội phục, những người sinh ra là thiếu gia tiểu thư này đều là cao thủ đóng kịch, nếu bọn họ gia nhập vào giới giải trí, những người gọi là diễn viên chuyên nghiệp kia sẽ không còn chỗ để lăn lộn.

“Ừm, để cô ấy vào.” Kiều Sâm nhíu nhíu mày, Lâm Thiến sao đột nhiên lại đến tìm anh, chẳng lẽ là muốn phỏng vấn?

Tựa trên ghế salon, Kiều Cảnh An ngọ nguậy, Kiều Sâm ngồi bên cạnh nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu, vui vẻ nói: “Nếu muốn ngủ, tới phòng nghỉ của anh đi.”

Kiều Cảnh An ló đầu ra từ trong áo vest rộng thùng thình, lắc đầu, liếc mắt nhìn An Kim Lâm vẫn đang mỉm cười: “Không sao, em chỉ hơi chóng mặt thôi.”

“Bảo em đừng uống rượu, em không nghe, hiện tại thấy khó chịu chưa.” Đem người kéo đến ngồi xuống bên cạnh, lại để cho cậu ngả đầu gối lên đùi mình:”Nếy em không muốn vào phòng nghỉ, vậy dựa vào anh nằm một lát.”

“Công việc của anh…” Kiều Cảnh An cảm giác mình tuyệt đối không muốn làm một người chỉ biết mang đến phiền toái.

“Sáng nay anh cũng không có nhiều việc, em cứ ngủ đi.” Sửa sang lại áo vest, phủ lên người thiếu niên, Kiều Sâm cười đến ôn hòa.

Chuẩn bị ra ngoài, Trầm Tuấn nhướn mi, tổng tài đã quên buổi sáng phải duyệt vài hợp đồng, còn có một cuộc họp sao? Quả nhiên sau khi ở cùng Nhị thiếu gia, năng lực trí nhớ của tổng tài cũng giống như chỉ số thông minh, thẳng tắp giảm xuống.

An Kim Lâm kinh ngạc nhìn Kiều Sâm dị thường ôn nhu, một mặt như vậy của Kiều Sâm cô chưa bao giờ thấy qua, cho dù là khi Kiều Sâm còn ở bên Lâm Thiến, cũng chưa từng bắt gặp Kiều Sâm có vẻ mặt như thế. Nghĩ đến Lâm Thiến, An Kim Lâm cười lạnh, lúc trước người này vì cái gọi là tiền đồ mà rời khỏi Kiều Sâm, lúc này lại quay lại, là muốn tính toán cái gì đây?

Lâm Thiến đi theo sau lưng Trầm Tuấn vào văn phòng, thấy An Kim Lâm ngồi trên ghế sa lon thì, sắc mặt thay đổi. Hồi ở nước ngoài, hai người cũng chỉ quen biết sơ sơ, hiện tại người này lại có ý với bạn trai cũ của mình, chuyện này ít nhiều gì cũng làm cho lòng người có chút phức tạp.

Liếc mắt nhìn người đang gối lên đùi Kiều Sâm, Lâm Thiến không cần huy động đến đầu óc cũng biết người đang bị bọc trong áo vest kia là Kiều gia Nhị thiếu gia. Cô cười cười với Kiều Sâm, đè thấp tiếng nói: “Nhị vị, chào buổi sáng.”

“Thì ra là Lâm Thiến, đã lâu không gặp.” An Kim Lâm nhẹ gật đầu với Lâm Thiến, bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười: “Mấy năm không gặp, cậu vẫn khỏe chứ?”

Lâm Thiến ngồi xuống ghế sa lon đối diện An Kim Lâm, tựa hồ không nghe được ý bóng gió bên trong câu nói An Kim Lâm, cười nói: “Coi như không tồi, bất quá cũng không được tốt như cậu, dù sao cậu cũng là An gia tiểu thư đại danh đỉnh đỉnh.”

Nghe ra Lâm Thiến nói mình chẳng qua chỉ là dựa vào tiền tài trong nhà, An Kim Lâm nụ cười có chút lạnh lùng: “Cũng đúng, dù sao cũng tốt hơn so với một số người cứ tân tân khổ khổ tính đến tính tính đi đủ các loại kế nhưng cuối cùng lại chẳng được cái gì.”

Chiến tranh của phụ nữ là không có khói thuốc súng, Kiều Sâm đối với điểm này rất tán thành, anh cười với hai người, nói: “Nhị vị muốn uống gì?”

“Cà phê.” An Kim Lâm mỉm cười.

“Hồng trà.” Lâm Thiến cũng mỉm cười.

“Được.” Kiều Sâm bấm điện thoại nội bộ, gọi Trầm Tuấn mang đồ uống tới, tuy cũng có chuẩn bị cà phê dùng để đãi khách, nhưng mình lại không dám dùng, nếu không Tiểu An sẽ lo lắng. Cúi đầu nhìn người đang gối lên đùi mình, không biết có phải là tâm ý liên thông hay không, lại thấy Kiều Cảnh An vươn tay cầm một bàn tay của Kiều Sâm.

Lúc Trầm Tuấn đem hồng trà bưng tới cho Lâm Thiến, lại liếc mắt nhìn An Kim Lâm uống cà phê, xem ra vẫn là kĩ thuật của Lâm Thiến cao hơn một bậc, ít nhất ở một số phương diện, chi tiết nhỏ nhặt, Lâm Thiến so với An Kim Lâm càng thêm chú ý.

Kiều Cảnh An cảm giác mình mặc dù có chút buồn ngủ, lại không thể ngủ được, cũng không muốn rời khỏi đùi của Kiều Sâm, liền nắm lấy đầu ngón tay của anh, vân vê nghịch ngợm, nghe hai người phụ nữ bên cạnh nói chuyện.

Cậu nhìn ra ca ca cũng không thích cô gái An Kim Lâm kia, trong lòng thở phào một hơi, cậu thấy nữ tử này cũng không phải là một cô gái đơn thuần, người như vậy cùng ca ca một chút cũng không xứng, ưm, đến nay cậu còn chưa gặp được người nào xứng đôi với ca ca.

Nắm lấy ngón tay Kiều Sâm đột nhiên dùng tới một chút khí lực, nếu từ nay về sau ca ca đối với người khác cũng tốt như đối với mình, vậy…

“Tiểu An, em sao vậy?” Phát hiện thân thể Kiều Cảnh An đột nhiên trở nên cứng ngắc, Kiều Sâm sắc mặt khẽ biến, cho là đầu cậu lại đau, vội hỏi: “Đau đầu sao?”

“Không sao.” Ngẩng đầu cười cười với Kiều Sâm, có lẽ ca ca vẫn quan tâm đến mình nhất.

Ưm, những nữ nhân khác là gì chứ, nếu không qua được cửa ải của mình, còn lâu cậu mới đồng ý cô ta gả cho ca ca.

Lâm Thiến chậm rãi uống trà, nhìn cảnh đẹp ý vui trước mắt, cô đột nhiên lại cảm thấy, người thích hợp đứng bên Kiều Sâm nhất lại là Nhị thiếu gia?

……………………………………………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.