Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 57: Chẳng lẽ là ghen?



Kiều Cảnh An bắt đầu hối hận tại sao mình lại đồng ý cùng Kiều Sâm nhận lời mời đi ăn cơm trưa, cậu nhìn miếng thịt bò mới chín ba phần trước mặt, cảm thấy vô cùng khó chịu. Tuy khi tới thế giới này, cậu cũng đã xem qua sách vở nói về những lễ nghi khi dùng cơm Tây, nhưng chỉ đọc lý thuyết mà chưa có thực hành thì đúng là không được.

Liếc mắt nhìn An Kim Lâm ngồi ở đối diện, Kiều Nhị thiếu gia lòng dạ hẹp hòi cho nữ nhân này giảm không ít điểm, ở Thiên triều, thiếu gì món ăn ngon, cần gì phải vật lộn với một miếng thịt bò nho nhỏ như thế này, lại liếc mắt nhìn ly rượu đỏ bên cạnh, cảm giác say khó chịu đêm qua tựa hồ lại dâng lên.

Nghĩ lại trước lúc ra khỏi công ty, Kiều Sâm có hỏi hai người kia muốn ăn gì, cả hai người đều nói tùy tiện, kết quả tài xế lại lái xe tới nhà hàng Tây này, còn đang nghe An Kim Lâm khen bít tết ở đây ngon nghẻ ra sao thì đã thấy tới nơi rồi, nghĩ vậy, nụ cười khách sáo trên mặt Kiều Cảnh An cũng không nhếch lên nổi nữa, thì ra phụ nữ trong thế giới này ngoại trừ phóng khoáng, còn có khẩu thị tâm phi.

Thấy Kiều Cảnh An cầm dao nĩa không hề động, Kiều Sâm đem miếng bít tết đã cắt xong của mình, đổi lấy miếng bít tết trước mặt Kiều Cảnh An: “Em mau ăn đi, lát nữa anh phải đưa em tới trường rồi.”

Lâm Thiến chậm rãi thái bít tết, nhìn hai anh em ngồi đối diện mình chăm chút cho nhau, lại nhìn nhìn Kiều Cảnh An sau khi ăn mấy miếng thịt bò, nụ cười trên mặt rõ ràng trở nên càng thêm khó coi, trong lòng cô liền có một kết luận, cô nàng An Kim Lâm này và Kiều Sâm là không có khả năng, không vì cái gì khác, chỉ biết cô ta không qua được cửa ải này của Kiều gia Nhị thiếu gia.

Mối quan hệ thân mật hiện giờ của hai anh em Kiều gia là chuyện mà mọi người đều biết đến, An Kim Lâm sai ở chỗ là đã dùng nhầm phương pháp để tiếp cận Kiều Sâm.

“Nhị thiếu gia, thực ra tôi có chuyện muốn nhờ cậu.” Nhấp một ngụm rượu đỏ, Lâm Thiến cười mở miệng nói: “Tạp chí của chúng tôi muốn tiến hành một buổi phỏng vấn cậu, không biết cậu có thể giúp tôi chuyện này hay không.”

“Chị hôm nay không phải đến tìm ca ca sao?” Xiên miếng bít tết trong đĩa, Kiều Cảnh An thanh âm nhẹ nhàng, giống như một dòng suối trong vắt, nghe thấy câu hỏi của Lâm Thiến, trong lòng cũng dấy lên sự tò mò vốn không nhiều lắm.

“Đúng vậy, lần này chính là tới tìm cậu, buổi sáng gọi điện thoại đến nhà, mới biết được cậu đến Kiều thị, cho nên tôi mới mạo muội đến quấy rầy công việc của Kiều tổng, thật là có lỗi.” Lâm Thiến thấy Kiều Cảnh An mở to hai mắt, không khỏi buồn cười, đối với vị Kiều gia Nhị thiếu gia này, cô ít nhiều cũng đã có vài phần yêu mến.

“Tôi có cái gì để phỏng vấn đâu?” Kiều Cảnh An mờ mịt, nghiêng đầu nhìn về phía Kiều Sâm, mình không phải là Kiều thị đương gia, ăn uống cũng đều do ca ca trông nom, lại cũng không làm việc lớn gì, có gì hay mà phỏng vấn?

Người khác nghe xong lời này có lẽ sẽ cho rằng Kiều Cảnh An là khiêm tốn, nhưng Lâm Thiến có thể nghe ra Kiều Cảnh An thật sự không rõ chính cậu gần đây được rất nhiều người chú ý, cũng không nghĩ tới hai quả bóng mà cậu đã sút vào ở trận đấu mấy hôm trước, còn đánh cờ thắng sinh viên Đại học H, những điều này đều rất vinh quang a, chẳng lẽ Kiều Nhị thiếu gia cho rằng đây là chuyện bình thường mà trẻ con mọi nhà đều có thể làm được sao?

“Nhị thiếu gia, cậu đã quên đám phóng viên mấy hôm trước rồi sao?” Lâm Thiến quyết định dùng phương pháp đơn giản nhất để nói cho Kiều Cảnh An biết cậu đã gây chú ý nhiều đến thế nào.

“Bọn họ vây hỏi tôi không phải bởi vì ca ca sao?” Kiều Cảnh An hoàn toàn đã quên vấn đề mấy phóng viên đó hỏi, nhớ rõ ràng nhất chính là những câu phóng viên đã hỏi cậu về chuyện vị hôn thê của Kiều Sâm.

Lâm Thiến giữ nguyên nụ cười liếc mắt nhìn An Kim Lâm: “Đương nhiên không phải, Nhị thiếu gia, dù sao đây cũng chỉ là việc nhỏ thôi mà, cậu đồng ý giúp tôi chứ?”

Kiều Cảnh An đối với thỉnh cầu của phụ nữ cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, huống chi cậu thấy ở Lâm Thiến có chút gì đó đặc biệt khiến cậu cảm thấy khá thích, vì vậy khẽ gật, cúi đầu suy nghĩ về thời gian: “Được, vậy xế chiều hôm nay sáu giờ chị qua nhà tôi đi.”

Lâm Thiến do dự nhìn về phía Kiều Sâm, phát hiện anh cũng không phản đối lời đề nghị của Kiều Cảnh An, liền cười mở miệng: “Như vậy… tôi hôm nay lại quấy rầy rồi.”

“Đợi lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại bảo Vương thúc thúc làm thêm một phần ăn, đồ ăn nhà chúng tôi rất ngon đó.” Kiều Cảnh An cười cười, chậm rãi dùng dĩa xiên lấy một miếng bít tết đưa vào miệng, xem ra cậu không thích mấy miếng thịt bò này lắm.

An Kim Lâm biến sắc, siết chặt tay cầm dĩa, cô đã sớm nghe Kiều Sâm thích tới nhà hàng Tây này dùng cơm, nhưng không ngờ đối phương lại không cảm thấy cảm kích, giờ lại còn cho Lâm Thiến trèo vào cửa Kiều gia. Kiều Sâm xưa nay không thích mang người khác phái về nhà, cô biết, chỉ là không nghĩ đến Kiều Cảnh An cư nhiên lại mời Lâm Thiến đến, mà Kiều Sâm rõ ràng cũng không phản đối.

Tuy trong lòng không vui, nhưng An Kim Lâm vẫn bảo trì phong độ trên mặt, cho đến khi chứng kiến có hai người đi tới.

Chỗ ngồi của nhóm bốn người Kiều Sâm là ở góc gần cửa sổ, bên cạnh còn đặt một chậu hoa thật to, người vào cũng sẽ không chú ý tới vị trí này, nhưng từ vị trí này lại có thể quan sát được cả đại sảnh.

Việc An Minh Hiên và Lâm Tông đột nhiên xuất hiện ở nhà hàng này thật làm cho người ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc, Kiều Sâm liếc mắt nhìn về phía họ, sau đó buông dao nĩa nói: “Tôi đã ăn xong, hai người cứ từ từ dùng.”

Kiều Cảnh An thấy Kiều Sâm buông dao nĩa, cũng vội vàng buông theo, đối với miếng thịt bò này, cậu thật sự không có năng lực tiếp nhận: “Hai người cứ từ từ dùng.”

Không khí giữa bốn người dường như mang theo chút xấu hổ, Lâm Thiến tuy không biết ba nhà Kiều – Lâm – An đến tột cùng là tranh đấu cái gì, nhưng xem tình huống hiện tại, Lâm Tông rõ ràng cho thấy muốn cùng An gia hợp tác, mà đối tượng An gia muốn hợp tác nhất lại là Kiều Sâm, nhưng cũng không muốn buông tha cho Lâm gia, chỉ là không nghĩ đến người của ba nhà sẽ xuất hiện trong cùng một tiệm cơm Tây.

Lâm Thiến che dấu nụ cười lạnh ở đáy lòng, tuy đây là nhà hàng Tây nổi tiếng nhất thành phố, nhưng An gia trước khi ra ngoài không báo địa chỉ cho nhau sao? Liếc mắt nhìn trên mặt An Kim Lâm rõ ràng đã sớm không giấu được vẻ xấu hổ, Lâm Thiến buông dao ăn, nói cảm tạ với Kiều Sâm: “Trưa hôm nay cám ơn anh đã mời khách.”

“Mời mỹ nữ dùng cơm, là vinh hạnh của tôi.” Kiều Sâm lễ tiết cười, nhìn miếng bít tết trước mặt Kiều Cảnh An cứ như chưa từng được động qua, lộ ra nụ cười áy náy: “Thực xin lỗi, tôi muốn đưa Tiểu An đến trường, đành phải đi trước một bước. Tài xế nhà tôi đã tới, ông ấy sẽ đưa hai người về nhà, mong hai người thông cảm.”

Lâm Thiến chú ý tới ánh mắt của Kiều Sâm, nhẹ gật đầu: “Anh cứ tự nhiên, không cần phải phiền phức như thế, em còn có một số việc muốn làm, cũng không cần lái xe.”

An Kim Lâm miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Tôi cũng còn có chút việc, không cần phiền toái như vậy, hai vị, lần sau gặp.”

Kiều Cảnh An cười cười với hai người: “Gặp lại sau.” Lại quay đầu nói với Lâm Thiến: “Buổi chiều tôi ở nhà chờ chị.”

Lâm Thiến mỉm cười đưa mắt nhìn hai anh em ra khỏi nhà hàng Tây, mới nhướn mi nhìn về phía An Kim Lâm còn nắm dao nĩa: “Tôi nghĩ cô có chuyện nhất định không biết.”

An Kim Lâm nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Thiến đang mỉm cười, chỉ là nụ cười này trong mắt cô đã sớm biến thành cười nhạo, cô lãnh đạm nói: “Khó mà nghĩ được cô đối với chuyện của Kiều Sâm lại có nhiều hiểu biết hơn?”

“Đương nhiên không biết.” Tựa hồ không nhìn thấy sự châm chọc trong mắt An Kim Lâm, Lâm Thiến chậm rãi mở miệng nói: “Từ sau khi ở cùng Nhị thiếu gia, Kiều thị tổng tài Kiều Sâm không còn uống cà phê nữa, cũng rất ít dùng cơm Tây, nguyên nhân là Kiều Nhị thiếu gia không thích uống cà phê cũng không thích ăn cơm Tây. Người quan trọng nhất trong lòng Kiều Sâm, hoàn toàn chính là Kiều Cảnh An, cô biết minh thua ở đâu chưa?”

Cầm lấy chiếc túi xách bên cạnh, Lâm Thiến tư thái thong dong đứng lên, chợt nghe đến An Kim Lâm đè nén tức giận nói: “Tôi thua, cô cũng không thắng được!”

“Tôi tại sao phải thắng?” Lâm Thiến từ trên cao nhìn xuống An Kim Lâm: “Cũng chỉ là một người đàn ông, cho dù anh ta là Kiều thị tổng tài, nhưng không phải của tôi, tôi cũng không cần cố chấp.” Cô híp mắt: “Sao một người phụ nữ lại phải vì một người đàn ông mà vắt óc tính toán, tôi cũng không nhàm chán như vậy, đừng tưởng tôi là người giống như cô.”

“Cho dù cô muốn làm loại người giống như tôi, cũng đâu còn cơ hội?” An Kim Lâm vênh cằm, khóe mắt hiện lên ý châm chọc không chút che dấu.

“Một người dựa vào gia tộc để sinh tồn, tôi cần gì phải hâm mộ?” Lâm Thiến nhếch mép: “Tôi dựa vào chính bản thân mình cũng mua được một chiếc xe xịn, sao tôi phải đi so đo với một người ngay cả xe cũng không biết lái như cô?”

An Kim Lâm biến sắc, đứng lên muốn cho Lâm Thiến một bạt tai, lại bị Lâm Thiến ngăn lại.

“Đại tiểu thư của tôi ơi, chớ quên tôi là chủ biên của tạp chí [EA] có lượng tiêu thụ lớn nhất Châu Á, đừng coi tôi như mèo chó ven đường, tốt nhất là cô nên biết trông nom cánh tay ngọc ngà này một chút thì hơn, đừng tùy ý lộn xộn.” Hất tay An Kim Lâm ra, Lâm Thiến giận tái mặt nói: “Những thủ đoạn mà cô đã dùng hồi đại học, tốt nhất đừng dùng lại một lần nữa.” Nói xong, xoay người rời đi, cũng không thèm liếc nhìn An Kim Lâm lấy một cái.

“Lâm Thiến!” An Kim Lâm nghiến răng, siết nắm tay, sau nửa ngày mới vô lực ngồi phịch xuống chiếc ghế khắc hoa văn kiểu Tây Âu sau lưng mình, tuy cô không cam lòng nhìn Lâm Thiến ngày xưa cũng chỉ là lớp bình dân lại thành đạt như bây giờ, nhưng chuyện xảy ra trưa nay có nhiều thứ cô cũng đã rõ. Liếc nhìn cha mình còn đang cùng Lâm Tông nói chuyện với nhau, đưa tay che lại ánh mắt của mình, đây chính là vận khí a, bằng không sao lại phát sinh chuyện trùng hợp như vậy.



Trong xe Kiều Sâm, Kiều Cảnh An tay trái cầm một hộp cơm, tay phải cầm chiếc đũa chọn món ăn Kiều Sâm đang cầm trong tay, a ô một ngụm nuốt xuống, thuận tiện còn giương mắt cho Kiều Sâm một nụ cười.

“Sau này chúng ta sẽ không đi ăn cơm Tây.” Liếc mắt nhìn thời gian, đã hơn một giờ trưa, sớm qua thời gian ăn cơm bình thường, đau lòng nhìn thân hình gầy teo của Kiều Cảnh An, Kiều Sâm nhíu mày, từ nay về sau cho dù là phụ nữ mời, anh cũng sẽ không đáp ứng đi ăn loại đồ ăn chẳng được bao nhiêu, hơn nữa Tiểu An lại không thích như vậy.

Về phần mọi người thắc mắc rằng cái chỗ kia chẳng phải là nơi mà anh đã từng rất thích tới sao? Thực xin lỗi, anh lựa chọn mất trí nhớ.

Phía trước, tài xế mặt không đổi sắc lái xe, trải qua vài lần trở đi trở lại, lăn qua lăn lại, tài xế tiên sinh đã không cần Kiều Sâm phân phó, tự động cho xe đi chậm rất chuẩn, không thể khiến Nhị thiếu gia đang dùng cơm cảm thấy không khỏe được.

Nếu như làm tài xế cho Kiều gia thêm vài năm nữa, chắc hắn sẽ không còn cảm giác như đang tham gia giao thông trong thành phố, ít nhất tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống phanh gấp hay lao xe từ trên cầu vượt xuống dưới mặt đường.

Cơm nước xong, Kiều Cảnh An dựa vào Kiều Sâm nói: “Ca, em không thích An Kim Lâm kia, chị ta không thích hợp với anh.”

“Ừ.” Kiều Sâm cười sờ sờ cái bụng tròn vo của cậu: “Tiểu An thích người phụ nữ như thế nào làm vợ của anh?”

Kiều Cảnh An thay đổi tư thế, níu lấy một cái cúc trên tay áo vest của Kiều Sâm, không ngừng vân vê.

“Dịu dàng như nước?”

Cúc áo xoay 90 độ.

“Chu đáo?”

Cúc áo bị xoay 180 độ.

“Hoạt bát cởi mở?”

Liều mạng vặn cúc áo hai vòng.

“Hay là một cô gái xinh đẹp khéo hiểu lòng người?”

‘Xoạch’, cúc áo tinh xảo đã bị rứt ra.

Kiều Cảnh An nhìn cúc áo trong lòng bàn tay, vẻ mặt vô tội nhìn về phía Kiều Sâm.

Kiều Sâm cười cười, kéo Kiều Cảnh An vào lồng ngực, ưm, ngày hôm nay thời tiết rất không tồi, Kiều Sâm liếc mắt nhìn đám mây đen xầm xì ngoài cửa sổ xe nghĩ như vậy.

………………………………………………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.