Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 58: Vô đề



Kiều Cảnh An cảm thấy thế giới này rất kỳ quái, nói ví dụ như xây khu nhà học cao như vậy thì ra không phải vì tiết kiệm, mà là cho những sinh viên đang phơi phới thanh xuân này dùng để nhảy lầu.

Cậu thấy không rõ vẻ mặt của nam sinh đang ngồi trên vòm mái nhà kia, nhưng nhìn bộ dáng run rẩy của cậu ta, Kiều Cảnh An không khỏi nghĩ, đây hình như là khu nhà thấp nhất trong trường, nếu thật sự muốn chết, sao lại chọn khu nhà thư viện luôn tấp nập người đến người đi?

Giữa trưa Kiều Sâm đưa cậu đến trường chưa được bao lâu đã vang lên tiếng chuông vào học, kết quả tiết thứ nhất mới vừa bắt đầu thì chợt nghe thấy có người nhảy lầu, tất cả sinh viên trong phòng học dường như đều muốn làm một sinh viên tốt, chạy tới “nhiệt tâm cứu trợ”, cậu cũng chỉ theo tới nhìn xem chuyện gì xảy ra.

Thấy cậu ta không ngừng nhắc tới tên ai đó, Kiều Cảnh An mới biết được, thì ra cậu bạn này đang thất tình, cảm thấy không thể có được tình yêu, vì vậy muốn dùng cái chết để nói cho cô gái kia biết lòng mình đối với cô có bao nhiêu kiên định.

“Thư viện có bốn tầng, từ độ cao này nhảy xuống chắc cũng được tính là nặng, nhưng khả năng người này ngã chết không lớn, bất quá cũng có 10% khả năng tử vong.” Đây là suy luận của khoa vật lý.

“Ừm, từ phía trên ngã xuống, không biết máu lập tức phun ra ngoài hay sẽ tụ lại trong đầu nhỉ?” Người này có lẽ là sinh viên khoa pháp y.

“Không biết bạn này có tham gia hiến nội tạng hay không, gần đây tiêu bản không đủ dùng.” Đây rất rõ ràng, là sinh viên khoa y học.

Bất kể là khoa gì, Kiều Cảnh An đều cảm thấy, những người này tựa hồ cũng không khẩn trương hay lo lắng, mà là mang theo loại tâm tư đi xem náo nhiệt, cậu ngẩng đầu nheo mắt nhìn người ngồi ở trên rào chắn, vẻ mặt rõ ràng không đồng tình.

“Thằng ngốc X kia cho rằng đây là trường quay của phim truyền hình sao?” Xà Khương cùng Lâm Thư đi đến bên cạnh Kiều Cảnh An, Xà Khương không khách khí nói: “Không phải chỉ là một đứa con gái thôi sao, có nhất thiết phải huyên náo đòi chết đòi sống như thế không? Cũng không ngại làm chuyện dọa người.”

Lâm Thư ngẩng đầu liếc nhìn: “Hai năm trước không phải còn lan truyền chuyện có người bởi vì không muốn rửa bát giặt quần áo nên đã nhảy lầu sao, lý do người này nhảy lầu coi như có ý nghĩa hơn một chút.”

“Quả thực là quá đáng.” Kiều Cảnh An không thể nhịn được nữa nói: “Cha mẹ cậu ta dưỡng dục cậu ta nhiều năm như vậy, cậu ta không biết báo đáp cho tốt cũng được, sao có thể vì một chút tình cảm mà tìm đến cái chết, cậu ta chưa từng nghĩ tới việc cha mẹ mình sẽ đau lòng sao? Quá ích kỷ.” Kiều Cảnh An không đồng tình, nhíu mày, nếu cậu gặp phải bất hạnh, dù thế nào cũng sẽ không tự sát, nếu mình không còn nữa, ca ca nhất định sẽ thương tâm.

Tuy Kiều Sâm chưa bao giờ nói những điều này, nhưng Kiều Cảnh An cảm thấy được cậu ở trong lòng Kiều Sâm thật sự rất quan trọng, mà điều đó cũng không có quan hệ với chủ nhân trước đây của thân thể này.

Lâm Thư rất ít khi nhìn thấy Kiều Cảnh An thể hiện tâm tình rõ ràng như vậy, nghe cậu nói vậy, không khỏi nghiêng đầu nhìn cậu một cái, ngay cả Xà Khương cũng thấy bất ngờ, tặc lưỡi: “Kiều Cảnh An, không nhìn ra, cậu cũng có lúc nói chuyện không khách khí như vậy.”

Những lúc cậu ta không khách khí mình còn gặp nhiều hơn, Lâm Thư xì một tiếng, nhưng cũng không phản bác thuyết pháp của Kiều Cảnh An, mà chỉ nói: “Yên tâm đi, cậu ta sẽ không nhảy đâu.”

Kiều Cảnh An nhẹ gật đầu: “Tay bám lấy rào chắn của cậu ta rõ ràng run rẩy như vậy, làm sao có thể muốn chết được.” Chỉ là nhất thời xúc động, có lẽ lúc đứng ở trên đó đã ngay lập tức hối hận rồi.

“Người Thiên triều các cậu thật nặng tình, vì chuyện tình yêu không thành mà ngay cả tính mạng cũng nguyện ý hy sinh, thật sự khiến tôi cảm thấy thán phục.” Phát âm không được lưu loát cho lắm truyền vào tai ba người.

Kiều Cảnh An nghiêng đầu nhìn lại, thì ra là mấy tên sinh viên Đại học H, cậu nhìn ý trào phúng rõ ràng trong mắt đối phương, lập tức cười nói: “Những thứ quốc gia chúng tôi khiến người ta thán phục vẫn còn rất nhiều, các cậu có học cũng không hết được đâu.”

Lý Tại Tiên sắc mặt biến biến, rất nhanh khôi phục khuôn mặt tươi cười nói: “Đó là đương nhiên, nghe nói cậu am hiểu thư pháp, tôi có một người bạn đã du học ở đây nhiều năm cũng đam mê thư pháp, không bằng tìm thời gian mời cậu chỉ giáo một chút.”

Kiều Cảnh An đối với người cứ một lúc lại nghĩ ra mấy trò để khoa tay múa chân này cảm thấy không thể hiểu nổi, thỉnh thoảng liền đề xuất ra thứ gì đó muốn so tài với người ta, người có loại tâm tính không biết an phận này có thể giỏi được cái gì? Cậu khẽ nhíu mày: “Thư pháp đơn giản là một loại sở thích, chỉ cần tự mình luyện là được, chỉ giáo thì không dám nhận, nếu là có thời gian, đến giúp nhau trao đổi một phen cũng không tồi.”

“Hay lắm, bạn tôi nhất định sẽ cùng cậu trao đổi cho tốt.” Tìm được đáp án mình muốn, Lý Tại Tiên cũng không dây dưa thêm nữa, mà đem sự chuyển sang cậu sinh viên trên lầu.

Lâm Thư nhíu mày liếc mắt nhìn mấy người, cùng Xà Khương đem Kiều Cảnh An ngăn một khoảng cách với mấy người này, bọn họ rõ ràng là không có thiện ý, dù sao cũng không phải người nước mình, nếu như có xung đột, đối với danh tiếng của Kiều Cảnh An sẽ vô cùng không tốt, cho dù cậu ta là Kiều thị Nhị thiếu gia cũng không tránh khỏi một đống phiền toái.

Quả nhiên chỉ trong chốc lát, nam sinh này liền bị cảnh sát chạy đến khuyên giải đi xuống, mọi người vây xem chung quanh cũng đã được thỏa mãn sự hiếu kì, liền rời đi, Kiều Cảnh An nhìn mấy sinh viên đại học H rõ ràng không có ý định rời đi: “Các cậu lại có chuyện gì?” Cậu đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Ừm, hiện tại thời gian không còn sớm, chắc không phải các cậu muốn mời tôi cùng đi ăn tối đấy chứ?”

Lý Tại Tiên khóe miệng có chút co lại, nói câu gặp lại sau, liền cùng đám bạn rời đi.

Kiều Cảnh An nhìn theo bóng lưng họ, cau mày nói: “Bọn họ rốt cuộc là đến làm gì vậy?”

Lâm Thư nhíu mày: “Bọn họ thấy có chuyện hay ho náo nhiệt, muốn tới xem một chút, cũng muốn nghiên cứu một chút có phải là có cơ hội đem chuyện hay ho của Đại học B nói thành việc có quan hệ với bọn họ hay không.”

Xà Khương dưới chân hơi lảo đảo, không biết có phải là lỗi giác của hắn hay không mà hắn cảm thấy từ khi Lâm Thư cùng Kiều Cảnh An càng ngày càng thân thiết, cách nói chuyện cũng càng ngày càng có lực sát thương.

Chờ sau khi đám người xem náo nhiệt đều rời đi, Lâm Thư mới quay sang Kiều Cảnh An: “Tối qua tại sao cậu lại không tới tham gia dạ tiệc của An gia?”

“An gia?” Kiều Cảnh An hơi sững sờ, do dự mở miệng hỏi: “Là An gia có vị tiểu thư An Kim Lâm nghe đồn cùng ca ca có hôn ước sao?”

Lâm Thư gật đầu, nhìn vẻ mặt có chút mờ mịt của Kiều Nhị thiếu gia, chỉ biết nguyên nhân của việc này chắc chắn là ở Kiều Sâm, anh ta tại sao lại đem một cơ hội tốt như vậy tặng cho Lâm Tông chứ, hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu. Từ góc độ cá nhân của hắn mà nói, hắn càng hy vọng Kiều gia phát đạt, mà không phải cho Lâm Tông đắc thế, bằng không sau này Lâm gia sẽ không có phần của hắn.

Kiều Cảnh An lắc đầu: “Không biết, tối qua tôi có việc khác, cho nên không có đi dự tiệc được.”

Thấy Kiều Cảnh An tựa hồ đối với chuyện này cũng không cảm thấy hứng thú, Lâm Thư không nói tiếp nữa, chỉ là đáy lòng vẫn có chút không rõ, hiện tại Kiều gia là mối giao hảo chủ yếu mà hắn lựa chọn, nếu Kiều gia xuất hiện nhiễu loạn gì, đối với hắn cũng bất lợi.

“Đó là bởi vì hai anh em Kiều gia đi khu giải trí ca hát uống rượu.” An Kim Thành sắc mặt lãnh đạm đi đến đứng ở chỗ cách ba người không xa, ánh mắt nhìn thẳng vào Kiều Cảnh An: “Tối qua cậu cùng Kiều Sâm có phải là đi khu giải trí XX không?”

Kiều Cảnh An nhìn hắn không nói lời nào.

An Kim Thành cho cậu là cam chịu, tiếp tục nói: “Kiều gia các người có phải là không để ai vào mắt nữa đúng không?”

Kiều Cảnh An rất nghiêm túc trả lời: “Trong mắt tôi ngay cả một cái móng tay đều không bỏ đi được, đừng nói là người.”

“Cậu…” An Kim Thành thấy Kiều Cảnh An thản nhiên, sắc mặt chìm chìm, nhưng nhìn thấy đối phương hai mắt thanh tịnh, không khỏi cố nhịn xuống tức giận: “Tôi biết rõ, chị tôi có chỗ không tốt, nhưng Kiều Sâm có cần ở trước mặt truyền thông hành động quyết tuyệt như vậy hay không?” Từ nhỏ chị hắn đối với hắn cũng khá tốt, hắn không thể nhẫn nhịn chịu đựng chuyện chị mình bị người khác ức hiếp như vậy, đem tự tôn của chị hắn dẫm nát dưới lòng bàn chân.

Kiều Cảnh An chăm chú nói: “Vấn đề này hẳn là cậu nên đến hỏi ca ca tôi.” Nghĩ nghĩ, lại nói: “Hơn nữa chị cậu không thích hợp với ca ca tôi, vả lại, những lời kia của giới truyền thông, không phải là nhà các cậu tung ra sao?”

Kiều Cảnh An thái độ rất chăm chú, nhưng An Kim Thành lại cảm thấy cậu có ý cười nhạo, trong lòng dấy lửa giận, giơ lên nắm đấm liền hướng Kiều Cảnh An đánh tới.

…………………………………………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.