Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 59: Kiều Nhị thiếu gia văn võ song toàn



Lâm Thư cùng Xà Khương thấy An Kim Thành bắt đầu động thủ, đều cảm thấy bất ngờ, mấy ngày hôm trước thấy An Kim Thành này đối với Kiều Cảnh An dường như vẫn còn rất hứng thú, như thế nào nói động thủ liền động thủ được vậy, cho dù hắn là thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, tính tình cũng không cần kém như vậy a?

“A.” Một nữ sinh đứng gần đó cũng nhìn thấy cảnh này, kêu lên , khiến những người khác ở bốn phía đều nhìn lại.

Nếu như việc An Kim Thành động thủ làm cho người ta thấy ngoài ý muốn, thì việc Kiều Cảnh An tránh được một đòn này liền khiến cho người ta cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn. An Kim Thành ra tay là không hề báo trước, người bình thường đều phản ứng không kịp, nhưng Kiều Cảnh An lại rất nhanh tránh được được cú đấm, Lâm Thư nheo mắt nhìn Kiều Cảnh An vẫn duy trì phong độ đứng ở một bên, cảm giác quái dị trong lòng càng ngày càng rõ ràng.

Lửa giận ảnh hưởng tới năng lực phán đoán của An Kim Thành, hắn thấy Kiều Cảnh An tránh thoát cú đấm của mình, liền nghiêng người quét chân phải, lực rất lớn, một cước này nếu bị đá trúng, cảm giác khẳng định không hề dễ chịu.

Lúc Kiều Cảnh An thấy chân hắn quét tới, nhướn mày, rất nhanh lui về phía sau một bước để tránh, chớp nhoáng liền bước lên, một cước đá vào ngực An Kim Thành, mọi người bốn phía còn chưa nhìn rõ là chuyện gì xảy ra, đã thấy An Kim Thành ngã trên mặt đất.

“Cho cậu một đấm là lễ tiết, nhưng không phải lúc nào cũng có thể nhân nhượng cậu như vậy.” Kiều Cảnh An nhìn An Kim Thành ngã trên mặt đất, không vui nói: “Chuyện tỷ tỷ cậu và ca ca tôi, vốn không liên quan tới cậu và tôi, cậu làm như vậy, ngược lại còn mất đi phong độ, khiến người ta chê cười.”

Một cú ngã này khiến đầu óc An Kim Thành thanh tỉnh không ít, hắn nhìn Kiều Cảnh An đứng ở bên cạnh mình, trong lúc nhất thời nói không nên lời.

Thấy An Kim Thành thần sắc tựa hồ có chút khổ sở cùng xấu hổ, Kiều Cảnh An vươn tay đưa tới trước mặt hắn: “Đứng lên đi, còn nằm trên đất làm gì?”

Không để ý tới bàn tay trắng nõn này, An Kim Thành đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên người, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Kiều Cảnh An, xoay người đi ra khỏi đám người đang vây xem.

“Tính cách của tiểu tử này thì ra đáng ghét như vậy.” Xà Khương nhìn theo bóng lưng An Kim Thành, gật gù nghĩ, tiểu tử này tính tình quá nóng nảy, động thủ đánh người vốn là không đúng, đối tượng lại còn là Kiều gia Nhị thiếu gia, thực lực An gia bây giờ làm sao so được với Kiều gia. Nghĩ đến Kiều Sâm ngoan lệ cùng với sự coi trọng của anh ta đối với Kiều Cảnh An, Xà Khương không khỏi rùng mình, tiểu tử An Kim Thành này thực không có đầu óc.

Phong độ lúc nãy của Kiều Cảnh An những người ở đây đều đã được chứng kiến, cũng không biết ngày mai việc này sẽ truyền bá thành cái gì nữa, tiểu tử kia chỉ sợ không nghĩ tới những hậu quả này a.

Bốn phía còn rất nhiều người đến xem náo nhiệt, Kiều Cảnh An đút tay vào túi quần, trên mặt nở nụ cười, cứ như vừa rồi chuyện gì cũng chưa xảy ra, ánh mắt liếc nhìn lại Lâm Thư biểu lộ bình thản: “Lâm Thư, Xà Khương, tôi về nhà trước.”

“A, được.” Xà Khương gật đầu, chờ Kiều Cảnh An đi xa mới mở miệng nói: “Cậu nói Kiều Cảnh An đánh người lợi hại như vậy, lúc trước sao lại bị người ta đánh cho nhập viện?” Chẳng lẽ là bị người ta hạ độc, hay do dẫm phải vỏ chuối?

“Đây là số mệnh.” Lâm Thư nhìn theo bóng lưng Kiều Cảnh An, sâu kín phun ra một câu.

Xà Khương chỉ cho lời này của Lâm Thư là nói đùa, không thấy được hoài nghi trong mắt của hắn.



An Kim Thành ngồi vào trong xe, nhớ tới cách hành xử xúc động vừa rồi của mình, tựa trên ghế nặng nề thở ra, rồi lại cảm thấy khó chịu nói không nên lời, hắn ngẩng đầu lại bắt gặp Kiều Cảnh An đang không nhanh không chậm đi tới chỗ này.

Trong chốc lát chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đen xuống xe, xem ra là lái xe của Kiều gia, sau khi hai người nói mấy câu , An Kim Thành liền thấy trên mặt Kiều Cảnh An lộ ra một tia thất vọng, nhưng rất nhanh lại trở lại khuôn mặt tươi cười.

Người đang đứng trước mắt hắn này thật sự là Kiều gia Nhị thiếu gia không có đầu óc mà cha hắn đã nói sao?

Lúc Kiều Cảnh An nghe được Kiều Sâm có việc không thể đón cậu, thực là có chút thất vọng nho nhỏ, những ngày này luôn luôn là Kiều Sâm đưa đón cậu đến trường, một thói quen nuôi thành thì dễ, muốn từ bỏ lại rất khó. Cậu nhìn mồ hôi trên trán tài xế, cười cười: “Chúng ta đi về trước thôi.” Cậu không quên việc chiều hôm nay đã hẹn Lâm Thiến.

“Kiều Cảnh An, xin bạn chờ một chút.” Hai nữ sinh vội vã chạy tới phía cậu, trên mặt còn mang theo vui vẻ ranh mãnh, sau đó đem phong thư màu lam nhạt nhét vào trong tay Kiều Cảnh An: “Đây là bạn tôi nhờ chuyển cho cậu, cậu đọc cho kỹ nhé.” Nói xong, hai nữ sinh trao đổi ánh mắt, vừa cười liền chạy đi.

Nhìn theo bóng lưng hai nữ sinh xuất hiện và biến mất như gió, Kiều Cảnh An khó hiểu nhìn thứ gì đó màu lam nhạt trong lòng bàn tay, thì ra giấy còn có thể gấp thành loại hình dáng phức tạp này, xem ra con gái ở thế giới này tuy đa phần không biết cầm kì thi họa, nhưng vẫn rất khéo tay.

Tài xế mở cửa xe nói: “Nhị thiếu gia, mời lên xe.” Nhìn thư tình gì đó ẩn ẩn hiện hiện trong tay Nhị thiếu gia, hắn bắt đầu hoài niệm thời thanh xuân của chính mình, lúc ấy hắn cũng từng đưa thư tình cho nữ sinh mà mình yêu mến, chỉ là không nghĩ tới mối tình đầu lúc trước ôn nhu như nước giờ đã biến thành một con cọp mẹ, nghĩ đến tiền tiêu vặt mỗi tháng của hắn tựa hồ lại giảm xuống, hắn không khỏi run rẩy, quả nhiên thứ tốt đẹp nhất chỉ thích hợp để ngắm, không thích hợp mang về, có được rồi sẽ biến dị a.

Giấy viết thư sau khi được mở ra, đã được Kiều Cảnh An xem xét kĩ lưỡng, càng đọc xuống dưới, mặt Kiều Cảnh An càng hồng, đọc tới dòng cuối cùng, mặt Kiều Cảnh An đã như rặng mây đỏ đầy trời, không có cảm tưởng khác, chỉ kinh ngạc vì thấy con gái bây giờ thật bạo dạn, kiếp trước tuy có nhiều nữ tử gửi gắm tình cảm với mình, đôi lúc cũng có người tặng thư, nhưng ngôn từ cũng là uyển chuyển, chưa từng nói thẳng ra từ ‘yêu’ như thế này. Chỉ là cậu không biết, loại hành vi đưa thư tình này, đã là phương thức tỏ tình nhẹ nhàng nhất của Thiên triều, hiện tại ngay cả trẻ con mười tuổi cũng đều trực tiếp hát tình ca, mà cách đó cũng bị coi là cũ lắm rồi.

Tài xế từ sau khi nhìn trong kính chiếu hậu thấy được sắc mặt của Kiều Cảnh An, nghĩ lại những lời đồn của người ta nói Nhị thiếu gia phong lưu, trong lòng của hắn cảm thấy bất bình thay cho Nhị thiếu gia, người ngay cả xem thư tình cũng đỏ mặt, sao lại là loại người thích đùa bỡn con gái, nếu sau này còn nghe ai nói những lời không chịu trách nhiệm này, hắn sẽ quyết sống mái với kẻ đó, bây giờ tìm một đứa trẻ đơn thuần như vậy thật không dễ dàng a.

Khi Kiều Cảnh An về đến nhà, Lâm Thiến đã ở trong phòng khách cầm một cốc trà cùng Vương quản gia trò chuyện câu được câu không, nhìn thấy Kiều Cảnh An trở về, buông cốc cười nói: “Nhị thiếu gia, đã về?”

“Thực xin lỗi, để chị đợi lâu.” Chồng sách trên tay được Vương quản gia tiếp nhận, Kiều Cảnh An ngồi xuống đối diện Lâm Thiến, giải thích nói: “Vừa rồi lúc khỏi khu nhà học, gặp phải chút chuyện nên đành trì hoãn trong chốc lát.”

Lâm Thiến thông cảm gật đầu: “Là tôi quấy rầy mới đúng, không biết bây giờ có thích hợp để phỏng vấn không?”

Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn bốn phía, đứng lên nói: “Mời Lâm tiểu thư đi theo em.”

Biệt thự của Kiều Sâm tuy không quá lớn như một số người, nhưng bài trí trong phòng lại rất tinh tế, Lâm Thiến liếc mắt nhìn bốn phía, quả nhiên là nhân vật thượng lưu chân chính, xem xét bài trí trong phòng này, đã có thể nhìn ra nhân phẩm của chủ nhân. Kiều gia từ những năm cuối thế kỉ trước đã đem những đầu tư kinh doanh ở nước ngoài chuyển về đây, lúc đó Thiên triều vừa vặn đang là thời cơ đãi vàng tốt nhất, mà Kiều gia tiền tài vốn đã lớn, tới bây giờ đã qua hơn hai mươi năm, thế lực của Kiều gia sớm đã không nhỏ.

Hai người vào một gian phòng không lớn nhưng rất lịch sự tao nhã, trên tường còn treo một số tranh chữ, Lâm Thiến đưa mắt nhìn lại, trên những tranh chữ này cũng không có lưu ấn(con dấu), nhưng tự thể lại hành vân lưu thủy(nước chảy mây trôi), mấy bức thuỷ mặc kia cũng là thần vận phi phàm, những tác phẩm này đúng là bảo vật.

Kiều Cảnh An thấy Lâm Thiến chăm chú xem tranh chữ của mình, kéo rèm ra, nắng chiều xuyên qua cửa sổ thủy tinh rọi vào phòng: “Những tranh chữ này là em viết trong lúc nhàm chán, để chị chê cười rồi.”

“Những tranh chữ này đều là tác phẩm của Nhị thiếu gia cậu?!” Lâm Thiến vừa nghe lời này, kinh ngạc nhìn về phía Kiều Cảnh An, chỉ cảm thấy ánh mắt của thiếu niên vô cùng đẹp, cô có chút tán thưởng nghĩ, thiếu niên này thật sự là trác tuyệt bất phàm.

“Gọi em là Cảnh An thôi.” Kiều Cảnh An cười cười, ngồi xuống ghế sa lon, cảm giác chói mắt của ánh mặt trời trên người cậu cũng biến mất: “Lúc trước ca ca thấy em làm những thứ này, cũng rất kinh ngạc, xem ra em đúng là loại người vô công rỗi nghề.”

Lâm Thiến há to miệng, không thể khép lại, Kiều Sâm kinh ngạc chỉ sợ là vì thấy những tác phẩm này của cậu quá tuyệt, mà không phải vì vô công rỗi nghề a, Kiều Nhị thiếu gia, năng lực thông hiểu của cậu đi đâu rồi? Vội ho một tiếng, Lâm Thiến biết điều mở miệng: “Ừm, Cảnh An, cậu không ngại cho tôi chụp mấy tấm ảnh của những tranh chữ này chứ?” Nếu như những thứ này được truyền ra, sợ là sẽ làm mọi người kinh ngạc không thôi. Ngay cả người không hiểu thư pháp và tranh thuỷ mặc truyền thống như cô cũng nhìn ra những vật này là bất phàm, nếu những chuyên gia kia thấy, không biết sẽ kinh diễm thế nào nữa.

Kiều Cảnh An cũng không nghĩ nhiều như vậy, cậu nhẹ gật đầu, cười nói: “Chị cứ tự nhiên.” Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Kiều Cảnh An mở cửa, Vương quản gia bưng hai chén trà vào phòng, đem trà đặt trên bàn, liếc mắt nhìn Lâm Thiến đang chụp ảnh, rủ xuống mí mắt: “Lâm tiểu thư, mời dùng.”

“A, cám ơn.” Lâm Thiến lúc này mới chú ý tới trong phòng có thêm một người, nói cám ơn với Vương quản gia, chờ Vương quản gia ra ngoài, lại chụp gần mười tấm ảnh, mới có chút luyến tiếc buông máy ảnh, ngồi xuống ghế sa lon bên cạnh bàn trà, đem bút ghi âm đưa cho Kiều Cảnh An sau nói: “Xem ra cái phòng này là dành riêng cho cậu sử dụng?”

Tiếp nhận bút ghi âm, Kiều Cảnh An cười cười: “Cũng gần như là thư phòng của tôi, không biết Lâm tiểu thư có điều gì muốn hỏi?”

“Đã cho phép tôi gọi cậu là Cảnh An, vậy cậu cũng gọi tôi là chị Thiến đi.” Lâm Thiến đối với Kiều Cảnh An là càng ngày càng yêu mến, không tự giác mang một loại giọng điệu chị cả: “Yên tâm đi, chị là chủ nhiệm tạp chí, không phải một phóng viên nhỏ chỉ biết ghi linh tinh.”

“Ưm.” Kiều Cảnh An tin tưởng những lời này của Lâm Thiến , cậu đem ghi âm bút gắn vào cổ áo mình, nâng chén trà lên uống một ngụm: “Như vậy… chị Thiến, bắt đầu đi.”



Kiều Sâm về đến nhà, đem áo vest đưa cho nữ hầu bên cạnh, một bên cởi cúc cài tay áo, một bên hỏi Vương quản gia đang bê điểm tâm chuẩn bị lên lầu hỏi: “Tiểu An trở về chưa?”

“Mới về không lâu.” Vương quản gia dừng bước lại hồi đáp: “Nhị thiếu gia vừa cùng Lâm tiểu thư tới thư phòng Nhị thiếu gia.”

“Ừm.” Kiều Sâm đi đến bên cạnh Vương quản gia, đoạt lấy khay điểm tâm trong tay ông: “Để tôi mang lên được rồi.”

Vương quản gia bất bình nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, thiếu gia, đừng quên tôi mới là quản gia, cướp công việc của người khác là sẽ bị thiên lôi đánh xuống.

“Ầm ầm!” Bên ngoài vang lên một tiếng sấm sét.

Vương quản gia xoay người nói với người hầu bên cạnh: “Sét đánh, đem mấy thứ phơi nắng bên ngoài dọn vào.”

Người hầu đi ra cửa, bình tĩnh liếc mắt nhìn mặt trời treo trên trời chiều phía tây: “Vương quản gia, là phía nam đang phá dỡ một tòa nhà, không phải sét đánh.”

Vương quản gia trầm mặc.

……………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.