Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 66: Tín nhiệm



“Em trai bảo bối của cậu nổi tiếng rồi.” Quan Kì giơ một cuốn tạp chí lên, trong thanh âm nghe không ra có hàm ý gì đặc biệt: “Tạp chí đăng những thứ này sớm nhất chính là [EA]”

Trong phòng trà rất yên tĩnh, Kiều Sâm liếc mắt nhìn mấy người bạn tốt, không nói gì, đối với bọn họ mà nói, loại phương thức nổi tiếng này không tính là gì, bọn họ không phải nghệ sĩ, cũng không muốn trở thành chủ đề cho người khác bàn tán, ý tứ trong lời nói của Quan Kì anh hiểu, Lâm Thiến là chủ biên của [EA], ngọn nguồn của sự việc này là bắt đầu từ Lâm Thiến.

“Không nghĩ tiểu tử kia còn biết làm những trò này.” Trác Khê nhẹ nhàng đặt cái chén xuống: “Nếu nó không phải là em trai cậu, tôi còn hoài nghi nó là thế gia công tử từ cổ đại tới.”

Kiều Sâm tay cầm chén trà có chút khựng lại, giương mắt nhìn về phía Trác Khê: “Linh kiện trong đầu cậu cần phải đem đi sửa rồi.”

Trác Khê trừng mắt: “Đầu óc tôi vẫn còn tốt lắm.”

“Ừm, thế chắc là để sai vị trí.” Kiều Sâm vừa chậm rãi nhấp một ngụm trà, vừa nhìn bộ dáng Trác Khê uống trà, không khỏi cảm khái, vẫn là bộ dáng Tiểu An nhà mình uống trà đẹp hơn.

“Kiều Sâm, tôi sao lại có cảm giác là cậu đang công kích tôi?” Trác Khê nhíu mày.

Kiều Sâm nhướn mày: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

Lông mày Trác Khê trầm tĩnh lại.

“Không phải cảm giác, tôi vốn là đang công kích cậu.” Đặt chén trà xuống, Kiều Sâm không hài lòng nghĩ, uống không ngon như trà Tiểu An pha.

Trác Khê cả giận nói: “Tôi phát hiện cậu sau khi ở cùng Kiều Cảnh An tiểu tử kia, miệng càng ngày càng độc?”

Kiều Sâm liếc mắt nhìn hắn: “Cám ơn đã khích lệ, tôi sẽ chuyển lời khen của cậu tới Tiểu An.”

“Cậu đi chết đi!” Trác Khê đặt chén trà xuống, quyết định không đấu võ mồm với tên tiểu tử chỉ cần liên quan đến em trai là chẳng phân biệt được tốt xấu này nữa.

Người từ trước đến nay không nói nhiều lắm như Cố Tuần ngược lại như có điều suy nghĩ liếc nhìn Kiều Sâm, hớp nhẹ một ngụm trà thơm, xem náo nhiệt cũng là một loại tiêu khiển.

“Trái lại tôi thấy Tiểu An nhà cậu rất đáng yêu.” Vệ Kì cười rót trà cho Quan Kì ngồi ở bên cạnh mình: “Nếu tôi có một đứa em trai như vậy sợ cũng sẽ giống Kiều Sâm đem ra che chở.”

Nghe nói như thế, Kiều Sâm cười cười, hiển nhiên đối với chuyện người khác khen em trai mình là vô cùng vừa lòng.

“Đúng rồi, tôi nghe nói hôm nay phóng viên chạy tới trường em trai cậu?” Buông ấm trà, Vệ Kì đột nhiên thay đổi chủ đề: “Không biết có thể gây ra phiền toái gì hay không?”

“Trong trường học được an bài khá tốt.” Kiều Sâm nhíu lông mày: “Bất quá, tôi chuẩn bị để Tiểu An ở nhà một thời gian ngắn.” Nếu lỡ thật sự xảy ra chuyện gì… anh nghĩ cũng không dám nghĩ.

Quan Kì nhíu nhíu mày: “Kiều Sâm, Tiểu An đã không còn là trẻ con, có một số việc phải cho cậu bé học cách tự mình xử lý, huống chi Tiểu An cũng không phải một đứa trẻ cái gì cũng không hiểu, nó rất thông minh.” Cô đã sớm cảm thấy, Kiều Sâm đối với Kiều Cảnh An vô cùng yêu thương, gần như là một loại cưng chiều, cái này cùng Kiều Sâm bình thường quá khác biệt, khiến cho cô có loại cảm giác quái dị nói không nên lời.

“Tiểu An thông minh tài hoa xuất chúng, và chuyện tôi muốn bảo vệ thằng bé thì có gì xung đột chứ?!” Kiều Sâm thanh âm có chút đề cao, tựa hồ dẫn theo chút ít cảm xúc nôn nóng: “Tôi chỉ biết rõ, tôi là người quan trọng nhất của Tiểu An, Tiểu An cũng là người quan trọng nhất của tôi, tôi muốn bảo vệ thằng bé cho tốt, không thể để cho nó bị thương tổn.”

Kiều Sâm nôn nóng làm cho mấy người cảm thấy ngoài ý muốn, phản ứng này của Kiều Sâm, giống như một người nổi lên độc chiếm dục đối với bảo bối, chính là, loại độc chiếm dục này, là anh trai đối với em trai sao?

Cố Tuần nhẹ nhàng dùng ngón trỏ vuốt qua miệng chén, trong mắt lại mang theo một tia kinh ngạc không kịp che dấu, hắn và Kiều Sâm đã làm bạn nhiều năm, Kiều Sâm là hạng người gì, hắn đương nhiên hiểu, một người không dễ dàng trả giá cảm tình như vậy, như thế nào lại…

Quan Kì không ngờ rằng Kiều Sâm sẽ có phản ứng như vậy, giật mình nói: “Cậu bảo vệ thằng bé như vậy, thằng bé vĩnh viễn không thể phát triển, không thể tự lập.”

“Tiểu An nếu không thể tự lập, tôi nuôi thằng bé, Tiểu An nếu không phát triển, tôi sẽ che chở thằng bé.” Kiều Sâm tâm tình trấn định xuống, nhưng lại nói ra những lời không được tỉnh táo cho lắm: “Tiểu An là người quan trọng nhất của Kiều Sâm tôi, thằng bé muốn thế nào cũng có thể.”

“Sâm, thằng bé là em trai của cậu, không phải sủng vật của cậu.” Quan Kì không thể hiểu được Kiều Sâm tại sao lại có thể có loại ý nghĩ này: “Cậu một ngày nào đó sẽ có cuộc sống riêng của mình, đến lúc đó, thằng bé phải làm sao bây giờ?”

Kiều Sâm nhìn về phía Quan Kì, trong mắt có thứ cảm xúc mà Quan Kì không rõ: “Sẽ không.”

Quan Kì không biết Kiều Sâm là nói sẽ không đem Kiều Cảnh An trở thành sủng vật, hay là sẽ không rời khỏi Kiều Cảnh An, nhưng lại thoáng có loại bất an nói không nên lời, bởi vì sự quan tâm của Kiều Sâm đối với Kiều Cảnh An đã vượt quá một bậc, nhưng cô lại không dám tiếp tục nghĩ sâu hơn.

“Xem ra Kiều Sâm thật là một người anh trai tốt.” Nãy giờ không nói gì, Cố Tuần đột nhiên mở miệng: “Tiểu Kì, cậu không có em trai, sao có thể biết người làm anh trai nghĩ gì, huynh trưởng như cha, cưng chiều em trai nhà mình không phải rất bình thường sao.”

Bình thường cái x, Trác Khê hừ hừ trong lòng, những đứa trẻ lớn lên trong loại hoàn cảnh gia đình này như bọn họ, huynh đệ tranh đến đấu đi mới là bình thường, Kiều Sâm cùng em trai của hắn mặc kệ thấy thế nào, cũng không có một chỗ nào là bình thường a.

Vệ Kì không nói gì, chỉ là lại tiếp tục theo thứ tự rót trà cho mấy người đang ngồi.

Thấy cái dạng này của Kiều Sâm, Quan Kì cũng không tiếp tục đề tài này nữa, vòng vo qua vài chủ đề khác.

Ba tiếng qua đi, Kiều Sâm cầm lấy áo khoác đứng lên nói: “Chiều nay Tiểu An chỉ có một tiết, bên ngoài nhiều phóng viên như vậy, tôi có chút lo lắng, tôi đi đón thằng bé về nhà.”

Trác Khê kéo ra khóe miệng: “Tôi nghĩ một mình cậu khó có thể đấu lại những phóng viên đó?”

Kiều Sâm mỉm cười: “Không, tôi đã gọi mười vệ sĩ đến trường học trước rồi.”

Đưa mắt nhìn theo bóng lưng Kiều Sâm, Trác Khê không dám tin gầm nhẹ: “Loại hành vi của nhà giàu mới nổi như mời mười vệ sĩ hộ tống phía sau này mà Kiều Sâm cũng làm được, hắn điên rồi sao, cho rằng đây là phim thần tượng về mấy đứa con nhà giàu không có đầu óc?”

Vệ Kì uống một ngụm trà, chậm rãi mở miệng: “Bản thân tôi cảm thấy, trọng điểm là ở chỗ Kiều Sâm lại đem thời khoá biểu của Kiều Cảnh An nhớ rõ được như vậy, thật sự là khó có thể tin.”

Cố Tuần cũng gật đầu theo: “Thật là khó tin.”

Quan Kì nhíu mày, vì cái gì trong lòng cô vẫn có loại cảm giác quái dị không nói nên lời? Cho dù là làm cha mẹ, cũng sẽ không giống như Kiều Sâm bây giờ a?



Kiều Cảnh An vừa mới đi ra khỏi khu nhà học, liền thấy mấy phóng viên chạy tới, cậu nhìn bốn phía, những phóng viên này đến tột cùng là vào bằng cách nào vậy?

“Nhị thiếu gia, người ta nói thi họa của cậu ít nhất trị giá trăm vạn, đối với điều này cậu có ý kiến gì không?”

“Nhị thiếu gia, thư pháp gia nổi tiếng Vương giáo sư nói thư pháp của cậu đứng trên ông ấy, cậu thấy thế nào?”

“Nhị thiếu gia, nghe nói người đăng tấm ảnh chụp thi họa của cậu là chủ biên tạp chí [EA], có lời đồn nói cô ấy là bạn gái cũ của Kiều tổng tài, Nhị thiếu gia tiếp nhận phỏng vấn của cô ấy, có phải là chứng minh cô ấy cùng Kiều tổng tài có thể nối lại tình cũ?”

“Xin mọi người yên tĩnh một chút.” Kiều Cảnh An lo lắng mình nếu cứ đi như vậy, những phóng viên này sẽ có thể chen chúc làm bị thương những bạn học trong trường, không thể không mở miệng nói: “Về chuyện thi họa, tôi chỉ có thể nói, thi họa là sở thích của tôi, về phần giá trị bao nhiêu, đây không phải do tôi tính, mà là do người khác nói.”

“Như vậy… Nhị thiếu gia, cậu có ý kiến gì đối với đánh giá mà những bậc thầy về thư pháp và quốc hoạ đối với cậu?”

“Tôi rất cảm tạ sự đề cao của họ đối với tôi, họ đều là các tiền bối mà tôi ngưỡng mộ, có thể được họ khích lệ, là vinh hạnh của tôi.” Kiều Cảnh An liếc mắt nhìn đám phóng viên càng ngày càng nhiều, nụ cười trên mặt không thay đổi, chỉ là nắm chặt điện thoại trong túi quần, nếu như cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng sẽ mãi không dứt, chỉ có thể chờ ca ca đến giải cứu mình.

Về phần tại sao chắc chắc Kiều Sâm nhất định sẽ đến, Kiều Cảnh An hoàn toàn không suy nghĩ vấn đề này.

“Như vậy quan hệ của Kiều tổng cùng chủ biên tạp chí [EA]…”

“Tôi nghĩ chắc là anh hiểu lầm.” Kiều Cảnh An trong tươi cười kèm theo chút ít sắc bén: “Lâm Thiến là bạn của tôi, tiếp nhận phỏng vấn của cô ấy cũng là bởi vì quan hệ cá nhân của hai người chúng tôi, không có liên quan tới người khác.” Nếu chính mình đã hạ quyết tâm lấy ca ca, sao có thể làm anh ấy bị dính phải những tin đồn có quan hệ với người khác.

Phóng viên hỏi câu đó chứng kiến ánh mắt này của Kiều Cảnh An, sợ tới mức trong đầu ‘oanh’ một tiếng, phía sau định hỏi cái gì rốt cuộc nghĩ không ra, ánh mắt này của Kiều Nhị thiếu gia, như thế nào khi nhìn lại thấy lạnh người như vậy?

“Nói như vậy, chuyện Kiều tổng tài cùng vị chủ biên này nối lại tình cũ không phải là sự thật?” Phóng viên đứng ở góc khác cũng không chú ý tới ánh mắt Kiều Cảnh An, vì vậy tiếp nhận câu chuyện tiếp tục hỏi: “Như vậy Nhị thiếu gia có ý kiến gì về tình cảm trong quá khứ giữa Kiều tổng cùng chủ biên tạp chí [EA] ?”

“Lời đồn sở dĩ gọi là lời đồn, cũng là bởi vì chúng không phải sự thật.” Kiều Cảnh An nhìn về phía phóng viên vừa đặt câu hỏi này, đôi mắt hơi nhíu lại: “Hai người bọn họ hiện tại đã không còn tình cảm, vì sao tôi cần phải quan tâm tới quá khứ?”

Đúng lúc đó, đám phóng viên lại lần nữa bị kích động, Kiều Cảnh An nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy vài chiếc xe màu đen dừng ở cách đó không xa. Sau khi cửa xe mở ra, là hơn mười người cao lớn mặc vest đen đồng loạt đi ra.

Ngay lúc Kiều Cảnh An đang cảm thấy khó hiểu, đã thấy Kiều Sâm đi xuống từ chiếc xe đầu tiên, anh cũng không bảo phóng viên tránh ra, những phóng viên này lại đồng thời nhường một lối đi cho Kiều Sâm, hơn nữa cũng không có ai đặt câu hỏi.

“Ca, anh đã đến rồi?” Trong mắt Kiều Cảnh An đang ẩn chứa nghiêm nghị vừa nhìn thấy Kiều Sâm thì biến thành tràn đầy vui vẻ, tay nắm điện thoại cũng buông lỏng ra, cậu nhìn Kiều Sâm một thân vest trắng, nhìn Kiều Sâm thế nào cũng cảm thấy thoải mái.

Kiều Sâm đi đến bên cạnh Kiều Cảnh An, mấy vệ sĩ sau lưng mặt vô biểu tình đem phóng viên ngăn cách khỏi hai huynh đệ, Kiều Sâm liếc mắt nhìn phóng viên nói: “Vô cùng cảm tạ sự quan tâm của mọi người với Tiểu An, vấn đề thi họa của Tiểu An, tôi sẽ tìm chuyên gia phụ trách, về phần những lời đồn khác, tôi chỉ có thể nói: hoàn toàn không có căn cứ. Hy vọng mọi người không tiếp tục dây dưa, nơi này là trường học, tôi tin tưởng các vị phóng viên cũng không muốn ở trường học tạo ra ảnh hưởng không tốt, dù sao làm náo loạn ở nơi công cộng, xử lý vẫn là rất phiền toái.”

Đám phóng viên yên lặng, đây quả là uy hiếp a? Bọn họ lại liếc mắt nhìn đám vệ sĩ phía sau, vô cùng sáng suốt đồng loạt gật đầu, tỏ vẻ Kiều tổng nói đúng, Kiều tổng nói rất có đạo lý.

Hôm nay thế mới biết, làm phóng viên cũng không dễ dàng a, chạy một tin tức cũng sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

Kiều Sâm đối với thái độ thức thời của đám phóng viên thì rất hài lòng, mang Kiều Cảnh An ngồi lên xe, sau đó mười vệ sĩ cũng cùng đi theo, nghe tiếng đóng cửa đều nhịp, đám phóng viên hai mặt nhìn nhau, kỳ thật Kiều gia không phải là doanh nhân, mà là xã hội đen, xã hội đen a.



“Tôi lần đầu tiên được biết, thì ra Kiều Sâm cũng sẽ làm ra chuyện kinh sợ như vậy.” Xà Khương đập tay lên vai Lâm Thư: “Anh ta cư nhiên thuê cả vệ sĩ của Đại Phiến.”

“Vệ sĩ của Đại Phiến thân thủ cũng không tốt được như vậy đâu.” Lâm Thư đẩy móng vuốt của Xà Khương ra: “Tôi về đây.”

Xà Khương vuốt mu bàn tay đỏ lên của mình, nhìn theo bóng lưng Lâm Thư thầm nói: “Thân thủ của cậu kỳ thật cũng không tồi.”



Xe chạy cực kỳ êm, Kiều Cảnh An cười nhìn qua Kiều Sâm: “May mắn anh kịp thời đến.”

Kiều Sâm sờ sờ đầu của cậu: “Em có phiền toái, anh đương nhiên phải tới.” Đường cong khóe miệng lại càng ngày càng rõ ràng, Tiểu An trong lòng đã cực độ tín nhiệm chính mình a, bằng không chiều nay ngay cả một cú điện thoại cũng không gọi, sao có thể cứ như vậy khẳng định mình nhất định sẽ tới.

………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.