Công Tử Biến Bại Gia Tử

Chương 70: Trò hay sắp bắt đầu



Trải qua chuyện An Kim Lâm châm ngòi, tình cảm giữa hai anh em Kiều gia chẳng những không sứt mẻ, mà ngược lại càng trở nên ngọt ngào hơn, ít nhất thì trong lòng Vương quản gia, tình cảm giữa hai vị thiếu gia là càng ngày càng tốt, chứng minh chính là hai ngày gần đây tâm tình thiếu gia luôn rất tốt, chỉ thiếu mỗi việc ở trên mặt ghi bốn chữ to: “Tôi đang rất vui”.

Nhị thiếu gia không hiểu lầm thiếu gia, thật đáng giá để vui mừng; tình cảm của Nhị thiếu gia và thiếu gia lại tăng thêm một bậc, càng đáng giá để vui mừng, Vương quản gia nhìn thiệp mời trong tay, chính là cái thiệp mời này của An gia lại làm cho người ta không thể vui mừng nổi.

Rõ ràng mấy ngày hôm trước mới vừa chạy tới châm ngòi ly gián hai vị thiếu gia, bây giờ lại còn chạy tới mời hai vị thiếu gia tham gia tiệc. Tuy ông biết rõ người trên thương trường từ trước đến nay da mặt đều rất dày, nhưng cũng không nghĩ đến lại có người da mặt dày đến mức này.

Tuy không thích mấy người của An gia, nhưng làm một quản gia có trách nhiệm, trong mấy chuyện như thế này không thể vì thù riêng mà hành sự, vì vậy sau khi hai anh em Kiều gia ăn cơm tối xong, Vương quản gia vẫn đem cái thiệp mời thiếp vàng này để trên bàn sách của Kiều Sâm.

Kiều Sâm tựa tiếu phi tiếu cầm lấy cái thiệp mời này, mấy ngày trước An Kim Lâm đã dùng danh nghĩa tới đưa thiệp mời mà đến đây một lần, hôm nay lão nhân của An gia lại gửi thêm một cái tới, nếu anh không đi, người khác chẳng phải sẽ nói anh tự cao tự đại sao?

An gia thật sự muốn mời mình đi, hay là muốn nhìn xem lời mấy hôm trước của An Kim Lâm có phải đã làm hai anh em sứt đầu mẻ trán hay không?! Đem thiệp mời vứt lại trên bàn, Kiều Sâm cười lạnh, chuyện của Kiều gia lại để cho bọn họ xem sao? Bọn họ đã muốn nhìn, vậy liền cho những người này biết rõ, anh em Kiều gia không bao giờ tính toán lẫn nhau, dù cho có người châm ngòi ly gián.

“Thiếu gia, cái này…” Vương quản gia thấy thần sắc Kiều Sâm hỉ nộ khó phân biệt, biết rõ hành động tối hôm trước của An Kim Lâm đã chọc giận tới anh, vì vậy hơi cúi đầu nói: “Tôi xuống dưới chuẩn bị đồ ăn khuya cho hai vị thiếu gia.” Những chuyện này thiếu gia so với mình càng biết rõ hơn phải nên làm như thế nào.

“Vương thúc thúc, khuya hôm nay cháu muốn ăn bài cốt diện (1 loại phở Trung Quốc), đừng cho quá nhiều ớt nhé.” Nãy giờ vẫn luôn đem sự chú ý đặt vào máy vi tính, Kiều Cảnh An nghe được hai chữ ‘ăn khuya’, liền nhô đầu lên khỏi màn hình: “Mà thúc nhớ cho thêm nhiều rau một chút.”

Bài cốt diện mà cho nhiều rau, vẫn còn gọi là bài cốt diện sao? Vương quản gia nghĩ lại, bất quá Nhị thiếu gia nhà bọn họ cũng thật ngoan, biết rõ ăn nhiều rau là tốt cho thân thể, không giống mấy thiếu gia tiểu thư nhà khác, thích cơm kiêng rau, hoặc là gầy giống như que diêm, hoặc là béo như lợn. Nghĩ vậy, Vương quản gia cười ha hả gật đầu, đi đến trước cửa, mới nhớ tới không hỏi Kiều Sâm: “Thiếu gia, cậu có muốn cho thêm rau không?”

“A?” Kiều Sâm ngẩn người: “Không cần, tùy ý là được.” Bây giờ ngay cả mấy câu hỏi mình muốn ăn gì cũng bị lược bớt đi sao? Kiều Sâm gục đầu, thôi, tốt xấu gì mình vẫn còn có quyền lợi lựa chọn số lượng món ăn, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Kiều Cảnh An đang mang vẻ mặt chuyên chú cùng bạn đánh cờ online, Kiều Sâm cười cười, tiếp tục xử lý văn kiện trên bàn.

Duy nhất đáng thương, chính là tấm thiệp mời thiếp vàng bị bỏ quên cô đơn trong góc bàn.

Buổi tối hôm đó, Kiều Nhị thiếu gia đánh bại mười ba kì thủ, ăn một bát bài cốt diện đầy rau, sau khi đánh răng tắm rửa, thì sung sướng trèo lên giường Kiều Sâm.

Vì vậy Kiều Sâm cũng rất sung sướng hôn hôn sờ sờ Kiều Cảnh An một lát, liền ôm Kiều Cảnh An an tâm thoả mãn thiếp đi. (vậy mà anh cũng thỏa mãn rùi sao @@)



Hai ngày sau, hai anh em Kiều gia trải qua quãng thời gian vô cùng nồng ấm. Vương quản gia cũng quả thật rất đắc ý, bởi vì có quản gia của mấy nhà đến lôi kéo làm quen với ông, nguyên nhân chính là chủ nhân mấy nhà đó muốn mua tranh chữ của Nhị thiếu gia, chỉ là không biết làm cách nào.

Nhớ tới cả thùng (rác) tranh chữ mà Nhị thiếu gia tùy ý vứt bỏ trong thư phòng, lại nhìn mấy vị đồng nghiệp vẻ mặt chờ mong trước mắt, Vương quản gia dưới đáy lòng khinh thường hừ lạnh, thứ Nhị thiếu gia nhà chúng ta không để vào mắt, mấy người nhiệt tình cái gì, không phải chỉ là tranh chữ thôi sao? Nhị thiếu gia nhà chúng ta cái gì cũng giỏi, mấy người muốn hâm mộ thì cũng phải xếp hàng.

Vương quản gia cao hứng, tiền lương của đám người hầu ở Kiều gia từ trên xuống dưới cũng được tăng lên một chút. Bây giờ vật giá tăng cao đang ảnh hưởng tới tiền lương, vậy mà Kiều gia lại tăng tiền lương cho bọn họ, khiến bọn họ mừng rỡ, vì vậy Kiều gia từ trên xuống dưới đều tràn ngập tiếng ca hát vui vẻ, có thể so với chuyện cuối năm nhận được tiền lì xì còn rộn ràng hơn.



An Kim Thành từ hôm đó vẫn luôn lo lắng những lời kia của chị mình sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai anh em Kiều gia, cho đến buổi chiều khi ra cổng trường thấy Kiều Sâm xuất hiện ở Đại học B, hắn mới thở phào một hơi, nhưng lại ẩn ẩn cảm thấy có chút thất vọng, thì ra tình cảm hai anh em Kiều gia lại thật sự tốt như vậy, tốt đến mức sẽ không bao giờ hoài nghi đối phương.

Ma xui quỷ khiến khiến hắn dừng bước lại, thấy Kiều Cảnh An từ trong khu nhà học đi ra, theo phía sau cậu còn có Lâm gia Nhị thiếu gia cùng Lương gia thiếu gia.

Thấy Kiều Cảnh An sau khi tạm biệt hai người họ, liền vội vã đi về phía Kiều Sâm, nhìn thần sắc của cậu ta, tựa hồ như không chịu nửa điểm ảnh hưởng từ những lời kia của chị hắn, một người cho dù là đang diễn trò, nhưng vẫn không thể che giấu hết cảm tình được, vậy nhưng hắn lại không thấy được nửa phần tâm tình không ổn trên người Kiều Cảnh An, ngược lại là vẻ tràn đầy tín nhiệm đối với Kiều Sâm.

Hắn không chỉ một lần chứng kiến Kiều Sâm thay Kiều Cảnh An cài dây bảo hiểm, nhưng mỗi lần bắt gặp động tác này của Kiều Sâm, đều cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi Kiều Sâm lại có thể làm ra loại động tác này.

Hắn nghe chị mình nhiều lần kể về Kiều Sâm, nhưng nghe được nhiều nhất chính là một kẻ tỉnh táo, giảo hoạt, rồi lại đạm mạc, một người như vậy, sao có thể làm ra được động tác ôn nhu cùng nhuần nhuyễn như vậy, chuyện đó, không giống như là chuyện mà Kiều Sâm nên làm, Kiều Sâm hẳn so với Kiều Cảnh An càng phải là người muôn vàn tính toán, sau khi có được thứ mình muốn, thì ngay lập tức sẽ không thèm để ý tới kẻ vô dụng kia nữa.

Nhưng đó dù sao cũng chỉ là ‘nếu’, mà sự thật, Kiều Cảnh An là người quan trọng nhất của Kiều Sâm, dù cho đó sẽ là nhược điểm duy nhất của Kiều Sâm.

“Xe đã đi, cậu còn nhìn sao?” Lâm Thư đi đến bên người An Kim Thành, trong mắt dấu diếm một tia trào phúng, chuyện An gia và đại ca hắn, hắn biết rõ, cho nên đối với An Kim Thành, hắn cũng sẽ không thân thiện quá mức: “Nghe nói mấy ngày trước đây chị cậu và cậu tới thăm Kiều gia, không biết tình huống như thế nào?” Hai ngày gần đây, Kiều gia đột nhiên đình chỉ hết thảy hoạt động buôn bán có quan hệ với An gia, ngay cả một ít buôn bán nhỏ cũng đã dừng lại, người sáng suốt đều nhìn ra được, An gia hẳn là đã đắc tội với Kiều gia.

Trên đời không có bức tường nào mà gió không thổi qua được, cho nên rất nhanh đã có người biết rõ, việc này phát sinh sau khi hai chị em An gia tới Kiều gia.

Đối với Lâm Thư mà nói, An Kim Thành giống như một vị thiếu gia được bảo vệ trong lồng kính, có lẽ bởi vì An gia chỉ có một đứa con trai là hắn, cho nên hắn không hiểu được cạnh tranh là như thế nào. An Kim Thành và Kiều Cảnh An về mặt nào đó thì là giống nhau, đều là những người được bảo vệ quá mức. Nhưng chỉ cần tiếp xúc với hai người vài lần, sẽ phát hiện ra chỗ khác nhau giữa hai người họ. Kiều Cảnh An tùy ý, là vì rất nhiều chuyện cậu ta không thèm để ý, nhưng lại có năng lực quan sát rất mạnh, biểu hiện bên ngoài thoạt nhìn thì biếng nhác, nhưng mỗi lần người khác có chủ tâm dò xét cậu ta thì sẽ phát hiện, từ trong miệng Kiều Cảnh An, không thể dò xét ra được một chút tin tức dù bé bằng cái móng tay.

An Kim Thành thì lại có tính tình của Đại thiếu gia, mà không có thủ đoạn của một người thừa kế xứng đáng của gia tộc.

Người khờ dại, luôn là người thua.

Lâm Thư cười lạnh, một gia tộc như vậy, anh trai hắn lại vọng tưởng lợi dụng nó để đấu với hắn, có phải là đã quá coi thường hắn rồi hay không?



Tối thứ bảy, tại biệt thự lớn của An gia vô cùng náo nhiệt, các vị khách nối nhau không dứt, trên danh nghĩa là một bữa tiệc sinh nhật của An gia đại tiểu thư, nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều hiểu, đây bất quá chỉ là thủ đoạn muốn gia nhập thị trường của An gia, nếu không sao chỉ trong một tháng ngắn ngủi lại tổ chức tiệc tới tận hai lần.

Có một số người tới là để phát triển quan hệ, có một số người là tới góp vui, mà có một số người lại là đến xem náo nhiệt.

Rất nhiều người cũng biết lần này An gia mời Kiều gia, nhưng rất nhiều người cũng biết, hai chị em An gia đã đắc tội với Kiều Sâm, không biết lần này Kiều Sâm có tới góp mặt hay không?

Lúc mọi người ở đây đang có những suy nghĩ khác nhau, chợt nghe thấy tiếng xôn xao ở phía cửa, Kiều Sâm đã đến đây, hơn nữa càng làm cho người ta kinh ngạc chính là, ngay cả Kiều Nhị thiếu gia không thích tham gia tiệc tùng cũng cùng đến với Kiều Sâm.

Mọi người ngỡ ngàng, hai anh em Kiều gia đang định làm gì?

…………………………………………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.