Công Tước Của Riêng Em

Chương 3



Tiểu thư Eleanor có thể không hiểu được ẩn tình đằng sau cái bể bơi đầy hoa violet đỏ, nhưng công tước Villiers thì chắc chắn là có. Khi bữa tiệc này kết thúc, người bạn Elijah của anh sẽ sắp xếp để dụ dỗ vợ mình, Jemma, xuống cái bồn tắm thơm ngát đó và quyến rũ cô ta.

Villiers thấy mình mỉm cười trong bóng tối. Anh không hề bận tâm đến những việc Elijah và Jemma như một con bê ốm, thật vui làm sao khi những về cô mà chẳng có lấy một gợn sóng dục vọng và ghen tị nào.

Tiểu thư Eleanor Lindel, con gái công tước Montague, có thể sẽ chữa lành bệnh cho anh. Cô chắc chắn là trái ngược hoàn toàn với Jemma. Jemma cao, mảnh mai và đầy phong vị nữ công tước. Mọi động tác của cô đều thể hiện dòng máu quý tộc được tôn thêm bởi sắc đẹp, trí tuệ, và gu quần áo tinh tế.

Nhưng còn Eleanor? Cô không kiêu hãnh như anh vốn nghĩ khi nghe tin cô bộc bạch khao khát muốn cưới một công tước. Trang phục của cô thật đáng kinh tởm. Và khi cân nhắc đến cái cách cô ném mấy lọn tóc xoăn đó vào bụi cây thì rõ ràng là cô chẳng thèm quan tâm đến vẻ ngoài của mình.

Nếu Jemma mảnh khảnh thì Eleanor đầy đặn, với đôi môi căng mọng hệt như của một ca sĩ opera hư hỏng. Anh có thể thề là cô không tô son, mặc dù miệng cô có màu hồng đậm khó mà có do tự nhiên được.

Khuôn mặt con người có xu hướng phù hợp với bộ đồ của họ. Một người phụ nữ với vẻ mặt mộc mạc thường tô điểm bản thân với những bộ đồ lạnh lùng tương xứng, ngay cả chính bản thân anh cũng muốn làm nổi bật cái mũi và cái căm thô của mình bằng cách mặt những bộ đồ xa hoa thái quá. Nhưng miệng Eleanor không phù hợp với bộ đồ cứng nhắc và những lọn tóc xoăn lố bịch đó. Cô cũng lệch tông như anh, dẫu là theo một cách khác.

Cô trông chua chát. Cay đắng. Ngon miệng. Như thể cô phát chán cờ vua, hất phăng bàn cờ sang một bên, và trèo lên lòng một người đàn ông.

Dù đoán chừng là không có mấy khả năng cô sẽ trèo vào lòng anh, vì cô đang mê đắm một người đàn ông khác. Nói thực, anh đã từ bỏ hy vọng có được tình cảm ngưỡng mộ kiểu đó. Và chắc chắn là anh chưa bao giờ muốn nó từ vợ mình.

Anh rời người khỏi tường. Anh phải về nhà và lên kế hoạch cho chuyến đi Sevenoaks. Anh nóng lòng muốn lên đường, nhưng đội thám tử Bow Street mới chỉ gửi cho anh tên trại mồ côi vào sáng nay. Sau ba lần thất vọng, anh đã học được cách chờ đợi cho tới khi sự hiện diện của hai đứa bé sinh đôi được xác nhận trước khi lao đi kiểm tra nòi giống của chúng. “Villiers!”

Anh quay lại thì thấy Louise, phu nhân Nevill, đang vẫy tay với anh. Cô ta đang đứng cùng vị hôn thê cũ của anh, Roberta, giờ là nữ bá tước Gryffyn. Cuộc đính hôn đó đúng là một sai lầm khủng khiếp, nhưng, tạ ơn Chúa, một sai lầm mà anh đã thoát ra được. Và giờ đây khi Roberta đã kết hôn trong hạnh phúc, đôi khi họ vẫn trò chuyện xã giao với nhau.

“Villiers”, Roberta kêu lên, chìa bàn tay ra. “Tôi rất mừng khi thấy ngài trong khỏe mạnh thế này. Lần trước chúng ta gặp nhau ngài gầy gò kinh khủng.”

Phu nhân Nevill khẽ cười với anh, đi kèm với một ánh mắt đánh giá tán dương từ đầu tới chân. “Roberta thân mến”, cô ta dài giọng, “người đàn ông này chắc chắn là trông không hề gầy gò tí nào. Dù sao tôi cũng sẽ bảo đảm ngài ấy không độn.” Mắt cô ta nấn ná đúng một giây ở háng anh.

Louise đang mặc một thứ mà anh nghĩ hẳn là cái áo toga cổ trễ duy nhất tồn tại. Bộ ngực đầy đặn của cô ta chỉ chực tràn ra. “Roberta và tôi đang tiêu khiển bằng cách so sánh đàn ông với các loại thức ăn”, cô ta thông báo.

“Louise nói rằng Albertus Vesey giống một cây măng tây”, Roberta nói với tiếng cười khúc khích.

Villiers nhướng một bên lông mày lên. “Cân nhắc đến vòng ngực của anh ta, tôi phải gợi ý là một quả dưa.”

“Tin tôi đi”, Louise nói, “ngài nên nghĩ tới măng tây. Nó trắng đến kỳ lạ.” Mắt cô ta lấp lánh một cách ranh mãnh. “Trắng ơn, khẳng khiu, quá chín, mềm rũ.”

“suỵt, Louise”, Roberta nói. “Cô sẽ làm Villiers đỏ mặt mất. Thế công tước đây sẽ là loại thức ăn nào nhỉ?” Cả hai cùng săm soi nhìn anh.

“Không ai trong hai cô có đủ kiến thức để đánh giá rau cỏ của tôi”, anh bảo họ.

“Vậy thì ngài hãy miêu tả nó cho chúng tôi nghe đi.” Louise gợi ý với một cái nháy mắt.

Roberta cười và đổi chủ đề. Nhưng nó khiến anh nghĩ lại xem đã bao lâu rồi mới có người phụ nữ - ít nhất là một người phụ nữ chưa chồng – chào đón anh với vẻ không chút hứng thú như Eleanor. Thực tế là, nhiều năm rồi anh mới gặp phải sự thờ ơ đó.

Anh không hề tự phụ chút nào khi nhắc đến vẻ ngoài của mình. Mặt anh xấu xí, nói thẳng ra là thế. Nhưng tước vị của anh lại đẹp, và những đồng vàng lấp lánh của anh thậm chí còn hấp dẫn hơn, rồi sự kết hợp của chúng đã mang đến cho anh hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác.

“Thưa đức ngài”, phu nhân Nevill nói, dùng thân quạt trên tay gõ lên người anh. Tông giọng lười biếng, ngọt ngào xếp cô ta vào dạng có hứng thú với anh, dù trong trường hợp này thì không phải là với vang hay tước vị của anh. Rốt cuộc thì, Louise đã kết hôn, mặc dù chồng cô ta bất lực. “Tôi nghe người ta nói rằng ngài đang tìm vợ.”

“Tôi chưa bao giờ hết ngạc nhiên trước sự tầm phào trong những cuộc trò chuyện của giới thượng lưu”, Villiers nói, để đáp lại.

“Tôi thì thấy biết ơn vì lời cảnh cáo sớm đó, nó giúp tôi có thời gian để diễn tập lời chia buồn một khi ngài tìm được một tiểu thư thích hợp”, hôn thê cũ của anh nói với nụ cười tự mãn.

“chậc, tôi cũng thú nhận là mình ngạc nhiên”, Louise chen vào. “Sau khi Roberta đá ngài, tôi cứ tưởng ngài sẽ không bao giờ rơi vào bẫy của các mục sư nữa chứ.”

“Villiers là đàn ông mà”, Roberta nói với bạn. “Theo định nghĩa đó ngài ấy cần có người chăm sóc.” Cô ta quay lại cười với anh. “Tôi nghe có tin đồn là ngài đang cân nhắc không cưới ai có địa vị thấp hơn con gái một cô tước. Tôi có nên thấy phồng mũi không nhỉ, vì rõ ràng là năm ngoái tôi cũng đủ tư cách, dù cho thân sinh tôi thấp kém?”

“Tôi vừa nói chuyện với tiểu thư Eleanor, con gái của công tước Montague”, anh thú nhận, lời câu hỏi của cô ta. “Và trong tuần nay tôi sẽ đến Kent”.

“Tiểu thư Eleanor sẽ là một lựa chọn tuyệt vời. Nhưng tiểu thư Lisette…” Giọng Louise lạnh hẳn đi. Rõ ràng là cô ta không mấy yêu quý con gái của Gilner.

“Và tôi định sẽ tìm lại hai trong sáu đứa con của tôi và mang chúng về nuôi dưỡng dưới mái nhà của mình.” Anh biết mình không nên thấy thích thú đến vậy trước cảnh quai hàm của Louise há hốc. Nhưng sự thật là đây: Anh đã học được cách tận hưởng cái khoái lạc nhỏ nhặt khi làm giới thượng lưu sững sờ.

“Mừng cho ngài”, Roberta nói, mà không chớp mắt lấy một cái. Vì cô ta đang nuôi dạy đứa con ngoài giá thú của chồng mình, anh cũng chẳng ngạc nhiên mấy. “Có vẻ như ngài sẽ kết hợp công việc với... việc cần làm trong lúc ở Kent. Mặc dù tôi hết sức tán đồng việc ngài nuôi dưỡng con cái mình, Villiers, tôi không thấy lạc quan lắm về phương pháp tán tỉnh của ngài. Ngài thong thả hệt như Damon khi xem xét những con ngựa mà anh ấy định mua vậy. Có phải ngài đã chọn tôi với cùng một thứ logic khắt khe như vậy không?”

“Cô là một lựa chọn bốc đồng. Và cũng là một sự bốc đồng đáng yêu.”

Cô ta thích điều đó. “Tôi chưa gặp tiểu thư Lisette. Tất nhiên, tôi từng nghe nói…”, cô ta dừng ngang.

Louise phất quạt mở ra để che miệng. “Người ta hẳn phải thừa nhận rằng những tin đồn liên quan đến sự ngốc ngếch của tiểu thư Lisette đã bị phóng đại. Sau cùng thì có quá nhiều người ở Luân đôn này cùng bị mang cái tiếng đó.”

Một phát biểu đầy ẩn ý được che đậy một cách khéo léo, Villiers nghĩ. Bảo đảm sẽ truyền đạt được ý chính là tình trạng thần kinh của vị tiểu thư đó đã bị đặt vào vòng nghi vấn. “Đó là lý do cô ấy chưa trình diện ở cung điện sao?” anh hỏi với chút hứng thú. “Theo tôi được biết, cô ấy chưa từng trình diện, cũng chưa hề xuất hiện ở Luân Đôn.”

“Không phải ai cũng muốn gặp nữ hoàng”, Roberta nói. “Và chắc chắn là có rất nhiều người thấy những dịp thế này hết sức phí phạm thời gian.”

Từ những gì anh đang nghe, gặp Lisette sẽ hết sức phí phạm thời gian của bản thân. Anh muốn có một người vợ mang đủ quyền lực xã hội để đưa những đứa con bất hợp pháp của anh vào xã hội thượng lưu. Chọn một người phụ nữ thậm chí còn chẳng thèm ra mắt chắc chẳng thể đạt tiêu chuẩn, đặc biệt là nếu cô ta bị loạn trí.

Chồng của Roberta, bá tướng Gryffyn, đi tới và cười toe toét mộ cách vô tâm với Villiers. “À. Bạn đấu súng mà tôi yêu thích nhất.”

“Chỉ vì anh đã xoay xở để đánh bại tôi mà thôi”, Villiers đáp lại. “Và đừng bao giờ nghĩ nó sẽ lặp lại.”

Gryffyn cười và đặt một nụ hôn lên tai vợ.

“Nghĩ mà xem, anh yêu”, Roberta nói. “Villiers có sáu đứa con ngoài giá thú và ngày ấy sắp tới Kent để đưa tất cả chúng về nhà sống cùng. Ngài có chắc chắn về quyết định đó không, Villiers? Chúng tôi chỉ có một đứa, thậm chí với hai bảo mẫu, tôi vẫn tin chắc rằng thêm một đứa nữa sẽ làm tôi bị phát ốm. Sáng nay Teddy đã tia sạch râu của con mèo ngoài chuồng ngựa. Tôi phải khuyên ngài hãy đưa các con của ngài vào một tu viện Pháp và rồi mười năm nữa hẵng đón chúng về.”

“Tôi nghi ngờ không phải nguồn gốc ngoài giá thú của đứa trẻ là thứ khiến nó có những thiên hướng phạm tội đâu”, Villiers lẩm bẩm, quay mắt sang nhìn bá tước. “Di truyền cũng có rất nhiều hình thức.”

“Sáu sao?”, Gryffyn hỏi, với vẻ khá sốc so với một người đàn ông đang nuôi dưỡng đứa con hoang của chính mình được phép thể hiện. “Và tất cả chúng đều ở Kent sao? Vì sao lại ở Kent?”

“Chỉ có hai đứa sống ở Kent thôi”, Villiers nói.

“Ngài có chắc là ngài có thể thuyết phục người mẹ trao lại chúng không?”, Roberta hỏi. “Tôi mới chỉ làm mẹ Teddy hơn một năm, vậy mà tôi sẽ đuổi theo ngài với một con dao găm nếu ngài cố chia rẽ chúng tôi đấy.”

Louise rõ ràng đã hồi phục lại sau cơn sốc, vì cô ta xen vào cuộc trò chuyện. “Tình mẫu tử là một câu hỏi khá lý thú. Ngày Gryffyn, ngài có nhận ra là tất cả chúng tôi hứng thú thế nào với việc khám phá danh tính mẹ của con trai ngài không?”

“Tôi không hiểu vì sao nữa”, Gryffyn nói. “Sao cô không ngẫm nghĩ về Villiers đi? Teddy chỉ có một bà mẹ, trong khi con cái của Villiers sẽ có được sáu niềm vui đó.”

“À, nhưng có sự khác biệt đấy”, Louise nói. “Bọn tôi đều biết về tình huống bất hạnh của tiểu thư Caroline… Villiers, ngài đang nuôi con cô ấy đúng không?”

“Tôi thấy cuộc nói chuyện này hết sức chướng tai.” Anh nói thẳng thừng.

Louise phe phẩy quạt như thể anh chưa nói gì. “Không phải tất cả bọn tôi đều tin rằng tiểu thư Caroline đã nói thật về dòng dõi của đứa trẻ…” Cô ta ngừng lại. Villiers không hạ cố trả lời, nên Louise nói tiếp. “Còn về dòng dõi năm đứa con khác của công tước đây…”, cô ta nhún vai. “Người ta phải tin rằng các bà mẹ không phải là hàng xóm của mình thôi. Thế nhưng người ta đều chắc chắn, ngài Gryffyn ạ, rằng mẹ của con ngài có dòng dõi cao quý. Chẳng gì có thể mãnh liệt như một quý cô Anh quốc giỏi đánh hơi các vụ bê bối cùng với các bí mật liên quan đến những người cùng giới quý tộc với cô ta cả.”

“Teddy không thể hiện chút hứng thú nào với câu hỏi đó và thằng bé là người duy nhất có quyền được biết.”

“Đến cả tôi cũng không biết”, Roberta nói, giả vờ quắc mắt nhìn chồng. “Damon đã hứa sẽ kể cho tôi và đêm tân hôn và rồi anh ấy nuốt lời.”

Bá tước siết chặt tay quanh người vợ và đặt một nụ hôn nữa lên đầu cô. “Tôi không thể kể sau khi nhận ra đó chẳng phải là bí mật của mình.”

“Nhưng bây giờ hai người được xem như là chung một cơ thể và linh hồn rồi”, phu nhân Nevill xen vào, chỉ chút xíu sắc cạnh trong giọng để lộ ra bản chất khô cằn trong cuộc hôn nhân của cô ta.

“Tôi không muốn biết danh tính của cô ấy”, Roberta nói, tựa vào chồng, “Như thế tôi không cần phải nghĩ về cô ấy như một con người có thực. Giờ đây Teddy đã là con tôi rồi.”

Damon đang mỉm cười nhìn Roberta với ánh mắt yêu thương ngớ ngẩn đến mức Villiers cảm thấy buồn nôn.

Louise nhìn vào mắt anh và cười. “Tôi thấy là ngài định hưởng thụ hôn nhân, nhưng không phải vì tình yêu, đức ngài nhỉ?”

“Hôn nhân dành cho những người can đảm, nhưng tình yêu là dành cho những kẻ ngốc”, Villiers nói. “Tôi vẫn hoài nghi về sự dũng cảm của bản thân mình, nhưng từ lâu tôi đã tin rằng ít nhất mình cũng có đôi chút trí khôn.”

“Trong trường hợp đó thì ngài sẽ sớm yêu thôi”, Roberta tuyên bố. “Cái tính vênh váo lớn chừng ấy nhất định phải được các thánh thần đáp lại.”

Villiers bỏ đi với những suy nghĩ về hôn nhân. Anh chẳng thể hình dung ra điều gì đáng ghê tởm hơn ý nghĩ vợ anh có thể yêu anh. Hay tệ hơn, tệ hơn trăm ngàn lần là anh có thể hạ thấp bản thân đến độ tôn thờ một người phụ nữ theo cái cách Gryffyn dành cho vợ mình.

Một hôn phối lịch sự, thực tiễn hấp dẫn hơn nhiều một sự kết đôi hỗn loạn liên quan đến tình yêu thương. Thêm một điểm cộng nữa dành cho tiểu thư Eleanor. Cô đang yêu một người khác. Ở cô có một vẻ lạnh nhạt lịch sự hết sức yên bình.

Có thể là anh đã tìm được người vợ hoàn hảo… miễn là cô quyết định tới Kent, tất nhiên là thế.

Nếu không, anh sẽ bị kẹt cùng một quý cô bị người khác ám chỉ khá khiếm nhã là đần độn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.