Công Tước Của Riêng Em

Chương 31



Dinh thự ở Luân Đôn của công tước Montague.

Ngày 6 tháng 08 năm 1784

Nữ công tước Montague mất gần sáu tuần để rơi từ trạng thái sung sướng vô ngần xuống đau khổ tột bậc. Ban đầu bà không tin vào tuyên bố từ chối cầu hôn đến từ Gideon của Eleanor, dù cho anh có tuân thủ nghiêm ngặt nghi thức một năm để tang. Sau khi hiểu và chấp nhận điều đó, bà nhảy sang ý tưởng con gái mình cưới Villiers, dù có phải nuôi con hoang hay không. Cam chịu sắc lệnh cuối cùng của Eleanor liên quan đến vị công tước thứ hai dẫn tới việc rên rĩ và nghiến răng kèn kẹt của bà. Theo đúng nghĩa đen.

Sự đau buồn phủ khắp ngôi nhà như một tấm vải liệm. Nữ công tước vật vờ đi từ phòng này sang phòng khác, mặt bà pha trộn giữa vẻ buồn nản và phận nộ.

“Đừng tưởng con có thể sống với anh trai cả đời!”, bà nói đinh tai nhức óc trong một bữa ăn sáng. “Mẹ sẽ không để cuộc sống của anh con bị phá hoại vì phải cùng sống với một cô em ế chồng đâu. Cuộc hôn nhân của mẹ hẳn đã bị hủy hoại nếu cô con sống cùng chúng ta.”

“Con định cưới mà”, Eleanor nói một cách điềm tĩnh, nhắc lại điều cô đã nói đến vài trăm lần trong những tuần qua. “Chỉ không cưới một công tước thôi”

“Hai vị công tước! Hai vị công tước đã hỏi cưới con vậy mà con từ chối cả hai!”

Câu ca thán đó giờ nghe cứ như bài hát ru đối với Eleanor, quen thuộc đến mức cô thậm chí còn chẳng thèm nghe nữa. “Điều tốt đẹp duy nhất xuất hiện trong thảm họa này là con đã thoát khỏi con chó kinh khủng đó, dù cho mẹ thề là cái thảm Aubusson trong phòng khách vẫn còn mùi.”

Rồi bức thư đó đến…

Thân gửi tiểu thư Eleanor Lindel,

Tôi hy vọng em sẽ lượng thứ cho sự cả gan của bức thư này. Chúng ta đã khiêu vũ với nhau một lần trong quá khứ, dù tôi khá chắc chắn rằng em hầu như không chú ý đến sự hiện diện của tôi. Về phần mình, khi đó tôi không thể bộc bạch sự ngưỡng mộ của mình bởi tôi phải thay mặt Đức Vua công tác ở nước ngoài. Giờ tôi đã quay lại Anh quốc và do đó tôi táo bạo muốn hỏi, như tôi đáng ra đã làm ba năm trước, liệu em có thể tốt bụng cùng tôi đi dạo tới vườn Kensington hay không?

Thân mến, Josiah Ormston

“Chị nên đi”, Anne nói, đọc qua vai cô. “Rõ ràng là anh ta đã nuôi dưỡng tình cảm dành cho chị suốt từng ấy thời gian. Nó sẽ làm chị vui lên. Chị có biết anh ta là ai không?”

“Không, chị không biết. Và nó sẽ không làm chị vui lên đâu”, Eleanor nói đều đều.

Thân gửi anh Ormston,

Không một tiểu thư nào lại thấy sỉ nhục khi biết rằng một quý ông vẫn còn nhớ tên cô ấy qua ba năm trời. Dẫu vậy, tôi vẫn xin anh lượng thứ. Vì tôi không mang ký ức giống như anh, tôi sẽ cảm thấy thật sự kỳ cục khi cùng anh đi dạo. Có lẽ chúng ta sẽ thiết lập lại sự quen biết khi mùa vũ hội bắt đầu.

Tiểu thư Eleanor.

“Không thèm bận tâm đến sự thật là con sẽ là gánh nặng cho cả gia đình suốt đời!”, nữ công tước rên rỉ khi biết về bức thư. “Điều tối thiểu con có thể làm là cưới một người trên tầng lớp thương nhân. Dù nếu có ngày cha con trở về từ nước Nga, mẹ sẽ bảo ông ấy đề nghi với người trong tầng lớp đó. Ăn mày làm gì có quyền chọn.”

Anne, người đã tử tế ăn cùng họ phần lớn các bữa, cố hết sức để xoa dịu tràng chỉ trích, nói. “Mẹ à, mẹ không định nói rằng mẹ muốn bán chị Eleanor cho người trả giá cao nhất đấy chứ.”

“Sao lại không?”, nữ công tước hỏi. “Ai cũng có thể bảo rằng chị con giống như một cái răng rắn đang cắm vào mông mẹ! Khoản hồi môn của nó dư sức để mua cho chúng ta một thương nhân. Có lẽ là một người trong dòng họ Wedgewood. Mẹ thề là mấy món đồ sứ của họ đã trở nên đắt đỏ đến mức giờ phải đáng giá cả một gia tài đấy.”

“Mẹ…”, Anne nói, cười toe toét.

Eleanor không nói gì. Cha cô sẽ không bao giờ đồng ý với viễn cảnh đó. Và mẹ cô thật sự cũng không có ý định ấy. Bằng việc từ chối hai vị công tước, cô đã đánh thẳng vào gốc rễ niềm tin mạnh mẽ nhất của mẹ mình: Tước hiệu là cách Chúa đánh dấu những đứa con ít ỏi được ngài chúc phúc. Gả con gái cho một người không tước hiệu hẳn sẽ giết chết bà.

“Việc tối thiểu con có thể làm là dành một buổi chiều với… cái anh chàng Ormster này”, nữ công tước nói tiếp. “Anh ta là một quý ông. Anh ta có thể cưới con”

“Con không biết anh ta là ai”, Eleanor phản đối.

“Anh ta không có trong quyển Debrett”, Anne nói thêm.

“Debrett, Debrett”, nữ công tước nói một cách cáu kỉnh. “Nó có thể cực kỳ thiếu chính xác, các con biết đấy. Họ hoàn toàn sơ suất không ghi chú rằng bà cô của các con có quan hệ ở họ ngoại, với một hoàng tử Nga.”

Eleanor thở dài. “Nếu mẹ muốn con đi cùng anh Ormston tới công viên thì con sẽ làm, nếu anh ấy hỏi con một lần nữa”

“Đó là việc tối thiểu con có thể làm”, mẹ cô nói. “Tối thiểu. Giờ con sẽ phải thật sự cố gắng đấy, Eleanor. Mọi người sẽ nghĩ rằng Villiers đã từ chối con. Họ sẽ soi xét xem con bị anh ta chê bai ở điểm gì.”

Cổ họng Eleanor không tự chủ mà thít lại.

“Mẹ”, Anne hòa giải, rướn người tới trước và vẫy một tờ Moring Post, “mẹ đã đọc về vụ cướp bất thường này chưa?”

“Có quá nhiều”, nữ công tước nói. “Ai mà nhớ được chứ?”

“Phải, nhưng cái này đã diễn ra trên đường nhà chúng ta!”

“Ở đây sao?”

“Nó nói rằng một quý ông già, cư ngụ ở đường Arlington, đang ngồi ở phòng khách thì phát hoảng trước sự xuất hiện đột ngột của một người đàn ông với một miếng vải đen trên mặt”

“Một cái áo choàng trên mặt ư? Bất thường thật”

“Không, miếng vải đen. Gã ta hẳn đã trùm nó….”

Eleanor không nghe nữa. Cô đã kìm nén được nước mắt, một lần nữa. Có lẽ cô nên đi dạo cùng anh Ormston. Cô đã quyết định chỉ cưới một quý ông bình thường và bất kỳ người đàn ông nào không xuất hiện trong quyển Danh sách quý tộc của Debrett chắc chắn là hợp lệ.

Đợi đến mùa lễ hội mới cũng chẳng được gì. Cô nghi ngờ - không, cô biết rõ – là trái tim cô sẽ không bao giờ nguyên vẹn nữa. Vậy nhưng cô sẽ kết hôn, cô sẽ có con và sẽ lại cảm thấy vui vẻ.

Nhưng cô sẽ không bao giờ yêu với sự đói khát cồn cào, sung sướng vô ngần mà cô dành cho Leopold nữa – sự đói khát khiến cô muốn chạm vào cánh tay anh khi họ ăn, nhìn vào mắt anh ở bữa sáng, ngủ cạnh anh mỗi đêm.

Bức thư kế tiếp của anh Ormston mang đến chút nhẹ nhõm giữa dòng suy nghĩ u ám đó.

Thân gửi tiểu thư Eleanor Lindel,

Tôi hoàn toàn đồng tình với sự bất an của em trước ý tưởng trò chuyện riêng tư với một người đàn ông không quen biết, dù tôi phải trấn an em rằng tôi thật sự là một quý ông. Là con thứ của nam tước Plumptre, tôi lấy họ của chú tôi để bày tỏ tấm lòng trước việc ông để lại cho tôi một gia sản đủ sống. Tôi hy vọng rằng mình không xúc phạm em khi nói chuyện thẳng thắn về những vấn đề đó. Dù tôi chẳng mấy hy vọng vào việc gợi lại ký ức của em, như tôi nhớ, em đã mặc một cái váy gì đó màu xanh dương, và chúng ta đã nói chuyện về vở kịch của cô Burney, vở The Witlings. Em không thích nữ diễn viên đóng vai bà Voluble.

Với sự kính trọng sâu sắc,

Thân mến. Josiah Ormston.

Chà, bây giờ thì chị nhất định phải nhớ ra anh ta rồi chứ”, Anne nói hân hoan, vẫn vẫy bức thư. “Chị không hề thích bà Voluble”

“Chẳng ai thích hết”, Eleanor nói. “Chị không nhớ vở kịch đó mấy nhưng tất cả các bài hát bình luận đều nói bà Voluble hát thật chói tai và khó nghe.”

“Điều em thích ở người đàn ông này là anh ta nhớ tất cả mọi thứ về việc khiêu vũ cùng chị”, Anne nói, thả bức thư xuống và quay sang xem quyển Debrett của mẹ họ, luôn có sẵn trên bàn phòng khách. “Thật tuyệt nếu chị được trải nghiệm một chút sự ngưỡng mộ. Phải, anh ta ở đây, không phải dưới tên Ormston mà là con trai thứ của Plumptre. Josiah không phải là một cái tên tuyệt vời nhưng vững chãi, chị không nghĩ thế sao?”

“Chắc thế”.

“Chị phải đi đi”, Anne nói. “Nếu không mẹ sẽ không bao giờ ngừng ca cẩm đâu”

Thân gửi anh Ormston,

Tôi vinh dự được đi cùng anh tới công viên vào ngày mai.

Tiểu thư Eleanor.

“Chị nên mặc bộ váy xanh mà chị đã mang tới Kent”, Anne nói. “Nó có thể gợi nhớ cho anh ta về cái bộ váy nào đó mà chị đã mặc ba năm trước”

“Chị sẽ mặc một trong những bộ váy cũ của mình”, Eleanor nói. “Bày ra vẻ phóng đãng chả có ích gì với chị hết. Anne. Em phải thừa nhận điều đó”

“Không son môi à?”, Anne hỏi, kinh hãi.

“Không. Và một cái váy kín đáo”

“Có lẽ chị không nhận thức được điều này nhưng em đã bảo Willa cho phần lớn những bộ váy chị từng sở hữu”, cô gái cô chỉ ra.

“Không phải chứ!”

“Chắc chắn là em đã làm thế”, em gái cô trả miếng. “Chỉ vì chị đã bị cản trở trong tình yêu…”, cô dừng lại, và nói thêm, “Một lần nữa, không có nghĩ là chị nên đưa mình về lại phong cách ảm đạm lỗi mốt. Chị đã rất xui xẻo, Eleanor. Giờ thì chị cần thận trọng”

“Chị đang thận trọng còn gì.”

“Không. Chị sẽ ăn mặc như một quý cô trẻ đáng khao khát. Chị sẽ hành xử một cách đứng đắn. Đừng bảo em là Villiers chưa được nhìn kỹ cái lược bạc của chị nhé, Eleanor, bởi vì em biết rõ là anh ta đã nhìn rồi”

“Em đang nói chị là đồ ngốc”

“Em đang nói rằng có lẽ chị nên đi theo con đường mà tất cả phụ nữ đã đi một cách thành công”, em gái cô nói một cách dịu dàng, “Tán tỉnh với đàn ông, tỏ ra lôi cuốn vậy nhưng vẫn e lệ. Nó là một trò chơi, Eleanor, nhưng là một trò chơi có phần thưởng cao giá nhất.”

“Tốt thôi”, Eleanor nói, sầu não không sao tả xiết.

“Hãy nhớ, đó là mùa vũ hội đầu tiên của chị mà đầu chị khi ấy tràn ngập hình ảnh Gidoen. Có nhiều quý ông đáng kính có thể đã yêu chị, chỉ là chị chẳng thèm để ý thôi. Em gợi ý cái váy muslin thêu hoa ấy, bởi vì vài sa quanh thân làm nó trông khá đoan trang.”

Eleanor gật đầu, ưng thuận.

“Và em cho là chị nên tránh tô phấn đen quanh mắt”, Anne nói. “Nhưng chị đơn giản phải đánh một ít phấn mà thôi. Trông chị nhợt nhạt như ma ý. Anh Ormston tội nghiệp sẽ nghĩ chị bị một cơn bạo bệnh trong lúc anh ta ở nước ngoài mất.”

Và hai giờ đúng, Eleanor đã sẵn sàng. Nói thật, cái váy muslin đẹp đến mức khó mà cảm thấy khốn khổ khi đang mặc nó được. Nó có lớp trong màu kem thêu hoa anh đào bé xíu. Thân váy vò nhàu ở dưới gấu với vải sa màu anh đào, cũng là thứ vải sa đó được nhét vào ngực cô, nếu không thì thân váy sẽ trễ một cách đầy khiếm nhã. Bộ đồ được hoàn thiện bởi một cái mũ hở cực kỳ thời trang với ruy-băng bằng vài sa bay phấp phới phía sau.

“Con khá ổn”, mẹ cô nói một cách miễn cưỡng. Và rồi, một cách đáng ngạc nhiên, “Con không cần cảm thấy anh Ormston là phương kế cuối cùng của mình đâu, Eleanor. Với sắc đẹp của mình, con chắc chắn có thể cưới người mình muốn. Chứng kiến cảnh hai vị công tước xin được cưới con thì biết. Mẹ biết mình đã rất cáu gắt về chủ đề này nhưng mẹ chưa bao giờ nghi ngờ rằng đến một thời điểm nào đó con sẽ kết hôn”

Eleanor hôn phớt lên má mẹ cô. “Cảm ơn mẹ.”

Anne đang đứng ở cửa sổ, nhìn qua rèm cửa một cách cực kỳ không đứng đắn. “Anh ta có một cái xe ngựa mui trần cực kỳ đáng yêu”, cô báo cáo lại. “Hình như nó được sơn thần tình yêu ở hai thân, hoặc hình gì đó tương tự. Em không nhìn rõ. Và anh ta có một người hầu. Thật sự anh Ormston không đùa khi nói chú anh ta đã để lại tiền cơm áo cho mình đâu”

“Hành động đó của con thật sự khó coi quá”, nữ công tước phê bình. “Trông con giống một cô hầu đứng bên cửa sổ vậy. Con thấy anh ta thế nào?”

“Người hầu đang đi tới cửa nhà chúng ta và chắn mất tầm nhìn của con. Ô! Anh Ormston đang đội một bộ tóc giả kiểu Hy Lạp. Thật thời trang! Áo anh ta màu đen. Khá trơn. Con không thấy có cái khuy lớn nào”

“Kiểu Hy Lạp ư?”, Eleanor nói, đeo găng tay vào.

“Chị biết đấy… quăn lên hai bên và đuôi dài phía sau. Khá thông minh”

Cô quay lại, mỉm cười. “Anh ta trông có vẻ cũng có đôi vai rộng đấy. Em nghĩ chị sẽ nhớ ra anh ta ngay khi bước chân vào xe thôi”

Cô nhảy nhót đi tới và trao cho Eleanor một nụ hôn.

Eleanor đi theo người hầu của anh Ormston ra xe, suốt quãng đường tự nhắc nhở mình về cơ hội thứ hai, không, thứ ba này.

Anh Ormston đã xuống xe để đón cô, tất nhiên. Cô nâng mắt lên vừa đủ để thấy rằng anh đang mặt một cái áo bằng vải đen trơn. Cực kỳ đáng kính và chín chắn. Anh ta cúi chào, cầm lấy bàn tay đeo găng của cô và hôn nó trước khi đưa cô vào trong xe.

Eleanor ngồi xuống và ngẩng lên, chuẩn bị nở một nụ cười

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.