Công Tước Của Riêng Em

Chương 8



Dinh thự Knole, điền trang của công tước Gilnerr

Chiều muộn

Ngày 17 tháng 06 năm 1984.

Điền trang của công tước Gilner nằm sâu trong những ngọn đồi xanh mướt của Kent. Nó là một ngôi nhà vuông vức với các cánh đối xứng nhau, cả ngôi nhà được sắp xếp với độ chính xác về toán học cao nhất có thể áp dụng. Cửa sổ trải dọc ở mọi phía như đội lính đang diễu hành. Tuy vậy…

Nếu cả ngôi nhà bộc lộ lý tưởng về lí trí và tính chính xác thì những nơi còn lại của điền trang dường như toát lên vẻ đối lập. Khu vườn và lối vào không nghi ngờ gì là đã được tính toán với sự siêu việt về đại số. Nhiều năm trước các hàng cây có lẽ đã trải dài dọc lối vào với khoảng cách được đo đạc chính xác. Hơn thế nữa, những cái cây kia đã được chọn vì vẻ đều đặn đượm buồn của chúng, giống những cái cây mảnh khảnh cao chót vót bao quanh nghĩa trang kiểu Ý.

Nhưng giờ đây kỹ năng hình học của kiến trúc sư sẽ phải đầu hàng trước sự hỗn loạn này. Con đường bắt đầu với những dãy sồi, giờ đây đã trưởng thành với kích thước oai vệ. Vài cây đã bị mất do gió hoặc bị đốn ngã. Những cây sồi mất tích được thay thế bằng cây giẻ sồi hoặc cây táo. Một cái cây lùn tịt trông chả khác gì một chai rượu đỏ hơi ngả sang phải giữa hai thân cây kiêu hãnh.

Lại cả mặt đất nữa chứ! Còn khủng khiếp hơn. Rõ ràng là có người đã trồng một mê cung hàng giậu ở bên phải ngồi nhà. Eleanor có thể nhìn thấy vết tích những con đường nhỏ của nó, những hàng giậu đã khô quắt vài chỗ bị cắt bỏ. Một ngôi nhà tranh xiêu vẹo ở bên trái có thể được gọi là ngôi nhà hóng mát, nhưng chỉ những người vô cùng hảo tâm mới nói vậy. Sự bẩn thỉu của nó càng thêm đáng kinh hãi bởi vài tấm bia đã phai màu. Chúng được chôn quanh bãi cỏ mà như thể đã ở đó lâu lắm rồi, một tấm bia còn có dây leo quấn quanh thân.

“Điền trang trông còn nhếch nhác hơn con nhở”, cô nói, bước từ xe xuống với sự giúp đỡ của một người hầu nam. “Vì sao chúng ta lại ngừng tới đây chơi nhỉ? Con nhớ có thời năm nào chúng ta cũng tới đây chơi một lần. Mẹ và mẹ Lisette đã nảy sinh mâu thuẫn sao?”

“Tất nhiên là không! Cứ làm như mẹ thấp kém đến nước đi tranh cãi với người khác vậy”, mẹ cô đáp lại, lờ tịt những trận cãi vã tô điểm cho cuộc sống của bà. “Và chắc chắn là không phải với Beatrice tội nghiệp. Mẹ từng là một trong những người bạn thân nhất của bà ấy, bọn mẹ đã ra mắt cùng năm. Và sau đó khi cả hai bọn mẹ đều trở thành nữ công tước, chà…”

“Điều gì đã xảy ra?”, Anne gặng hỏi, nhảy ra khỏi xe. “Trời ơi, con thật mừng vì được rời khỏi cái xe đó.”

“Lisette lớn hơn Eleanor vài tuổi”, mẹ cô nói, ra dấu cho một người hầu, anh ta chạy đi gõ cửa. Người trong nhà dường như không nhận thấy một cỗ xe với bốn ngựa kéo đã tới, chứ đừng nói đến cỗ xe thứ hai chở ba cô hầu và một đống rương hòm. “Đã có một thảm họa xảy ra. Beatrice đã hết sức đau khổ và khi bà ấy qua đời vì bệnh viêm phổi chưa đầy một năm sau đó, mẹ mới biết chuyện gì là lý do thật sự”.

“Thảm họa gì ạ?”, Eleanor hỏi một cách kiên nhẫn. Người hầu đang đập vòng sắt gõ cửa, nhưng rõ ràng là chẳng có ích gì.

Nữ công tước do dự. “Nói cho Anne biết thì không sao, vì con bé đã cưới. Dù mẹ nghĩ bây giờ con cũng là một phụ nữ rồi”.

“Con đã phải chấp nhận địa vị đó vài năm rồi.” Eleanor nói.

“Con mới quái gở làm sao”, nữ công tước quát. “Chà, vậy thì mẹ nói thẳng ra vậy. Lisette đã có một mối quan hệ bất hạnh với một quý ông.”

“Hồi con còn bé chị ta không tỏ ra mấy hứng thú với chuyện đó mà”. Anne nhận xét.

“Có thể vì thực tế là cô ấy không thể duy trì hứng thú với bất kỳ chủ đề nào nhiều hơn một hai ngày”, Eleanor nói. “Khó mà tưởng tượng nổi một người đàn ông có thể nắm giữ quyền lực đó. Chắc chắn là cô ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện gì như thế trong thư. Mặc dù công bằng mà nói, cô ấy dường như có một hứng thú lâu dài với việc giúp đỡ trẻ mồ côi.”

“Mẹ trách Beatrice”, mẹ cô nói u ám. “Mẹ đã làm tròn bổn phận với các con. Không ai trong hai đứa làm mẹ xấu hổ với một mối quan hệ bất chính”. Bà rùng mình.

“Người đàn ông đó không thích hợp để cưới à?” Eleanor hỏi, nghĩ rằng tốt nhất là nhanh chóng kéo sự chú ý của mẹ cô ra khỏi sự trong trắng giả định của các con bà.

“Mẹ sẽ không bao giờ tiết lộ điều đó.” Nữ công tước tuyên bố, dùng tông giọng của một kẻ tử vì đạo đang đối mặt với một đám đông thù địch. “Mẹ đã hứa với Beatrice là mẹ sẽ mang theo sự thật đó xuống mồ. Nhưng…” Đột nhiên mẹ cô bớt gay gắt, hạ giọng xuống. “Mẹ sẽ cho con biết đứa trẻ đó…”

“Đứa trẻ!” Eleanor kêu lên. “Mẹ chưa nói là có một đứa trẻ chào đời!”

“Mẹ đã bảo là thảm họa còn gì”, mẹ cô đáp. “Và tin mẹ đi, trong những trường hợp như thế, dùng từ đó cũng chính xác thôi. Chúng ta sẽ không nói thêm gì về chuyện đó nữa. Nhìn ngôi nhà này mà xem! Beatrice sẽ phát hãi trước sự lộn xộn này. Nhưng mẹ không phải là người có quyền chỉ trích; mẹ hiểu được sự khó khăn của việc giữ chân người làm công.” Có một điều chắc chắn đúng đó là những lời bình luận gay gắt của nữ công tước có xu hướng làm những gia nhân được đề cập đến chạy thẳng ra khỏi cửa căn nhà nói trên.

Cuối cùng thì tiếng đập cửa liên tục của người hầu cũng được đáp lại. Một quản gia chạy xuống các bậc thang chính, hơi gập eo xuống khi đi tới, như thế muốn chào trước.

“Xin chào lệnh bà”, ông ta nói, cúi gập xuống chào như một con rối. “Đây đúng là một vinh hạnh, đúng là một vinh hạnh. Tôi sợ rằng công tước Gilner không có nhà, nhưng tôi sẽ gửi thông báo cho ngày ấy.”

“Không cần”, mẹ Eleanor phẩy tay tuyên bố. “Ta không tới để gặp Gilner mà gặp con gái ông ấy. Đây chẳng qua chỉ là một chuyến thăm ngắn dễ chịu mà thôi, vài ngày là tối đa. Giữa những người bạn”.

Vị viên quản gia vẫn đang chớp mắt nhìn bà chứ không hộ tống họ vào thẳng nhà, bà nói. “Tiểu thư Lisette đang ở đây, có đúng không?”

“Tất nhiên”, ông ta nói. “Nhưng tôi e là Marguerite đang tới thăm một họ hàng. Chiều mai phu nhân mới về.”

“Chà, vậy thì hãy đưa bọn ta về phòng để chỉnh trang lại bản thân sau chuyến đi”, nữ công tước ra lệnh. “Có thể nó chỉ cách Luân Đôn vài tiếng đồng hồ, nhưng người ta không thể chịu đựng nổi bụi bặm suốt dọc đường. Có lúc ta đã nghĩ mình chắc sắp chết ngạt rồi đấy.”

Eleanor thích thú khi thấy viên quản gia có vẻ hết sức đau khổ. Ông ta đang vặn vẹo đôi bàn tay. “Có lẽ là không có phòng trống chăng?”, cô hỏi.

Ông ta vội vàng trả lời một tràng. “Rõ ràng là, phòng thì có thừa, nhưng khi bà Marguerite vắng mặt…”

Mẹ cô ngay lập tức kiên nhẫn và vẫy tay bảo ông ta im lặng. “Eleanor, có phải mẹ đã bảo con viết một bức thư thông báo về chuyến viếng thăm của chúng ta không?”

“Con đã viết rồi thưa mẹ. Có lẽ tiểu thư Lisette sơ suất chưa cho ông ta biết chăng?”, Eleanor nói, cười với viên quản gia.

“Vui lòng hộ tống chúng ta lên phòng đi”, nữ công tước nói trước khi ông ta kịp trả lời. “Ta không quen đôi co với một quản gia ở ngoài trời”

Người đàn ông chật vật đi lên bậc thềm như thể có quỷ dữ ở sau lưng. Eleanor, Anne rối đến mẹ họ nối gót, theo sau là một đội người hầu mang theo rương hòm của họ, số rương hòm trái ngược với tuyên bố chỉ đến chơi một hai ngày.

Khoảnh khắc họ bước vào nhà, nguồn cơn nỗi đau khổ của viên quản gia hiện rõ rành rành. Nếu khu đất của điền trang có hơi lộn xộn thì sảnh chỉnh đúng là một mớ bòng bong.

Sảnh chính được thiết kế như một hình vòm cung duyên dáng kéo dài tới tận tầng hai, được bao quanh bởi lan can. Nhưng vào lúc này đây, lan can rõ ràng đang tạm dùng làm chỗ phơi quần áo bẩn. Nó treo đầy những cái chăn đang đung đưa theo những cơn gió luồn vào từ cửa trước.

“Một cách thật là kỳ lạ để xử lý vải lanh”, nữ công tước nói, trịnh trọng xoay một vòng và ngẩng cổ lên. “Ta không thể nói là mình khuyến khích việc này. Và đống chăn đó bẩn thỉu một cách đáng xấu hổ. Tên của ông là gì?”

“Popper ạ, thưa lệnh bà”, viên quản gia nói, trông thật khốn khổ. “Chúng không phải đồ đem giặt, thưa lệnh bà, là phông nền cho một vở kịch”

“Những cái kia có vẻ là cây”, Eleanor nói. Chỉ vào một tấm chăn chấm lốm đốm hình như để mô tả một khu rừng đang bị gió quất.

Mẹ cô nheo mắt lại. “Giống như một cánh đồng đầy ngọn cà rốt hơn.”

Một tiếng cười ngân nga trả lời bà, tất cả cùng ngước lên và thấy Lisette đang khẽ khàng chạy xuống cầu thang. Trong một giây họ cứ đứng đờ ra đó nhìn cô ta rồi Eleanor vẫy nhẹ. Cô đã không gặp Lisette bảy hay tám năm nay, nhưng cô ta còn trở nên xinh đẹp hơn. Eleanor vẫn luôn ghen tị với tóc cô, nó màu vàng ánh kim, và có những lọn xoăn tự nhiên xinh xắn. Khuôn mặt cô ta có hình ô-văn yên bình của một thánh nữ thời trung cổ. Thường là thế.

“Ellie!” Lisette lao xuống cầu thang và ôm lấy Eleanor, rồi ôm thêm một lần nữa. Cô ta quay sang chào Anne với một tiếng kêu tương tự.

Nữ công tước thắng người khi đón cái ôm đầu tiên và đến cái thứ ba thì cứng đờ. Khi Lisette thả tay khỏi Anne, Eleanor vội vàng nói, “Mẹ em, nữ công tước Montague.”

“Mấy năm rồi đúng không nhỉ?”, Lisette nói, mỉm cười với nữ công tước cùng vẻ quyến rũ rạng ngời khi hơi nhún mình chào. “Nhưng cháu không thể quên được cái cằm xinh đẹp của bác, thưa lệnh bà. Da bác đã hơi nhão, quanh hàm dưới, nhưng thật tình mà nói thì chẳng đáng kể gì.”

Mẹ cô có vẻ sững sờ không nói lên lời, nên Eleanor xen vào. “Chắc chắn mẹ vẫn nhớ tiểu thư Lisette là một họa sĩ đầy nhiệt huyết, mẹ nhỉ.”

“Ôi làm ơn, không có tiểu thư gì hết”, Lisette nói. Cô ta vẫy tay trong không khí và họ thấy những ngón tay ấy lốm đốm những chấm đỏ, xanh và tím. “Cháu đang vẻ phông màn sân khấu cho một vở kịch trong lòng. Cháu có thể tìm cho mọi người một vai nếu mọi người thích.”

Eleanor không thể không mỉm cười. Đúng là Lisette. Cô ta sẽ chảy cẫng lên dù trải qua một chuyến đi dài bảy tiếng đồng hồ rồi vùi mình vào việc vẽ phông màn sân khấu, thậm chí cô ta sẽ chẳng mảy mai nghĩ xem liệu những người khác có thấy háo hức đến vậy hay không.

“Cháu phải quay lại khu vườn sau nhà đây”, Lisette nói. “Cháu rất mong đợi được ăn tối cùng mọi người, Popper, hãy thu xếp cho các vị khách của chúng ta ở đâu đó đi, được chứ?” không nói gì thêm, cô ta xoay người bỏ đi.

Mặt mẹ cô rúm lại thành một điệu bộ cho Eleanor biết chính xác bà nghĩ gì về cách cư xử của Lisette.

Popper lại vặn tay. “Nếu tôi biết bà sắp đến, thưa lệnh bà, tôi hẳn sẽ bảo đảm ngôi nhà trông gọn gàng.”

“Vui lòng để ta đi nghỉ”, nữ công tước tuyên bố vẻ hung dữ thầm lặng. “Một cơn đau đầu dữ dội đang đến với ta. Ta nghĩ nó có liên quan tới mùi sơn nồng nặc trong căn nhà này. Và ta sẽ cảm ơn ông vì kéo mấy cái chăn đó xuống. Popper. Ta không nghĩ là Marguerite sẽ tán đồng đâu.”

“Vâng, thưa lệnh bà”, Popper nói. “Tất nhiên, thưa lệnh bà. Làm ơn hãy đi theo tôi.”

Vài phút sau, Eleanor, Anne và Popper rón rén đi ra khỏi phòng ngủ của nữ công tước, để bà ở lại cùng sự chăm sóc ân cần của hai cô hầu, những người đang bận rộn quạt trần cho bà và pha trộn những loại bộ thuốc bổ khác nhau.

“Tôi e là mình sẽ phải xếp phòng cho cô ở một cánh nhà khác”, Popper nói lo lắng, khi ông ta và Eleanor đi xuống cầu thang, đã xếp Anne trong một phòng cạnh mẹ họ. “Chúng tôi không mấy khi có khách và rất nhiều phòng đang chất đầy vải lanh Hà Lan. Tất nhiên là tôi sẽ bỏ mấy tấm chăn đó đi ngay. Ôi trời ơi cái vẻ mặt của nữ công tước Montague!”, ông ta rùng mình. “Tôi đã chuyển tới đây từ nhà của hầu tước Pestle. Tôi không phải không biết một căn nhà ngăn nắp là như thế nào.”

“Tất nhiên là không”, Eleanor nói an ủi. Đột nhiên cô chợt nhớ ra. “Tôi tin công tước Villiers có thể sẽ tới thăm tiểu thư Lisette vào hôm nay hoặc mai, ông Popper, cho nên ông có thể cần chuẩn bị thêm một phòng nữa đấy.”

Ông ta càng trắng bệch hơn, nếu điều đó là có thể. “Vậy mà cô của tiểu thư Lisette lại đi vắng! Có lẽ tôi sẽ gửi thư cho bà Marguerite và xin bà ấy về ngay tối nay.”

“Một ý kiến hay đấy”, Eleanor đồng ý. “Ông có phiền khi tôi ở cùng phòng với chú chó của mình không, ông Popper?”

Ông ta lại bắt đầu vặn tay. “Một con chó? Có một con chó sao?”

“Phải”, cô nói. “Chó của tôi. Nó là một con chó pug nhỏ, màu kem với mõm đen. Không nghi ngời là một trong những người hầu đang trông nó.”

Viên quản gia lại gần thêm một bước. “Nếu cô không phiền khi tôi nói ra điều này, tiểu thư Eleanor…”

Eleanor trưng ra vẻ mặt dữ tợn mang vẻ đàn áp nhất của mẹ mình, và ông Popper ngay lập tức lùi lại.

“Sao?”

“Tiểu thư Lisette sợ chó.”

“Cô ấy sẽ không sợ Hàu đâu. Nó là một con có pug, loại chó không to lắm. Nó còn sợ Lisette hơn là cô ấy sợ nó ý chứ. Ai cũng yêu Hài hết”, cô vẫy chào ông ta và đi về phía cầu thang.

Điều đó cũng là sự thật. Tất nhiên trừ những ai bị nó đái lên người. Nhưng cũng chưa có nhiều người bị thế lắm.

Đến lúc Eleanor tắm xong thì Hàu đã lên phòng, cô cảm thấy khá hơn. Cô mặc váy ngủ và bế Hàu vào lòng để ngồi trước lò sưởi. Nó quá béo để ngồi được thoải mái trong lòng bất kỳ ai, nhưng nó thích thế và cô cũng vậy. Vì thế họ ngồi cùng nhau trong khi nó vặn vẹo, giãy giụa và làm rụng những sợi lông cứng lên lòng cô.

“Mày cần phải trưởng thành lên và chấm dứt ngay cái trò đi tiểu bừa bãi đi”, cô bảo nó.

Nó không thích nói mà thích dụi hơn, nên nó dụi và mài nỉ gãi tiếp cho nó tới khi Eleanor quyết định rằng cô nên đi mặc đồ. Đúng là thảm họa nếu Villiers đến trước khi cô kịp xuống nhà và làm giảm tham vọng của mẹ mình.

“Nếu ta mặc váy cotton màu anh đào với khăn choàng bằng sa thì sao?”, cô hỏi Willa. Đó là một trong những bộ váy cũ của cô, chứ không phải của Anne, nhưng giờ cô đã thấy quá mệt mỏi để thể hiện vẻ phóng đãng.

Willa đã mất hai tiếng đồng hồ vừa qua để dọn sạch mấy cái hòm mà Eleanor mang theo trong chuyến du lịch về vùng quê này. “Không có cái váy cotton màu anh đào nào ở đây cả, thưa tiểu thư”, cô ta nói thêm vào. “Phu nhân của em đã tự mình chọn lọc váy của cô và cô ấy đã phải bỏ đi vài bộ để chỗ cho những bộ váy cô ấy mang cho cô mặc.”

Eleanor thở dài. “Ta không có gì để mặc trừ những bộ được em gái ta tự tay chọn sao?”

Willa lắc đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.