Công Tước Và Em

Chương 11



Buổi dạ vũ hội hàng năm của Quý bà Trowbride tại Hampstead Heath vào tối thứ Bảy đã, như thường lệ, là một sự kiện nổi bật trong mùa lễ hội tầm phào. Tác giả đây do thám được Colin Bridgerton đã khiêu vũ với cả ba chị em nhà Featherington (không phải cùng một lần, dĩ nhiên) mặc dù có thể nói chắc rằng Bridgerton bảnh bao nhất này không có vẻ như bị quyến rũ bởi định mệnh nào đó. Thêm vào đó, Nigel Berbrooke đã bị nhìn thấy đang ve vãn một người phụ nữ không phải là Quý cô Daphne Bridgerton – có lẽ Cậu Berbrooke cuối cùng đã nhận ra sự phù phiếm của hành động theo đuổi ấy.

Và nói tới Quý cô Daphne Bridgerton, cô rời khỏi buổi tiệc khá sớm. Benedict Bridgerton thông báo với vẻ kỳ lạ rằng cô bị nhức đầu, nhưng Tác giả đây đã bí mật theo dõi cô lúc sớm vào buổi tối, khi cô đang trò chuyện với Ngài Công tước Middlethorpe già nua, và cô xuất hiện trong một sức khỏe hoàn hảo.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 17 tháng Năm năm 1813.

Lúc này, tất nhiên, không thể ngủ được. Daphne đi tới lui dọc theo phòng cô, những bước chân mệt mỏi trên tấm thảm trắng xanh đã được đặt ở đây từ thời cô thơ ấu. Tâm trí cô đang xoay mòng mòng theo cả tá hướng khác nhau, nhưng chỉ có một thứ là rõ ràng.

Cô phải ngăn cuộc đọ súng này lại.

Tuy nhiên, cô không đánh giá quá thấp những khó khăn liên quan đến việc thực hiện nhiệm vụ này. Đầu tiên, bọn đàn ông có khuynh hướng là những tên đần độn cứng đầu cứng cổ, khi có điều gì đó đến từ những thứ như danh dự và những cuộc tranh chấp tay đôi, và cô khá nghi ngờ rằng cả Anthony hay Simon sẽ đánh giá cao sự can thiệp của cô. Thứ hai, cô thậm chí không biết cuộc đấu súng sẽ diễn ra ở đâu. Cái đám đàn ông đó đã không thảo luận chuyện ấy trong vườn nhà Quý bà Trowbridge. Daphne cho là Anthony sẽ gửi lời nhắn cho Simon thông qua một người hầu. Hoặc có thể Simon được quyền chọn địa điểm vì anh là người được thách thức. Daphne khá chắc có vài quy ước xung quanh các cuộc đấu súng, nhưng cô rõ ràng không biết đó là gì.

Daphne dừng lại nơi cửa sổ, và kéo tầm màn sang một bên để nhìn kỹ hơn. Đêm vẫn còn sớm so với tiêu chuẩn của giới thượng lưu; cô và Anthony đã rời buổi tiệc sớm một cách hấp tấp. Theo chừng mực mà cô biết, Benedict, Colin, và mẹ cô vẫn còn ở ngôi nhà của Quý bà Trowbridge. Sự thật là họ vẫn chưa trở về (Daphne và Anthony đã về nhà được gần hai giờ) Daphne xem đó như là một tín hiệu tốt. Nếu tình cảnh của cô và Simon bị ai đó chứng kiến, hiển nhiên lời đàm tiếu sẽ tràn vào một cách ác liệt tới phòng khiêu vũ chỉ trong vài giây, khiến mẹ cô vội phóng về nhà trong nhục nhã.

Và có lẽ Daphne sẽ chỉ bận tâm với những tin đồn ấy suốt đêm, về những mảnh rách của áo váy cô – chứ không phải thanh danh cô.

Nhưng quan tâm về danh tiếng tốt đẹp của cô là điều cô ít lo lắng nhất. Cô cần gia đình ở nhà là vì lý do khác. Không có cách nào cô có thể tự minh ngăn được cuộc đấu súng này. Chỉ có kẻ ngốc mới cưỡi ngựa rong ruổi khắp London trong những giờ phút ngắn ngủi của buổi sáng, và cố phân tích lý lẽ với cả hai người đàn ông hùng hổ trong cuộc chiến đó. Cô cần sự giúp sức.

Benedict, cô sợ rằng, sẽ ngay lập tức đứng ngay bên cạnh Anthony trong tất cả chuyện này; thực tế, cô sẽ ngạc nhiên nếu Benedict không hành động như một người phụ tá cho Anthony.

Nhưng Colin – Colin có thể thấy được quan điểm của cô. Colin sẽ gầm lên, và Colin sẽ hầu như chắc chắn nói rằng Simon xứng đáng nhận một phát đạn vào lúc tinh mơ, nhưng nếu Daphne van xin, anh sẽ giúp cô.

Và cuộc đấu súng sẽ ngừng lại. Daphne không thể nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra trong đầu Simon, nhưng anh rõ ràng đang đau đớn vì điều gì đó, chắc là điều gì đó với cha anh. Thật rõ ràng với cô anh bị hành hạ bởi một con quái vật tinh thần. Anh che dấu nó rất tốt, dĩ nhiên, đặc biệt khi anh ở cạnh cô, nhưng cô vẫn thường nhìn thấy vẻ trống trải đến nao lòng trong đôi mắt ấy. Và đó phải là lý do tại sao anh lại rơi vào im lặng một cách thường xuyên. Có đôi lúc, Daphne cảm giác cô là người duy nhất anh đã từng thực sự thoải mái, đủ để phá lên cười và đùa giỡn, rồi có một cuộc trò chuyện nho nhỏ.

Và có thể cả Anthony nữa. Ừ, có thể là Anthony trước khi tất cả mọi chuyện như thế này.

Nhưng mặc cho tất cả những điều ấy, đúng hơn là mặc cho quan điểm về vấn đề hôn nhân của Simon trong khu vườn Quý bà Trowbridge, cô không nghĩ anh muốn chết.

Daphne nghe âm thanh của tiếng những bánh xe trên sỏi, và vội vã trở lại mở cửa sổ, chỉ vừa đúng lúc để thấy xe ngựa của nhà Bridgerton lăn bánh qua ngôi nhà trên đường đến chuồng ngựa.

Vặn hai tay, cô vội băng qua phòng và ép chặt tai lên cửa. Không có gì cho cô làm khi đi xuống tầng dưới; Anthony nghĩ cô đã ngủ; hay ít nhất đã dẫn cô đến giường và phàn nàn về việc làm của cô vào buổi tối.

Anh ấy nói anh chưa nói bất cứ gì với mẹ họ. Hay ít nhất là không cho đến khi anh ấy có thể xác định rõ bà cần biết những gì.

Chuyến trở về nhà chậm trễ của Violet khiến Daphne tin rằng không có bất kỳ tin đồn cực lớn tồi tệ nào về cô xảy ra ở đó, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bình an vô sự. Sẽ có những lời thì thầm. Luôn có những lời thì thầm. Và những lời thì thầm, nếu không bị cản trở, sẽ nhanh chóng phát triển thành những tiếng gầm rống.

Daphne biết cuối cùng cô cần phải đối mặt với mẹ cô. Sớm hay muộn Violet sẽ nghe thấy gì đó. Cái giới thượng lưu này sẽ đảm bảo chắc chắn bà sẽ nghe thấy điều gì đó. Daphne chỉ biết hy vọng vào lúc Violet bị công kích bởi tin đồn – phần lớn trong số chúng đáng tiếc là đúng – con gái bà đã an toàn hứa hôn với một Công tước.

Công chúng sẽ thứ tha bất cứ ai có liên quan đến một Công tước.

Và đó chính là điểm then chốt trong chiến lược cứu mạng sống Simon của Daphne. Anh sẽ không cứu chính anh, nhưng anh có thể cứu cô.

---o0o---

Colin Bridgerton nhón chân đi xuống Đại sảnh, đôi giày ống của anh di chuyển một cách im ắng qua tấm thảm trang trí trải thẳng ra dọc sàn nhà. Mẹ anh đã lên giường ngủ, và Benedict đang ngồi gọn lọn trong phòng làm việc mới đây của Anthony. Nhưng anh không quan tâm tới bất cứ ai trong số họ. Anh muốn thấy Daphne.

Anh gõ nhẹ vào cửa phòng cô, được khuyến khích bởi ánh sáng mờ nhạt phát ra ở khe cửa. Rõ là cô đã để vài cây nến đang cháy. Vì cô còn lâu mới được cho là có thể ngủ khi không tắt nến, cô chắc vẫn còn thức.

Và nếu cô vẫn còn thức, cô phải nói chuyện với anh.

Anh đưa tay gõ cửa lần nữa, nhưng cánh cửa ngoặt mở với cái bản lề mời gọi, và Daphne im lặng ra hiệu cho anh vào.

"Em cần nói chuyện với anh." Cô thầm thì, từ ngữ rời rạc, dáng vẻ khẩn cấp vội vã.

"Anh cũng cần nói chuyện với em."

Daphne dẫn anh vào, và rồi, sau cái nhìn chằm chặp nhanh chóng lên xuống khắp Đại sảnh, đóng cửa lại. "Em đang gặp rắc rối lớn." Cô nói.

"Anh biết."

Mặt cô tái nhợt không một chút máu. "Anh biết?"

Colin gật đầu, đôi mắt màu lục lần đầu trở nên nghiêm túc chết chóc. "Em có nhớ Macclesfield bạn anh?"

Cô gật đầu. Macclesfield là vị Bá tước trẻ tuổi mẹ đã khăng khăng đòi giới thiệu với cô vào hai tuần trước. Đêm cô đã gặp Simon.

"À, cậu ấy thấy em biến mất vào trong vườn tối nay với Hastings."

Cổ họng Daphne đột nhiên cảm thấy ngứa ran và phình ra, nhưng cô xoay sở để nói. "Anh ấy đã thấy?"

Colin gật đầu dứt khoát. "Cậu ấy sẽ không nói bất cứ gì đâu. Anh chắc chắn về điều đó. Bọn anh đã là bạn cả gần thập kỷ. Nhưng nếu cậu ấy thấy em, ai đó khác cũng có thể thấy em. Quý bà Danbury đã thấy hai bọn anh và trôngkhá đáng ngờ, khi cậu ấy nói cho anh biết những gì cậu ấy thấy."

"Quý bà Danbury nhìn thấy?" Daphne hỏi một cách sắc lẻm.

"Anh không biết là bà ấy thấy hay không thấy. Tất cả những gì anh biết là" – Colin nhẹ nhún vai – "bà ấy nhìn anh cứ như bà biết đến từng việc phạm pháp của anh."

Daphne khẽ lắc đầu. "Đó là cách của bà. Và nếu bà ấy thấy bất cứ gì, bà ấy sẽ không nói lời nào đâu."

"Quý bà Danbury?" Colin nghi ngờ hỏi.

"Bà ấy là một con rồng, và bà có thể khá cay độc, nhưng bà không phải loại người hủy hoại ai đó chỉ để cho vui. Nếu bà thấy gì đó, bà sẽ đối chất trực tiếp với em."

Colin trông không có vẻ gì là bị thuyết phục.

Daphne nuốt khan mỗi lần cô thử tính xem cô sẽ diễn đạt câu hỏi tiếp theo như thế nào. "Thế anh ấy chính xác đã thấy gì?"

Colin quan sát cô với vẻ nghi ngờ. "Ý em là gì?"

"Chính xác những gì em nói là," Daphne vô cùng cáu kỉnh, các dây thần kinh của cô đã căng cứng như dây thừng bởi buổi tối dài đằng đẵng và đầy căng thẳng này, "anh ấy đã thấy gì."

Colin thẳng lưng, và cằm anh hất ngược lên trong một tư thế phòng thủ. "Nó chính xác như những gì anh nói." Anh trả miếng. "Cậu ấy thấy em biến mất vào vườn với Hastings."

"Nhưng chỉ có thế thôi sao?"

"Chỉ có thế thôi sao?" Anh lặp lại. Mắt anh mở rộng hơn, rồi nheo lại. "Cái quỷ gì đã xảy ra ngoài đó?"

Daphne lún sâu vào chiếc ghế đệm dài và vùi mặt vào hai bàn tay. "Ôi, Colin, em đang dính vào một mớ hỗn độn rối ren."

Anh ấy không nói gì, nên cuối cùng cô quẹt mắt, cô chính xác đang khóc, nhưng không có dấu hiệu khả nghi nào là mắt cô ướt, và ngẩng đầu nhìn lên. Anh trai cô trông có vẻ già hơn – và khắc nghiệt hơn – bất cứ khi nào cô thấy anh trước kia. Tay anh khoanh lại, đôi chân dang rộng ra với khoảng cách khó có thể làm dịu đi, và đôi mắt anh ấy, bình thường luôn vui vẻ và tinh quái, giờ đây cứng lại như viên ngọc lục bảo. Anh rõ ràng chờ cho đến khi cô nhìn lên trước khi nói.

"Giờ em đã xong việc tự than vãn," anh nói đanh thép, "anh cho là em hãy kể những gì em và Hastings đã làm trong vườn Quý bà Trowbridge tối nay."

"Đừng có dùng giọng đấy với em." Daphne bắn lại. "Và đừng buộc tội em nuông chiều bản thân với việc tự than vãn. Vì Chúa, một người đàn ông có thể sẽ chết vào ngày mai. Em có quyền cho một chút đau khổ."

Colin ngồi xuống trên cái ghế đối diện cô, khuôn mặt anh lập tức dịu lại thành một biểu cảm vô cùng quan tâm. "Em tốt hơn nên nói với anh mọi thứ."

Daphne gật đầu và bắt đầu thuật lại những sự kiện đêm nay. Tuy nhiên, cô không giải thích một cách rõ ràng về nỗi hổ thẹn của cô. Colin không cần biết chính xác những gì Anthony đã nhận thấy; sự thật cô bị bắt gặp trong tình thế tổn thương cũng đủ rồi.

Cô kết thúc với, "Và bây giờ sẽ có một cuộc đấu súng, và Simon có thể sẽ chết."

"Em không biết điều đó, Daphne."

Cô lắc đầu khổ sở. "Anh ấy sẽ không bắn Anthony. Em có thể cược cả mạng sống như thế. Và Anthony–" Giọng bị bóp nghẹt, và cô phải nuốt vào trước khi tiếp tục. "Anthony đang quá điên tiết. Em không nghĩ anh ấy sẽ nương tay."

"Em muốn làm gì?"

"Em không biết. Em thậm chí không biết trận đấu súng này diễn ra ở đâu. Tất cả những gì em biết là em phải ngăn nó lại!"

Colin chửi thề dưới hơi thở, rồi dịu dàng nói. "Anh không biết em có thể không, Daphne."

"Em phải thế!" Cô thét lớn. "Colin, em không thể ngồi đây và nhìn chằm chằm cái trần nhà trong khi Simon chết." Giọng cô vụn vỡ, rồi cô thêm vào. "Em yêu anh ấy."

Mặt anh tái nhợt xanh mét. "Ngay cả sau khi anh ấy hắt hủi em?"

Cô gật đầu thất vọng. "Em mặc xác nếu điều đó khiến em giống một kẻ khờ dại thảm hại, nhưng em không thể ngăn lại được. Em vẫn yêu anh ấy. Anh ấy cần em."

Colin nói lặng lẽ. "Nếu đó là sự thật, em không nghĩ anh ấy sẽ đồng ý cưới em khi Anthony đề nghị sao?"

Daphne lắc đầu. "Không. Còn có chuyện gì đó mà em không biết. Em không thể giải thích nó một cách chính xác, nhưng có vẻ cứ như một phần nào đó trong anh ấy muốn cưới em." Cô có thể cảm thấy cô đang dần trở nên kích động, cảm thấy hơi thở cô bắt đầu trở nên hổn hển đứt quãng hơn, nhưng cô vẫn tiếp tục. "Em không biết, Colin, nhưng nếu anh có thể thấy gương mặt anh ấy, anh sẽ hiểu. Anh ấy đang cố bảo vệ em khỏi cái gì đó. Em chắc chắn điều đó."

"Anh không biết Hastings rõ như Anthony," Colin nói, "hay thậm chí như em, nhưng anh chưa bao giờ nghe về bất cứ lời gợi ý tối thiểu nào thì thầm về một bí mật sâu kín, đen tối. Em có chắc–" Anh khựng lại ở giữa câu, và vùi đầu vào hai tay trong một lúc, sau đó lại ngẩng lên. Khi anh nói tiếp, giọng anh trở nên dịu dàng hơn. "Em có chắc mình không tưởng tượng ra cảm xúc của anh ấy dành cho em đó chứ?"

Daphne không có sự phản công nào. Cô biết câu chuyện của cô nghe thật kỳ lạ. Nhưng con tim cô biết rằng cô đúng. "Em không muốn anh ấy chết." Cô nói với một giọng thấp. "Sau cùng, đó mới là tất cả những gì quan trọng."

Colin gật đầu, nhưng rồi anh hỏi một câu cuối. "Em không muốn anh ấy chết, hay em không muốn anh ấy chết vì lợi ích của em?"

Daphne đứng dậy trên đôi chân run rẩy. "Em nghĩ tốt hơn anh nên đi đi." Cô nói, sử dụng đến những phần năng lượng cuối cùng để giữ giọng đều đều. "Em không thể tin được anh lại hỏi em câu đó."

Nhưng Colin không rời đi. Anh chỉ vươn tới chạm vào và siết chặt tay cô. "Anh sẽ giúp em, Daff. Em biết mà, anh có thể làm bất cứ việc gì cho em."

Và Daphne đơn giản chỉ dựa vào vòng tay anh rồi nức nở với tất cả nước mắt mà cô đã can đảm giữ chặt bên trong.

Simon dẫn ngựa tiến về Broad Walk, đi theo con đường tới góc xa nhất, hẻo lánh nhất ở Regent's Park. Anthony đã đề xuất, và anh đã đồng ý họ nên giải quyết chuyện này xa khỏi Mayfair. Tất nhiên, giờ đang là tinh mơ, và không ai có vẻ như thích ra ngoài, nhưng chẳng có lý do gì để khoe khoang một cuộc đấu súng trong Hyde Park cả.

Không phải Simon quan tâm về việc cuộc đấu súng này là bất hợp pháp. Cuối cùng thì, anh không phải chưa trải qua một hậu quả tất yếu nào đó.

Tuy nhiên, đây là một cách khó chịu chết toi để mà chết. Nhưng Simon không thấy bất cứ sự lựa chọn nào khác. Anh đã khiến cho một quý cô dịu dàng gia giáo bị nhục nhã, anh lại không thể cưới cô, và giờ đây anh phải lãnh chịu hậu quả. Đó là thứ Simon đã biết trước khi anh hôn cô.

Khi anh đến cánh đồng được chỉ định, anh thấy Anthony và Benedict đã xuống khỏi ngựa và đang đợi anh. Mái tóc màu hạt dẻ của họ rối bù trong làn gió nhẹ, và gương mặt vô cùng dữ tợn.

Sự giận dữ cũng tràn ngập trái tim Simon.

Anh điều khiển ngựa tạm dừng, cách xa khoảng vài mét so với hai anh em nhà Bridgerton, rồi bước xuống.

"Người phụ tá của anh đâu?" Benedict hỏi lớn.

"Đừng bận tâm đến nó." Simon trả lời.

"Nhưng anh phải có người phụ tá! Một cuộc đấu súng không phải là một cuộc đấu súng khi không có người phụ tá."

Simon chỉ nhún vai. "Ở đây chẳng có vấn đề gì cả. Cậu cầm súng. Tôi tin cậu."

Anthony bước về phía anh. "Tôi không muốn làm chuyện này." Anh ấy nói.

"Cậu không có lựa chọn."

"Nhưng cậu có." Anthony khẩn nài nói. "Cậu có thể cưới con bé. Có thể cậu không yêu con bé, nhưng tôi biết cậu thích nó đủ nhiều. Tại sao cậu không muốn lấy nó?"

Simon nghĩ về việc nói cho họ hết mọi thứ, tất cả lý do khiến anh đã thề không bao giờ cưới vợ, và chúng mãi tồn tại trong cuộc đời anh. Nhưng họ sẽ không hiểu. Không phải với những người nhà Bridgerton, những người chỉ biết mỗi gia đình là hạnh phúc, là sự quan tâm, và là tình cảm chân thành. Họ không biết bất cứ gì về những từ ngữ nghiệt ngã, về những giấc mơ vỡ tan. Họ không biết cảm giác không thể chịu nổi của sự chối bỏ.

Rồi Simon nghĩ anh sẽ nói một điều gì đó thật tàn nhẫn, điều gì đó khiến Anthony và Bededict khinh miệt anh, và để cho cuộc đấu súng đầy giễu cợt này kết thúc nhanh hơn. Nhưng vậy chẳng khác nào yêu cầu anh phải tổn hại đến Daphne, và anh chỉ đơn giản không thể làm thế.

Vậy nên, cuối cùng, tất cả những gì anh làm là ngước nhìn lên gương mặt của Anthony Bridgerton, người bạn kể từ những ngày đầu tiên của anh ở Eton, và nói. "Chỉ cần biết là đó không phải do Daphne. Em gái cậu là người phụ nữ tốt nhất mà tôi có đặc ân được biết."

Và rồi, với một cái gật đầu với cả Anthony và Benedict, anh chọn một trong hai khẩu súng Benedict đã để trên mặt đất, và bắt đầu những bước dài về phía bắc cánh đồng.

"Đđđđợợiiiiiiiiiiiiiiii đđđããaaaaaaaaaaaaa!"

Simon thở dốc và xoay người lại. Lạy Chúa, là Daphne!

Cô rạp người rú lên trên lưng con ngựa cái, đang phi nước đại khi cưỡi nó băng qua cánh đồng, và vì khoảnh khắc đầy choáng váng đó, Simon quên mất đáng lẽ anh phải tuyệt đối khùng lên giận dữ với cô vì dám xen vào cuộc đấu súng, thay vào đó anh lại đơn giản kinh ngạc trước vẻ cực kỳ lộng lẫy của cô trên yên ngựa.

Tuy nhiên, vào lúc cô giật mạnh dây cương và đưa ngựa tạm nghỉ bước tới ngay trước mắt anh, cơn thịnh nộ trở lại với toàn bộ cường độ trong anh.

"Em nghĩ em đang làm cái khỉ chết tiệt trời đánh gì ở đây vậy?" Anh nổi xung.

"Cứu cái mạng khốn khổ của anh!" Mắt cô tóe lửa, và anh nhận ra anh chưa từng thấy cô phát khùng lên như thế.

Phát khùng gần như bằng anh. "Daphne, cô nàng bé nhỏ ngốc nghếch. Em có nhận thức được tí xíu nguy hiểm nào về cái trò biểu diễn này không?" Rồi không nhận ra mình đang làm gì, anh bao phủ tay mình qua vai cô và bắt đầu cật lực lắc. "Một người trong bọn tôi có thể bắn em."

"Ồ, thôi nào, làm ơn đi." Cô nhạo báng. "Anh thậm chí còn chưa đi đến cuối cánh đồng."

Cô đã đúng, nhưng anh quá điên tiết để thừa nhận điều đó. "Và một mình một ngựa đến đây lúc nửa đêm về sáng như thế này." Anh gào. "Em đáng lẽ nên biết nhiều điều tốt hơn thế."

"Em biết nhiều điều tốt hơn thế." Cô bắn trả. "Colin hộ tống em."

"Colin?" Đầu Simon quay phắt về phía sau khi anh tìm kiếm người anh trẻ nhất trong số các anh trai cô. "Tôi sẽ giết tên đó."

"Trước hay sau khi Anthony bắn xuyên thủng tim anh?"

"À, rõ ràng là trước." Simon gầm lên. "Tên đó đâu? Bridgerton!" Anh tru tréo rống.

Ba mái đầu màu hạt dẻ xoay thẳng về phía anh.

Simon dậm châm huỳnh huỵch băng qua bãi cỏ, lia đôi mắt chết chóc giết người. "Ý tôi là tên Bridgerton đần độn."

"Cái đó, anh tin là," Anthony du dương nói, nghiêng cằm về phía Colin "ám chỉ đến em."

Colin quay cái nhìn chòng chọc đầy chết chóc về phía anh ấy. "Và em cho là đáng lẽ em nên để con bé ở nhà và khóc hết nước mắt?"

"Phải!" Âm thanh vọng đến từ ba giọng khác nhau.

"Simon!" Daphne gào, chạy băng qua bãi cỏ phía sau anh. "Trở lại đây!"

Simon quay sang Benedict. "Lôi cô ấy ra khỏi đây."

Benedict phân vân.

"Làm đi." Anthony ra lệnh.

Benedict vẫn đứng im, đôi mắt phóng ngược lại giữa hai anh em trai, em gái và người đàn ông là nỗi ô nhục của cô.

"Vì Chúa lòng lành." Anthony chửi thề.

"Con bé xứng đáng có quyền được nói." Benedict lên tiếng, và khoanh tay lại.

"Cái quỷ trời đánh thánh đâm gì đang xảy ra với hai đứa vậy?" Anthony lồng lộn rú lên, trừng trừng về phía hai em trai.

"Simon." Daphne nói, hổn hển thờ sau khi chạy đua băng qua cách đồng. "Anh phải lắng nghe em."

Simon cố lờ đi cô đang giật mạnh ống tay áo anh. "Daphne, đi ngay. Không có gì em có thể làm được ở đây đâu."

Daphne nhìn một cách khẩn nài về phía các anh trai. Colin và Benedict rõ ràng trông có vẻ cảm thông, nhưng họ chỉ có thể giúp cô ít ỏi. Anthony vẫn còn trông giống một vị thần điên tiết.

Cuối cùng, cô làm điều duy nhất cô có thể nghĩ ra để làm chậm lại cuộc đấu súng. Cô đấm Simon. Vào đôi mắt lành lặn của anh.

Simon tru lên vì đau khi anh chới với lùi lại. "Cái chết dẫm này là vì cái gì?"

"Ngã xuống, anh chàng ngờ nghệch." Cô rít. Nếu anh chỏng gọng trên mặt đất, Anthony không thể bắn trúng anh.

"Tôi chắc chắn là không ngã dập mặt xuống." Anh ịnh chặt vào mắt khi lầm bầm. "Chúa tôi, bị đấm ngã bởi một người phụ nữ. Thật không thể chịu đựng nổi."

"Đúng là đàn ông." Daphne làu bàu. "Ngu ngốc, cả lũ." Cô quay sang các anh trai, đang lom lom nhìn cô với vẻ mặt há hốc mồm sốc toàn tập y chang nhau. "Các anh nhìn cái gì?" Cô đốp chát.

Colin bắt đầu vỗ tay vang dội. Anthony đập một cú vào vai mình.

"Em có thể có một giây phút một mình, ngắn ngủi, vô-cùng-vắn-tắt với Đức ngài đây được không?" Cô hỏi, với phân nửa từ ngữ gần như rít cao lên. Colin và Benedict gật đầu rồi bước đi. Anthony vẫn bất động không di chuyển.

Daphne trừng trừng nhìn anh. "Em sẽ đánh anh luôn đấy." Và cô cũng có thể đã thực hiện nó, ngoại trừ là Benedict quay lại và lôi mạnh tay Anthony ra chỗ đã bỏ anh ấy ở lại.

Cô chăm chú nhìn Simon, vẫn đang ấn chặt những ngón tay vào trán, làm như thế là có thể giảm được cơn đau ở mắt anh không bằng.

"Tôi không thể tin được là em đánh tôi." Anh lên tiếng.

Cô lườm lại chỗ các anh trai để chắc chắn rằng họ đã ra khỏi tầm nghe được. "Đó có vẻ như là ý kiến hay vào lúc ấy."

"Tôi không biết em hy vọng sẽ đạt được những gì tại đây." Anh nói. "Tôi nên nghĩ điều này phải quá hiển nhiên." Anh thở dài, và trong khoảnh khắc ấy, trông anh thật mệt mỏi, buồn bã và già đi thấy rõ. "Tôi đã nói tôi không thể lấy em."

"Anh phải thế."

Những lời nói thể hiện rõ sự nài nỉ và ép buộc của cô khiến anh ngước nhìn lên, đôi mắt cảnh giác sắc lẻm. "Ý em là gì?" Anh hỏi, giọng rất cẩn thận kiềm chế.

"Ý em là chúng ta đã bị nhìn thấy."

"Bởi ai?"

"Macclesfield."

Simon thư giãn thấy rõ. "Cậu ấy sẽ không nói đâu."

"Nhưng còn những người khác nữa!" Daphne cắn môi. Đó không hẳn là lời nói dối. Có thể còn có ai đó. Thực ra, hầu như chắc chắn là có ai đó.

"Ai?"

"Em không biết." Cô thú thật. "Nhưng em nghe những lời xầm xì. Đến ngày mai là nó sẽ tràn ra khắp London."

Simon chửi thề hằn học đến nỗi Daphne thực sự phải bước lùi một bước.

"Nếu anh không cưới em," cô nói bằng một giọng thấp, "em sẽ bị hủy hoại."

"Không đúng." Nhưng giọng anh thiếu sự quả quyết.

"Nó đúng, và anh biết điều đó." Cô khóa mắt mình trong mắt anh. Toàn bộ tương lai cô – và mạng sống anh! – đang phụ thuộc vào giây phút này. Cô không thể chùn bước. "Sẽ không ai muốn có em. Em sẽ bị đóng gói lại và gửi đi đến một góc khỉ ho cò gáy nào đó của đất nước–"

"Em biết mẹ em sẽ không bao giờ gửi em đi đâu hết."

"Nhưng em sẽ không bao giờ kết hôn. Anh biết mà." Cô bước tới vài bước, bắt anh thừa nhận lý lẽ của cô ở khoảng cách gần hơn. "Em sẽ mãi bị dán nhãn là hàng đã qua sử dụng. Em sẽ không bao giờ có một người chồng, không bao giờ có cơ hội sinh con–"

"Ngừng ngay lại!" Simon hoàn toàn hét lên. "Vì Chúa, chỉ ngừng lại."

Anthony, Benedict, và Colin tất cả đều nhìn chằm chặp vào tiếng kêu thét của anh, nhưng Daphne lắc đầu điên cuồng để giữ họ ở nguyên chỗ cũ.

"Tại sao anh không thể cưới em?" Cô hỏi bằng một giọng nhỏ. "Em biết anh quan tâm đến em. Vậy thì là gì?"

Simon lấy tay bao phủ mặt anh, ngón cái và ngón trỏ ấn mạnh vào thái dương. Chúa ơi, anh nhức đầu quá. Và Daphne – lạy Chúa, cô ngày càng lại gần hơn. Cô với tới và chạm vào vai anh, rồi trộm chạm vào má anh. Anh không đủ mạnh mẽ. Chúa ơi, anh sẽ không đủ mạnh mẽ.

"Simon." Cô cầu xin. "Cứu em."

Và anh đầu hàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.