Công Tước Và Em

Chương 12



Một trận đấu súng, rồi một trận đấu súng, rồi lại một trận đấu súng. Chẳng lẽ không còn bất cứ thứ gì kích thích hơn, lãng mạn hơn... hay tuyệt đối trẻ con hơn?

Thông tin cũng đến tai Tác giả đây rằng, một cuộc đọ súng đã diễn ra vào đầu tuần này ở Regent's Park. Vì đọ súng là bất hợp pháp, Tác giả sẽ không tiết lộ danh tính của những kẻ đầu têu, nhưng hãy để chuyện này nói lên việc Tác giả đây không tán thành hình thức bạo lực đầy nặng nề như thế.

Dĩ nhiên, khi vấn đề này được lên báo, thì hai kẻ ngu tham gia đó (Tác giả miễn cưỡng gọi họ là quý ngài; để bóng gió đến mức độ thông minh, một phẩm chất mà nếu họ có bao giờ sở hữu, rõ ràng đã lẩn như chạch vào buổi sáng ấy) đều nguyên vẹn.

Có người sẽ tự hỏi, liệu có thể có không một thiên thần nhạy cảm và hiểu lý lẽ, đã mỉm cười xuống họ vào cái buổi sáng định mệnh kia.

Nếu có, thì từ niềm tin của Tác giả, Thiên thần đây nên phe phẩy ảnh hưởng của cô lên một số lượng cực lớn cỡ đại của nhiều đàn ông trong giới thượng lưu hơn nữa. Như thế, hành động này có thể tạo ra nhiều môi trường hòa bình và hòa nhã hơn, dẫn đến một sự đổi mới bao la của thế giới chúng ta.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 19 tháng Năm năm 1813.

Simon nhướng đôi mắt của mình lên để gặp mắt cô. "Tôi sẽ lấy em." Anh nói bằng một giọng nhỏ. "Nhưng em cần biết–"

Câu nói của anh bị chặn lại khi chưa hoàn chỉnh, bởi tiếng hét hân hoan và cái ôm chầm ghì chặt của cô. "Ồ, Simon, anh sẽ không hối tiếc đâu." Cô nói, từ ngữ như đến từ một sự vội vàng nhẹ nhõm. Đôi mắt cô long lanh những giọt nước mắt chực trào ra, nhưng chúng rực rỡ niềm vui. "Em sẽ làm cho anh hạnh phúc. Em hứa với anh. Em sẽ làm cho anh rất hạnh phúc. Anh sẽ không phải hối tiếc về chuyện này."

"Dừng lại!" Simon gầm lên, đẩy cô ra xa. Nỗi vui sướng chân thành của cô quá lớn đến mức anh không chịu được. "Em phải nghe tôi."

Cô bất động, và gương mặt cô trở nên e sợ.

"Em lắng nghe những gì tôi nói," anh nói bằng một giọng thô ráp, "và rồi hãy quyết định em còn muốn cưới tôi hay không."

Cô cắn chặt môi dưới giữa hai hàm răng, và gật đầu một cách trống rỗng.

Simon hít vào một hơi thở run rẩy. Nói cho cô như thế nào đây? Nói gì với cô đây? Anh không thể nói cho cô sự thật. Ít nhất không phải tất cả sự thật. Nhưng cô phải hiểu... Nếu cô lấy anh...

Cô sẽ phải từ bỏ nhiều hơn những gì cô đã mơ.

Anh phải cho cô cơ hội để từ chối anh. Cô xứng đáng rất nhiều với điều đó. Simon nuốt khan, tội lỗi trượt dài xuống cổ họng một cách lo lắng. Cô xứng đáng với nhiều hơn những thứ này, nhưng đây là tất cả những gì anh có thể cho cô.

"Daphne." Anh nói, tên cô luôn làm dịu sự mệt mỏi từ môi anh. "Nếu em lấy tôi..."

Cô bước tới và với tay ra, chỉ để chạm phải vào cái nhìn rực lửa cảnh cáo của anh. "Chuyện gì vậy?" Cô thì thào. "Em chắc là không thứ gì có thể khủng khiếp hơn–"

"Tôi không thể có con."

Đó. Anh đã xong rồi. Và đó gần như là sự thật.

Môi Daphne hé ra, nhưng trừ chuyện ấy, không có biểu hiện gì chứng tỏ cô thậm chí đã nghe anh.

Anh biết từng lời của anh thật độc ác, nhưng anh không còn cách nào khác buộc cô phải hiểu. "Nếu em lấy tôi, em sẽ không bao giờ có con. Em sẽ không bao giờ được ẵm một đứa bé trong tay và biết rằng đó là con em, đứa bé được em tạo ra từ tình yêu. Em sẽ không bao giờ–"

"Làm sao anh biết?" Cô ngắt ngang, giọng cô lớn một cách nhẵn nhụi và gượng gạo.

"Tôi chỉ biết thế thôi."

"Nhưng–"

"Tôi không thể có con." Anh lặp lại một cách tàn nhẫn. "Em cần hiểu điều đó."

"Em hiểu." Môi cô nhẹ run rẩy, như thể cô không chắc nếu cô có bất cứ gì cần nói, và mi mắt cô có vẻ như chớp chớp nhiều hơn bình thường.

Simon nghiên cứu gương mặt cô, nhưng anh không thể đọc được những cảm xúc trên đó, như anh vẫn hay làm. Những cảm xúc của cô thường gợi mở, mắt cô là sự chân thật đáng ngạc nhiên – cứ như anh có thể thấy tận sâu thẳm tâm hồn cô và ngược lại. Nhưng giờ đây cô như bị che chắn và đông cứng.

Cô đang đau khổ – điều đó quá rõ ràng. Nhưng anh không có bất cứ ý tưởng nào về việc cô sẽ nói những gì. Không có bất cứ ý tưởng nào cô sẽ phản ứng lại ra sao.

Và Simon có một cảm giác lạ lùng nhất là cả Daphne nữa, cũng chẳng biết điều đó.

Anh bắt đầu nhận thức được sự hiện diện bên phải anh, và anh quay sang rồi bắt gặp Anthony. Gương mặt anh ấy bị xé toạc ra giữa giận dữ và lo âu.

"Có chuyện gì không ổn ở đây không?" Anthony khẽ khàng hỏi, đôi mắt anh ấy lần nữa lạc đến gương mặt đau khổ của em gái mình.

Trước khi Simon có thể trả lời, Daphne nói. "Không."

Mọi đôi mắt đều hướng về phía cô.

"Sẽ không có cuộc đấu súng." Cô nói. "Đức ngài đây và em sẽ kết hôn."

"Anh hiểu." Anthony nhìn cứ như anh ấy muốn phản ứng lại với nhiều sự hài lòng hơn, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị của em gái buộc anh ấy bình thản lạ lùng trước cảnh tượng này. "Anh sẽ nói cho hai đứa kia biết." Anh nói, và bước đi.

Simon cảm thấy cái gì đó tuyệt đối xa lạ dâng lên đòi lắp đầy hai lá phổi anh. Đó là không khí, anh thinh lặng nhận ra. Anh đang nín thở. Anh thậm chí còn không nhận ra anh đang nín thở.

Và có cái gì khác nữa cũng đong đầy trong anh. Cái gì đó cay nồng và kinh hãi, cái gì đó hân hoan và tuyệt vời. Đó là xúc cảm, trong trẻo và tinh khôi, một trộn lẫn lạ lùng giữa dễ chịu, niềm vui, khát khao, và sợ hãi. Và Simon, người đã trải qua phần lớn cuộc đời để lẩn tránh những cảm xúc lẫn lộn ấy, không có khái niệm phải giải quyết với chúng như thế nào.

Mắt anh tìm thấy mắt cô. "Em chắc không?" Anh hỏi, một lời thì thầm dịu dàng.

Cô gật đầu, vẻ khác lạ với những xúc cảm rỗng không. "Anh xứng đáng với điều đó." Rồi cô chầm chập bước về phía con ngựa của mình.

Và Simon bị bỏ lại, tự hỏi anh có phải anh đang được quăng thẳng lên thiên đường, hay có lẽ bị tống xuống nơi địa ngục tăm tối nhất.

---o0o---

Daphne trải qua phần còn lại của ngày bị vây quanh bởi gia đình. Tất cả mọi người, đương nhiên, đã run run chấn động trước tin tức đính hôn của cô. Tức là, tất cả mọi người – ngoại trừ các anh trai cô, phần nào đó thờ ơ – thì đều vui mừng cho cô. Daphne không đổ lỗi cho các anh ấy. Cô cảm thấy chính cô cũng khá thờ ơ. Những sự kiện trong ngày đã khiến cho tất cả họ đều kiệt sức.

Đám cưới được quyết định tổ chức càng nhanh càng tốt. (Violet đã nhận được thông tin là Daphne có thể đã hôn Simon trong vườn nhà Quý bà Trowbridge, và thế là đủ cho bà ngay lập tức gửi yêu cầu đến Tổng Giám mục cho một giấy phép đặc biệt.) Violet sau đó tự nhúng chìm mình trong cơn lốc về những chi tiết của buổi tiệc; chỉ bởi vì lễ cưới sẽ nhỏ thôi, bà tuyên bố, nên không thể xoàng xĩnh được.

Eloise, Francesca, và Hyacinth, đều vô cùng hào hứng trước viễn cảnh được ăn vận như những cô phù dâu, tiếp tục duy trì dòng chảy tuôn trào đều đặn những câu hỏi thắc mắc. Simon đã cầu hôn như thế nào? Anh ấy có quỳ xuống trên một gối không? Daphne đã mặc màu gì khi anh trao nhẫn?

Daphne đã làm hết trong khả năng tốt nhất của cô để trả lời những câu hỏi đó, nhưng cô chỉ có thể vừa đủ tập trung vào các em gái, và khi buổi chiều trôi tuột đến tận tối, cô rút ngắn câu trả lời xuống chỉ còn vỏn vẹn một âm tiết. Cuối cùng, sau khi Hyacinth hỏi cô muốn những đóa hoa hồng trong bó hoa cưới của cô có màu gì, và Daphne trả lời, "Ba", các em cô bỏ cuộc trong việc trò chuyện, rồi để cô lại một mình.

Tính tầm cỡ trong những hành động của cô khiến Daphne gần như không nói nên lời. Cô đã cứu mạng sống của một con người. Cô đã được bảo vệ an toàn bởi lời hứa về hôn nhân từ người đàn ông cô yêu quý. Và cô đã cam kết cuộc đời mình với một cuộc sống chẳng có những đứa con.

Tất cả đều xảy ra trong một ngày.

Cô bật cười, có phần tuyệt vọng. Nó khiến cho một người phải tự hỏi cô có thể lặp lại như thế vào ngày mai không.

Cô ao ước được biết chuyện gì đã xảy ra trong tâm trí cô, vào những giây phút cuối cùng trước khi cô quay sang Anthony và nói, "Sẽ không có cuộc đấu súng" nhưng tất cả sự thật là, cô không chắc cô có thể nhớ được bất cứ gì. Mọi thứ cứ như chạy đua trong trí não – chẳng có những từ ngữ hay suy nghĩ tỉnh táo nào được tạo ra. Cứ như cô bị bao bọc bởi sắc màu. Những màu vàng và đỏ, và hỗn độn xoay vần màu cam khi họ gặp nhau. Những xúc cảm với bản năng tinh nguyên. Đó là tất cả những gì đã xảy ra. Không lý do, không logic, không ngay cả lẽ phải mơ hồ hay nguyên vẹn nhất.

Và chẳng biết bằng cách nào, khi tất cả chúng khuấy đảo dữ dội trong cô, cô biết cô phải làm những gì. Cô có thể sống mà không có những đứa con chưa từng được cô sinh ra, nhưng cô không thể sống thiếu Simon. Những đứa trẻ với chẳng hình dáng hữu hình, những sinh linh chưa từng được biết đến mà cô không thể hình dung hay chạm tới.

Nhưng Simon – Simon là thực, và anh ở ngay đây. Cô biết cảm giác thế nào khi chạm vào má anh, khi bật cười trước sự hiện diện của anh. Cô biết vị ngọt ngào của nụ hôn anh trao, nụ cười anh với cái nhếch môi chế giễu.

Và cô yêu anh.

Và mặc dù cô chỉ dám vừa nghĩ đến, anh có lẽ đã sai. Có lẽ anh có thể có con. Có lẽ anh có ý tưởng sai lầm đó vì một cuộc phẫu thuật không như ý, hoặc giả có lẽ Chúa đang chờ đợi cho khoảnh khắc phù hợp để ban tặng một điều diệu kỳ. Cô không chờ đợi để trở thành mẹ những đứa con nhiều như gia đình Bridgerton có hiện giờ, nhưng nếu cô có thể có dù chỉ một đứa bé độc nhất, cô biết cô đã cảm thấy trọn vẹn.

Dù vậy, cô không đề cập đến những suy nghĩ ấy với Simon. Nếu anh nghĩ cô vẫn nuôi dưỡng thậm chí là một hy vọng nhỏ nhoi nhất cho con cái, anh sẽ không cưới cô. Cô chắc chắn về điều đó. Anh đã trải qua những ngày tháng dài sống với sự thật tàn nhẫn. Anh sẽ không để cô đưa ra một quyết định, nếu anh nghĩ cô không hoàn toàn chấp nhận những thực tế đó một cách hoàn toàn chân thành.

"Daphne?"

Daphne, đang ngồi phờ phạc trên ghế sofa trong phòng khách nhà Bridgerton, ngước lên và thấy mẹ đang chăm chú nhìn cô với vẻ quan tâm sâu sắc.

"Con ổn chứ?" Violet hỏi.

Daphne gượng mỉm một nụ cười kiệt sức. "Con chỉ mệt thôi." Cô trả lời. Và cô thực sự mỏi mệt. Điều đó thậm chí đã không xảy ra, mãi cho đến khi cô không ngủ quá ba mươi sáu giờ.

Violet ngồi xuống cạnh cô. "Mẹ nghĩ con quá phấn khởi đó thôi. Mẹ biết con yêu Simon nhiều như thế nào."

Daphne xoay đôi mắt ngạc nhiên về phía bà.

"Không khó để thấy đâu." Violet nói dịu dàng. Bà vỗ vỗ vào bàn tay cô. "Cậu ấy là một người tốt. Con chọn giỏi lắm."

Daphne nở một nụ cười lưỡng lự. Cô đã chọn đúng. Và cô sẽ làm điều tốt nhất cho hôn nhân của mình.

Nếu họ không được ban phúc với những đứa con – thì, cô lập luận, dù sao cô có thể hóa ra là người hiếm muộn. Cô biết vài cặp đôi chẳng bao giờ có con, và cô nghi ngờ có bất kỳ ai trong số họ biết đến những thiếu hụt đó, khi đứng trước cha xứ cho những lời thề hôn nhân. Và với tất cả bảy anh em trai và các em gái, cô chắc hẳn phải có đến vô số cháu trai cùng cháu gái để mà ôm và chiều chuộng.

Một cuộc sống với người cô yêu sẽ tốt hơn nhiều khi có con với một người cô không có tình cảm.

"Sao con không chợp mặt một chút đi?" Violet gợi ý. "Con nhìn kinh khủng quá. Mẹ ghét khi phải thấy những quầng thâm dưới mắt con."

Daphne gật đầu và vấp phải những ngón chân. Mẹ cô biết rõ nhất. Giấc ngủ là những gì cô cần. "Con chắc con sẽ cảm thấy tốt hơn trong một hay hai giờ gì đó." Cô nói, rồi ngáp một cái thật lớn.

Violet đứng dậy và đưa tay ra giúp con gái. "Mẹ không nghĩ con có thể tự đi lên cầu thang đâu." Bà nói, mỉm cười khi dẫn Daphne ra khỏi phòng khách, và dẫn cô đến những bậc cấp. "Và mẹ nghi ngờ một cách chân thành về việc chúng ta sẽ thấy con trong một hoặc hai giờ tới. Mẹ nên đưa chỉ thị dứt khoát cho mọi người rằng không được làm phiền con cho đến khi trời sáng."

Daphne gật đầu hết sức ngái ngủ. "Tốt ạ." Cô lầm bầm, trượt chân vào phòng. "Đến sáng thì tốt hơn."

Violet dẫn Daphne đến nơi và giúp cô vào giường. Cô đã cởi đôi giày ra, nhưng đó là tất cả. "Con cũng có thể ngủ khi để nguyên quần áo như thế." Bà nhẹ nhàng nói, rồi cuối xuống đặt một nụ hôn lên trán con gái. "Mẹ không thể tưởng tượng làm sao mẹ có thể di chuyển con để cởi chúng ra."

Daphne chỉ trả lời lại bằng một tiếng ngáy khe khẽ.

Simon, cũng đã, kiệt sức. Không phải ngày nào người ta cũng sẵn sàng chấp nhận cái chết. Và rồi được cứu – và hứa hôn – bởi người phụ nữ đã xuất hiện đều đặn trong giấc mơ anh từ hai tuần trước.

Nếu anh không bị biến dạng với hai con mắt bầm tím và vết thâm khá lớn trên cằm, anh đã nghĩ rằng anh nằm mơ tất cả chuyện này.

Daphne có nhận ra cô đã làm gì không? Cô đã từ chối thứ gì cho chính cuộc đời cô? Cô là một cô gái điềm đạm, không phải chuyên tâm cho những giấc mơ ngốc nghếch và những ý tưởng viễn vông; anh không nghĩ cô sẽ đồng ý cưới anh mà không cân nhắc sắp xếp tất cả hậu quả.

Nhưng rồi một lần nữa, cô đưa ra quyết định mà chưa đến một phút. Làm sao cô có thể suy nghĩ mọi thứ như vậy chỉ dưới một phút?

Trừ khi cô tưởng tượng bản thân cô yêu anh. Phải chăng cô từ bỏ giấc mơ về gia đình của mình vì cô yêu anh?

Hoặc lẽ, cô làm thế vì tội lỗi. Nếu anh chết trong cuộc đấu súng ấy, anh dám chắc Daphne có thể sẽ đi đến kết luận đó là do lỗi cô. Chết tiệt, anh thích Daphne. Cô là một trong những người tốt nhất mà anh từng biết. Anh không nghĩ anh có thể sống với cái chết của cô trước lương tâm mình. Có thể cô cũng cảm giác giống thế về anh.

Nhưng bất kể những lý do của cô là gì, sự thật giản đơn đó sẽ diễn ra vào thứ Bảy, (Quý bà Bridgerton đã gửi một ghi chú nhắn anh, buổi đính hôn không nên, à kéo dài thêm nữa) anh sẽ ràng buộc với Daphne cả cuộc đời.

Và cô là của anh.

Anh nhận ra không gì có thể ngăn cản được điều đó. Daphne sẽ không bao giờ quay lui ra khỏi hôn nhân tại thời điểm này, và anh cũng thế. Và với sự hoàn toàn ngạc nhiên của anh, cảm giác định mệnh gần như chắc chắn này thật...

Tốt.

Daphne sẽ là của anh. Cô biết về những thiếu sót của anh, cô biết những gì anh không thể cho cô, và cô vẫn chọn anh.

Điều ấy sưởi ấm trái tim anh hơn những gì anh có thể nghĩ.

"Thưa Ngài?"

Simon ngẩng lên nhìn, vai buông thõng trong chiếc ghế da, ở phòng làm việc của anh. Không phải là cái anh cần; một giọng nhỏ, bình thản rõ ràng là từ viên quản gia của anh. "Gì vậy, Jeffries?"

"Quý ngài Bridgerton đến đây để gặp ngài. Tôi có nên thông báo với ngài ấy, rằng ngài không có nhà?"

Simon gắng sức đứng lên. Khỉ thật, nhưng anh kiệt sức. "Cậu ấy sẽ không tin ngươi đâu."

Jeffries gật đầu. "Vậy được rồi, thưa ngài." Anh ta bước ba bước, rồi quay lại. "Ngài chắc muốn tiếp khách chứ? Trông ngài có vẻ hơi, ơ, miễn cưỡng."

Simon phát ra một tiếng tặc lưỡi nghiêm trang. "Nếu ngươi ám chỉ đến mắt ta, Quý ngài Bridgerton là người chịu trách nhiệm cho một trong hai vết thâm tím lớn."

Jeffries chớp mắt như một con cú. "Vết lớn hơn, thưa ngài?"

Simon nhếch nụ cười nửa miệng. Chẳng dễ dàng gì. Toàn bộ cơ mặt anh đều đau nhức. "Ta nhận ra thật khó để phân biệt, nhưng mắt phải ta thực sự cảm thấy khó chịu hơn bên trái"

Jeffries bước tới gần hơn, hoàn toàn ngạc nhiên.

"Tin ta đi."

Người quản gia thẳng lưng lên. "Dĩ nhiên thưa ngài. Tôi có nên dẫn Quý ngài Bridgerton đến phòng khách?"

"Không, đưa cậu ấy đến đây." Trước sự nuốt ực bồn chồn của Jeffries, Simon thêm. "Và ngươi không cần lo lắng cho sự an toàn của ta. Ngài Bridgerton không giống như đến để làm tăng thêm những tổn thương cho ta vào thời điểm này. Không phải là," anh đế vào một tiếng lầm bầm, "dễ dàng để tìm được chỗ cậu ấy chưa làm tổn hại đến."

Mắt Jeffries mở lớn, và rồi hối hả ra khỏi phòng.

Một lúc sau Anthony Bridgerton sải bước vào. Anh ấy liếc một cái về phía Simon, và nói. "Cậu trông như quỷ."

Simon đứng dậy và nhướng một bên mày – không phải là một kỳ công dễ chịu gì trong điều kiện hiện tại của anh. "Nó làm cậu ngạc nhiên sao?"

Anthony phá ra cười. Âm thanh với một chút buồn bã, một chút trống rỗng, nhưng Simon nghe thấy bóng dáng của người bạn cũ. Bóng dáng tình bạn cũ của họ. Anh ngạc nhiên vì anh cảm thấy dễ chịu đến mức nào về điều đó.

Anthony ra hiệu về phía mắt của Simon. "Cái nào là của tôi?"

"Bên phải." Simon trả lời, cẩn thận chạm vào chỗ da bị thương. "Daphne thụi một cú quá mạnh so với một cô gái, nhưng thua kích cỡ và sức lực so với cậu."

"Đứng yên coi." Anthony nói, chồm tới trước để xem xét kỹ thành quả do chính tay em gái anh làm ra. "Con bé đã làm khá tốt."

"Cậu nên tự hào về cô ấy." Simon cằn nhằn. "Đau như quỷ ấy."

"Tốt."

Và rồi cả hai đều im lặng, với quá nhiều điều muốn nói và không có ý tưởng về việc nói chúng ra như thế nào.

"Tôi không bao giờ muốn mọi chuyện ra thế này." Cuối cùng Anthony nói.

"Tôi cũng không."

Anthony dựa vào gờ bàn của Simon, nhưng anh ấy cựa quậy một cách khó chịu, trông không thoải mái kỳ lạ với chính cơ thể mình.

"Không phải dễ dàng gì với tôi khi để cậu tán tỉnh con bé."

"Cậu biết điều đó không phải là thật."

"Cậu đã khiến cho nó thật vào tối qua."

Anh nói gì đây? Rằng Daphne là người đã quyến rũ, không phải anh? Rằng cô là người duy nhất dẫn anh ra khỏi sân hiên và khiêu vũ trong bóng tối của buổi đêm? Chẳng có nghĩa lý gì cả. Anh có nhiều kinh nghiệm hơn Daphne. Anh nên có khả năng dừng lại.

Anh không nói gì.

"Tôi hy vọng có thể để mọi chuyện lại phía sau chúng ta." Anthony nói.

"Tôi chắc hẳn đó là mong ước hão huyền nhất của Daphne."

Mắt Anthony nheo lại. "Và giờ mục tiêu của cuộc đời cậu là đáp ứng những mong ước hão huyền của con bé?"

Tất cả chỉ trừ một, Simon nghĩ. Tất cả nhưng chỉ có một mới thực sự là vấn đề. "Cậu biết là tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để làm cô ấy hạnh phúc." Anh lặng lẽ nói.

Anthony gật đầu. "Nếu cậu làm tổn thương con bé–"

"Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương cô ấy." Simon thề, mắt anh rực sáng.

Anthony đánh giá anh với cái nhìn chăm chăm kéo dài và bình thản. "Tôi đã chuẩn bị giết cậu vì làm mất danh dự con bé. Nếu cậu làm tổn hại đến tâm hồn nó, tôi cam đoan cậu sẽ không bao giờ tìm thấy thanh bình chừng nào cậu còn sống. Điều mà," anh ấy thêm, mắt chuyển sang cứng rắn hơn, "sẽ không lâu đâu."

"Chỉ lâu đủ cho tôi chịu đựng nỗi đau hết sức tồi tệ chứ gì?" Simon êm ái hỏi.

"Chính xác."

Simon gật đầu. Dù Anthony đang đe dọa anh với sự hành hạ và cái chết, Simon không thể không cảm thấy tôn trọng anh ấy. Một người hết lòng vì em gái là một sự thể hiện danh giá.

Simon tự hỏi có phải Anthony có lẽ thấy điều gì đó ở anh mà không ai khác thấy hay không. Họ đã biết nhau hơn nửa quãng thời gian trong đời. Anthony có bằng cách nào đó biết được những góc tối tăm nhất trong tâm hồn anh? Về nỗi đau đớn và cơn giận dữ anh cố gắng cùng cực để tiếp tục che giấu?

"Tôi hứa với cậu." Simon nói. "Tôi sẽ làm tất cả trong sức lực của tôi để giữ cho Daphne an toàn và hài lòng."

Anthony gật đầu cụt ngủn. "Làm theo những gì cậu nói." Anh ấy đẩy mình ra khỏi bàn và bước về phía cửa. "Hoặc cậu sẽ gặp tôi."

Anh ấy rời đi.

Simon rên rỉ và ngồi lại xuống cái ghế da. Khi nào thì cuộc đời anh trở nên phức tạp một cách mắc toi thế này? Khi nào thì bạn bè trở thành kẻ thù và những việc tán tỉnh trở thành lòng tham khao khát?

Và anh sẽ làm cái quái quỷ gì với Daphne đây? Anh không muốn làm tổn thương cô, thực sự anh không thể chịu được việc làm tổn thương cô, vậy mà anh phải chịu phán quyết bởi một việc đơn giản là cưới cô. Anh bị đốt nóng vì cô, đau nhức vì ngày anh có thể đặt cô nằm xuống và bao phủ cơ thể cô với cơ thể anh, chậm rãi thâm nhập cho đến khi cô rền rĩ tên anh–

Anh rùng mình. Những suy nghĩ như thế có lẽ không thể nào có lợi cho sức khỏe anh được.

"Thưa ngài?"

Lại là Jeffries. Simon quá mệt để có thể ngước nhìn lên, nên anh chỉ ra hiệu bằng tay rằng anh đã biết.

"Có lẽ ngài nên nghỉ ngơi cho buổi tối, thưa ngài."

Simon xoay sở để ngó cái đồng hồ treo tường, nhưng đó chỉ là vì anh không phải di chuyển đầu để làm điều ấy. Đã gần bảy giờ tối. Hiếm khi là giờ ngủ thường lệ của anh. "Lúc này hãy còn sớm." Anh lầm bầm.

"Dù vậy," quản gia của anh nhấn mạnh, "có lẽ ngài thích nghỉ ngơi."

Simon nhắm mắt lại. Jeffries đã đúng. Có thể những gì anh cần cho một buổi đính hôn kéo dài là tấm nệm bằng lông vũ, và tấm khăn lanh trải giường mịn màng của anh. Anh có thể trốn vào phòng ngủ, nơi anh có thể giải quyết được việc tránh phải thấy bất kỳ Bridgerton nào cho suốt cả tối.

Ôn dịch nó, với những gì mà anh phải chịu, anh có thể ở lỳ trong đó cả nhiều ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.