Công Tước Và Em

Chương 14



Chúng ta được kể lại rằng đám cưới của Công tước Hastings và người trước kia là Quý cô Bridgerton, tuy nhỏ, nhưng lại có nhiều sự kiện quan trọng nhất. Quý cô Hyacinth Bridgerton (mười tuổi) thì thầm với Cô Felicity Featherington (cũng mười tuổi) rằng, cô dâu và chú rể thực sự đã phá ra cười suốt tiệc cưới. Cô Felicity tiếp đến lặp lại thông tin trên với mẹ cô, Bà Featherington – người sau đó đã lập lại điều ấy với cả thế giới.

Tác giả đây phải nên tin miêu tả của Quý cô Hyacinth, vì Tác giả không được mời đến tham dự buổi lễ.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 24 tháng Năm năm 1813.

Không hề có chuyến du lịch hôn nhân. Sau cùng thì, không có bất kỳ kế hoạch nào cho điều đó. Thay vào đó, Simon đã sắp xếp cho họ trải qua vài tuần tại Lâu đài Clyvedon, nơi được tổ tiên dòng họ Basset truyền lại.

Daphne nghĩ đó là một ý hay; cô rất hăm hở được thoát khỏi London và những đôi mắt soi mói cùng những đôi tai tọc mạch của giới thượng lưu.

Hơn nữa, cô cũng háo hức kỳ lạ nhìn thấy nơi Simon đã lớn lên.

Cô thấy chính cô đang tưởng tượng anh như một cậu bé con nhỏ tuổi. Anh đã sôi nổi như anh bây giờ với cô? Hay anh đã là một đứa trẻ lặng lẽ, với thái độ dè chừng như anh đã lộ ra cho phần lớn xã hội?

Cặp đôi mới cưới rời khỏi Ngôi nhà Bridgerton giữa những tiếng hò reo cổ vũ và những cái ôm chầm, rồi Simon nhanh chóng nhét Daphne vào cỗ xe ngựa đẹp nhất của anh. Dù đang là mùa hè, thời tiết vẫn lạnh lẽo, và anh cẩn thận kéo tấm chăn phủ lên người cô. Daphne phá ra cười. "Không phải như vậy là quá nhiều sao?" Cô trêu. "Em không giống như bị cơn giá lạnh chộp lấy khi đi qua vài tòa nhà trên con đường ngắn ngủi đến nhà anh."

Anh lom lom nhìn cô hơi giễu cợt. "Chúng ta đi tới Clyvedon."

"Tối nay?" Cô không thể che giấu sự ngạc nhiên. Cô đã cho rằng họ sẽ lên tàu cho cuộc hành trình vào ngày tiếp theo. Khu làng Clyvedon nằm gần Hastings, cả hai đều trên đường xuống bờ biển phía Đông Nam nước Anh; vào lúc họ đến lâu đài, chắc chắn đã là nửa đêm.

Đấy không phải đêm tân hôn Daphne đã hình dung.

"Không phải tốt hơn sao khi nghỉ lại đây ở London chỉ một đêm, rồi sau đó mới xuống Clyvedon?" Cô hỏi.

"Mọi việc đã được sắp xếp." Anh cằn nhằn.

"Em... hiểu." Daphne cố gắng mạnh mẽ để giấu đi nỗi thất vọng. Cô im lặng trong nguyên một phút khi cỗ xe tròng trành di chuyển, những âm thanh bật mạnh nảy xóc của bánh xe không thể che giấu được những tiếng lạo xạo va chạm nhau, của những viên sỏi nằm lỏm chỏm phía bên dưới họ. Khi xe rẽ vào Park Lane, cô hỏi. "Chúng ta sẽ dừng lại tại quán trọ chứ?"

"Tất nhiên." Simon trả lời. "Chúng ta cần ăn bữa tối. "Không phải như anh để em chết đói trong ngày đầu tiên sau cuộc hôn nhân của chúng ta đâu, đúng không?"

"Vậy ta sẽ trải qua buổi tối ở quán trọ ấy luôn?" Daphne dai dẳng.

"Không, chúng ta–" Môi Simon mím chặt lại thành một đường thẳng cứng rắn, rồi sau đó dịu đi không giải thích được. Anh quay sang cô với một biểu cảm dịu dàng khiến trái tim phải tan chảy. "Anh đang chịu đựng sự trả khảo, hửm?"

Cô đỏ mặt. Cô luôn đỏ mặt khi anh nhìn cô như thế. "Không, không, chỉ là em ngạc nhiên–"

"Không, em đúng. Chúng ta sẽ qua đêm tại quán trọ. Anh biết một quán tốt trên đường xuống bờ biển. Quán Rắc Giấy và Tìm. Thức ăn nóng sốt, và giường ngủ sạch sẽ." Anh chạm vào cằm cô. "Anh sẽ không ngược đãi em bằng cách buộc em trải qua cả cuộc hành trình tới Clyvedon chỉ trong một ngày."

"Không phải em không chịu đựng được chuyến đi." Cô nói, mặt thậm chí ửng hồng hơn khi nghĩ về những lời tiếp theo. "Chỉ là chúng ta mới lấy nhau hôm nay, và nếu ta không dừng lại tại quán trọ, chúng ta sẽ ở đây, trong xe ngựa khi màn đêm buông xuống, và–"

"Đừng nói nữa." Anh nói, đặt một ngón tay lên môi cô.

Daphne gật đầu với vẻ biết ơn. Cô thực sự không mong muốn thảo luận về đêm tân hôn như thế này. Ngoài ra, có vẻ những chủ đề như thế nên do người chồng đưa ra, không phải người vợ. Sau cùng thì, Simon chắc biết nhiều hơn về cả hai chủ đề đó.

Anh không thể nào không am hiểu được, cô nghĩ với biểu hiện nhăn nhó bất bình. Mẹ cô, bất chấp tất cả tiếng đằng hắng và hậm hực của cô, đã thành công trong việc hoàn toàn không nói cho cô bất kỳ thứ gì. À thì, ngoại trừ chút xíu về việc tạo ra em bé, còn lại Daphne không hiểu bất cứ chi tiết nào. Nhưng mặt khác, có thể–

Hơi thở Daphne mắc nghẹn trong cuống họng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Simon không thể – hay nếu anh không muốn – không, cô quyết định mạnh mẽ, anh chắc chắn muốn. Hơn nữa, anh chắc chắn muốn cô. Cô đã không tưởng tưởng ra ánh lửa rực lên trong đôi mắt anh, hay tiếng trái tim anh đập mạnh đầy gấp gáp trong buối tối ở khu vườn hôm ấy.

Cô nhìn lướt ra khung cửa sổ, quan sát London biến đổi dần thành miền thôn quê. Một người phụ nữ có thể nổi điên lên một cách quá mức trước những việc như thế này. Cô nên để nó ra khỏi tâm trí. Cô phải chắc chắn, tuyệt đối, đặt chuyện này ra khỏi tâm trí cô, mãi mãi.

Chà, ít nhất cho đến tối nay.

Đêm tân hôn của cô.

Ý nghĩ ấy khiến cô rùng mình.

Simon liếc nhanh về phía Daphne – vợ anh, anh tự nhắc bản thân mình, mặc dù điều ấy vẫn còn có hơi chút khó tin. Anh không bao giờ lên kế hoạch có một người vợ. Thực ra, anh đã hoạch định hoàn toàn rõ ràng là, anh sẽ không có lấy dù chỉ một cô. Vậy mà giờ anh ở đây, với Daphne Bridgerton – không, Daphne Basset. Chết toi nó, cô là nữ Công tước Hastings, đó chính là cô.

Sau tất cả, đó có thể là điều lạ lùng nhất. Anh đã không có một nữ Công tước cho tước vị của mình trong cả một khoảng thời gian trong cả cuộc đời. Tước vị ấy nghe mới kỳ lạ, lỗi thời làm sao.

Simon thở ra một hơi dài, bình tĩnh, để đôi mắt anh ngừng lại trên nét mặt nhìn nghiêng của Daphne. Rồi anh cau mày lo lắng. "Em lạnh à?" Anh hỏi. Cô đang rùng mình.

Môi cô há ra, nên anh có thể thấy lưỡi cô nén lại chống đối trên vòm miệng để không bật ra âm K, rồi cô chậm rãi di chuyển và nói. "Phải. Vâng, nhưng chỉ một chút thôi. Anh không cần quan tâm."

Simon cuộn tấm khăn gần hơn một chút quanh cô, tự hỏi cái quái gì khiến cô có thể nói dối về một sự thật vô hại như thế. "Hôm nay là một ngày dài." Anh lầm bầm, không phải vì anh cảm thấy thế – dù cho, khi anh ngừng việc suy nghĩ ấy lại, đây là một ngày dài – nhưng chỉ bởi vì có vẻ như đó là lời nhận xét dễ chịu phù hợp nhất vào thời điểm này.

Anh nghĩ tới nhiều lời êm ái và sự quan tâm dịu dàng hơn. Anh đang cố trở thành một người chồng tốt vì cô. Cô ít nhất xứng đáng nhiều về chuyện đó. Có quá nhiều thứ anh không thể cho Daphne, đáng tiếc là hạnh phúc chân thành và trọn vẹn lại nằm trong số chúng, nhưng anh có thể cố hết sức để giữ cô được bảo vệ, an toàn, và một mối quan hệ tương đối hài lòng.

Cô đã chọn anh, anh nhắc nhở bản thân mình. Dù biết cô sẽ không bao giờ có con, cô đã chọn anh. Trở thành một người chồng tốt và chung thủy có vẻ như đó là ít nhất những gì anh có thể đáp lại.

"Em tận hưởng nó." Daphne nhẹ nhàng nói.

Anh chớp mắt và quay sang cô với vẻ ngơ ngác. "Em nói gì cơ?"

Một nụ cười khẽ nở trên môi cô. Đó là một dấu hiệu dễ trông thấy, cái gì đó ấm lòng với tý trêu chọc, và một chút ranh ma.

Nó khiến cho những cơn khát khao đến chuếch choáng dậy lên, như cắt anh ra thành nhiều mảnh, và tất cả những gì anh có thể làm là tập trung vào những lời của cô khi cô nói.

"Anh đã nói đây là một ngày dài. Em nói em tận hưởng nó."

Anh đơ người nhìn cô.

Gương mặt cô đanh lại với sự thất vọng như bị bỏ bùa, khiến Simon cảm thấy một nụ cười giật mạnh ở môi anh. "Anh đã nói đây là một ngày dài." Cô nói lại lần nữa. "Em nói em tận hưởng nó." Khi anh vẫn không nói gì, cô phát ra một tiếng khịt mũi nho nhỏ và đế thêm. "Có lẽ mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn, nếu em chỉ ra em cần gợi ý đến từ 'phải' và 'nhưng' như 'Phảiiiiiiii, nhưng em tận hưởng nó.'"

"Anh hiểu rồi." Anh than phiền, với tất cả sự nghiêm túc anh có thể tập hợp được.

"Em cho là anh hiểu nhiều đấy," cô lầm bầm, "và lờ tịt đi ít nhất một nửa trong số đó."

Anh cong một bên mày giễu cợt, khiến cô tự cằn nhằn với chính mình, và điều đó dĩ nhiên khiến anh muốn hôn cô.

Mọi thứ đều khiến anh muốn hôn cô.

Điều đó bắt đầu trở nên khá đau đớn.

"Chúng ta nên đến quán trọ lúc chập tối." Anh nói một cách cứng rắn, cứ như vẻ mặt thành thạo sẽ làm dịu đi sự căng thẳng nơi anh.

Dĩ nhiên, nó không thế. Tất cả những gì nó làm là nhắc nhở chính anh rằng anh đã hoãn lại đêm tân hôn của mình đến cả một ngày. Một ngày dài của mong muốn, nhu cầu, của tiếng gào thét của cơ thể anh đòi giải thoát. Nhưng anh sẽ bị đày xuống địa ngục nếu dẫn cô vào một quán trọ bên đường nào đó, bất chấp nó sạch sẽ hay ngăn nắp ra sao.

Daphne xứng đáng tốt hơn thế. Đây là đêm tân hôn đầu tiên và duy nhất của cô, và anh sẽ làm cho nó trở nên hoàn hảo.

Cô nhẹ bắn cho anh một cái nhìn chòng chọc khi anh đột ngột thay đổi chủ đề. "Điều đó thật tử tế."

"Đường phố thực sự không an toàn vào những ngày này sau khi trời tối." Anh thêm vào, cố không tự nhắc chính anh rằng anh đã khơi mào thúc giục ra kế hoạch thẳng xuống Clyvedon.

"Phải." Cô đồng ý.

"Và chúng ta sẽ đói meo."

"Phải." Cô nói, bắt đầu trông thắc mắc trước tình trạng hiện tại của anh với lịch trình mới mẻ dừng lại tại quán trọ của họ. Simon không thể đổ lỗi cho cô, nhưng anh hoặc thảo luận kế hoạch du lịch đến cái chết hay túm lấy cô, và dẫn cô đến ngay đây trong cỗ xe ngựa.

Điều đó không phải như một sự chọn lựa.

Nên anh nói. "Họ có thức ăn ngon."

Cố chớp mắt, chỉ một lần, trước khi chỉ ra. "Anh đã nói điều đó."

"Anh đã nói." Anh ho lên. "Anh tin là anh sẽ chợp mắt một tý."

Đôi mắt sẫm màu của cô mở lớn, và toàn bộ gương mặt cô thực sự nảy lên khi cô hỏi. "Ngay bây giờ?"

Simon gật đầu nhanh nhẹn. "Anh trông như đang lặp lại chính những lời mình, nhưng anh đã làm thế, như khi em vô cùng hiểu biết nhắc nhở anh, nói rằng đây là một ngày dài."

"Thật thế." Cô quan sát anh một cách tò mò khi anh thay đổi chỗ ngồi, tìm một vị trí thoải mái nhất. Cuối cùng, cô hỏi. "Anh thực có thể ngủ ngay tại đây, trong một chiếc xe ngựa đang di chuyển? Anh không thấy chuyến đi có chút gập ghềnh sao?"

Anh nhún vai. "Anh khá giỏi khi ngủ bất cứ đâu anh muốn. Anh đã học được điều đó trong các cuộc hành trình của mình."

"Đó là một tài năng." Cô lẩm bẩm.

"Một tài năng hết sức tuyệt vời." Anh đồng ý. Rồi anh nhắm mắt, và giả vờ ngủ tốt đẹp trong ba giờ.

Daphne chăm chăm nhìn vào anh. Hết sức cố gắng đấy. Anh đang làm bộ làm tịch. Với bảy anh chị em ruột, cô biết đến từng mánh trong sách, và Simon hoàn toàn chắc rằng là không ngủ.

Ngực anh nhô lên và hạ xuống trong một bộ dạng đều đều đáng ngưỡng mộ, và hơi thở anh nén lại chỉ với một lượng chính xác vừa đủ tiếng o o và khò khè, nghe cứ như anh đang khe khẽ ngáy.

Nhưng Daphne biết nhiều hơn thế.

Mỗi lần cô di chuyển, tạo ra âm thanh sột soạt, hay thở chỉ hơi mạnh hơn chút đỉnh, ngực anh lại di chuyển. Điều đó chỉ vừa đủ để nhận thấy, nhưng nó vẫn ở đó. Và khi cô ngáp, tạo ra tiếng ồn nhỏ, ngái ngủ, rên rỉ, cô để ý đôi mắt anh di chuyển dưới hàng mi nhắm chặt.

Tuy nhiên, vẫn còn cái gì đó để mà ngưỡng mộ, rằng thực tế là anh đã xoay sở để giữ vững trò chơi ấy hơn hai tiếng đồng hồ.

Cô chưa bao giờ tự vượt qua giới hạn được hai mươi phút.

Nếu anh muốn giả đò ngủ, cô quyết định trong một đợt cao hứng hiếm có của lòng độ lượng, cô cũng nên để anh làm thế. Không đời nào cô lại phá hỏng một buổi trình diễn tuyệt diệu như vậy.

Với cái ngáp cuối cùng – lần này ầm ĩ hơn, chỉ để xem đôi mắt nhắm của anh chộp lấy sự chú ý bên dưới mí mắt – cô quay qua cửa sổ của cỗ xe, kéo tấm màn nặng nề bằng nhung ra để có thể săm soi khung cảnh bên ngoài. Mặt trời cưỡi lên đường chân trời màu cam và đậm nét nơi phía Tây, khoảng một phần ba đã lặn dưới đỉnh núi.

Nếu Simon đúng trong ước lượng của anh về thời gian cuộc hành trình của họ – và cô có cảm giác anh thường đúng về những việc như thế này; những người thích toán thường thế – thì họ gần như đã đi được nửa đường của chuyến đi. Gần đến Quán Rắc Giấy và Tìm.

Gần đến đêm tân hôn của cô.

Lạy Chúa, cô phải thôi nghĩ về những từ ngữ thống thiết như thế. Chuyện này ngày càng trở nên lố bịch.

"Simon?"

Anh không động đậy. Bây giờ khiến cô phát cáu.

"Simon?" Lần này lớn hơn một chút.

Khóe môi anh khẽ xoắn lại, trễ xuống thành một vẻ khó chịu nho nhỏ. Daphne dám chắc rằng anh đang cố quyết định cô nói có đủ inh ỏi để anh tiếp tục vờ ngủ hay không.

"Simon!" Cô thọc anh. Mạnh bạo, ngay chỗ tay anh khoanh lại trước ngực. Không có cách nào anh có thể nghĩ một người lại có thể ngủ được với điều đó.

Hàng mi anh lay động rồi mở ra, và anh tạo nên một tiếng thở nhẹ buồn cười rõ mồn một – nghe như phần lớn mọi người vẫn làm khi họ thức giấc.

Anh thật giỏi, Daphne nghĩ với sự thán phục miễn cưỡng.

Anh ngáp. "Daff?"

Cô nói toạc ra. "Chúng ta tới nơi chưa?"

Anh chà xát cơn buồn ngủ không tồn tại khỏi mắt. "Em nói gì cơ?"

"Chúng ta tới nơi chưa?"

"Ừmmm..." Anh liếc xung quanh bên trong cỗ xe, không phải điều đó nói lên cho anh bất cứ thứ gì. "Không phải chúng ta vẫn đang di chuyển sao?"

"Phải, nhưng chúng ta có thể gần đến rồi."

Simon khẽ thở dài và quan sát bên ngoài cửa sổ. Anh đang nhìn theo hướng Đông, nên bầu trời tối hơn một cách đáng kể so với phía bên cửa sổ của Daphne. "Ồ." Anh nói, giọng ngạc nhiên. "Thực tế thì, chúng ta chỉ vừa đến nơi."

Daphne cố gắng tốt nhất để không cười tự mãn.

Cỗ xe lăn bánh dừng lại, và Simon nhảy xuống.

Anh trao đổi vài lời với người xà ích, đoán chừng là thông báo cho cậu ta rằng họ đã thay đổi kế hoạch, và bây giờ dự định sẽ qua đêm. Rồi anh với tới tìm tay Daphne và giúp cô xuống. "Thế này có được sự chấp thuận của em không?" Anh hỏi, với một cái gật đầu và phẩy tay về phía quán trọ.

Daphne không thể thấy làm sao cô có thể diễn tả ý kiến của mình mà chưa nhìn thấy nội thất bên trong, nhưng dù sao cô cũng nói vâng. Simon dẫn cô vào trong, chỉ cánh cửa cho cô khi anh tới thương lượng với chủ quán trọ.

Daphne quan sát những người khách đến và đi với vẻ hết sức thích thú. Ngay lúc này một cặp tình nhân trẻ – họ trông như hạng người có đất đai – đang được hộ tống vào phòng ăn tối riêng, và một người mẹ đang dẫn bốn đứa con của mình lên các bậc cầu thang. Simon đang tranh cãi với chủ quá trọ, và ở phía cao hơn, một quý ông lịch lãm gầy gò và cao lêu nghêu đang dựa lưng vào–

Daphne quay đầu lại phía chồng cô. Simon đang tranh cãi với chủ quán trọ? Chuyện quái gì khiến anh làm thế? Cô nghển cổ lên. Hai người đàn ông đang nói bằng một giọng nhỏ, nhưng rõ ràng là Simon hoàn toàn là không hài lòng. Tên chủ quán nhìn như thể lão ta sẽ chết vì xấu hổ trong sự bất lực của mình để làm hài lòng Công tước Hastings.

Daphne cau mày. Chuyện này không ổn.

Cô có nên can thiệp?

Cô quan sát họ tranh cãi thêm một vài khoảnh khắc lâu hơn. Rõ ràng, cô nên cap thiệp vào.

Bước vài bước không quá vội vàng để không bao giờ có thể bị nói là đang sốt sắng, cô tiến tới bên cạnh chồng cô. "Có gì không ổn ở đây à?" Cô lịch sự hỏi thăm.

Simon phóng cho cô cái nhìn lướt qua ngắn gọn. "Anh nghĩ em đang đợi ở phía cửa."

"Em đang đợi." Cô mỉm cười rạng rỡ. "Em chỉ chuyển chỗ."

Simon quắc mắt và quay về phía tên chủ quán.

Daphne ho nhẹ, đơn giản chỉ để anh quay lại. Anh không thế. Cô nhăn mặt.

Cô không thích bị phớt lờ. "Simon?" Cô chọc vào lưng anh. "Simon?"

Anh chầm chậm quay lại, mặt anh hoàn toàn là một đám mây dông.

Daphne mỉm cười lần nữa, với tất cả sự ngây thơ. "Có chuyện gì vậy?"

Tên chủ quán giơ tay khẩn khoản và nói trước khi Simon có thể giải thích bất cứ lời nào. "Tôi chỉ còn lại một phòng trống." Lão nói, giọng lung lạc trong lời hối lỗi khốn cùng. "Tôi không có khái niệm gì rằng Đức ngài đây có kế hoạch làm rạng danh chúng tôi, với sự hiện diện của Ngài vào tối nay. Nếu tôi biết, tôi sẽ không bao giờ để căn phòng cuối cùng lại cho Bà Weatherby và đám nhóc. Nếu tôi biết, tôi cam đoan với bà" – lão chủ quán rướn người về phía trước, và nhìn Daphne một cách cầu xin – "tôi đã để họ vào đúng chỗ của mình!"

Câu cuối cùng được kèm theo với tiếng phẩy phần phật đột ngột của cả hai bàn tay, khiến Daphne cảm thấy như say sóng.

"Có phải Bà Weatherby là người phụ nữ chỉ vừa đi lên với bốn đứa con?"

Tên chủ quán gật đầu. "Nếu không phải vì những đứa trẻ, tôi–"

Daphne cắt ngang lão ta, không muốn nghe nhắc lại câu nói rõ ràng kéo theo việc tống cổ người phụ nữ vô tội ra giữa đêm tối. "Tôi không thấy lý do nào tại sao chúng tôi không thể ở với một phòng. Chúng tôi hiển nhiên không đòi hỏi cao đến thế."

Bên cạnh cô, quai hàm Simon siết chặt lại cho đến khi cô thể cô có thể thề cô nghe tiếng răng anh nghiến ken két.

Anh muốn những căn phòng riêng rẽ, phải không? Thế cũng là quá đủ để khiến cô dâu mới cảm thấy vô cùng lạc lõng.

Tên chủ quán trọ quay về phía Simon và chờ đợi sự chấp thuận của anh. Simon gật đầu cụt ngủn, và tên chủ quán vỗ hai tay vào nhau đầy phấn khích (và có lẽ nhẹ nhõm nữa; sẽ ít tệ hơn cho việc làm ăn khi mang theo giả thuyết về một ngài Công tước giận dữ). Lão vồ lấy chìa khóa và hối hả đi ra khỏi cái bàn. "Xin Ngài theo tôi..."

Simon ra hiệu cho Daphne đi trước, nên cô lướt qua anh và trèo lên những bậc thang sau tên chủ quán. Sau khi vặn và xoay chìa, họ được giao cho một căn phòng lớn, dễ chịu được trang bị đầy đủ đồ đạc với tầm nhìn về phía ngôi làng.

"À, giờ thì." Daphne nói, khi tên chủ quán đã lui ra, "như thế này trông cũng đủ tốt."

Simon trả lời bằng một tiếng lầm bầm.

"Anh nói mới rõ ràng làm sao." Cô lẩm bẩm, rồi biến mất sau tấm màn che thay trang phục.

Simon quan sát cô trong vài giây trước khi nhận ra cô đã đi đâu. "Daphne?" Anh gọi lớn, giọng nghe kỳ lạ với tai anh. "Em đang đang thay phục trang sao?"

Cô thò đầu ra. "Không. Em chỉ nhìn xung quanh thôi."

Tim anh tiếp tục dộng thình thịch, mặc dù có lẽ hoàn toàn không phải với nhịp độ vội vã. "Tốt." Anh làu bàu. "Chúng ta sẽ muốn xuống dùng bữa tối sớm thôi."

"Dĩ nhiên." Cô mỉm cười – một nụ cười chiến thắng phiền phức và tự tin, theo ý kiến anh. "Anh đói không?" Cô hỏi.

"Đói muốn chết."

Nụ cười của cô do dự trước tông giọng đơn giản cộc lốc của anh. Simon tự mắng mỏ chính mình. Chỉ vì anh giận dữ với bản thân không có nghĩa anh phải đẩy cả sự giận dữ ấy qua cô. Cô chẳng làm gì sai. "Còn em?" Anh hỏi, giữ cho giọng nhẹ nhàng.

Cô hiện ra hoàn toàn từ phía sau tấm màn và ngồi vào phía cuối giường. "Một chút." Cô thừa nhận. Cô nuốt khan lo lắng. "Nhưng em chắc em không thể ăn bất cứ gì."

"Thức ăn rất ngon vào lần cuối cùng anh dùng bữa tại đây. Anh đảm bảo với em–"

"Không phải chất lượng của thức ăn làm em lo lắng." Cô ngắt ngang. "Đó là sự bồn chồn của em."

Anh đơ người, chòng chọc nhìn cô.

"Simon." Cô nói, rõ ràng cố giấu vẻ nôn nóng trong giọng (nhưng theo ý kiến của Simon, không thành công). "Chúng ta mới kết hôn sáng nay."

Sự hiểu biết cuối cùng cũng bắt đầu lộ ra. "Daphne." Anh nói dịu dàng. "Em không cần lo lắng."

Cô chớp mắt. "Em không cần ư?"

Anh hít vào một hơi thở ngắt quãng. Trở thành người chồng chu đáo, quan tâm nghe vậy mà không phải dễ. "Chúng ta sẽ đợi cho đến khi đến Clyvedon để hoàn thành cuộc hôn nhân."

"Chúng ta sẽ đợi?"

Simon cảm thấy mắt anh mở lớn ngạc nhiên. Rõ là giọng cô nghe không có vẻ thất vọng? "Anh sẽ không làm việc đó với em trong một quán trọ bên đường." Anh nói. "Anh có nhiều sự tôn trọng với em hơn thế."

"Anh sẽ không làm? Thế sao?"

Anh ngưng thở. Cô nghe có vẻ thất vọng.

"Ừ, không."

Cô tiến lại gần hơn. "Tại sao không?"

Simon chằm chằm nhìn vào cô trong một lúc lâu, chỉ ngồi đây trên giường và chăm chăm vào cô. Đôi mắt sẫm màu của cô mở lớn khi đáp trả lại sự quan tâm của anh, đong đầy sự dịu dàng cùng tò mò và một tí ngập ngùng. Cô liếm môi – rõ ràng chỉ là một dấu hiệu khác của sự lo lắng, nhưng cơ thể mỏi mệt của Simon phản ứng lại khoảnh khắc quyến rũ ấy với sự kích thích ngay lập tức.

Cô mỉm cười bẽn lẽn, nhưng không nhìn vào mắt anh. "Em không để tâm."

Simon tiếp tục đông cứng, tò mò đã ăn sâu từng chút một trước thiếng gào thét của cơ thể anh. Túm lấy cô! Kéo mạnh cô vào giường! Làm bất cứ gì, chỉ đơn giản là để cô ấy nằm dưới mày!

Và rồi, chỉ vừa lúc sự thôi thúc mạnh mẽ bắt đầu vượt quá lòng tôn trong của anh, cô phát ra một tiếng khóc nhỏ, đau đớn và nhảy dựng lên, quay lưng lại khỏi anh khi cô lấy tay che miệng.

Simon, chỉ với một tay vào không trung để kéo mạnh cô về phía anh, thấy chính anh mất thăng bằng và ngã dập mặt xuống giường. "Daphne?" Anh lầm bầm nói dưới tấm nệm.

"Em phải nên biết." Cô sụt sịt. "Em rất xin lỗi."

Cô xin lỗi? Simon phát cáu với chính anh. Cô đang thút thít? Chuyện chết dẫm gì đang xảy ra? Daphne chưa bao giờ thút thít.

Cô quay lưng lại, xem xét anh với đôi mắt đớn đau. Simon lẽ ra phải lo lắng nhiều hơn, ngoại trừ việc anh thậm chí không thể bắt đầu tưởng tượng được cái gì đột nhiên làm cô buồn bã. Và nếu anh không thể tưởng tượng được nó, anh có khuynh hướng tin rằng nó không quá nghiêm trọng.

Anh mới ngạo mạn làm sao, nhưng đó là những gì bạn nên có.

"Daphne." Anh nói, điều khiển cho giọng dịu dàng. "Chuyện gì không ổn sao?"

Cô ngồi xuống đối diện anh, và đặt một tay lên má anh. "Em đã quá vô ý." Cô thì thầm. "Em đáng ra nên biết. Em lẽ ra không nên nói bất cứ điều gì."

"Lẽ ra nên biết gì?" Anh nghiến răng.

Cô bỏ tay xuống. "Rằng anh không thể – rằng anh đã không thể–"

"Không thể cái gì?"

Cô nhìn xuống nơi vạt áo cô, chỗ bàn tay đang cố gắng vặn xoắn vào nhau thành từng mảnh. "Làm ơn đừng khiến em nói ra." Cô nói.

"Cái này," Simon lẩm bẩm, "đó là tại sao đàn ông lại tránh né hôn nhân."

Những lời của anh chủ yếu để anh nghe hơn là cho cô, nhưng cô nghe thấy chúng và, thật không may, phản ứng lại với một tiếng rên rỉ thống thiết hơn nữa.

"Cái khỉ gì đang xảy ra thế?" Cuối cùng anh gặng hỏi.

"Anh không thể hoàn thành hôn nhân." Cô thều thào.

Thật ngạc nhiên là sự cương cứng của anh không đột ngột chết đi ngay lập tức. Thẳng thắn mà nói, thật là ngạc nhiên khi anh thậm chí có thể nghèn nghẹt nói nên lời. "Em vừa nói gì?"

Cô cúi đầu. "Em vẫn sẽ là một người vợ tốt của anh. Em sẽ không bao giờ nói một lời nào, em hứa."

Không lần nào kể từ khi còn nhỏ, khi tật cà lăm và nói lắp tấn công từng từ của anh, khiến Simon mất khả năng nói nhiều như thế.

Cô nghĩ anh bất lực!

"Tại sao – tại sao – tại sao?" Do lắp bắp? Hay do cơn sốc quá sức rõ ràng? Simon nghĩ là sốc. Não bộ anh không có vẻ gì như có thể tập trung vào bất cứ từ gì ngoài một từ ấy.

"Em biết đàn ông rất dễ bị xúc phạm về những thứ như thế." Cô lẳng lặng nói.

"Đặc biệt khi nó không đúng!" Simon nổ tung sừng sộ.

Đầu cô thình lình giật mạnh lên. "Nó không đúng?"

Đôi mắt anh nheo lại ti hí. "Anh trai em nói điều này với em?"

"Không!" Cô trượt cái nhìn trân trối khỏi gương mặt anh. "Mẹ em."

"Mẹ em?" Simon nghẹt thở. Rõ ràng không thằng đàn ông nào phải chịu đựng nhiều như thế vào đêm tân hôn. "Mẹ em nói với em anh bất lực?"

"Đó là từ dùng để nói về điều đó?" Daphne hỏi một cách tò mò, rồi trước ánh nhìn giận dữ phát rồ như giông tố của anh, cô vội vã đế thêm. "Không, không, bà không nói nhiều về việc đó."

"Thế," Simon hỏi, giọng anh nhát gừng, "bà đã nói chính xác điều gì?"

"À, không nhiều." Daphne thú nhận. "Thực ra, nó khá khó chịu, bà đã giải thích cho em rằng hành động của vợ chồng–"

"Bà gọi đó là hành động?"

"Không phải mọi người đều gọi thế sao?"

Anh phẩy tay trước câu hỏi của cô. "Bà còn nói gì nữa?"

"Bà nói với em rằng việc, à, bất cứ cái gì anh mong muốn được gọi–"

Simon thấy lời châm chọc của cô thật đáng ngưỡng mộ kỳ lạ trước tình huống này.

"– liên hệ với vài cách để tạo ra em bé, và–"

Simon nghĩ anh có thể cắn phải lưỡi. "Vài cách?"

"À, vâng." Daphne nhăn mặt. "Bà thực sự không cung cấp cho em bất kỳ chi tiết nào."

"Rõ là thế."

"Bà đã cố hết sức." Daphne chỉ ra, đang nghĩ ít nhất nên cố biện hộ cho mẹ cô. "Nó khiến bà cảm thấy xấu hổ."

"Sau tận tám đứa con," anh lầm bầm "em không nghĩ bà phải vượt qua chuyện đó bây giờ rồi sao."

"Em không nghĩ vậy." Daphne nói, lắc đầu. "Và rồi khi em hỏi nếu bà tham gia vào" – cô ngẩng lên nhìn anh với biểu cảm cáu kỉnh. "Em thực sự không biết có thể gọi nó là cái gì khác ngoài hành động."

"Tiếp đi." Anh nói với một cái phẩy tay, giọng nghe miễn cưỡng khủng khiếp.

Daphne chớp mắt âu lo. "Anh ổn không?"

"Ổn." Anh trầm giọng.

"Giọng anh nghe không có vẻ gì là ổn."

Anh phẩy tay mạnh hơn, khiến Daphne có ấn tượng kỳ lạ rằng anh không thể nói.

"À thì," cô nói chậm rãi, trở lại với câu chuyện lúc nãy của cô, "em hỏi mẹ nếu điều đó có nghĩa là bà tham gia vào việc làm đó tám lần, và bà trở nên rất lúng túng, và–"

"Em hỏi mẹ thế sao?" Simon phát hỏa, những lời nói thoát ra khỏi miệng anh như một liều thuốc nổ.

"À ừ, phải." Mắt cô nheo lại. "Anh đang cười?"

"Không." Anh thở dốc.

Môi cô xoắn lại thành một vẻ hơi giận dữ. "Anh nhìn chắc chắn cứ như đang phá ra cười."

Simon chỉ lắc đầu trong một cử chỉ rõ ràng là phát cuồng lên.

"Tốt." Daphne nói, hoàn toàn cáu kỉnh. "Em nghĩ câu hỏi của em là một sự khôn ngoan hoàn hảo, khi để ý đến việc bà có tám đứa con. Nhưng rồi bà nói cho em rằng–"

Anh lắc đầu và giơ tay lên, và bây giờ anh nhìn như thể không biết là nên cười hay nên khóc. "Đừng nói với anh. Anh xin em đấy."

"Ồ." Daphne không biết phải nói gì trước những lời đó, nên cô chỉ xếp hai tay lại vào lòng và ngậm miệng lại.

Cuối cùng, cô nghe Simon thở một hơi dài, đứt quãng, và nói. "Anh biết anh sẽ hối tiếc khi hỏi em điều này. Thực ra, anh đã hối tiếc rồi, nhưng chính xác tại sao em cho rằng anh" – anh rùng mình – "không thể hoàn thành việc ấy?"

"Chà, anh đã nói anh không thể có con."

"Daphne, có rất, rất nhiều lý do cho việc tại sao hai người không thể có con."

Daphne phải buộc bản thân cô thôi nghiến răng liên tục. "Em thật sự ghét cảm giác thấy chính mình ngu ngốc đến thế nào vào ngay lúc này." Cô lầm bầm.

Anh chồm tới và tách tay cô ra. "Daphne." Anh nói khẽ khàng, xoa những ngón tay cô bằng những ngón tay anh. "Em có bất cứ khái niệm nào về chuyện gì xảy ra, giữa một người đàn ông và một người phụ nữ không?"

"Em không có bất kỳ manh mối nào." Cô nói một cách thành thật. "Anh nghĩ em hẳn phải biết, với ba anh trai, và em đã nghĩ cuối cùng em sẽ biết hết sự thật vào tối qua, khi mẹ em–"

"Đừng nói thêm bất cứ điều gì nữa." Anh nói bằng một tông giọng lạ lùng nhất. "Không một từ nào nữa. Anh không thể chịu được lâu hơn."

"Nhưng–"

Đầu anh gục vào tay, và trong một khoảnh khắc, Daphne nghĩ anh có thể đang khóc. Nhưng rồi, khi cô ngồi đây, tự trừng phạt chính bản thân vì đã làm cho chồng cô khóc than trong ngày cưới của anh, cô nhận ra vai anh đang rung lên vì tiếng cười.

Quỷ tha ma bắt.

"Anh đang cười em?" Cô gầm gừ.

Anh lắc đầu, không nhìn lên.

"Vậy thì anh cười cái gì?"

"Ôi, Daphne." Anh thở hắt ra. "Em còn nhiều thứ cần phải học đấy."

"Chà, em không bao giờ nghi ngờ về điều đó." Cô cằn nhằn. Thực ra, nếu mọi người không mải mê giữ cho các quý cô trẻ tuổi hoàn toàn không biết tý gì về những sự thật của hôn nhân, những cảnh tượng này có thể tránh được.

Anh chồm tới trước, hai khuỷu tay anh vòng qua đầu gối. Mắt anh trở nên hấp háy như điện xẹt. "Anh có thể dạy em." Anh thầm thì.

Dạ dày Daphne giật nhẹ.

Chưa một lần rời mắt khỏi cô, Simon nắm lấy tay cô và đưa lên môi anh. "Anh đảm bảo với em," anh nói thầm, búng lưỡi xuống đường kẻ ở ngón giữa nơi tay cô, "Anh có thể làm em hài lòng trên giường một cách hoàn hảo."

Daphne bỗng dưng cảm thấy thật khó để thở. Và khi nào căn phòng trở nên quá nóng thế này? "Em-Em không chắc em biết ý anh nói gì."

Anh kéo mạnh cô vào vòng tay. "Em sẽ biết."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.